Em Bé Đáng Yêu Mềm Mại Gả Cho Tổng Tài Nóng Nảy

Chương 24




“Tôi thực sự không phải làm cho anh,” Giang Hoài thấp giọng phản bác, “Tôi tự làm ăn.”

Không giải thích cũng không sao.

Càng giải thích, sắc mặt Lục Vô Túy càng tối sầm lại.

Giang Hoài như là một đứa trẻ làm loạn bị phát hiện, sau đó có ý thức chắp tay sau lưng ủ rũ cụp đuôi.

Ai nhìn thấy cậu như vậy chắc cũng luyến tiếc không nỡ tức giận.

Lục Vô Túy hít sâu một hơi, dưới cái nhìn của Giang Hoài, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Chính mình gây chuyện, tự mình đi xử lý."

Giang Hoài vội vàng gật đầu.

Vài phút sau, Giang Hoài từ trong phòng bếp đi ra ngoài, trên tay cầm chiếc bánh nhỏ làm lần này, nhưng lại không có lau sạch bột mì trên mặt.

Chiếc bánh nhỏ thành phẩm mà cậu cảm thấy không tồi, cậu đi ngang qua Lục Vô Túy, nói với quản gia: "Thúc... anh, đây là thứ tôi đã hứa với anh, nhất định phải rất ngon."

Lục Vô Túy sắc mặt trở nên có chút khó có thể miêu tả, "Anh?"

Phải biết rằng, hắn cùng Giang Hoài biết nhau một thời gian dài như vậy. Giang Hoài chưa bao giờ gọi hắn một tiếng anh.

Quản gia gần như đổ mồ hôi lạnh, cười nói áy náy nói: "Giang thiếu gia, ngài không cần khách khí như vậy..."

Lục Vô Túy mặt vô biểu tình mà nhìn anh.

Quản gia lau mồ hôi, cuối cùng vẫn không dám nhận cái bánh kem.

“Nhưng nếu anh không ăn, nhiều bánh ngọt như vậy sẽ lãng phí,” Giang Hoài tiếc nuối nói, “Tôi cũng đã hứa sẽ đưa cho anh.”

Quản gia vội vàng từ chối, trên mặt lộ ra nụ cười khó xử.

Anh vẫn chưa muốn bị sa thải.

Lúc này, Lục Vô Túy ho khan một tiếng.

Giang Hoài hoàn toàn không tiếp nhận được ám chỉ này, buồn bực nhìn chiếc bánh nhỏ, tự nhủ: “Vậy cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể cất vào tủ lạnh, ngày mai mang đến cho các bạn học, hi vọng sẽ không hư."

Lục Vô Túy sắc mặt nhất thời trầm xuống, "Ở trong mắt cậu, tôi trong suốt sao?"

“À, không có.” Giang Hoài còn chưa kịp phản ứng lại lắm miệng thêm một câu, “Tôi biết anh không ăn, anh không cần lo lắng.”

Lục Vô Túy: “……”

Trước bữa tối ngày hôm đó, Giang Hoài nhận được một thỏa thuận khác từ Lục Vô Túy.

Lần trước nội dung của thỏa thuận được thêm vào, vẫn không được phép làm nhiều việc khác nhau trên giường.

Bây giờ thỏa thuận là: không nấu ăn ở nhà.

Giang Hoài thở dài, gửi tin nhắn cho Thoại Đồ, kèm theo một dòng: [Anh xem đi, nhiều chuyện quá.  ]

Thoại Đồ phụ họa: [Ở nhà nấu cơm chưa?  nó như thế nào?  ]

Xung quanh Giang Hoài, có rất ít bạn bè quan tâm đến nấu nướng.

Nói cách khác, Chu Tiểu Ngải là người bạn duy nhất của cậu, nhưng Chu Tiểu Ngải lại không có hứng thú nấu nướng.

Cậu nghe được Thoại Đồ hỏi như vậy, vẫn là thật cao hứng, ngay lập tức chụp ảnh chiếc bánh nhỏ mà cậu đã làm và gửi đi.

Sau khi nhận được rất nhiều lời khen ngợi.

Giang Hoài nhìn những sản phẩm thất bại trước mặt và thở dài.

*

Trong bữa tối, Giang Hoài không xuống lầu.

Lục Vô Túy không có thói quen đợi người khác khi ăn, trước khi hắn dọn ra khỏi nhà cũ Lục gia, cũng rất ít khi ăn tối với người thân.

Nhưng hôm nay Giang Hoài không xuống, Lục Vô Túy lại không động đũa.

Bát đĩa và đũa đã được đặt gần mười phút.

Mười phút sau, Lục Vô Túy liếc nhìn lên lầu, suy nghĩ liệu mình có đi quá xa hay không.

Chờ đồ ăn đều nguội, Lục Vô Túy dùng ngón trỏ gõ gõ mặt bàn, tạm dừng một lát, trực tiếp lên lầu.

*

Trước khi cánh cửa được mở ra, Lục Vô Túy vẫn còn lo lắng cho Giang Hoài.

Sau khi cửa bị mở ra một chút, hắn dừng lại, một lúc sau mới trực tiếp mở cửa ra, dựa vào cửa nhìn Giang Hoài giấu chiếc bánh nhỏ ở trên giường.

... Bột mì trên mặt Giang Hoài còn chưa lau đi.

Lục Vô Túy tức giận đáp lại: “Giang Điềm Điềm, sức chịu đựng của con người là có giới hạn."

