Em Có Tình Tôi Có Ý

Chương 1: Ly Hôn




Ngu Thư Hân mới từ cục dân chính đi ra liền bị một trận gió lạnh thổi vào mặt, cổ họng nàng khô khốc ho khan vài tiếng, ánh mắt chăm chú nhìn người phụ nữ bên cạnh, sống lưng của Triệu Tiểu Đường vẫn thẳng tắp,nghiêng mặt nhìn vẻ mặt lạnh lẽo. Ngu Thư Hân biết cô không phải là người thích nói chuyện nhưng Ngu Thư Hân cũng không ngờ tới cô lại không thích nói chuyện tới mức này. Vừa nãy trong quá trình thảo luận thủ tục ly hôn một bên luật sư huyên thuyên nói rất nhiều sắc mặt cô lại rất bình tĩnh mà hỏi mình: " Em chắc chắn chưa?"

Kết hôn ba năm, cô với nàng nói chuyện chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, câu nói này cô nói hai lần.

Kết hôn một lần, ly hôn một lần.

Ngu Thư Hân thở dài một hơi, nàng chắc chắn chưa sao? Lúc đi đến trước mặt là cục dân chính nàng còn chưa chắc chắn, hiện tại thì đã chắc chắn một trăm phần trăm, cuộc hôn nhân này nàng buông bỏ!

Ai cũng khuyên buông bỏ là không tốt.

Đương nhiên cũng không có người khuyên, bởi vì nàng cùng Triệu Tiểu Đường hai người là ẩn kết hôn, ngoại trừ Triệu gia cùng bạn thân nàng cũng không có người ngoài nào biết. Mà nếu bạn thân của nàng biết nàng ly hôn, chỉ sợ sẽ mang nàng vào quán bar uống ba ngày ba đêm để chúc mừng.

Nói cũng lạ, bạn thân nàng là loại người háo sắc, nhìn thấy người đẹp đều hận không thể nào nhào tới người ta để liếm liếm vài ba cái nhưng mà lại không thích Triệu Tiểu Đường. Mỗi lần nhắc tới Triệu Tiểu Đường người kia đều liếc mắt cười khinh một tiếng: " Triệu Tiểu Đường sao? Thôi đi, chỉ có mỗi cậu mới yêu cô ấy chứ có ai lại đi yêu loại người lãnh cảm, cậu không biết mỗi lần tớ nhìn thấy cô ấy các ngón tay tớ đều thần kinh héo rút không cử động được!"

Ngón tay không cử động được?

Đó là cậu ta chưa thấy dáng vẻ ăn mặc đồ ngủ đơn bạc khi ở trên giường của Triệu Tiểu Đường .

"Cần tôi đưa em về không?" Đột nhiên xuất hiện âm thanh đánh gãy tâm tư của Ngu Thư Hân , nàng quay đầu nhìn xem người mới nói, Triệu Tiểu Đường trên người mặc tiểu tây trang phẳng phiu màu xanh lam có hình, bên trong là một áo sơ mi trắng, mở ra một vài cúc áo lộ ra xương quai xanh xinh đẹp.

Cô khuôn ngực cũng không phải rất đầy đặn, nhưng đường nét đều phi thường đẹp đẽ, êm dịu lại tinh tế. Trong phút chốc Ngu Thư Hân đã nghĩ tới buổi tối nọ, Triệu Tiểu Đường mặt mày ửng đỏ cắn lên ngực nàng, cùng dáng vẻ nghiêm túc cẩn thận của cô lúc này đều không giống một chút nào.

Ngu Thư Hân rũ mắt, ánh mắt nhìn xuống dưới nhìn thấy Triệu Tiểu Đường đi trên giày cao gót mười cm, đôi chân thon dài thẳng tắp. Đôi chân này đã từng cùng da thịt mình dán vào nhau.

