Em Có Tình Tôi Có Ý

Chương 28: Đố Kị




Triệu Tiểu Đường đi đến công ty thì tin tức trên mạng đã huyên náo sôi sùng sục, vốn dĩ sự quan tâm của người qua đường đều nằm ở trên người Cảnh Viên cùng Cố Khả Hinh. Thế nhưng sau khi buổi phỏng vấn kết thúc bên phóng viên cũng không có lấy ra được cái tin tức mới mẻ độc đáo nào của hai người họ. Cảnh Viên còn là một hũ nút ngồi yên ở chỗ đó giống như một pho tượng, căn bản không có nói ra bất cứ lời gì, fan của các nàng ở cái bài viết này không ăn được cái gì ngọt ngào liền quay đầu nhìn xem mấy cái tin tức bát quái khác. Mà ở trên mạng ngoại trừ Cảnh Viên cùng Cố Khả Hinh ra, còn có một cái bát quái to lớn khác xếp ở phía sau, chính là Triệu Tiểu Đường làm sáng tỏ quan hệ với Đoàn Tiểu Linh.

Mối quan hệ của cô cùng Đoàn Tiểu Linh trong vòng mấy năm qua vẫn khiến mọi người ngờ vực, cũng không có cái gì xác thực. Căn bản là fan của Đoàn Tiểu Linh nhìn thấy các cô ở cùng một chỗ liền hưng phấn cả lên, còn cho rằng đang phát đường. Buổi chiều còn điên cuồng bình luận CP Đường Linh thật ngọt, ai ngờ chạng vạng tối liền bị làm cho mất mặt.

Từ xưa cho tới nay hai người chỉ là quan hệ bạn bè.

Điều này chứng minh cho cái gì?

Điều này chứng minh cho việc hai người vốn dĩ không phải là mối tình đầu của nhau, chứ đừng nói chi là yêu đương. Hơn phân nửa fan của CP này đều là fan của Đoàn Tiểu Linh, lúc này bọn họ ở trên Weibo bắt đầu khóc lóc om sòm không còn vui vẻ nữa. Đứng đầu hot search, Triệu Tiểu Đường không phải là nghệ sĩ nhưng lại được hưởng thụ đãi ngộ của một người nghệ sĩ đang hot. Ngày hôm qua Weibo của cô bị nháo lần thứ nhất, hôm nay liền bị nháo lần thứ hai chỉ có điều lần này là do fan Đoàn Tiểu Linh làm loạn:

——Ngươi là thứ gì, ngươi còn không xứng với Tiểu Linh của chúng ta!

——Bạn bè? Chỉ là bạn bè? CP ta theo là giả?

——Chỉ là bạn bè vậy thì tại sao ngày hôm nay ngươi lại mời Tiểu Linh tham gia nghi thức bấm máy? Ỷ vào chính mình có chút tiền liền không coi cảm tình của người khác là thứ gì?

——Thiệt thòi trước đây ta còn cảm thấy ngươi không tệ, khiêm tốn lại không có scandal, không nghĩ tới ngươi là loại người như thế!

——Ta thật muốn ôm lấy Đại Linh Linh.

Đương nhiên những fan này khóc lóc om sòm dưới phần bình luận liền dẫn tới người qua đường phỉ nhổ một trận nước bọt:

——Không phải ta nói a, Triệu tổng đều đã nói rõ ràng nàng cùng Đoàn Tiểu Linh không có quan hệ gì cả, các ngươi nháo cái gì ở đây? Vốn là bạn bè a.

——Lại còn Triệu tổng không xứng với Đoàn Tiểu Linh, ha ha ha ha ha ta không phải là fan của bất kì người nào thế nhưng nói riêng về giá trị nhan sắc cùng gia sản, Đoàn Tiểu Linh của nhà ngươi mới là người không xứng với Triệu tổng.

——Triệu tổng không phải là tiểu hoa trong giới giải trí OK, không cần diễn kịch giả thành người nào cả, người ta đều ăn ngay nói thật không có tật xấu còn muốn gì nữa? Chơi cái trò ám muội gì ở đây, người ta mới không có thời gian rảnh rỗi như vậy, cũng chính là do Đoàn Tiểu Linh nhà các ngươi bám người ta không tha!

——Fan Đoàn Tiểu Linh tự luyến quá nặng, ta nhớ không lầm vào mấy năm trước Triệu tổng có mặt ở trong một cuộc phỏng vấn có nói hai người chỉ là bạn bè với nhau, là các ngươi mù rồi tự luyến với nhau, còn trách người khác làm sáng tỏ. Đoàn Tiểu Linh của các ngươi là cái thần tiên bảo bối gì? Ha ha ha ha ha ha đây là trò hề vui nhất của năm mà ta biết.

——Vẫn không chịu làm sáng tỏ chính là Đoàn Tiểu Linh nhà các ngươi, mỗi lần phóng viên hỏi tới vấn đề này nàng đều chỉ cười cười, nàng là cố ý để cho người khác hiểu lầm!

——Quá buồn cười ha ha ha ha ha ha, mau tới đây nhìn xem những bình luận này một chút, ta đã từng nhìn thấy rất nhiều chuyện bát quái của giới giải trí nhưng đây là lần đầu tiên ta cảm thấy fan não tàn quá đáng!

Hai nhóm người ở trên mạng cãi nhau đến không thể tách rời ra, Triệu Tiểu Đường không phải là nghệ sĩ, bình thường Weibo cũng chỉ là dùng để liên lạc với đối tác trên phương diện làm ăn. Vì lẽ đó fan rất ít, so với lượng fan của Đoàn Tiểu Linh thì không đáng nhắc tới, thế nhưng chuyện này người sai cũng không phải là cô, người qua đường cũng không phải là người ngu không thể che mắt được bọn họ. Vì lẽ đó fan của Đoàn Tiểu Linh tìm đến nháo Weibo của Triệu Tiểu Đường cũng không có chiếm được cái gì tốt đẹp, trái lại còn bị người qua đường mắng xối xả.

