Em Bé Đáng Yêu Mềm Mại Gả Cho Tổng Tài Nóng Nảy

Chương 5




Trong xe đến nhà họ Lục, Giang Hoài cuộn mình trên ghế sau, hai mắt vô hồn như người mất hồn.

Lục Vô Túy ngồi bên cạnh, không hề lên tiếng, áp suất không khí rất thấp.

Lục Vô Túy của ngày hôm qua thật sự là có đủ đáng sợ.

Giang Hoài nhớ lại liền...... Cảm thấy đau lòng cho ví tiền của chính mình.

Sau khi làm vỡ chiếc bình, sắc mặt Lục Vô Túy liền trở nên đặc biệt khó coi, Giang Hoài nghĩ rằng hắn có thể thực sự thích chiếc bình này.

Ngay khi cậu định xin lỗi, Lục Vô Túy nói "Chiếc bình có từ năm 1982, niên đại không phải quá cũ."

Giang Hoài biết chính mình gây ra họa, cúi đầu xuống.

Lục Vô Túy tiếp tục nói: "Nhưng nó là từ tay của một chủ nhân đã qua đời, là cô phẩm."

Cho nên, rất quý.

"Tiền mặt hay Alipay?"

Ngày đầu đến sống ở nhà họ Lục, Giang Hoài quang vinh mắc nợ mấy chục vạn.

Đây là lần đầu tiên Giang Hoài gặp phải chuyện như vậy, lúc đó còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đã xảy ra, cho đến khi Lục Vô Túy đóng sầm cửa lại trước mặt, cậu mới giật mình kinh ngạc phát hiện......

Mấy chục vạn?

Sự việc này quả thực là lỗi của Giang Hoài, cho dù là cố ý hay vô ý, cậu cũng không chuẩn bị chạy trốn.

Nên trả lại bằng cách nào?

Ngay cả khi cậu bán tất cả các bức tranh mà mình có thể bán được bây giờ, phỏng chừng cũng còn chưa đủ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Hoài nhăn lại, khi đối mặt với Lục Vô Túy luôn cảm thấy đau lòng cho tiền của mình.

Mà Lục Vô Túy càng không có sắc mặt tốt gì.

Nếu là bình thường, hắn khẳng định sẽ không so đo những thứ này.

Nhưng là tục ngữ nói rất đúng.

Không cần chọc một người mất ngủ.

Đặc biệt Lục Vô Túy là một bệnh nhân mất ngủ trầm trọng.

Xe chạy rất ổn định, còn chưa kịp cảm nhận được gì đã đến nhà họ Lục, Giang Hoài từ trên ghế trồi lên, quay đầu về phía tài xế: "Chúng ta đến đây làm gì?"

Mặc dù đầu hướng về phía người lái xe, nhưng rõ ràng lời nói đó là nhắm thẳng vào Lục Vô Túy.

Lục Vô Túy đè xuống gân xanh trên trán "Khi nói chuyện với tôi, có phải nên nhìn tôi không?"

Giang Hoài vẫn không có nhìn hắn, hướng phía trước nói: "À"

Lục Vô Túy tức khắc giận sôi máu, cơ hồ là phải bị khí cười.

Hắn cảm thấy trước đó Giang Hoài là giả ngu.

Sau phát hiện ngày hôm qua, rất có thể đó là sự thật.

Người này không chỉ ngu ngốc, thậm chí còn động tay động chân, thậm chí sau khi gặp rắc rối còn giả ngu.

Vốn dĩ đã ngu ngốc, thêm hành động ngu ngốc này lại càng khiến cậu trở nên kém thông minh hơn.

Sau khi xuống xe, Giang Hoài nhìn trái nhìn phải, Lục Vô Túy không chịu nổi nữa, vươn tay túm lấy cổ áo sau lưng cậu, xách cậu lên như một con mèo.

Giang Hoài ngây thơ nhìn hắn.

Bất cứ ai được nhìn bằng một đôi mắt như vậy cũng sẽ mềm lòng.

Ngoại trừ Lục Vô Túy.