"Không cần." Ngu Thư Hân vuốt lại mái tóc có chút rối của mình khi bị gió lạnh thổi tới, tâm đều đau đớn co rút nàng lại đưa mắt liếc nhìn Triệu Tiểu Đường , thấy cô hai tay đều đặt ở sau lưng, mái tóc được buộc ra sau gáy vẫn chỉnh tề mặc kệ gió lạnh thổi tới khác biệt rõ ràng với bộ dạng giương nanh múa vuốt của chính mình.

Nàng thấy Triệu Tiểu Đường đang nhìn mình, lại nói: " Em có xe..."

Ngu Thư Hân vừa định mở túi xách lấy ra chìa khóa xe của bản thân trong ba năm nay, lại nghĩ đến vừa rồi tất cả đều đã mang nộp lên trên rồi.

Các nàng lúc trước kết hôn, ông nội của Triệu Tiểu Đường lo lắng Triệu Tiểu Đường bất cứ lúc nào cũng sẽ đổi ý, vì lẽ đó lập ra thỏa thuận ly hôn. Nếu là ai đề nghị ly hôn trước, thì người đó tịnh thân ra hộ, tay trắng ra đi quy tắc này nguyên bản là dùng để ràng buộc Triệu Tiểu Đường nhưng lại không may, người đưa ra đề nghị ly hôn trước là nàng. Ngu Thư Hân có lúc muốn hỏi, Triệu Tiểu Đường có phải lúc trước vì bản thỏa thuận ly hôn kia mới nhịn nàng ba năm?

Chắc chắn là đúng, dù sao cũng là tài sản của Triệu gia, làm sao có thể buông bỏ? Vì vậy, Triệu Tiểu Đường nhịn nàng ba năm cũng không có gì là không hợp lý.

Ngu Thư Hân nuốt xuống tâm tình chua xót, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn Triệu Tiểu Đường , nàng lúc trước bất kì lúc nào cũng không thích nhìn thẳng vào mắt Triệu Tiểu Đường cảm thấy cặp mắt kia quá mức áp bức cùng sắc bén. Mỗi lần hai người đối diện với nhau, nàng sẽ theo bản năng đem mắt nhìn sang một chỗ khác.

Hiện tại ly hôn, nàng đột nhiên cảm thấy sự nhát gan của chính mình lúc trước rất rất buồn cười, nàng có cái gì phải sợ Triệu Tiểu Đường đây? Nàng có từng làm việc gì có lỗi với Triệu Tiểu Đường đâu?

Không có, tất cả đều không có.

Ngu Thư Hân đến giờ phút này mới bừng tỉnh, phát hiện chút tình cảm này từ khi mới bắt đầu đã được đặt trên vị trí không cân bằng, đã không được coi trọng từ rất lâu, vì vậy chắc chắn đều sẽ dẫn đến tan vỡ. Cũng may không tính là muộn, bây giờ quay đầu vẫn còn kịp.

Ngu Thư Hân nhìn chăm chú Triệu Tiểu Đường vài giây, mở miệng nói: " Em đi trước, Triệu tổng cũng sớm trở về, ba năm nay.... " Nàng nói tới chỗ này thì dừng lại một chút, nhẹ nhàng nở nụ cười: "Cực khổ chị rồi."

Ánh mắt Triệu Tiểu Đường có chút kinh ngạc, liền thoáng qua trong phút chốc, nhưng lại bị Ngu Thư Hân nhìn thấy, nàng từ xưa đã yêu thích việc quan sát tâm tình chuyển biến của người này, một chút rung động đều có thể làm cho chính mình cân nhắc thật lâu.

Đương nhiên sẽ kinh ngạc, vì nếu là nàng lúc trước chắc chắn sẽ không từ chối yêu cầu này của Triệu Tiểu Đường. Nàng sẽ luôn tìm cơ hội để được ngồi chung xe với Triệu Tiểu Đường nhưng bây giờ lại thẳng thừng từ chối đối với Ngu Thư Hân mà nói đây là lần đầu tiên.