Cãi nhau hơn một tiếng, có một cái Weibo ẩn danh đưa ra một cái tin tức,  tự xưng là một cái nghệ sĩ ở trong đoàn phim [ Nhất Mộng Bán Sinh Trường ], không dùng tài khoản chính là bởi vì nàng có fan nên dùng tài khoản ẩn danh để nhổ nước bọt. Nàng kể rằng ngày đó Triệu tổng đến khách sạn thì mình cũng vừa mới đến, bản thân đứng ở ngay phía sau của Triệu tổng nghe được là Đoàn Tiểu Linh chủ động đi đến đấy.

Lập tức có không ít các tài khoản ẩn danh xuất hiện cũng kể ra một số tin tức, xác thực ở trong đại sảnh có nghe được Triệu tổng mang Đoàn Tiểu Linh đến đây là vì cô ta muốn đi tìm Cố đạo diễn để nói chuyện. Những tin tức này phóng ra, căn bản Đoàn Tiểu Linh chưa bao giờ làm sáng tỏ thì càng không có mặt mũi, căn bản những fan còn tóm lấy Triệu Tiểu Đường nháo nhào một trận về chuyện ngày hôm nay tại sao mời Đoàn Tiểu Linh liền mất mặt quay đầu bỏ đi. Không ngờ tới nghệ sĩ của chính mình lại chủ động đi đến như vậy, này thật sự là quá mất mặt!

Việc đã đến nước này Tần Dao nhìn thấy nếu tiếp tục náo loạn nữa cũng không thu được cái gì, không thể làm gì khác hơn là rút thủy quân đi cũng để Đoàn Tiểu Linh mở Weibo lên xoa dịu fan cùng người qua đường. Khoảng bảy giờ tối, Đoàn Tiểu Linh đăng lên Weibo giải thích mình với Triệu tổng vẫn luôn là bạn bè, mà ngày hôm nay là nàng có quay một cái chương trình ở gần đấy vừa vặn kết thúc muốn cùng nhau đi ăn mừng. Không có chuyện Triệu tổng mời nàng tham dự hi vọng mọi người bình tĩnh, cũng hi vọng mọi người quan tâm đến những tác phẩm của nàng còn những chuyện riêng tư nàng tự có quyết định.

Bài viết này được đăng lên Weibo fan của nàng còn chạy đến an ủi ở dưới phần bình luận, nhưng đa số người qua đường đều giễu cợt nàng. Rõ ràng là vấn đề của chính mình, còn đem mình nói như người vô tội, chuyện riêng tự có quyết định vậy thời điểm fan nháo Weibo của Triệu tổng nàng ta làm sao lại không đăng lên Weibo mà quyết định? Không ngờ hiện tại làm như vậy cũng không chiếm được chỗ tốt đẹp nào liền bắt đầu bị mắng. Fan của Đoàn Tiểu Linh nhìn thấy người qua đường hung hăng nhổ nước bọt như thế rất không vui mà trả lời lại, nhưng gặp phải người qua đường rất vô tình đả kịch bọn họ: Tỉnh lại đi a các fan não tàn, người ta chỉ coi các ngươi như là một con dao găm để mà sử dụng thôi, các ngươi đừng có ảo tưởng chính mình đặc biệt!

Trò khôi hài người qua đường làm mất mặt fan Đoàn Tiểu Linh cũng triệt để kết thúc. Triệu Hy hài lòng ôm điện thoại nhìn xem cái tin tức bát quái này, đây chính là đoạn thời gian gần nhất mà cô ăn được một cái bát quái vui vẻ tới như vậy, cô vẫn chán ghét Đoàn Tiểu Linh không chỉ bởi vì cô ta quấn quít chị cô, mà là vì người này phẩm hạnh có vấn đề. Lúc trước chị cô ở nước ngoài chịu sự chăm sóc của Đoàn gia nên một mực muốn cảm ơn mà quan tâm ngược trở lại. Triệu Hy cũng không thể nói thêm cái gì được, hiện tại rốt cục cũng đã tốt rồi mọi chuyện đều đã được giải thích rõ ràng chứng minh cái câu nói kia của người qua đường không sai: Trời quang mây tạnh, Triệu Hy lại cảm thấy mình tốt lên rồi!

Không phải là cô tốt lên rồi, mà là chị dâu cô cùng chị cô lại tốt lên rồi!

Không phải trước kia chị dâu cô ly hôn là bởi vì để ý mối quan hệ giữa chị mình và Đoàn Tiểu Linh sao? Hiện tại đã giải thích rõ ràng không hề có bất kì mối quan hệ gì đều trong sạch! Triệu Hy vừa định nhắn tin cho Thư Hân hỏi nàng có lướt Weibo hay không liền nghe được cửa phòng làm việc mở ra, cô quay đầu, nhìn thấy Triệu Tiểu Đường ăn mặc lễ phục trực tiếp đi vào, Triệu Hy líu lưỡi: "Chị, chị làm sao lại có kinh nghiệm như vậy?"

Triệu Tiểu Đường liếc mắt nhìn em gái: "Tìm chị có chuyện gì."

Cô nói xong thì đi tới trước bàn làm việc nhìn Hồ Ba nói: "Đi đem hợp đồng lại đây, gọi thư ký Chu đến đây một chuyến."

Hồ Ba gật đầu cũng nói rằng: "Triệu tổng, còn chuyện ở trên mạng có liên quan đến cô và Đoàn tiểu thư..."

"Tôi và Tiểu Linh? Chuyện gì?" Ngày hôm nay cô giải thích còn chưa đủ rõ ràng sao?

Triệu Tiểu Đường cũng không nghĩ tới là bởi vì chính mình giải thích quá rõ ràng mới dẫn đến tập thể fan Đoàn Tiểu Linh nháo Weibo mình, sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện cô không nhịn được nói: "Liên hệ bộ phận quan hệ công chúng xử lý."