Lục Vô Túy lạnh lùng nói: "Chúng ta tới chính là Lục gia, bên trong đều là người Lục gia.Cậu theo sát tôi, đã biết chưa? Gật đầu thì tôi để cậu xuống."

Giang Hoài gật gật đầu.

Cuối cùng hai chân cũng tiếp đất một cách vững vàng.

Nhưng cậu vẫn thắc mắc: "Nhà anh không phải Lục gia sao? Sao anh vẫn đến Lục gia?"

Hơn nữa Lục gia này, nhìn qua còn lớn hơn.

Lục Vô Túy nhìn Lục gia trước mặt, trong lòng dường như có chút cảm khái "Thế gia trăm năm, cậu cho rằng không ra gì sao? Sản nghiệp Lục gia phân bố khắp nơi trên cả nước, nơi này là nhà chính."

Giang Hoài kỳ thật còn muốn hỏi thế gia trăm năm là có ý tứ gì.

Nhưng trực giác mách bảo, nếu như mình dám hỏi như vậy, Lục Vô Túy nhất định sẽ trở nên rất đáng sợ.

Không biết có phải là ảo giác không, nhưng sau ngày hôm qua cậu làm rơi chiếc bình

Bây giờ thái độ của Lục Vô Túy đối với cậu thực sự tốt hơn một chút.

Giữa thái độ tốt, xen đó là lười che giấu sự nóng nảy

Giang Hoài chắc hẳn không thực sự muốn biết rằng sự thay đổi thái độ của Lục Vô Túy là bởi vì hắn đã khẳng định rằng cậu là một kẻ ngốc.

Khi bước vào sảnh chính nhà cũ Lục gia, người bên trong đã gần như chật kín, không biết họ đã đợi bao lâu.

Nhưng dù đợi bao lâu, họ cũng không dám kêu ca.

Sau khi vào đại sảnh, một người tươi cười đi tới chào hỏi, Giang Hoài nhận ra bà, trước đó đã từng gặp trong phòng nghỉ của tiệc đính hôn, tự xưng là dì cả của Lục Vô Túy.

Với một nụ cười không thể nhầm lẫn, bà ấy chào hỏi Lục Vô Túy.

Lần này, đã học được cách thành thật, cũng không dám nói gì nữa.

Lục Vô Túy lười để ý tới bà, trực tiếp hỏi: "Bà đâu?"

Nụ cười trên mặt Lục Toa Toa dừng lại một lúc, nhưng bà nhanh chóng lấy lại tươi cười "Bà con ở trên lầu."

Lục Vô Túy nắm lấy cổ tay Giang Hoài, trực tiếp đưa lên lầu.

Tiếng người nói chuyện trong đại sảnh ngừng lại, trong mắt nhất thời có chút nghi hoặc.

Đó là ai? Đó là Lục Vô Túy.

Lục Vô Túy là ai? Là gia chủ hiện tại của Lục gia và là người nắm giữ nhiều cổ phần nhất trong sản nghiệp của Lục gia.

Là người đàn ông khiến người khác vừa ghen tị vừa sợ hãi.

Ngay từ khi hắn thể hiện sự lợi hại của mình, đã là một kẻ cô độc.

Đã cô đơn từ lâu, hầu như không ai có thể tưởng tượng được sự xuất hiện của một người khác đứng bên cạnh hắn.

Bây giờ người đó đã xuất hiện.

Chàng trai ngây thơ trắng nõn có chút rụt rè... Cùng Lục Vô Túy cường thế lại bất ngờ xứng đôi vừa lứa.

Trên tầng hai, là phòng của lão phu nhân.

Tuy rằng Lục Vô Túy kêu là bà, nhưng trên thực tế Lục lão phu nhân là bà ngoại Lục Vô Túy, cũng là mẹ của mẹ Lục Vô Túy.

Cha của Lục Vô Túy ở rể Lục gia... ông ấy vẫn còn sống.

Hôm nay, khi Lục Vô Túy trở lại Lục gia thì không thấy cha mình đâu.

Khi bước vào, Lục lão phu nhân đang tập viết thư pháp, đeo kính viễn thị thì thấy hai người đi vào, bà nói: "Nhớ đóng cửa".

