Em Chồng, Anh Đừng Qua Đây!

Chương 35: Chuyện vợ chồng nào cũng phải trải qua




Khả Hân vừa khẩn trương vừa xấu hổ, xua tay từ chối:

“Lưng em không sao rồi, dì Ba cũng nói không để lại sẹo đâu.”

“Không tận mắt nhìn thấy anh không yên tâm!” - ‘Lâm Vĩ Thành’ khăng khăng muốn xem.

Thật ra anh đã sớm từ chỗ của dì Ba biết được vết thương trên lưng của cô đã không còn đáng ngại, vết đỏ cũng không còn. Nhưng anh muốn xem vết thương trên lưng của cô cũng đâu phải chỉ vì vết thương đó.

Anh thật sự muốn biết khi cô ở trước mặt ‘Lâm Vĩ Thành’ có phối hợp hay không, hay cũng ra sức né tránh như ở trước mặt của anh. Nếu cô thật sự ngoan ngoãn dịu dàng như mèo con, giống như một người vợ hiền thục mà chỉ duy đối với anh mới nhe nanh múa vuốt thì anh sẽ thấy tức giận thật sự.

Khả Hân nhìn thấy ở ghế trước còn có quản gia Thuận và tài xế liền nhìn ra ngoài cửa sổ đánh trống lảng:

“Anh Vĩ Thành, em thật sự không sao rồi. Cũng không còn đỏ nữa, chắc hai ba ngày nữa là lành lặn như trước thôi.”

“Gọi là chồng.” - Lâm Vĩ Phong hừ lạnh một tiếng - “Vì cái gì không để người chồng như anh xem, anh chỉ lo lắng cho em thôi.”

Quản gia Thuận ở phía trước không cố ý nghe lén nhưng tất nhiên là nghe rõ mồn một câu chuyện. Anh vươn tay bấm nút, tấm màng ngăn giữa khoang lái và khoang sau được kéo lên, tạo ra một không gian vô cùng riêng tư cho Khả Hân và ‘Vĩ Thành’.

Khả Hân thật sự không nói nên lời, sao ai cũng muốn ép cô vào tình huống xấu hổ hết vậy?

“Khụ… khụ...” - Vĩ Phong vờ ho nhẹ hai tiếng.

Khả Hân vội vàng vươn tay qua vỗ vỗ lưng anh:

“Chồng, anh không thoải mái sao? Chỗ nào khó chịu?”

Cô nhớ dì Ba nói tình trạng của Vĩ Thành bây giờ tệ đến mức phải dùng máy thở. Bất quá hôm nay cô thấy anh không giống như người bệnh tình nguy kịch đến thế. Khả Hân bóp bóp bả vai của anh, cảm giác được vai anh rất có lực, cơ bắp cũng chân thật.

Chuyện bệnh tình của anh lúc tốt lúc xấu thật sự khiến cô lo lắng không thôi.

“Bị em chọc giận.” - Lâm Vĩ Phong nắm chặt lấy cánh tay cô, kéo cô đến ngồi trên đùi mình, ôm thân thể mềm mại của cô vào trong ngực,

“Vĩ… chồng đừng như vậy mà.” - Khả Hân vừa xấu hổ vừa bất an, không quen với sự tiếp xúc quá mức thân mật này.

“Đừng nhúc nhích, để anh ôm một lát.” - Lâm Vĩ Phong cố định thân thể cô, đem đầu vùi trong hõm vai cô. Trên người cô luôn có một hương oải hương nhàn nhạt khiến tâm tình người khác trở nên bình ổn.

Khả Hân thấy anh không có thêm hành động nào quá mức nên cô cũng mím môi ngồi yên để cho anh ôm. Khả Hân không dám nhìn thẳng vào anh, cô sợ mình sẽ không khống chế được bản năng mà tỏ ra hoảng sợ khiến anh không vui. Cô chỉ lẳng lặng ngồi cảm nhận từng nhịp hô hấp của anh cũng như chính mình.

Sau khi trở về nhà họ Lâm, Khả Hân có chút luyến tiếc khi nhìn thấy ‘Lâm Vĩ Thành’ sắp phải quay trở về phòng điều trị. Cô thật sự không biết bản thân khi nào mới có thể lại gặp anh.

“Chồng ơi, anh có thể cho phép em được vào phòng điều trị chăm sóc cho anh không? Em sẽ nghe lời bác sĩ Kiên, không làm phiền việc điều trị của anh đâu.” - Khả Hân nắm chặt tay anh không nỡ buông ra.

Vĩ Phong không ngờ cô lại quyến luyến Vĩ Thành như vậy, trong lòng đột nhiên khó chịu. Thật ra Khả Hân quyến luyến cũng là quyến luyến người bên dưới lớp da giả này, chính là Lâm Vĩ Phong đóng giả, nhưng anh lại cứ thích suy nghĩ một cách cực đoan. Bản thân tự ra chủ ý lừa gạt cô giờ bị chính chủ ý đó khiến cho không vui.