Hồ Ba cung kính đáp lại xoay người rời đi, Triệu Hy sau khi chờ Hồ Ba rời đi liền nói: "Chị rất bận a?"

Vẻ mặt Triệu Tiểu Đường vẫn như bình thường: "Em cảm thấy tôi thế nào?"

Triệu Hy cười gượng: "Vậy em chờ chị vậy."

Triệu Tiểu Đường không rảnh rỗi để cãi cọ với cô, thư ký Chu mang theo hợp đồng sau khi đi vào trong liền đứng ở một bên nhỏ giọng thảo luận với Triệu tổng. Triệu Hy đã đợi nửa ngày không nghĩ tới lại phải tiếp tục đợi, cô có chút không vui vẻ mở điện thoại ra có một nhóm người đang trò chuyện đến khí thế ngất trời về chuyện của Đoàn Tiểu Linh cùng chị cô. Cái nhóm này là nhóm của tổ công tác [ Tuần trăng mật 30 ngày ], bên trong đấy đều có mặt của các nghệ sĩ cùng các khách mời tham gia. Mục đích tạo ra nhóm này chính là vì muốn mọi người trước tiên quen thuộc lẫn nhau, bồi dưỡng tình cảm, ngoài ra còn có các nhân viên của tổ quản lý chương trình bọn họ phụ trách điều tiết bầu không khí bên trong đấy, tất cả mọi người đều ở đây nói về chuyện bát quái.

Triệu Thanh Thanh: Thì ra Triệu tổng cùng Đoàn tiểu thư thật sự không phải là mối tình đầu của nhau a.

Lâm Diệp: Thật sự không phải, lần trước tôi cùng Triệu tổng và Đoàn tiểu thư cùng nhau đi ăn một bữa cơm liền cảm thấy rất kỳ quái, các nàng một chút cũng không thân mật với nhau.

Thành Diệc Dung: Các người thật nhiều chuyện a.

Tiền Thành: Ngươi nói ngươi không hiếu kỳ như thế xem.

Thành Diệc Dung: Ta lại càng tò mò về vị khách mời cuối cùng của chúng ta là ai hơn.

Tưởng Ức Nhu: @Triệu tổng giám đốc, có tin tức gì vị khách mời cuối cùng hay không đây?

Triệu Hy bị gọi ra, cô suy nghĩ một hồi rồi đáp: Đang thương lượng đây.

Hàn Tiếu Đông: Trước khi sang năm có thể ghi hình được không?

Triệu Hy: Thương lượng tốt thì tất nhiên là có thể ghi hình.

Trong nhóm bắt đầu thảo luận về vấn đề thời gian mà chương trình của mọi người bắt đầu ghi hình, Triệu Hy lướt tới lướt lui đều cảm thấy vô vị, ánh mắt đặt ở trên một khung ảnh nhỏ của một người mà nãy giờ vẫn không lên tiếng Ngu Thư Hân. Cô nhấn vào tin nhắn riêng liền hiện lên: Chị dâu.

——Chị dâu, chị có ở đây không?

Ngu Thư Hân mới vừa bước ra từ phòng vệ sinh trên mặt có một lớp tinh dầu, An Kỳ hô: "Điện thoại kêu kìa."

Nàng cầm lấy điện thoại, mắt nhìn xem trên màn hình.

Triệu Hy?

Ngu Thư Hân một tay xoa xoa lớp tinh dầu dưới gò má, một tay gõ gõ trên bàn phím🐟: Có việc gì?

Triệu Hy nhìn thấy tin nhắn trả lời ngay lập tức đáp lại: Chị dâu có xem Weibo không?

Weibo? Ngu Thư Hân từ khách sạn trở về đều mệt mỏi đến rã rời, trở về liền tiến vào phòng vệ sinh tắm qua một cái nước nóng cũng vừa mới bước ra ngoài không biết trên Weibo đã xảy ra chuyện gì. Nàng gửi cho Triệu Hy một cái khuôn mặt có dấu chấm hỏi.

Triệu Hy gửi lại cho nàng: Cũng không có gì, chính là muốn nói với chị, chị em cùng Đoàn Tiểu Linh không có gì, thật sự trong sạch!

Ngu Thư Hân nhìn thấy câu nói này thì lắc đầu bật cười, nàng trả lời🐟: Tiểu Hy, chị biết ý của em thế nhưng chuyện chị và chị của em ly hôn không liên quan gì đến những người khác.

Triệu Hy: Làm sao lại có thể không liên quan đây, nếu không phải vì nàng hai người vẫn sẽ ly hôn ư!

Ngu Thư Hân cầm điện thoại trầm mặc vài giây, lòng bàn tay lướt qua ở trên màn hình không nghĩ đến sẽ trả lời lại, ngồi ở trên ghế sô pha. An Kỳ thấy thế liền nói: "Có lên mạng không, ngày hôm nay Đoàn Tiểu Linh thật sự quá mất mặt."

Ngu Thư Hân dựa lại gần bạn mình trên đầu có khăn tắm bao bọc những sợi tóc dài ướt nhẹp, áo ngủ bằng bông có in hình phim hoạt hình hơi lớn nhưng lại khá rộng rãi, xem ra rất thoải mái. An Kỳ đem điện thoại xê dịch về phía nàng, Thư Hân nhìn thấy màn hình điện thoại của An Kỳ hiện lên Weibo của Đoàn Tiểu Linh. Là bài viết làm sáng tỏ, nội dung cũng không có cái gì quan trọng chỉ đơn giản nói đến mình cùng Triệu Tiểu Đường không có nói chuyện yêu đương với nhau, cùng với ở tại buổi phỏng vấn của phóng viên giống nhau. Ngu Thư Hân nhìn xem vài lần sau đó đứng dậy nói: "Buổi tối ăn cái gì, mình đem thức ăn đi hâm lại."