Cũng không biết vì cái gì Giang Hoài lại có thể phản ứng nhanh như vậy với lời nói của bà, thuận tay đóng cửa lại.

Lục Vô Túy cảm thấy rằng tên ngốc nhỏ này rất biết nên lấy lòng ai.

Nhưng rõ ràng không có người nào khác dám khiêu khích hắn, tại sao lại không thể bày ra loại kỹ năng để lấy lòng hắn?

Chỉ nghĩ đến cái bình đó, huyết áp của Lục Vô Túy đã tăng lên một chút.

Lục lão phu nhân tên là Lục Như Mai khi còn trẻ bà là nhân vật phong vân, nay về già phong thái không giảm, vẫn còn phong thái như trước.

Đặt bút trên tay xuống, bà cười với Giang Hoài nói: "Hai ngày nay sống bên cạnh Tiểu Túy, con cảm thấy thế nào?"

Giang Hoài dừng một chút "Còn tốt ạ"

Ngoại trừ việc mắc nợ.

Trên thực tế, cậu thậm chí còn hối hận khi sống với Lục Vô Túy.

Bất quá việc này là mình sai, cho nên không có gì oán giận.

Lục Như Mai gật gật đầu, lại quay sang Lục Vô Túy, "Phản ứng của thằng bé sẽ chậm một chút, con để ý nó nhiều hơn một chút, hai người ở chung chính là bao dung lẫn nhau."

Rõ ràng là không ra ngoài thường xuyên, nhưng không có gì thoát khỏi mắt bà.

Lục Vô Túy khi đối mặt với Lục Như Mai tương đối cung kính.

Hắn gật gật đầu.

"Hôm nay bà gọi hai đứa đến đây là để bàn chuyện kết hôn" Lục lão phu nhân nói "Hai đứa nghĩ sao?"

Kết hôn?

Còn nghĩ gì.

—— Dù sao thì sớm muộn gì cũng sẽ kết thúc.

"Xem ra là đều chuẩn bị tốt, khi nào?" Lục lão phu nhân hỏi.

Lục Vô Túy hiển nhiên đã quyết định tốt "Tháng sau liền đi lãnh chứng."

Giang Hoài ngây thơ mờ mịt, cũng gật đầu theo.

Lục Vô Túy không cùng cậu thảo luận, mà là cùng Giang gia thương lượng.

Giang gia đương nhiên rất vui khi thấy cuộc hôn nhân của họ thành công, cho dù ngày mai họ có đi lấy giấy đăng ký kết hôn thì Giang gia cũng sẽ giơ tay đồng ý.

Lục Như Mai cũng gật đầu "Còn một chuyện nữa."

"Ngày cưới đã định, hai con cũng phải mau suy nghĩ về chuyện con cái."

Quan niệm của người lớn tuổi sẽ không dễ dàng thay đổi.

Lục Vô Túy cho rằng Lục lão phu nhân nói chính là nhận nuôi hoặc là mang thai hộ.

Đối với Lục Vô Túy mà nói, kết hôn thì không sao nhưng có con thì tuyệt đối không thể.

Rốt cuộc sau này cũng sẽ ly hôn.

Vấn đề này đã bị Lục Vô Túy cho qua.

Khi cùng Lục Vô Túy đi xuống lầu, Giang Hoài có thể cảm nhận rõ ràng tâm trạng của Lục Vô Túy còn tệ hơn nhiều so với lúc đến.

Cố tình mấy người thân thích, lại lựa ngay thời điểm này đưa đầu lên để trảm.

Giang Hoài đang theo ở bên người Lục Vô Túy, liền có người nói: "Tiểu Lục à, ba con thật vất vả rời núi, sao con không chào ông ấy??"

Người nói là người có gương mặt khá trẻ.

Giang Hoài đứng bên cạnh Lục Vô Túy, có thể thấy rõ hơn sắc mặt Lục Vô Túy gần như lập tức trở nên âm trầm.

Ở Lục gia, ba của Lục Vô Túy là một kiêng kị.

Chỉ thấy ở đằng xa, một người đàn ông loạng choạng đứng dậy và tiến về phía họ.

Lục Vô Túy quay đầu bỏ đi không chút do dự.

