Em Bé Đáng Yêu Mềm Mại Gả Cho Tổng Tài Nóng Nảy

Chương 2




Người đàn ông đã xúc phạm Giang Hoài trước đó sắc mặt đã trắng bệch.

Khi Giang Hoài đứng bên cạnh Lục Vô Túy, cảm nhận được áp lực lớn ập đến.

Đó là luồng khí tràng từ trên người Lục Vô Túy.

Khí tức mạnh mẽ đến nỗi ngay cả một người có phản ứng chậm chạp như Giang Hoài cũng nhận ra ngay từ đầu, điều này khiến cho cậu có chút muốn chạy trốn.

Lục Vô Túy ghé sát vào micro "Cảm ơn tất cả các vị đã dành thời gian từ lịch trình bận rộn của mình để tham gia cùng nhà họ Lục và..."

Hắn liếc nhìn Giang Hoài từ khóe mắt.

Giang Hoài không hiểu ý hắn, nhìn hắn bằng ánh mắt vô tội.

"... Tiệc đính hôn với bạn đời của tôi " Lục Vô Túy bình tĩnh thay lời nói "Lục gia và Giang gia đã chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn cho mọi người. Không cần phải gò bó, cứ ăn uống no say."

Nói xong, hắn rút tay khỏi vai Giang Hoài và bước ra khỏi sân khấu.

Giang Hoài ngay lập tức đi theo hắn.

Không có dòng nào được chuẩn bị bởi người chủ trì được sử dụng.

Toàn phòng lặng ngắt như tờ, không ai dám phản đối.

Rốt cuộc bọn họ trước kia đều cười nhạo vị hôn phu của Lục Vô Túy...Không tìm tới bọn họ tính sổ chính là tốt rồi, ai còn dám lên tiếng?

Giang Dục hung hăng nhìn chằm chằm Giang Hoài đang đứng bên cạnh Lục Vô Túy.

Lục Vô Túy thế nhưng sẽ chạm vào anh ta!

Hơn nữa không biết có phải là ảo giác của mình hay không, mà Giang Hoài dường như cảm nhận được tầm mắt của cậu ta, bỗng nhiên ngước mắt nhìn cậu ta một cái.

...... Ảo giác đi.

Cậu ta tại sao cảm thấy rằng ánh mắt Giang Hoài có chút phức tạp?

Giang Hoài là một kẻ ngốc, làm sao điều này có thể xảy ra.

Giang Dục đè nén sự khó chịu trong lòng xuống.

Trước mặt cậu ta, khuôn mặt Giang phu nhân căng thẳng, đem Giang Dục kéo đến một góc, thấp giọng mắng "Quần áo anh con mặc là chuyện như thế nào, ta rõ ràng chuẩn bị cho nó bộ lễ phục đàng hoàng, là con làm?"

Giang Dục chơi xấu không thành, cũng buồn bực thấy mẹ cũng bênh vực Giang Hoài, tức khắc đã không kiên nhẫn càng thêm nóng nảy "Vậy thì sao?"

"Giang Dục!" Giang phu nhân tức giận đến chỉ vào cậu ta "Con, ta không cứu con!"

Giang Dục thấy bóng dáng Giang phu nhân, tức giận đến nghiến răng.

Còn những vị khách chỉ nghĩ bộ lễ phục của Giang Hoài thật buồn cười, sau khi biết vị hôn phu của Lục Vô Túy là cậu, họ chỉ biết khen tặng.

"Trước kia tôi có mắt nhưng không thấy núi Thái Sơn. Bộ đồ mà Giang thiếu gia mặc là hàng đặt may riêng của Will Show năm nay, đúng không?"

"Tôi nói sao mà quen mắt như vậy, quả nhiên có người mẫu mặc kiểu này trong Will Show năm nay!"

Giang Hoài không phải, Giang Hoài không có.

Cậu tự tay treo con gấu lên chỉ để che dấu vết rượu đỏ.

Để cố định được con gấu, cậu đã tốn rất nhiều công sức.

Cậu cũng không hiểu Will Show là gì.

Giang Hoài sững sờ, đưa mắt nhìn Lục Vô Túy cầu cứu.