An Kỳ ngẩng đầu hỏi: "Thư Hân hỏi cậu chuyện này, nếu như cậu biết hai người bọn họ không có cái gì, cậu còn có thể ly hôn không?"

Như thế nào lại giống Triệu Hy như thế, đều là hỏi về vấn đề này. Nàng ly hôn với Triệu Tiểu Đường xác thực không thể không liên quan đến Đoàn Tiểu Linh thế nhưng điều này không phải là nguyên nhân chủ yếu, chỉ giống như là phụ gia thêm vào mà thôi. Thư Hân ánh mắt kiên định khẳng định nói: "Sẽ."

An Kỳ nghe được câu trả lời thì hết sức hài lòng vỗ tay một cái: "Sẽ là được rồi."

Ngu Thư Hân gật đầu: "Mình dự định sẽ theo đoàn phim ở trong khách sạn."

An Kỳ hỏi: "Có tiện không?"

Ngu Thư Hân cười: "Có cái gì mà không tiện, so với ở lại đây với cậu còn thuận tiện hơn a, mình thấy cậu gần đây đều không có mang bạn gái trở về."

"À, chia tay rồi." An Kỳ nhấn nhấn điện thoại: "Hiện tại mình đang chuyên tâm theo đuổi Tiểu Nhi nhà mình, cho cậu xem màn hình chính của mình."

Trên màn hình nền một bức ảnh Tuyết Nhi đang ngủ ở trên giường, ánh nắng sáng sớm mông lung chiếu ở trên người nàng. Loại ảnh chụp này càng nhìn càng cảm thấy mơ hồ đẹp đẽ, An Kỳ nhắc tới Tuyết Nhi hận không thể lôi kéo Thư Hân ngồi nói một trận, nàng ngắt lời nói: "Ngưng, mình đi ăn cơm cho nóng vừa ăn vừa nói chuyện."

Khẩu khí của An Kỳ lúc này mới ngưng lại, gật đầu: "Được."

Ngu Thư Hân đi vào nhà bếp không có trả lời tin nhắn của Triệu Hy. Triệu Hy tẻ nhạt nhấn nhấn điện thoại chờ tin nhắn trả lời của Thư Hân, không đợi được thoang thoáng nghe được Triệu Tiểu Đường gọi: "Đi thôi."

Triệu Hy ngẩng đầu: "Chị xong rồi?"

Triệu Tiểu Đường phủ thêm lớp áo khoác: "Ừm."

Vốn dĩ đây là văn kiện cần phải xử lý gấp bằng không cô cũng sẽ không  mặc lễ phục mà chạy đến công ty. Hiện tại đã xử lý xong cô mới rảnh rỗi "quan tâm" đến Triệu Hy: "Đến cùng là có chuyện gì, nói đi."

Hai người cùng nhau đi vào trong thang máy, trợ lý cùng thư ký đi theo phía sau lưng các cô, Triệu Hy há há miệng: "Vẫn là đợi một chút nữa nói."

Sau khi đi đến bãi đậu xe Triệu Hy nói: "Để em lái xe được không?"

Triệu Tiểu Đường để trợ lý cùng thư ký đi về trước, đem chìa khóa xe đặt trên tay Triệu Hy. Sau khi hai người bước lên xe Triệu Hy nói: "Chắc là vẫn chưa có ăn cơm tối đi? Mẹ gọi chúng ta cùng nhau trở về nhà ăn một bữa cơm tối, sáng mai bọn họ lại muốn xuất ngoại."

Thân thể ông nội không còn gì đáng lo, hai cái người kia liền ngồi không yên. Chiều nay mẹ Triệu gọi điện cho Triệu Hy nói cô đem Triệu Tiểu Đường mang về nhà ăn một bữa tối. Triệu Tiểu Đường có chút mệt mỏi dựa lưng vào ghế, cô đưa tay ấn ấn đầu nói: "Được rồi, vậy chị ngồi nghỉ một chút về đến nhà thì gọi chị."

Triệu Hy cũng không nghĩ sẽ nói chuyện chương trình cùng cô ở trên xe, lúc này đáp lại: "OK."

Nửa tiếng sau, hai người đã đến Triệu gia, Triệu Hy vừa quay đầu liền nhìn thấy Triệu Tiểu Đường đang ngủ. Tuy rằng trên mặt có một lớp trang điểm nhạt thế nhưng dưới mắt của cô vẫn lộ rõ quầng thâm nhàn nhạt hẳn là do mệt mỏi quá mức, Triệu Hy gọi: "Chị?"

Cô vừa hô vừa dùng tay kéo kéo ống tay áo Triệu Tiểu Đường : "Chị. "

Triệu Tiểu Đường lim dim mở đôi mắt buồn ngủ ra, mới vừa tỉnh dậy đáy mắt có nhàn nhạt vài sợi tơ máu, cô nắm lấy y phục: "Đã đến rồi?"

Triệu Hy gật đầu: "Đã về đến nhà."

Ba mẹ Triệu đang bồi ba mình làm túi, bọn họ nghe được phía sau có tiếng bước chân liền quay đầu lại xem nhìn thấy hai đứa con gái vừa vặn đi tới đây, mẹ Triệu nói: "Về rồi sao."

Triệu Hy chạy tới bên người mẹ kéo kéo tay bà nháy nháy mắt, mẹ Triệu vỗ nhẹ lên mu bàn tay của cô ra hiệu nói rằng tự mình biết.

Ba Triệu nhận lấy vải bố từ trên tay ba mình nói rằng: "Ba, Tiểu Hy cùng Tiểu Đường đã trở về chúng ta vào ăn cơm thôi."

Triệu Tiểu Đường cung kính thưa lên một tiếng.

Ông nội nhìn thấy Tiểu Đường thì không lạnh không nhạt nói: "Đi thôi, vào ăn cơm."