Giang Hoài liếm liếm khóe miệng, sau đó ủy khuất nói: "Đã nói anh đừng gọi tôi như vậy..."

Lục Vô Túy ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Tôi đã nói với cậu, không được ăn ở trên giường."

Giang Hoài bịt tai trộm chuông, “Tôi không có ăn.”

Lục Vô Túy lười cùng cậu nhiều lời, đi thẳng về phía trước và nhặt chiếc bàn nhỏ mà cậu giấu bên cạnh giường.

Chiếc bàn nhỏ này chính là thủ phạm giúp đỡ Giang Hoài ăn cơm ở trên giường.

Giang Hoài mở to hai mắt, trong nháy mắt cảm thấy có chút nguy cơ, "Thật xin lỗi...Đáng lẽ tôi không nên mang đồ ăn lên trên giường ăn."

Theo quan niệm của cậu, nói xin lỗi xong liền sẽ không có chuyện gì khác đã xảy ra.

Lục Vô Túy hiểu cậu đang nghĩ gì, sau khi dọn bàn ra, hắn bắt đầu tìm kiếm chiếc bánh nhỏ mà cậu vừa giấu.

Thấy tình hình không ổn, Giang Hoài ôm chặt cánh tay của Lục Vô Túy khi tay Lục Vô Túy thò vào chăn của cậu.

"Xin lỗi……”

Nếu cậu thông minh hơn, đã nói ra tất cả những lời nói dối.

Nhưng cố tình cậu sẽ không nói dối, chỉ biết nói lời xin lỗi với Lục Vô Túy.

Giang Hoài giang rộng cánh tay, gầy yếu mảnh khảnh.

Lục Vô Túy dừng tay lại, sau đó từ trên giường lấy ra một cái bánh nhỏ, khóe miệng giật giật, bất đắc dĩ nói: "Giang Điềm Điềm!"

Giang Hoài cắn môi, biểu tình thập phần vô tội.

Khi cả hai đang bế tắc, Lục Vô Túy vẫn có thể nghe thấy âm thanh rung trong điện thoại di động của Giang Hoài, vừa nghe chính là nhắc nhở của WeChat.

Hắn nghĩ đến người bạn qua mạng mà Giang Hoài trò chuyện gần đây.

Lục Vô Túy hít một hơi thật sâu, cuối cùng thực sự tức giận.

Hắn phát hiện, ngay cả khi ngoài mặt Giang Hoài đáp ứng sẽ thay đổi nhưng trên thực tế bằng mặt không bằng lòng, khả năng tuân thủ rất thấp.

Cậu chỉ muốn sống cuộc sống theo cách riêng của mình.

Giống như một ngôi sao luôn đi theo quỹ đạo đã định sẵn và sẽ không bao giờ bị ảnh hưởng bởi những thứ khác.

Đây cũng là một điểm đặc biệt ở Giang Hoài.

Lục Vô Túy ánh mắt trầm xuống, nắm lấy cánh tay Giang Hoài, kéo cậu từ  trên giường đứng dậy.

*

Khi Giang Hoài bị Lục Vô Túy đưa vào phòng tắm, cậu nghĩ rằng Lục Vô Túy sẽ đánh mình.

Kỳ thật cũng không thể trách cậu nghĩ như vậy.

Lục Vô Túy ngày thường an an tĩnh tĩnh ngồi ở một bên, khí thế khiến người ta không dám nhìn thẳng vào hắn.

Khi hắn thực sự tức giận, tiếng còi "báo động động vật " của Giang Hoài lập tức vang lên, cậu cố gắng ngậm miệng lại, tìm kiếm môi trường xung quanh, xem có cách nào để chạy trốn hay không.

Cũng may, Lục Vô Túy chỉ là đem cậu đặt bên cạnh vòi hoa sen và mở vòi hoa sen.

Giang Hoài vội vàng nhắm mắt lại.

Trong giây tiếp theo, có một cái chạm ướt trên mặt cậu.

Là khăn lông.

Lục Vô Túy nghiêm mặt, có vẻ rất nghiêm túc, Giang Hoài không dám nói chuyện, chớp chớp mắt nhìn hắn.

Theo động tác chà lau của hắn, bột mì trên mặt Giang Hoài dần dần biến mất, lộ ra làn da vốn có.

Phương pháp lau của Lục Vô Túy cũng không ôn nhu, làn da của Giang Hoài bị chà xát đỏ ửng.

Một số bột đã khô nên phỏng chừng dính vào da sẽ không dễ chịu.

Cũng không biết, cậu làm thế nào mà có thể ăn một chiếc bánh nhỏ trong khi nằm trên giường với khuôn mặt đầy bột mì.

Thậm chí còn có thời gian để trò chuyện với những người khác.

Giang Hoài bị xoa xoa đến đau đớn, đáng thương nhìn Lục Vô Túy, vết nước đọng ở đuôi mắt, tựa hồ đã đỏ hoe.

Lục Vô Túy dừng một chút, đột nhiên nói với cậu: "Nhắm mắt lại."

Giang Hoài mím môi, có chút do dự.

Lục Vô Túy cười lạnh một tiếng, "Cậu thật sự muốn tôi ném bánh của cậu vào thùng rác?"

Giang Hoài vội vàng nhắm mắt lại.

Với sự biến mất của những đốm trắng, Giang Hoài cuối cùng đã thoát khỏi bộ dáng của một con mèo nhỏ.

Động tác lau của Lục Vô Túy dần dần dừng lại.

Hắn mới phát hiện.

Hóa ra mặt của Giang Hoài còn không bằng bàn tay của hắn.