Đây là lần đầu tiên Lục Vô Túy gặp cậu, vì vậy hắn vô cùng bình tĩnh quay đầu đi uống một ngụm sâm panh.

Hắn không có ý định giúp đỡ, nhưng những người đó sợ sẽ làm phiền hắn, vì vậy ngay khi có thể bỏ đi liền cười giả lả rời đi.

Giang Hoài thở phào nhẹ nhõm.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, trong vòng hai mét không ai dám đến gần Lục Vô Túy và Giang Hoài.

Giang Hoài cũng không dám nói chuyện.

Trên thực tế, Giang Hoài đã gặp Lục Vô Túy từ rất lâu trước đây.

Cái gọi là rất lâu trước đây, có thể gọi là "Kiếp trước".

Ở kiếp trước, cậu nhìn thấy Lục Vô Túy sau khi kết hôn, ở một lần trong yến hội, cậu từ xa liếc mắt nhìn hắn một cái.

Đúng vậy, kiếp trước cậu đã kết hôn, không phải với Lục Vô Túy.

Đó là một trải nghiệm rất tồi tệ, trước khi cưới cậu có nhìn thấy chồng mình trông như thế nào nhưng sau khi kết hôn số lần cậu gặp người mang danh chồng này phải nói là rất ít.

Kết quả là cho đến bây giờ vẫn không thể nhớ được người chồng kiếp trước của mình trông như thế nào.

Vốn dĩ cậu có cơ hội liên hôn với Lục Vô Túy nhưng cậu đã từ chối, lúc đó cậu cảm thấy chỉ cần mình từ chối, thì sẽ không cần kết hôn nữa.

Không nghĩ tới Giang gia sẽ còn đem cậu gả ra ngoài.

Hai năm sau ngày cưới, cậu ra đi trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc đó.

Kỳ thật Giang Hoài không bao giờ hiểu tại sao lần nào ba mẹ cũng phải đưa mình đi.

Sống lại một đời, lại một lần nữa đối mặt lựa chọn liên hôn, cậu dứt khoát lựa chọn Lục Vô Túy.

Nghĩ đến đây, Giang Hoài sợ hãi mà nhìn về phía Lục Vô Túy.

Lục Vô Túy đã sớm cảm giác được sự dò xét của cậu, chỉ là lười nói chuyện mà thôi.

Sau một lúc im lặng, hắn mới nặn ra một câu: "Cậu rất thời trang."

Đây có lẽ là lần đầu tiên Giang Hoài được khen ngợi về thời trang.

Trên thực tế "Will Show" mà những người đó vừa nói là đại diện cho thời trang.

Nhưng là Giang Hoài không nghe hiểu, cho nên không tính.

Hiển nhiên, cậu không thể phân biệt được đâu là lời khen chân thành và đâu là mặt trong mặt ngoài, hai con mắt ngấn nước sáng ngời, có điểm ngượng ngùng cúi đầu "Cảm ơn."

Lục Vô Túy: "...... Không có gì."

Lúc này Giang Hoài còn chưa biết, đây có lẽ là một trong số ít lần Lục Vô Túy "Ôn nhu"

Bởi vì được khen, cậu hơi chút có điểm lâng lâng, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Lục Vô Túy

Sự lựa chọn của cậu đã đúng!

Sống lại một kiếp, quả thực mình đã thông minh hơn rất nhiều.

Mà mới đây, Lục Vô Túy cảm thấy cũng còn tốt.

Hắn là muốn xem Giang Hoài có thể diễn như thế nào.

Từ nãy giờ, nhìn cả nhà Giang gia này, dẫn đầu Giang Kỳ Dân là loại người gió chiều nào theo chiều ấy xảo quyệt, còn cậu con trai thứ hai là một kẻ có tâm cơ, nhưng cảm xúc như con nít lộ hết cả ra ngoài.

Đối với Giang Hoài, giả ngu ngốc xuất quỷ nhập thần, nhưng thật ra cũng cần phải đề phòng.

Mà Lục Vô Túy vì cái gì cảm thấy cậu giả ngu......