Vĩ Phong thấy cô vẫn còn nhìn mình đầy mong đợi, thật sự không hiểu nổi suy nghĩ của cô. Không lẽ tâm tư cô tốt đến mức muốn cùng một người có bộ dạng như thế này ở bên một đời, chăm lo kề cận? Là cô che giấu quá giỏi hay anh đã hiểu sai rồi?

“Cô đơn sao? Được rồi, đêm nay anh ngủ với em.” - Giọng anh khàn khàn, ý tình mê hoặc.

“Vĩ Thành, anh đừng hiểu lầm ý em, em chỉ đơn thuần muốn chăm sóc cho anh. Anh đừng phòng bị em nữa có được không? Em thật sự không ý xấu đâu, em chỉ hy vọng anh mau chóng khỏe lên. Dì Ba cũng già rồi, quản gia Thuận thì còn bận rộn nhiều việc khác, Vĩ Phong sau này cũng có vợ con của riêng mình. Anh không để em học dần các công tác chăm sóc cho anh thì người vợ như em ở lại đây còn có ý nghĩa gì nữa.”

Lâm Vĩ Phong lẳng lặng nhìn cô hai mắt phiếm hồng vô cùng chân thành. Chẳng lẽ người phụ nữ này thật sự như mọi người nói, là một cô gái tốt, tâm tư sạch sẽ? Nhưng cô cứ một tiếng ‘Vĩ Thành’ hai tiếng ‘Vĩ Thành’ khiến cho anh khó chịu cực kỳ.

“Vậy đêm nay chúng ta làm chuyện vợ chồng phải làm đi. Nếu em thể hiện tốt thì anh sẽ nghe em, khuyên bác sĩ Kiên để em vào phòng y tế cùng chăm sóc anh với ông ấy.”

Lời nói của anh thật sự khiến cho cô giật mình, kiểu nói chuyện này thật sự quá giống với Lâm Vĩ Phong? Ngoài chuyện Vĩ Thành ôn tồn dịu dàng hơn thì về mặt này, tính cách anh em họ quá giống nhau. Nghĩ lại lời của anh cô liền cảm thấy không ổn, làm chuyện vợ chồng nên làm là sao đây?

Tưởng tượng đến đêm nay cùng anh ngủ một chiếc giường Khả Hân liền phát hoảng, tuy cô không chê chuyện dung mạo anh bị hủy. Nhưng cùng một người đàn ông chưa quen thân lắm lại còn có hình dáng thế kia hoan ái là chuyện cô không thể tưởng tượng nổi.

Khả Hân hít sâu một hơi, dù cô có sợ thì cũng là vấn đề của mình cô. Cô và anh là vợ chồng hợp pháp, sớm hay muộn thì chuyện kia cũng phải trải qua, cô không thể làm như không biết mãi.

Tối đó Khả Hân tắm gội rất lâu, cả người nhẹ nhàng khoan thai, thật sự là dáng vẻ yểu điệu, nhẹ nhàng khiến người khác mê đắm. Cô mặc áo ngủ dây, ngoan ngoãn đi lên giường tân hôn ngồi, nghĩ đến trong chốc lát sắp sửa xảy ra chuyện gì, cô liền khẩn trương như ngồi trên đống than.

Dì Ba đi vào, trên tay là thuốc trị bỏng cũng như thuốc liền sẹo loại tốt nhất.

“Dì Ba, lưng con đã không sao rồi, mai dì không cần đến thoa thuốc nữa đâu.”

“Còn trẻ đúng là tốt thật, cái gì cũng mau chóng hồi phục.” - Dì Ba cẩn thận kéo lại áo ngủ cho cô.

Dì Ba thoa thuốc xong thì đứng dậy muốn đi nhưng cô lại bắt lấy tay bà nói:

“Dì Ba, đừng đi có được không? Cùng con nói chuyện chút đi.”

Dù sao Khả Hân vẫn là cô gái chưa từng trải qua chuyện nam nữ, thật sự không biết đêm nay phải làm sao mới đúng.

“Phu nhân, đừng sợ.” - Dì Ba An vỗ vỗ bàn tay đang nắm chặt cánh tay bà an ủi - “Phụ nữ trên thế gian này đều phải trải qua chuyện này, nếu có thể sinh ra một tiểu thiếu gia, phu nhân cứ chờ hưởng phúc đi.”

“…” - Khả Hân không ngờ dì Ba đã nghĩ đến cả chuyện cô mang thai rồi sinh con, đúng là lo nghĩ rất xa.

Sau câu nói này của dì Ba, khi dì Ba đi rồi, cô lại càng hồi hộp. Bỗng nhiên đèn trong vụt tắt, tất cả đều chìm vào một mảng tâm tối.

“Dì Ba… dì ba…”

Khả Hân vội vàng từ trên giường bò xuống dưới, nghiêng ngả lảo đảo muốn chạy ra khỏi phòng. Không ngờ ở ngay cửa đụng phải một bức tường.

“Ai?” - Khả Hân hoảng sợ hỏi.

“Đừng sợ, là anh.” - Giọng nói khàn khàn này nghe thật quen thuộc, nhưng mà giọng điệu có chút khác với buổi, mang theo rất nhiều tình ý.

Khả Hân biết mình vừa va phải ‘Vĩ Thành’, mà lúc này anh còn đang ôm siết lấy cô.