Mọi người đi về phía nhà ăn, cơm tối là dì Liễu làm, màu sắc hương vị đầy đủ, hôm nay Triệu Tiểu Đường lại không có khẩu vị gì, cô ăn được khoảng chừng nửa chén cơm uống một bát canh rồi thôi, mẹ Triệu nói: "Ăn no rồi sao?"

Triệu Tiểu Đường đặt đũa xuống: "Ăn no rồi."

Ba mẹ Triệu đưa mắt nhìn nhau nói: "Ăn no rồi thì lại đây cùng tâm sự với mẹ."

Ánh mắt Triệu Tiểu Đường nhìn mấy người khác đang ngồi xung quanh bàn ăn đều im lặng: "Vâng."

Ban đêm lạnh, bên ngoài gió thổi càng lạnh hơn hai mẹ con cũng không có ra ngoài ngồi chỉ đơn giản là cầm tách trà nóng đứng bên cửa sổ, mới vừa cơm nước xong thân thể ấm áp, Triệu Tiểu Đường nhấp một chút trà nóng thì nghe được mẹ nói: "Công việc hiện tại có bận rộn không?"

Triệu Tiểu Đường không giống như những người khác sẽ tìm chút lý do động viên ba mẹ, cô thành thực nói: "Cuối năm thành ra có chút bận rộn hơn nữa Nam thành ở bên kia lại muốn khai phá hai cái hạng mục, con muốn..."

Mẹ Triệu cầm tách trà ấn ấn đầu, mỗi lần nói chuyện cùng với Tiểu Đường bà đều có cảm giác vô cùng bất lực, cũng không biết đứa nhỏ này đến cùng là giống ai, tính cách đều nghiêm túc như vậy. Mẹ Triệu rõ ràng là nói ra lời dạo đầu để bắt chuyện người chỉ cần trả lời rảnh rỗi hay bận rộn là được rồi, cần gì nghiêm túc như vậy, mẹ Triệu thật xấu hổ khi nói ra lời nói còn lại.

"Được rồi." Mẹ Triệu đánh gãy lời nói của Tiểu Đường : "Mẹ tìm con là bởi vì Tiểu Hy có nói với mẹ một chuyện."

Triệu Tiểu Đường hỏi: "Chuyện gì?"

Mẹ Triệu uống vào một hớp trà ngừng vài giây nói rằng: "Nó nói có một cái chương trình muốn nhờ con tham gia."

Sắc mặt của Triệu Tiểu Đường rõ ràng là trầm xuống, vốn chỉ là nghiêm túc thận trọng hiện tại càng thêm đáng sợ, mẹ Triệu nói rằng: "Tiểu Đường con nghe mẹ nói, mẹ đâychỉ có con cùng Tiểu Hy là hai đứa nhỏ. Mẹ hi vọng các con đều thật vui vẻ..."

Triệu Tiểu Đường phản bác: "Chỉ cần là công việc, con liền rất vui vẻ."

Mẹ Triệu nghe cô nói, lời nói liền nghẹn lại trong cổ họng : "Ngoại trừ hai chữ công việc con còn quan tâm gì khác không? Con lại không phải là người máy cả ngày đều liều mạng làm việc như thế làm cái gì a? Triệu gia chúng ta là thiếu tiền đến mức muốn con bán mạng sao?"

Triệu Tiểu Đường thở dài: "Mẹ."

"Gọi ta bằng mẹ liền nghe ta nói, cả ngày đừng chôn chân ở trong phòng làm việc. Công việc kia có cái gì tốt, có thể mang đến cho con được cái gì a, ngoại trừ tiền còn có cái gì khác sao? Con là một con người mà là người thì sẽ có thất tình lục dục. Lúc trước mẹ không nói tới con là mẹ cảm thấy con đã là một người trưởng thành nên có quyết định cùng suy nghĩ của chính mình, nhưng hiển nhiên là mẹ sai rồi."

Mặt mày Triệu Tiểu Đường có ba phần giống với mẹ Triệu, chỉ là cô không thường xuyên cười liền có vẻ như tâm tình nhạt nhẽo.

"Mẹ——"

"Chớ xen mồm vào!" Mẹ Triệu nói: "Con không muốn cùng Thư Hân cũng được, mẹ không có ý kiến. Các con là người trẻ tuổi muốn cùng một chỗ, muốn chia tay mẹ đều cảm thấy rất bình thường thế nhưng mẹ không muốn nhìn thấy con biến thành một người máy."

Bình thường mẹ Triệu đều ở nước ngoài du lịch hiếm khi nào tâm sự những lời sâu xa như này cùng Tiểu Đường, ngữ khí bà chậm rãi nói rằng: "Con có hiểu ý của mẹ không?"

Triệu Tiểu Đường nghe được hai chữ Thư Hân nhất thời nghĩ tới ngày hôm nay nhìn thấy nàng, ánh mắt cô âm u gật đầu nói: "Con hiểu rõ."

"Hiểu rõ là tốt rồi." Mẹ Triệu tận tình khuyên nhủ: "Mẹ cũng không phải ép buộc con nhất thiết phải tham gia cái chương trình gì đó, mẹ chỉ hi vọng sinh hoạt của con có thể có một chút không giống với bây giờ. Đừng coi chính mình thành một cỗ máy, coi như là nếu cỗ máy thì cỗ máy cũng cần phải bảo trì định kỳ đây. Con cũng nên tìm cho mình một khoảng thời gian thích hợp nghỉ ngơi một chút."

Mẹ Triệu vừa mới nói xong thì phía sau chui tới một người, Triệu Hy ôm túi sưởi đứng ở giữa hai người cười híp mắt nói: "Chị, mẹ, hai người đang tán gẫu gì thế?"

Mẹ Triệu véo véo gò má cô: "Mẹ nói xong rồi, con nói chuyện cùng với chị con đi."