Chỉ là đều đã ly hôn rồi, có một vài thứ cũng nên phá bỏ đi.

Ngu Thư Hân lắc đầu một cái, dưới ánh mắt không giải thích được của Triệu Tiểu Đường đi tới bên đường cũng không có quay đầu nhìn lại ngồi vào bên trong xe taxi, giọng nói có chút ngột ngạt: "Bác tài, quán bar Tiểu Thành, cảm ơn."

Quán bar Tiểu Thành là do bạn thân nàng An Kỳ mở ra, khoảng thời gian này còn chưa bắt đầu mở cửa. Bên trong người ngồi đều tụm ba tụm năm ngồi cùng một chỗ, những chỗ ngồi khác cũng chưa có mở đèn lên, vừa tối lại vừa trống trải Ngu Thư Hân chọn chỗ gần nhất mà ngồi xuống. An Kỳ mang theo bình rượu cùng ly nghiêng người dựa một bên cạnh nàng ở sô pha cất giọng hỏi: "Thật sự buông?"

Ngu Thư Hân nghe vậy liền gật đầu bắt lấy rượu cùng ly trên tay An Kỳ chính mình rót cho mình một ly: "Thật sự buông."

"Được a chị em tốt!" An Kỳ tinh thần hưng phấn: "Cậu cuối cùng cũng làm được một chuyện chính xác! Nói thử xem, cậu làm sao lại nghĩ thông suốt?"

Ngu Thư Hân nhìn dáng vẻ bát quái của bạn mình tay bưng ly rượu lên uống vào một hớp: "Thì đột nhiên nghĩ thông suốt thôi."

Kỳ thực nàng cũng không có nói dối, thật sự là đột nhiên nghĩ thông suốt trước khi đi du lịch nàng còn đang suy nghĩ trở về nên mang tặng cho Triệu Tiểu Đường lễ vật nào thì tốt hơn lần trước. Tuy rằng hết chín mươi phần trăm đồ vật mang tặng đều sẽ bị trả lại thế nhưng nàng mỗi lần đi du lịch đều sẽ mang lễ vật về tặng cho Triệu Tiểu Đường đã trở thành thói quen.

Lần này nói là đi du lịch nhưng cũng có thể nói là đi thám hiểm, suýt chút nữa thì nguy hiểm tới tính mạng cũng may chỉ là một phen hú vía không có nguy hiểm. Trước khi rời đi nàng hái được một đóa hoa rất xinh đẹp mọc ở trên vách núi đem nó mang về làm thành tiêu bản tặng Triệu Tiểu Đường .

Đúng như dự đoán, lại bị trả về, nhìn hoa khô dù trở thành tiêu bản nhưng cánh hoa vẫn rất xinh đẹp nằm yên ắng trên khay trà. Ngu Thư Hân đột nhiên cảm thấy mấy năm nay mình sống giống như trò hề, cũng chính là tại thời điểm đó nàng bắt đầu có suy nghĩ ly hôn.

Nghĩ đến đây, chuyện đã xảy ra đều không thể ngăn cản được nhân lúc vẫn còn quyết tâm nàng thừa thế xông lên đi tìm Triệu Tiểu Đường. Gặp được liền đi thẳng vào vấn đề nói chính mình muốn ly hôn đồng thời sẽ không muốn lấy của cô bất cứ thứ gì chính mình tự thân kiếm tiền.

"Nữ trung hào kiệt!" An Kỳ giơ ngón tay cái lên vừa khen xong lại nói: "Tớ còn nghĩ rằng cậu sẽ buồn phiền rất lâu đấy a."