Đàn ông bình thường ai mà viết thông tin rằng mình có thể sinh con khi gửi tư liệu viết về mình?

Lúc đó, Lục Vô Túy cảm thấy tức cười.

Hắn liên hôn là vì lợi ích, cùng ai kết hôn cũng không quan trọng, dù sao cuối cùng cũng là ly hôn.

Trong số những người dung chi tục phấn*, hắn chỉ đơn giản chọn ra một người bình thường nhất.

Lục Vô Túy giấu đi cảm xúc trong mắt.

Hắn không có khả năng giống như một con khỉ, ở trong bữa tiệc để người ta xem xét.

Vì vậy, sau khi đứng một lúc, hắn liền đi vào phòng nghỉ.

Giang Hoài từng bước đi theo hắn, Lục Vô Túy sải bước chân dài, không chờ đợi bất kỳ ai.

Bước vào phòng nghỉ, sự ồn ào của thế giới bên ngoài được cách ly.

Giang Hoài thật cẩn thận nói:"Chúng ta cứ như vậy đi lên có được không?"

Lục Vô Túy ngồi xuống, nới cà vạt ra, giọng nói không có cảm xúc gì "Nơi này không có ai, đừng giả vờ nữa."

"Hả?"

"Cậu không mệt nhưng tôi mệt, cậu cho rằng nhà các người muốn làm gì tôi không biết à?" Lục Vô Túy mặt mày tràn ngập khinh thường "Cảnh cáo cậu một câu, tôi đã từng gặp nhiều thủ đoạn hơn so với những gì cậu biết, những thủ đoạn nhỏ này không cần dùng ở trên người tôi, nghe hiểu không?"

Giang Hoài không hoạt động.

Cậu không hiểu làm thế nào mà một người có thể thay đổi vẻ mặt của mình nhanh chóng như vậy.

Thậm chí còn không hiểu ý nghĩa trong những lời nói của Lục Vô Túy.

Nghe hiểu không? Cậu đương nhiên không hiểu.

Lục Vô Túy cau mày nhìn cậu, hỏi: " Cậu đây là cái phản ứng gì?"

"Tôi..." Giang Hoài không thể trả lời câu hỏi này, dứt khoát tìm lối tắt "Có phải tâm trạng của anh không tốt lắm?"

Lục Vô Túy: "...... Cái gì?"

"Khi mà em của tôi tâm trạng không tốt, cũng như thế này" Giang Hoài vắt hết óc, cuối cùng nhổ ra một câu "Tâm trạng anh đừng không tốt nữa."

Lục Vô Túy nhất thời không thể biết cậu đang cố tình hay giả vờ.

Hoặc là cố ý, hoặc là giả vờ.

Hắn tức cười một tiếng rồi đột nhiên chậm lại: "Ra vậy."

Nhìn hắn như vậy, Giang Hoài không biết vì sao trong lòng có chút khẩn trương.

Cậu giống như một con vật nhỏ, nhận thức nguy hiểm theo bản năng.

Quả nhiên, câu tiếp theo của Lục Vô Túy là: "Vậy thì, cậu câm miệng, có thể hiểu được không?"

Giang Hoài vội vàng gật đầu: "Được, được."

Ngay sau đó, cậu nhận ra có điều gì đó không ổn, người kia bảo mình câm miệng, vì sao mà mình còn nói chuyện?

Cậu che miệng và nhanh chóng gật đầu.

Lục Vô Túy nhất thời không nói nên lời.

Giang Hoài đưa tay về phía hắn rồi lại che miệng mình, biểu thị rằng mình đã ngậm miệng lại.

... Thật sự là ngu thật hay ngu giả?

Kỹ năng diễn xuất rất thật gần như khiến Lục Vô Túy tin.

Không cần thiết phải lãng phí tinh lực của mình cho một người như vậy.

Lục Vô Túy nhìn đi chỗ khác, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ánh sáng trong phòng nghỉ không chói mắt, cả khuôn mặt anh tuấn của hắn như được nâng lên dưới ánh đèn, có thể thấy rõ nét ngũ quan.

- Đây thực sự là một khuôn mặt rất đẹp.