Triệu Hy kêu lên một tiếng cúi chào nói: "Cảm ơn mẹ!"

Mẹ Triệu cười cười cầm cái tách rời đi, Triệu Hy nói: "Chị, mẹ có nói với chị về chuyện tham gia chương trình không?"

"Có." Triệu Tiểu Đường lạnh lùng nói: "Không đi."

Triệu Hy cười gượng: "Đừng như vậy mà, em nói với chị a thời gian ghi hình rất ngắn, nhiều nhất liền một đến hai ngày thôi. Hơn nữa lại không phải camera man sẽ theo chị 24/24, chị muốn xử lý công việc vào lúc nào cũng đều có thể. Lại nói cũng không phải thực sự, chị cứ coi như là mình đang đóng giả đi."

Ngu Thư Hân đem cái tách để ở một bên trên bàn, nhìn Triệu Hy nói: "Tiểu Hy, chị là tổng tài của Kinh Nghi em biết điều này đại biểu cho cái gì không?"

"Đại biểu cái gì?" Triệu Hy biết cô lại lấy thân phận ra để nói chuyện liền cười ha hả nói: "Tổng tài thì có làm sao? Quãng thời gian trước Lưu Khai Bình còn bị bắt cóc lên chương trình đây, tổng tài cũng là người a, liền không thể có hoạt động gì sao? Chị  không cảm giác được sinh hoạt của chính mình quá đơn điệu hay sao? Mỗi ngày ngoại trừ công việc ra thì ngay cả khi ngủ đều vô vị."

Triệu Tiểu Đường không muốn dây dưa lắc đầu nói: "Không muốn nói với em nữa, chin phải đi về."

"Về nơi nào?" Triệu Hy kinh ngạc nói: "Chị đêm nay không phải ở lại nơi này sao? Đừng a, chị đi thì sáng mai em làm sao đi làm ?"

Triệu Tiểu Đường nhìn hai tay cô chấp thành hình chữ thập làm bộ dáng cầu xin nhất thời mềm lòng nói: "Được rồi, buổi tối chị ở lại nơi này là được chứ gì, em không nên tiếp tục nói với chị về chuyện tham gia chương trình."

"Suy nghĩ lại một chút nữa đi chứ." Triệu Hy vẫn chưa từ bỏ ý định,l đứng ở sau lưng cô nói: "Chị, em nói với chị đây là chương trình đầu tiên em đảm nhận sau khi về nước, nếu như chị có thể tham gia cái tỉ lệ người xem kia..."

"Bình thường không có tỉ lệ người xem hay sao." Triệu Tiểu Đường đánh gãy lời nói của cô: "Em cảm thấy chị thích hợp để tham gia chương trình sao?

"Thích... Thích..." Triệu Hy mấp máy môi mấy lần nhưng vẫn không nói ra được, với cái tính cách này của Tiểu Đường thì đúng thật là không thích hợp để tham gia chương trình. Thế nhưng làm sao có thể vì như thế mà từ bỏ được, Triệu Hy nói: "Không thích hợp cũng không sao chúng ta có cả trăm nghìn biên tập cùng hậu kỳ vững chắc, chỉ cần chị lộ mặt ra là được không cần nói ra lời nào cũng đều được, tin em, chị, chị tin em, a, chị..."

Triệu Tiểu Đường mắt lạnh liếc nhìn, Triệu Hy nhìn cô từng bước từng bước một đi về lên tầng trên, mắt đã thấy cô đi đến phòng riêng Triệu Hy cắn răng một cái: "Như vậy đi chị, hai người chúng ta làm một cái giao dịch đi."

Triệu Tiểu Đường đi tới cửa của  phòng ngủ, nghe được em gái nói làm giao dịch thì có chút hứng thú đứng lại gật đầu nói: "Em nói thử xem."

Mắt Triệu Hy nhìn mấy người đang ở dưới lầu ngồi trên sô pha nói chuyện tán gẫu rồi lại nhìn Triệu Tiểu Đường nói: "Nếu như chị tham gia cái chương trình này, em đảm bảo sau này chỉ cần là hỏi về chuyện tình cảm của chị, mặc kệ là ông nội hay là ba mẹ miễn là ai nhắc tới chuyện tình cảm của chị, em đều chặn giúp chị! Thế nào?"

Triệu Tiểu Đường lắc đầu một cái, âm thanh Triệu Hy càng lớn thêm một chút: "Chị, sau này chỉ cần em còn ở đây em đảm bảo, bọn họ cũng đừng hòng hỏi được bất kỳ điều gì về vấn đề tình cảm của chị cũng sẽ không tác hợp chị nói chuyện yêu đương với người khác, sẽ không để cho chị đi coi mắt, hết thảy em đều chặn giúp chị thế nào?"

Triệu Tiểu Đường mang dép tiến vào trong phòng xoay người nói: "Không có thế nào cả."

"Ầm!"

"Chị. "

Hai âm thanh cùng lúc vang lên, Triệu Hy sờ chóp mũi bị đập vào lần thứ hai, cô cắn răng hít một cái thật sâu một cước đá vào cánh cửa sau đó liền ôm mũi chân kêu to gọi nhỏ. Triệu Tiểu Đường đã vào trong phòng nghe được bên ngoài cửa có tiếng kêu gào thì lắc đầu một cái, cô đi tới trước tủ quần áo mở cửa ra, bên trong có vài bộ quần áo đã được giặt sạch. Tiểu Đường rút ra một bộ quay đầu tiến vào trong phòng vệ sinh, sau khi quay ngược trở ra thì phía bên ngoài cửa cũng đã yên lặng, cô dùng khăn mặt xoa xoa mái tóc ướt của mình ngồi ở trên giường, từ túi xách mang về lấy ra một cái máy tính bảng. Mới vừa mở ra thì bên tai vang lên giọng nói của mẹ : "Con là một con người, là người thì sẽ có thất tình lục dục, mẹ không hi vọng con biến thành một người máy."