Lúc trước nàng nhận được tin tức Ngu Thư Hân muốn ly hôn còn tưởng rằng là đang nói đùa, dù sao thì Ngu Thư Hân yêu Triệu Tiểu Đường bao nhiêu nàng là người biết rõ nhất. Ngu Thư Hân chỉ hận không thể đem trái tim moi móc ra mà đưa cho Triệu Tiểu Đường , người như vậy làm sao nói muốn ly hôn là ly hôn? Nàng còn nghĩ Ngu Thư Hân ngày đó chỉ nói một chút liền thôi, ai mà biết lại thật sự buông bỏ, lại còn buông bỏ rất nhanh!

An Kỳ cầm ly lên, cùng ly rượu Ngu Thư Hân đụng vào một cái hỏi: "Vậy cậu bây giờ có tính toán gì không?"

Năm Ngu Thư Hân học lớp 12 lúc nghỉ hè thì ba mẹ nàng đều mất, sau đó nàng được Triệu gia nhận nuôi ở mấy năm, ở đấy không lâu liền kết hôn cùng Triệu Tiểu Đường. Sau khi kết hôn nàng theo hình mẫu hiền thê thục nữ, không chỉ có từ bỏ hết tất cả công tác sự nghiệp còn cùng công ty quản lý giải ước trong hòa bình. Hầu như không có bước chân ra khỏi cửa, cả ngày chịu khó ở trong nhà, học tập nấu nướng, học tập làm vợ, cũng bởi vì điều này, nàng ba năm không có đi làm, Ngu Thư Hân nghĩ rồi đáp lại An Kỳ : "Trước tiên đi thuê một cái nhà mới, tìm một chút tài nguyên rồi bắt đầu cuộc sống mới."

Mấy mảnh đất của ba mẹ nàng sau khi qua đời không được mấy năm liền bị chính phủ thu hồi, tất cả nhà cửa đều bị phá bỏ, Ngu Thư Hân cầm được một số tiền hầu như không có đụng đến, hiện tại số tiền kia còn ở trong tài khoản của nàng. An Kỳ nghĩ một chút rồi nói: "Nếu không, cậu trước tiên ở lại nhà mình đi?"

Ngu Thư Hân liếc mắt: " Cậu cảm thấy tiện sao?"

An Kỳ phóng đãng riết thành quen, lại là chủ quán bar, mỗi đêm đều mang "bạn gái" về nhà, mỗi lần đều là người khác nhau. Có lần ở sinh nhật nàng, Ngu Thư Hân đến chúc mừng nàng uống có chút nhiều buổi tối liền bị cậu ta ép buộc ở lại nhà mình, ngày thứ hai sau khi tỉnh dậy liền nhìn thấy người này cùng bạn gái nàng không mặc thứ gì nửa người đều ở trần đi đi lại lại ở phòng khách tìm quần áo. Thấy dáng vẻ kinh ngạc sau khi tỉnh lại của Ngu Thư Hân cô ấy còn xua tay nói: " Cậu có cái gì còn chưa thấy qua sao, đi ngủ tiếp đi."

Ngu Thư Hân đen mặt, nàng còn có thể ngủ tiếp chính là thần tiên!

An Kỳ ngồi trên ở ghế sát bên nàng: "Có cái gì không tiện." Nói xong cô ấy nhấp nhấp rượu trên môi: "Chính là phiền phức lúc cậu ở lại nhà mình, quần áo mặc nhiều hơn hai cái."

Ngu Thư Hân liếc mắt: Vì sao?"

An Kỳ đặt ly xuống, chính mình kinh kinh nói: " Mình sợ mình không kiềm lòng được."

Ngu Thư Hân :...

An Kỳ là cái người háo sắc, nhìn thấy người đẹp đẽ đều đứng trơ người ra. Ngu Thư Hân vóc người cao gầy, da trắng, ngủ quan tinh xảo, trước sau đều đẹp, chỗ nào cần có da có thịt thì đều có, chỗ nào gầy thì lại không tìm thấy một vết sẹo, eo thon, hai chân thon dài.

