Em Có Tình Tôi Có Ý

Chương 47: Nhận Ra




Ba Triệu không giống như vợ mình hay ba mình, ba Triệu sẽ tìm mọi lý do để dò hỏi Tiểu Đường, nhất định phải biết được người nó thích là ai mới thôi. Sau khi nghe được lời của Tiểu Đường nói ra thì ba Triệu hơi khẽ gật đầu, cười cười: "Có thể, chỉ là con biết mẹ con rồi đấy ba không giấu được quá lâu đâu."

Ba Triệu nói xong liền đứng dậy đi tới bên người cô, tiếp tục nói: "Vì lẽ đó nên đem người mang về sớm một chút."

Triệu Tiểu Đường trầm mắt, trên mặt hiếm thấy có một chút đo đỏ, cô hạ giọng ừm một tiếng.

Hai người vừa đi xuống lầu thì ông nội không hài lòng nói: "Đều đã trở về nhà rồi còn muốn nói chuyện công việc."

Triệu Hy tiếp lời vào: "Ông nội, ông hẳn phải biết nếu chị hai không nói chuyện công việc thì chị ấy cũng không có cái niềm vui gì khác."

Cô nói xong thì Tiểu Đường liền lạnh mặt liếc mắt nhìn cho một cái, vai của Triệu Hy hơi co lại tựa vào người Thư Hân: "Chị Thư Hân, chị hai em ăn hiếp em."

Ngu Thư Hân nhìn về phía Triệu Tiểu Đường thấy vẻ mặt của cô cũng không khác gì so với thường ngày thế nhưng lỗ tai ở hai bên có chút ửng đỏ, nàng kéo Triệu Hy qua: "Được rồi, đi ăn cơm thôi."

Mọi người ngồi xuống, thường thì người ngồi bên cạnh Thư Hân đều là Tiểu Đường đêm nay cũng không ngoại lệ. Thư Hân vừa mới bước tới cái ghế ở bên cạnh, Tiểu Đường liền cực kì chủ động kéo ghế ra giúp nàng, Thư Hân hơi run nghiêng đầu: "Cảm ơn Triệu tổng."

Ba Triệu nói: "Cái gì Triệu tổng với không Triệu tổng, về tới nhà rồi cũng đừng xa lạ như vậy, theo tuổi tác Thư Hân con so với Tiểu Đường thì nhỏ tuổi hơn bằng không con gọi là chị hai đi."

Gọi chị hai?

Ngu Thư Hân nói thầm ở trong lòng, làm sao có khả năng nàng sẽ gọi ra được? Này quá là khó mở miệng nói ra a!

Triệu Hy vẫn đang nín cười: "Chị hai? Chị chị em em tương thân tương ái sao?"

Mẹ Triệu trừng mắt nhìn cô: "Hồ đồ!"

Triệu Hy vẫn cúi đầu cười.

Thư Hân há há miệng, nhìn về phía Tiểu Đường đang ngồi bên cạnh nàng ho nhẹ: "Chị h... Tiểu Đường ."

Còn không bằng gọi Tiểu Đường vẫn hơn.

Nét mặt của Triệu Tiểu Đường có chút giãn ra, cất giấu ý cười cô gật đầu: "Vậy sau này chị cũng gọi em là Hân Hân."

Tay của Thư Hân run lên đôi đũa đang cầm ở trên tay suýt chút nữa liền rơi xuống bàn cơm, chị thì có liên quan gì đến cái tên Hân Hân a, chị liền gọi là Thư Hân không được sao? Thực sự là!

Nhưng nhiều người nhìn như vậy lại là cuối năm, Ngu Thư Hân vẫn gật đầu cười gượng: "Tùy chị."

Môi đỏ của Triệu Tiểu Đường khẽ mở: "Hân Hân."

Ngu Thư Hân có chút không muốn đáp lại.

Ba Triệu ngồi ở đối diện hai người nói: "Nên như vậy, người một nhà phải có dáng vẻ của người một nhà. Thư Hân sau này con cũng đừng khách khí, có khó khăn gì cứ nói với Tiểu Đường chúng ta đều là người một nhà."

Ngu Thư Hân cúi đầu chiếc đũa đâm vào trong chén cơm: "Vâng."

Ông nội giơ tay: "Ăn thôi ăn thôi."

"Dì Liễu, mang món ăn ra đi."

Dì Liễu kêu lên một tiếng cao hứng đi vào trong nhà bếp, hôm nay Thư Hân khi dùng bữa có chút mất tập trung, nàng không phải là rất đói. Khi nãy ở trong quán bar lại gặp phải chuyện như vậy nên không có cái khẩu vị gì. Món ăn tối nay rất đầy đủ phong phú, cá tôm gà thịt không hề thiếu thứ gì còn được trang trí rất tỉ mỉ công phu, Thư Hân tùy ý ăn một miếng trong miệng liền không có vị nàng đặt đôi đũa xuống nhấp vào một chút nước thì nghe thấy ba Triệu gọi: "Thư Hân a."