Giang Hoài lại bắt đầu thất thần.

Không phải đối với Lục Vô Túy, mà là đối với chậu hoa.

Dường như gương mặt thu hút nhiều người của Lục Vô Túy không hấp dẫn bằng cây cỏ xanh tươi trước mặt.

Giang Hoài từ nhỏ chính là bộ dáng ngốc ngốc.

Khi đó, trong nhà không nghĩ cậu có vấn đề gì về chỉ số IQ, chỉ cho rằng cậu trầm hơn một chút so với những đứa trẻ bình thường.

Tuy nhiên, khi Giang Hoài lên năm tuổi mà chưa biết nói, Giang gia liền luống cuống.

Vốn dĩ cơ thể đã khác người, nếu IQ có vấn đề nữa, thì phải làm sao?

Làm sao bây giờ?

Vợ chồng Giang gia lựa chọn một lần nữa.

Sinh ra Giang Dục.

Cũng may, Giang Hoài phản ứng trì độn, không có nhiều cảm giác với tình yêu hay ác ý mà người khác dành cho mình.

Đây là một điều bất hạnh đối với người bình thường, nhưng đối với cậu nó lại giải tỏa được rất nhiều nỗi buồn không đáng có.

Không biết qua bao lâu, phòng nghỉ đã bị gõ cửa.

Người gõ cửa hết sức kiềm chế, có lẽ bởi vì biết Lục Vô Túy không thích người ồn ào.

Lục Vô Túy mở mắt ra.

Vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy Giang Hoài ngẩn người.

Công bằng mà nói, mặc dù Giang Hoài ở trước mặt hắn giả ngây giả dại, nhưng khuôn mặt này thực sự rất ưa nhìn, cằm nhỏ, mũi cao, lông mi dài lại cong, các cô gái cũng không đẹp bằng cậu.

Cậu chỉ ngồi ngẩn ngơ trước một cây cỏ xanh tươi, đã trông như một bức tranh vẽ.

Bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa, Lục Vô Túy xoa xoa giữa mày "Vào đi."

Cánh cửa mở ra, ba bốn người bước vào.

Lục Vô Túy trầm khuôn mặt "Chuyện gì?"

Những người này ăn mặc đều thập phần sặc sỡ, có nam cũng có nữ, tuổi bình quân ở mức ba bốn mươi tuổi.

Một người phụ nữ đứng ra, mỉm cười "Hôm nay là một ngày tốt lành đối với con. Dì cả và dì hai của con đến gặp con. Đây là con trai nhà họ Giang đúng không? Trông thằng bé lớn lên đẹp như vậy."

Dám ở trước mặt Lục Vô Túy làm càn như vậy, trừ bỏ đám thân thích không biết sống chết này, thật đúng là không ai dám.

Lục Vô Túy cười lạnh một tiếng:"Cháu dâu các người chọn cho tôi, đương nhiên đẹp như vậy."

Người phụ nữ biến sắc, nụ cười trở nên có chút miễn cưỡng. "Con đứa nhỏ này, từ trước đến nay con quen với cuộc sống độc thân. Ta biết con không quen sống hai người, nhưng dì cả lúc trước tìm đối tượng cho con, không phải cũng là vì tốt cho con sao?"

Đầu ngón tay thon dài của Lục Vô Túy thiếu kiên nhẫn gõ lên tay vịn ghế sô pha.

Giang Hoài nhìn trái nhìn phải, phát hiện có gì đó không đúng, liền vội vàng thu mình vào trong góc bắt đầu tàng hình.

Lục Vô Túy trong lúc vô tình thoáng nhìn, thiếu chút nữa lại tức cười.

Còn nói không phải giả ngu ngốc? Như thế nào trốn thông minh hơn bất kỳ ai khác?

Người phụ nữ vẫn còn huyên thuyên, như thể hiện sự yếu đuối, "Thật ra dì cũng không có ác ý gì đâu. Ta chân trước mới nói, chân sau con liền tìm người đính hôn. Dì nghĩ đi nghĩ lại thấy con.. hơi qua loa. "

Đâu chỉ là qua loa.