"Coi như con là người máy đi chăng nữa thì người máy cũng cần phải bảo trì định kỳ đây, dành một khoảng thời gian để cho chính mình được nghỉ ngơi đi."

Triệu Tiểu Đường đem máy tính bảng đặt ở trên chăn, tựa người vào đầu giường tầm mắt hướng xuống nhìn vào chỗ nằm bên cạnh trống rỗng, thời khắc này cô cực kỳ chán ghét chính mình tại sao trí nhớ lại tốt như vậy. Không cần suy nghĩ sâu xa thì trước mắt liền xuất hiện cảnh tượng Ngu Thư Hân nằm nghiêng một bên ở trên giường, Triệu Tiểu Đường đứng dậy đi tới trước cửa sổ, cô mở cửa sổ ra gió đông lạnh lẽo thổi vào. Cô mới vừa tắm rửa sạch sẽ nên trên người vẫn còn chút hơi ẩm, những hơi ẩm này gặp gió lập tức khiến những hơi lạnh kia xuyên thấu vào trong da thịt đâm vào trong xương tủy làm cho cô cảm thấy lạnh.

Triệu Tiểu Đường đứng ở trước cửa sổ vài giây sau đó đóng lại, tay lơ đãng tìm đến rèm cửa sổ cô cầm nắm một góc vào trong tay, cụp mắt nghĩ đến buổi tối khi mới vừa kết hôn kia. Ngày hôm ấy Ngu Thư Hân trở về phòng đứng ở trước cửa sổ cười nói: "Tiểu Đường, cái rèm cửa sổ này nhìn có đẹp không? Chị nói chị yêu thích màu xanh lam nên em đặc biệt mua cái này."

Rất đẹp.

Triệu Tiểu Đường cầm vào trong tay mà xoa xoa sau đó buông lỏng ra.

Từ rèm cửa đến màu sơn trên tường lại đến toàn bộ bố trí trong căn phòng này, đều là Ngu Thư Hân thiết kế ra. Nhưng nàng lại quan tâm đến chính mình, mỗi điểm trang trí đều dựa trên sở thích của cô mà làm theo, cảm giác ở ngực Triệu Tiểu Đường càng ngày càng khó chịu mãnh liệt cô bước nhanh đi về phía giường chân đụng vào tủ quần áo đau đến nổi cô kêu lên một tiếng ngồi xổm xuống.

Ngón chân còn đau Tiểu Đường tự sinh ra hờn dỗi, cô vỗ vỗ vào cánh cửa của tủ quần áo. Chưa bao giờ cô cảm thấy mình thất thố đến như thế, nhưng buồn bực nhất chính là cô không biết tại sao mình lại thất thố như vậy. Chỉ biết là trong lòng rất buồn bực khó chịu, cửa tủ quần áo bị Tiểu Đường đập ầm lên một tiếng ở trong gian phòng yên lặng này đặt biệt chói tai, cô lắc đầu một cái thu lại tâm tình hờn dỗi của bản thân đứng dậy khập khiễng chân đi tới bên giường ngồi xuống. Cũng không có tâm tư gì để làm việc dứt khoát đem máy tính bỏ lại vào trong túi xách cả người nằm ở trên giường.

Cũng giống như trước vẫn lăn qua lộn lại như thế nào cũng không ngủ được nhưng trước kia là bởi vì có Ngu Thư Hân nằm bên cạnh, mà lần này——là bởi vì không có Ngu Thư Hân nằm bên cạnh.

Triệu Tiểu Đường nằm ở trên giường trở mình lại, gối nằm bị cô dằn vặt đi dằn vặt lại, điện thoại đột nhiên vang lên một tiếng cô lấy điện thoại ra mắt nhìn xem màn hình là Triệu Hy gửi một tin nhắn qua cho cô : Chị, chị suy nghĩ một chút nữa thôi?

Cô trầm mắt tắt điện thoại đi không lâu sau lại mở ra, không phải là trả lời Triệu Hy mà là tải Weibo về.

Sau khi tải được Weibo về cô liền đăng nhập vào, tin tức trên mạng liên quan đến cô cùng Đoàn Tiểu Linh mà Hồ Ba nói khi nãy đã không còn nhìn thấy, thế nhưng Weibo chính thức của đoàn phim [ Nhất Mộng Bán Sinh Trường ] vẫn còn treo ở vị trí đứng đầu hot search. Tiểu Đường không cần tìm liền có thể xem được những tấm ảnh mà đoàn phim đã chụp vào ngày hôm nay, có ảnh chụp chung cũng có ảnh chụp riêng, ánh mắt của cô dừng lại ở một tấm Ngu Thư Hân mặc lễ phục màu đỏ ở trên người, sau đó không tình nguyện mà mở phần bình luận ra.

——Tuy rằng ngày hôm nay nhân vật chính là Viên Tử cùng Hinh Hinh, nhưng mà ta vẫn cảm thấy Ngu Thư Hân là xuất sắc nhất.

——Tấm hình này của Ngu Thư Hân thật sự tuyệt vời, thiết kế của lễ phục này phía sau lưng này, eo này, mama của ta ơi, ta muốn chết ở trên người nàng!

——Ta ta ta ta cũng giống như vậy, không ngại ngùng mà nói, vòng eo này ta thật sự liếm cả một đêm nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, fan của Cảnh Viên cùng Cố Khả Hinh đừng đánh ta.

——Đánh ngươi làm gì, fan Viên Tử cùng Hinh Hinh chúng ta không có dễ giận như vậy, huống hồ gì xác thực Ngu Thư Hân cũng thật xinh đẹp, chúng ta ở trong đây đều liếm cả một buổi trưa.

——Đã cài đặt màn hình chính, không nói nhiều.

——Này bạn tôi ơi, theo CP không? Vào fan CP của chúng tôi không?