Ngu Thư Hân ngẩng đầu: "Chú?"

Ba Triệu đẩy tới hai món ăn: "Đây là bánh ngọt mang về từ thành phố H con nếm thử xem."

Ngu Thư Hân dùng đôi đũa cắp lên một cái, giòn giòn rất hợp để khai vị, nàng cắn một cái rồi nói: "Rất ngon, cám ơn chú."

Khắp khuôn mặt của ba Triệu đều mang ý cười: "Đừng khách sáo, muốn ăn cái gì liền nói, chú cùng dì con không thường xuyên ở nhà bình thường không quan tâm đến con được hi vọng con đừng giận."

"Làm sao có thể như vậy được chứ." Thư Hân lập tức cười nói: "Con sẽ không giận."

Ba Triệu đưa mắt nhìn vợ mình nói: "Tốt lắm, vậy mùng 8 là sinh nhật của dì con, con nhớ trở về nhà."

Khóe môi đang cười của Thư Hân có chút ngưng lại, vốn dĩ nàng muốn chậm rãi kết thúc những gì liên quan tới Triệu gia, tuy rằng nói như vậy thì nàng có chút như người qua cầu rút ván thế nhưng nàng thật sự không muốn dính dáng gì nhiều tới Triệu gia. Trước kia đúng là nàng có nói cùng với Triệu Tiểu Đường rằng sau này có thể còn ghé qua Triệu gia, là không thể tránh khỏi được. Chắc chắn ông nội không thể gọi nàng đến đây duy nhất một lần. Thế nhưng nàng cũng không muốn tham gia toàn bộ những chuyện nhỏ của Triệu gia, giả sử như tiệc sinh nhật.

Đương nhiên nàng biết sinh nhật của bác gái là vào mùng 8, thế nhưng nàng cũng đã định sẽ sớm gọi điện thoại nói rằng mình phải bận rộn quay phim không rảnh để ghé thăm nhưng hiện tại lại bị ba Triệu nói ra như thế, Thư Hân cười cười: "Nhìn con như vậy đều suýt chút nữa lại quên mất, vậy lát nữa khi đi về con sẽ xem lại lịch trình nếu như rãnh rỗi con sẽ tới."

Ba Triệu gật đầu: "Vậy cũng được công việc quan trọng, chỉ là con biết dì con người này rồi đấy, lắm mồm, nhất định phải nhắc đi nhắc lại mới vừa lòng, con biết không năm ngoái các con không về dì con ròng rã nhớ tới một tháng trời."

Mẹ Triệu bất mãn: "Em có làm lố đến như vậy sao?"

Ngu Thư Hân ánh mắt đen láy nhấp một hớp nước: "Con sẽ cố gắng sắp xếp."

Ba Triệu bưng chén lên: "Không sao, con mới vừa quay lại diễn xuất đem trọng tâm thả vào công việc là chuyện bình thường."

Vừa đấm vừa xoa một người kéo lên phân cảnh hai người ba Triệu đều làm rất thành thạo điêu luyện, Tiểu Đường liếc mắt nhìn hai gò má ửng đỏ của Thư Hân, cô mở miệng ra nói: "Đến ngày đó rồi hẵng tính."

Mẹ Triệu cũng phụ họa theo: "Đúng vậy, còn sớm mà tới ngày đó rồi hẵng tính."

Ăn cơm tối khoảng chừng một tiếng đồng hồ rất nhanh liền xong xuôi, Thư Hân nhận được một cuộc điện thoại của An Kỳ, nàng đứng dậy xin lỗi mọi người rồi đi tới một bên khác của phòng khách để nghe điện thoại. Ba Triệu nói: "Đúng rồi, ba muốn tuyên bố một chuyện."

Triệu Hy đang ăn gắp thức ăn ở trong nồi lẩu hỏi: "Chuyện gì ba."

Ba Triệu nói rằng: "Ba phải về công ty một quãng thời gian."

Mẹ Triệu đặt cái chén xuống bàn: "Tại sao?"

Ánh mắt của ba Triệu lướt qua mặt mày tất cả mọi người cuối cùng rơi vào khuôn mặt của Tiểu Đường, ba Triệu có chút tiếc mài sắt không thành thép nói rằng: "Sang năm Tiểu Đường muốn mở rộng hạng mục ở nước ngoài, thiếu phương pháp, anh muốn tiến vào công ty hỗ trợ con một chút."