Giống như tất cả những người thân thích tọc mạch khác, bà chỉ tình cờ thúc giục hắn trong bữa tối gia đình.

Không nghĩ tới Lục Vô Túy trực tiếp đồng ý.

Trực tiếp làm bà dì choáng váng.

Phải biết rằng sự ảnh hưởng của Lục Vô Túy đối với nhà họ Lục đã khiến mọi người trong gia tộc ghen tị rồi, nếu cưới một cô gái có nhà mẹ đẻ quyền thế hơn, đối bọn họ là thân thích mà nói chẳng phải là giậu đổ bìm leo*?

Sau khi trở về, chồng bà cô dạy dỗ khiến bà gần như muốn khóc.

Bây giờ dễ dàng xử lý hơn, Lục Vô Túy không tìm đại tiểu thư, mà là một nam nhân, rõ ràng là vì chọc tức bà.

Bà chỉ đơn giản đến tìm Lục Vô Túy, cố ý nói chuyện này trước mặt Giang Hoài.

Trong vòng của họ, mặc kệ là nam nữ, đều là những người kiêu căng và ngạo mạn.

Châm ngòi ly gián ai mà chẳng biết?

Đáng tiếc chính là...... Giang Hoài nghe không hiểu.

Nhưng ngay cả khi cậu có thể hiểu.

Cười chết, hôm nay là ngày đầu tiên bọn họ gặp mặt, giữa người xa lạ với nhau mà kêu thoải mái, thân cũng không thân, làm sao mà thoải mái.

Dưới sự chú ý của mọi người, Giang Hoài... thu mình vào ghế sô pha.

Nụ cười trên mặt của người phụ nữ đông cứng lại một lúc, quyết định chủ động tấn công "Tiểu Giang, dì cũng không phải nói quan hệ của hai con không tốt, dù sao hai nhà chúng ta cũng đã đính hôn rồi. Những gì mà dì vừa nói, con đừng để trong lòng nha."

Phiên dịch một chút chính là: Đính hôn là liên hôn giữa hai gia đình, Lục Vô Túy không có chút tình cảm nào với cậu, vậy còn không mau gây sự với hắn?

Giang Hoài cuộn chặt hơn nữa.

Cậu tên là Giang Hoài, Tiểu Giang là ai?

Lục Vô Túy khó có được cười khẽ ra tiếng.

Trước vẻ mặt khó coi của người phụ nữ, Lục Vô Túy bắt chéo chân lại, nhàn nhạt nói: "Dì cả nói đúng."

"Cho nên tôi quyết định đặt hôn nhân vào việc quan trọng hàng đầu làm cho Tiểu Giang có cảm giác an toàn."

Người phụ nữ hoàn toàn choáng váng.

Trong tầm mắt, chồng bà dì kéo mạnh bà.

Người phụ nữ thất thanh: "Cái gì..."

"Trong hai ngày nữa, Tiểu Giang sẽ chuyển đến chỗ của tôi." Lục Vô Túy mở miệng, lại là một đòn tấn công quan trọng khác "Trước tiên nên thích nghi với cuộc sống hôn nhân trước, tiến một bước để tăng tiến tình cảm."

Người phụ nữ lại thất thanh: "Cái gì..."

Sau khi bị chồng kéo kéo, cuối cùng bà dì cũng học được cách im lặng.

Như thế rất tốt.

Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, thì ra là bà.

__________________________

*Dung(dong) chi tục phấn – 庸脂俗粉 – yōng zhī sú fěn dung/dong: bình thường; tục: thường tục, đại chúng, phổ thông; chi, phấn: phấn sáp, hương phấn; phấn sáp thường tục, hương phấn phổ thông, nói chung dùng để chỉ người con gái bình thường/tầm thường, thấy hay dùng trong bối cảnh mang ý nghĩa tiêu cực, đại loại là chỉ người con gái trang điểm ăn mặc hoặc là thần thái lòe loẹt, thiếu tinh tế, kém văn hóa. Cre: Hoasinh_Anhca)

*Câu thành ngữ có ý muốn nói đến việc lợi dụng người ta gặp điều không hay hoặc khó khăn, hoạn nạn để lấn lướt, áp đảo.