Em Chỉ Biết Yêu Anh

Chương 4




(Có biến...có biến...!!!)

Chiếc BMW chạy băng băng trên đường, một lúc khá lâu sau mới dừng lại trước một căn biệt thự sang trọng.

Đây chỉ là một trong số nhiều căn biệt thự của anh, vì nằm ở vùng ngoại ô cách trung tâm thành phố khá xa nên cũng đã đã lâu anh không tới đây. Mộ Cảnh Từ dường như đã quên béng mất 'món quà của Tạ Tổng' này, nhờ chuyện mẹ con Lâm Tuyết anh mới nhớ đến sự tồn tại của nó.

Mộ Cảnh Từ xuống xe, đi trước mở cửa. Bụi bám tạo thành một lớp mỏng trên cánh cửa gỗ đắt tiền, theo động tác mở cửa rơi xuống.

Mẹ Lâm vừa dìu con gái vào vừa thủ thỉ bên tai con gái: “Tuyết à, nhà mới của chúng ta đây này, chúng ta không cần phải chịu đói chịu lạnh ngoài đường nữa rồi!” Giọng nói của bà biểu lộ rõ sự vui mừng.

Lâm Tuyết lại càng hạnh phúc hơn nữa, cảm giác lo lắng ban nãy đã biến mất, thay vào đó là cảm giác nôn nao chờ mong cuộc sống mới - một cuộc sống có Cảnh Từ bên cạnh...

Mộ Cảnh Từ đứng chờ trước cửa, thấy hai mẹ con thì cất giọng sảng khoái: “Hai mẹ con cứ chọn hai phòng ở tầng 2 mà ở, thoải mái tự nhiên nhé!”

Mẹ Lâm lập tức trả lời: “Cảm ơn cậu, nhưng mẹ con tôi ở cùng 1 phòng là được rồi. Vừa tiết kiệm, lại vừa thuận tiện cho tôi chăm sóc con gái. Phải không Tuyết?”

Lâm Tuyết vô cùng muốn trả lời là không, nhưng lời ra đến miệng đành phải nuốt lại, chỉ đành gật gật đầu miễn cưỡng đồng ý.

Mộ Cảnh Từ cười cười: “Tùy hai người vậy, tôi đi đỗ xe đã. Hai người lên phòng trước đi, sẵn tiện dọn dẹp mấy căn phòng trên tầng 3 giúp tôi nhé.”

Mộ Cảnh Từ quay đi, nụ cười trên môi cứng lại, ánh mắt lóe ra tia nguy hiểm.

------

Vậy là mẹ con Lâm Tuyết đã dọn tới nhà Mộ Cảnh Từ tròn 1 tháng. Hằng ngày, mẹ Lâm quét dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo chăn màn, đi chợ nấu ăn, công việc cũng tương đối dễ chịu. Lâm Tuyết thì ở bên cạnh mẹ giúp đỡ lặt vặt, cô cũng hài lòng với cuộc sống hiện tại, ngoại trừ... mẹ cô quản cô rất chặt, cô không có cơ hội đến gần Cảnh Từ.

Mẹ Lâm luôn đặt Lâm Tuyết trong tầm mắt, nếu có việc phải ra ngoài thì cũng là trở về trong thời gian nhanh nhất có thể. Chỉ có buổi trưa, mẹ Lâm mới để cô ngủ trưa 2 giờ, dĩ nhiên là chốc chốc bà lại vào phòng kiểm tra cô có gặp vấn đề gì không.

Mộ Cảnh Từ tất nhiên cũng bỏ ra khá nhiều công sức, nhưng bông hoa diễm lệ của anh được canh giữ nghiêm ngặt quá, anh đến gặp riêng cô còn chưa được...

------

Tâm trạng Mộ Cảnh Từ rất rất rất rất không vui, hay đúng hơn là tồi tệ đến cực điểm! Hợp đồng trị giá mấy trăm triệu bày sẵn trước mắt cư nhiên lại bị đối thủ giành mất.

Về đến nhà, nhìn thấy Lâm Tuyết xinh xinh đẹp đẹp đong đưa trước mắt mà anh chẳng thể chạm vào càng khiến anh thêm bực bội.

'Loảng xoảng...' Mộ Cảnh Từ trút bực tức lên mấy chiếc bình cổ tội nghiệp.

“Cậu... cậu không sao chứ? Tôi sẽ dọn dẹp ngay...” Mẹ Lâm nghe tiếng động lập tức chạy lên.

“Không cần!” Mộ Cảnh Từ liếc nhìn mẹ Lâm – cái gai trong mắt anh, chính vì bà ta mà anh không thể đến gần Lâm Tuyết.

“Chăn màn trong nhà đã lâu chưa giặt rồi, dì đem đi giặt hết, nhé!” Giọng điệu rõ ràng

Mẹ Lâm biết Mộ Cảnh Hòa tâm trạng không tốt nên không dám nói gì, vâng dạ đem hết chăn màn vừa mới giặt tuần trước đem giặt lại lần nữa.

Mẹ Lâm vừa đi, cánh cửa vừa đóng lại mở ra lần nữa.

“Chuyện gì nữa đây? Hả? Là em à Lâm Tuyết?”

“Dạ... Anh Cảnh Từ có chuyện gì buồn bực ạ?” Lâm Tuyết đang ngủ trưa thì nghe thấy tiếng đập phá vọng ra từ phòng anh. Cô rất lo lắng nên đợi mẹ vừa rời đi liền lẻn vào đây gặp anh.

Lâm Tuyết mặc một chiếc đầm ngủ xinh xắn màu hồng, rất hợp với làn da trắng mịn của cô, khiến cô trông như một nụ hồng đáng yêu. Nụ hồng ấy khiến đôi mắt Mộ Cảnh Từ vốn đang chứa đầy bực bội trở nên sáng rực, trông anh bây giờ chẳng khác dã thú là bao.

Mộ Cảnh Từ đứng dậy, cất tiếng cười gian tà: “Em tới đúng lúc lắm... Anh sắp nhịn đến nghẹn rồi đây này!”

Lâm Tuyết chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị nhấc bổng lên, tiếng la thất thanh nơi đầu lưỡi đã bị đôi môi của Mộ Cảnh Từ nuốt mất...