Giang Hoài còn sững sờ tại chỗ, phản ứng dừng một chút, còn chưa kịp phản ứng, Lục Vô Túy dường như đã nhớ tới cậu, quay người lại xách lấy cổ áo dẫn cậu đi về phía trước.

Sự tức giận rõ ràng như vậy, những người họ hàng bên cạnh mà tới nữa thì chính là những kẻ ngu ngốc.

Một lúc sau, người đàn ông đuổi theo và nói với Lục Vô Túy, "Tiểu Túy! Ba con trở về sao con không chào đón ta?"

Lục Vô Túy dừng lại một chút, nhếch khóe miệng, cười lạnh nói:"Hoan nghênh không nổi."

Vẻ mặt của người đàn ông không hề dao động vì lời nói của hắn.

Ông ấy da mặt khá dày, thấy Lục Vô Túy không muốn để ý đến mình, liền nhún vai, không khỏi tự giễu, cười với những người thân bên cạnh, "Đứa nhỏ này, từ khi còn nhỏ đã không tới gần những người khác"

Những người thân bên cạnh biết rõ ràng ông là người như thế nào, nhưng họ cũng cười theo.

Lần này họ đến là để ăn trưa.

Khi đồ ăn được dọn ra, một chiếc bàn dài được đặt ở giữa sảnh trước, Lục lão phu nhân ngồi ở trung tâm, Giang Hoài và Lục Vô Túy được xếp cùng nhau như một lẽ tất nhiên, họ đối diện với lão phu nhân.

Thân ở trung tâm nghiễm nhiên trở thành đối tượng bị mọi người vây hãm.

"Tiểu Hoài, đừng khách khí chúng ta sẽ sớm là người một nhà, muốn ăn cái gì thì nói người hầu bên cạnh gắp là được."

"Khi nào hai người kết hôn?"

"Định tổ chức đám cưới ở đâu?"

Lục Vô Túy không định trả lời, Giang Hoài phản ứng chậm cho nên nhất thời những câu hỏi này đều rơi trên mặt đất, không có người trả lời.

Đúng lúc này, có người hỏi: "Bao giờ sinh con?"

Cho đến nay, hồ sơ kỳ ba của Giang Hoài chỉ có Lục Vô Túy cùng trợ lý giúp sàng lọc.

Bọn họ cũng không biết Giang Hoài có thể sinh con.

Hơi nực cười khi đặt câu hỏi kiểu này với hai người đàn ông, mà khi không biết rằng Giang Hoài có thể có con.

Bất quá Lục Vô Túy còn rất may mắn.

Rất may là họ không biết.

Nếu không, Giang Hoài cùng với Giang gia đầu óc có vấn đề sẽ không thể che giấu sự thật.

Nghĩ đến đây, Lục Vô Túy vỗ vỗ cái đầu nhỏ Giang Hoài.

Một kẻ ngốc như vậy, hy vọng cậu ta có thể giấu nó cho đến khi họ ly hôn.

Lục Vô Túy ngồi thẳng lưng, tùy ý cắt miếng bít tết cho Giang Hoài, nhẹ giọng nói: "Chú ba nói đùa, chúng tôi là hai thằng đàn ông, muốn con cái gì, nhưng mà chú nhiều năm như vậy cũng không cùng dì sinh một đứa con. Là chú không muốn sao? "

Người chú ba được hắn nói đến nghe vậy mặt tức khắc biến thành màu gan lợn.

Ông ta bị suy nhược tinh, không có con tất nhiên không phải vì không muốn có con!

"Hôn lễ đương nhiên cần phải xa hoa một chút" Lục Vô Túy thấy Giang Hoài không chịu ăn, động tác trong tay dừng một chút, dứt khoát trực tiếp nhét vào trong miệng của cậu "Bằng không sẽ giống dì hai năm đó, hôn lễ làm qua loa, đến nay nhớ tới đều là tiếc nuối."

Dì hai mặt cũng tái xanh.

"Dì cả." Lục Vô Túy dừng lại.

Dì cả đột nhiên trở nên căng thẳng.

Bà vừa rồi đã thu liễm, cái gì cũng không hỏi!