Triệu Tiểu Đường nhìn thấy cái bình luận này thì tắt màn hình đi, đặt điện thoại lên tủ đầu giường thì nghe được một âm thanh gì đấy giống như có một món đồ gì đó rớt xuống sàn nhà. Cô cúi đầu xem là một cái hộp đen hình chữ nhật rơi ở bên giường, Tiểu Đường nhặt lên thì sửng sốt một cây bút ghi âm.

Nơi này làm sao lại có bút ghi âm? Cô suy nghĩ vài giây thì mới nhớ ra, đây là của Ngu Thư Hân. Có một khoảng thời gian Ngu Thư Hân tiếp nhận điều trị của bác sĩ tâm lý, ngày đó nàng có một cây bút.

Chính là cây bút này đi.

Từ trước đến giờ Triệu Tiểu Đường không có thói quen tò mò việc riêng tư của người khác, cô khi xưa cũng được dạy dỗ rằng không được làm loại chuyện nhìn trộm này. Nhưng hiện tại cô lại cầm lấy bút ghi âm không buông, suy nghĩ vài giây tay liền đặt trên nút phát âm thanh ấn vào. Không có phản ứng gì, hẳn là đã hết pin đi. Thường ngày Tiểu Đường đều khinh thường loại người trơ trẽn hay đi nhìn trộm chuyện riêng tư của người khác, lần này cũng là xem trộm nhưng thái độ của cô lại rất khác nhau, mở tủ đầu giường ra nhìn thấy bên trong có một dây cáp sạc màu đen Tiểu Đường chần chừ vài giây đem dây sạc cấm vào, bút ghi âm liền lấp lóe lên ánh sáng đỏ hồng. Những điểm đỏ hồng lấp lóe kia cứ như đang lôi kéo đi suy nghĩ của cô, một bên đang nói nên trả về lần sau gặp mặt Ngu Thư Hân thì trả lại cho nàng, còn một bên cứ ồn ồn nói cô nên nghe một chút, nghe xem Ngu Thư Hân nói cái gì.

Sau khi sạc pin được một lúc Triệu Tiểu Đường liền rút bút ghi âm ra sau đó cô ấn vào nút phát âm thanh, bên trong liền vang lên tiếng sàn sạt sàn sạt sau đó là giọng nói thanh thúy của Ngu Thư Hân âm thanh rất rõ ràng

"Tiểu Đường lại đi rồi, bên ngoài trời rất lạnh không biết lúc chị ấy đi có mặc nhiều hơn hai bộ quần áo hay không." Nghe rõ được giọng nói đều mang theo âm thanh nức nở, đầu quả tim của Triệu Tiểu Đường không biết tại sao lại nhói lên đau đến mức cô nhíu chặt mày lại. Đón lấy là một trận trầm mặc lâu dài không có âm thanh tay Tiểu Đường cầm lấy bút ghi âm suy nghĩ một chút, lại tua về trước một chút.

"Ngày hôm nay Tiểu Đường sẽ về nhà."

"Buổi tối chị ấy không có rời đi, làm sao bây giờ mình muốn ngủ cùng Đường ở trên một cái giường có được không?"

Lại tua về trước nữa.

"Tiểu Đường lại đang bận rộn một cái gì đấy? Công việc của chị ấy có phải là rất cực khổ hay không? Đường tại sao lại không trả lời tin nhắn của mình a?"

"Tiểu Đường , ngày hôm nay là sinh nhật em, rất muốn nghe chị nói một câu sinh nhật vui vẻ."

Chóp mũi Triệu Tiểu Đường có chút chua cô nhíu chặt lông mày lại đem ghi âm tua về trước nữa.

"Mình đã kết hôn cùng với Tiểu Đường ."

"Mình hẳn là cô dâu hạnh phúc nhất trên thế giới."

"Thì ra là Tiểu Đường yêu thích một người vợ hiền lành thích chăm sóc nhà cửa, mình có thể làm được như vậy chứ?"

Cô yêu thích một người vợ hiền lành thích chăm sóc nhà cửa, tay Tiểu Đường run lên có một loại cảm giác kỳ quái từ đáy lòng dâng trào ra như chồi non đầu xuân gặp nước đón nắng, tràn đầy điên cuồng sinh trưởng. Vốn dĩ là lồng ngực đang rầu rĩ hiện tại lại trở thành chua xót khó chịu không nói thành lời.

Cô nghe xong khoảng nửa tiếng thì tựa người lên tủ đầu giường, trên tay nắm lấy bút ghi âm lòng bàn tay vẫn còn đặt ở trên công tắt điều chỉnh thời gian, vẫn tua về phía trước mãi cho đến khi tua đến tận cái khoảng thời gian vừa mới bắt đầu ghi âm kia. Tiểu Đường trầm mắt, ấn vào nút phát âm thanh bên trong phát ra tiếng nói còn rất non nớt của Thư Hân lúc ấy, rất thanh thấu còn có chút kiềm nén, nàng nói rằng: "Ngày hôm qua Tiểu Đường có kể cho mình vài câu chuyện cổ tích nhưng chị ấy không có thuộc câu chuyện nào để kể, mỗi lần đều dựa vào trong sách mà đọc, đọc xong còn hỏi mình nghe có hiểu không. Thật lòng mà nói dáng vẻ của Đường rất đáng yêu, mình muốn nghe chị ấy nói, mình muốn nghe Đường nói mãi, nói mãi, nói mãi, cả đời này đều muốn nghe Đường nói."

"Em thấy Đường về nhà, em muốn nói chuyện với Đường nhưng mà em lại không dám."

"Ngày hôm qua Đường nói với em, chị có một người bạn ở trên trường học,  chị ấy là lần đầu tiên nói với mình rằng Đường có bạn bè, em nên vui mừng thay cho Đường thế nhưng em không cười nổi. Em cũng muốn cùng Đường đi đến trường học, em đố kị."

Em đố kị?

Đố kị?