An Kỳ lúc trước muốn quyến rũ Ngu Thư Hân đều tốn sức đến chín trâu hai hổ, ai ngờ người này liền một câu mình có người thích liền đem nàng đưa đến mười tám tầng Địa ngục. Vốn dĩ ban đầu An Kỳ chính là không cam lòng nhưng sau một thời gian chơi chung thấy trái tim nàng một mực treo trên người Triệu Tiểu Đường thì An Kỳ mới bỏ qua.

Ngu Thư Hân là mắt mù, trong lòng đều chỉ có mỗi Triệu Tiểu Đường. An Kỳ nghe nàng nói nhiều đến mức lỗ tai muốn tạo thành kén, có lẽ bởi vì quan hệ tình địch Ngu Thư Hân càng yêu, nàng càng ghét đặc biệt sau khi biết được Triệu Tiểu Đường lạnh nhạt với Ngu Thư Hân. Người này liền đối với nàng càng thêm chán ghét, cũng may hiện tại hai người đã ly hôn.

An Kỳ cười: "Nói đùa với cậu đấy muốn ở thì liền ghé qua, cậu biết mật khẩu rồi, phòng trống có rất nhiều thích phòng nào liền chọn phòng đấy."

Ngu Thư Hân lần này không có từ chối nàng nói: " Mình suy nghĩ lại một chút."

"Cân nhắc cái rắm, cậu còn có lựa chọn khác sao." An Kỳ đem ly hai người đổ đầy rượu vào, đụng vào ly nói rằng: "Trước tiên cứ qua ở thôi hành lý có dẫn theo không?"

Ngu Thư Hân cầm ly rượu lên nhấp môi, mặt trắng giống như bạch ngọc bởi vì cồn liền bị nhuộm đỏ, ửng hồng hai má, hai mắt sáng lên nàng lắc đầu nói: "Không có mang hành lý."

"Đúng là người vợ tốt hai mươi năm tuổi." An Kỳ thở dài cảm thản: " Cậu muốn tớ phải nói cái gì mới tốt đây! Cậu cần gì phải làm như vậy chứ?"

Xe không lấy thì không nói đi, đằng này thậm chí ngay cả đồ đạc đều không lấy một cái, thật sự muốn chính mình tự thân vận động, tay trắng rời đi?

Ngu Thư Hân uống một hớp rượu không có phản bác lời nàng nói, cũng không phải làm người vợ tốt chỉ là những thứ liên quan đến biệt thự kia nàng đều không muốn giữ. Nếu đã lựa chọn ly hôn vậy thì cắt đứt sạch sành sanh hết đi, triệt để cắt đứt hết!

An Kỳ phụ họa: "Nói không sai, đến uống một cái."

Ngu Thư Hân cùng đụng ly nàng ngửa đầu ra sau uống vào, cảm giác nóng bỏng từ khoang miệng truyền đến dạ dày khiến mắt của nàng đỏ lên. An Kỳ nhìn thấy nàng như vậy chỉ có lắc đầu một cái rồi lại đổ đầy rượu vào ly. Hai người sau khi uống được vài ly đều ngồi ở trên ghế, bốn phía liên tục có người đi vào quầy bar cũng đã có ca sĩ vào hát, An Kỳ nhìn nữ nhân ở trên đài hát cách đó không xa, quay đầu nói: "Ngu Thư Hân ."

Ngu Thư Hân cũng quay đầu, trong mắt nhuộm đầy rượu, có chút mông lung, nàng thấp giọng nói: "Hả?"

An Kỳ hỏi nàng: "Chuyện ly hôn, cậu thật sự không có hối hận?"

Trước mắt Ngu Thư Hân tự dưng xẹt qua một loạt hình ảnh mơ hồ, nàng suy nghĩ kĩ một trận mới nghiêm mặt nói: "Hối hận."

Hối hận tối ngày kia không có thượng cô .

Trái lại bị Triệu Tiểu Đường thượng.

-_- (hảo thượng) 🤭