Lục Vô Túy khẽ cười "Tôi chỉ là gọi dì thôi."

Dì cả tức khắc thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Giang Hoài đã im lặng hồi lâu, đột nhiên nói: "Ừ, sau này chúng tôi sẽ lo chuyện kết hôn, cho nên sẽ không cần mọi người nhọc lòng."

... cung phản xạ này.

Có lẽ chỉ chậm hơn 2G một chút.

Lần này, đám người vẫn đang huyên náo vừa nãy đều kéo sắc mặt xuống, nhưng Lục Vô Túy lại chậm rãi cười ra tiếng.

Ai khiến cậu ta không vui.

Liền chờ chính mình cũng không thoải mái đi.

*

Khi họ rời khỏi Lục gia, trợ lý của Lục Vô Túy đã đợi họ ở phía trước xe.

Trong tay còn rất nhiều việc đang chờ Lục Vô Túy giải quyết.

Sau khi hai người lên xe, Lục Vô Túy cầm tài liệu do trợ lý đưa tới xem, ánh mắt Giang Hoài rơi vào trên người Lục Vô Túy, nhảy đến kính xe bên cạnh, nhìn qua là đang ngẩn người.

Lục Vô Túy bất động thanh sắc mà nhìn về phía cậu.

Thấy vậy, Giang Hoài lại gần, nói nhỏ với hắn: "Bây giờ anh muốn có con không?"

Đó là những gì cậu nói sau khi nghe những người thân thích đó nói với Lục Vô Túy.

Lục Vô Túy đóng văn kiện lại, nhướng mày nói: "Vậy thì sao?"

Vật nhỏ này, cắt câu lấy nghĩa còn rất lợi hại.

Hắn nói muốn có con khi nào? Chỉ từ miệng của những người đó phán đoán ra?

"Thật ra, nếu anh muốn một đứa con, tôi có thể giúp anh" Giang Hoài nói nhỏ "Tôi có thể sinh cho anh "

Sắc mặt Lục Vô Túy lập tức trầm xuống.

Hắn gần như đã tin rằng người này là một kẻ ngốc.

Hiện tại một hai phải ngay cái thời điểm này nói ra những lời này, liền có chút giống giả ngây giả dại.

Hôm nay, sự kiên nhẫn của Lục Vô Túy gần như cạn kiệt.

"Dừng xe." Lục Vô Túy trầm khuôn mặt nói.

Người lái xe ngay lập tức tìm một nơi an toàn và đậu xe.

Lục Vô Túy lại lạnh lùng nói: "Đi xuống."

Thấy hắn tức giận, Giang Hoài theo bản năng mở cửa xe muốn đi ra ngoài.

Gân xanh trên đầu Lục Vô Túy giật giật, đau đầu mà xoa xoa cái trán, "Tôi không phải nói cậu."

Thấy vậy, tài xế cùng trợ lý phía trước vội vàng bỏ đi.

Trong xe, sau khi yên lặng Giang Hoài có ý muốn cuộn mình chạy trốn, thậm chí còn hối hận vì sao lại nói ra những lời đó.

Cậu thực sự muốn thảo luận với Lục Vô Túy liệu có thể nợ chiếc bình mà mình làm vỡ thêm hai năm nữa hay không.

Một năm cũng được.

"Rốt cuộc là ai dạy cậu......" Lục Vô Túy dừng lại một chút, "Đàn ông cũng có thể sinh con?"

Giang Hoài chớp chớp mắt, ngập ngừng nói: "Nhưng tôi có thể sinh con."

Hôm nay lần thứ ba, Lục Vô Túy lại một lần nữa bị cậu làm cho khó chịu.

"Đừng như thế này, được rồi," Lục Vô Túy hạ giọng "Nếu không với cái thái độ nghiêm túc của cậu sẽ khiến tôi nghi ngờ rằng người ngốc là tôi chứ không phải là cậu."

Giang Hoài nghiêm túc hỏi: "Tại sao?"

"Cậu không cần phải lo lắng về lý do tại sao" Lục Vô Túy đến gần và nhìn vào mắt cậu "Chỉ cần nhớ rằng đàn ông không thể có con, mà cậu là đàn ông."