Triệu Hy líu lưỡi: "Lại muốn mở rộng thị trường nữa, rất bận sao?"

Cái chương trình mình mời chị hai thì phải làm sao đây?

Triệu Tiểu Đường liếc mắt nhìn em gái: "Cũng không phải là rất bận."

Mẹ Triệu nói thầm: "Không phải là rất bận vậy con để ba con trở về công ty làm cái gì?"

Triệu Tiểu Đường bị mẹ mình làm cho cứng họng một phen, vẫn là nhờ ba mở miệng ra chữa cháy.

Ông nội cũng đã sớm phất tay lui về mặc kệ chuyện của công ty vì lẽ đó cũng tùy bọn họ thương lượng ra sao, mẹ Triệu một chút cũng không vui nhưng cũng không có phản bác lời nào ra ngoài, vẫn là Triệu Hy hung hăng hỏi tới: "Chị hai, chị đừng quên chuyện chị đã đồng ý với em a."

Cô vẫn còn đang tha thiết mong chờ kéo Tiểu Đường chị ấy vào nhóm của chương trình đây.

Triệu Tiểu Đường ăn cơm xong sau đó dựa lưng vào ghế ngồi, Triệu Hy ngồi ở bên người cô: "Chị hai, chị chắc vẫn chưa quên đúng không? Chị là chị ruột của em đó, không thể đối xử với em của mình như vậy nha!"

Triệu Tiểu Đường thấy dáng vẻ vô lại của cô thì khóe mắt liền cười lên: "Vẫn chưa quên."

Triệu Hy nhỏ giọng nói: "Vậy chị sẽ tham gia sao?"

Triệu Tiểu Đường từ chối không xong nói: "Chờ thêm một chút sang năm mới em đem địa điểm ghi hình cùng toàn bộ quy trình gửi qua cho trợ lý của chị."

Đôi mắt của Triệu Hy liền tỏa ra ánh sáng: "Chị đây là đồng ý tham gia sao!"

"Em biết mà, em biết chị yêu của em là tốt nhất mà!"

Cánh tay của Triệu Tiểu Đường bị em ấy ôm lấy cũng không hề phát ra một tiếng động nào mà cười cười, ông nội nói: "Sao Thư Hân đi gọi điện thoại lâu như thế?"

Mọi người nhìn về phía phòng khách, vỗn dĩ chỗ mà Thư Hân đứng gọi điện thoại khi nãy đã không còn một bóng người nào, ba Triệu nói: "Ra ngoài rồi sao? Trời lạnh như vậy cơ mà."

Triệu Hy xung phong nhận việc: "Con ra ngoài xem thử!"

Thuận tiện nói cho chị ấy biết một cái tin tốt đã tìm đủ người!

Nhưng ông nội lại gọi lại: "Tiểu Hy. "

"Con đi vào nhà bếp lấy hộp khăn giấy lại đây, Tiểu Đường con ra ngoài một chút xem Thư Hân đi đâu."

Triệu Tiểu Đường rất phối hợp đứng lên, cô vừa đi tới sô pha thì nhìn thấy áo khoác của Thư Hân được vắt lên ở trên đấy, cô đưa tay cầm lấy áo khoác bước ra ngoài cửa. Thư Hân đang đứng ở gần bồn hoa gọi điện thoại, An Kỳ ở đầu dây bên kia gào hét lên: "Đúng là thần kinh mà cậu không biết hắn ta đem cái quán bar của mình quậy thành cái hình dáng gì đâu!"

An Kỳ tức đến đỏ con mắt lên: "Mình thật sự rất muốn cầm một cái chai đập vào đầu của hắn!"

Ngu Thư Hân động viên nói: "Được rồi, không có chuyện gì bây giờ bọn họ đi hết chưa?"

Sau khi các nàng vừa đi không được bao lâu thì đám người Hạ Ý uống rượu đến nổi điên lên, không nói tới bọn họ vọt lên trên sàn nhảy cãi lộn, mà còn ném chai rượu tứ tung. Trong tức khắc quán rượu bị oanh tạc làm toàn bộ khách nhân giống như đều chạy mất, trên mặt đất đều là chai rượu lon bia, An Kỳ cho nhân viên ngăn cản đám người Hạ Ý nhưng cũng không hoàn toàn ngăn lại được, quán bar của cô bị bọn họ đập đến lung ta lung tung, tính khí của An Kỳ bùng nổ cô hung ác nói: "Đi rồi, vừa mới đi."

Còn để lại một tờ chi phiếu, mẹ nó, ỷ có tiền là muốn làm gì thì làm sao!

Ngu Thư Hân nghe được An Kỳ nói bọn họ đi rồi thở phào một hơi: "Được rồi đừng tức giận nữa, đợi lát nữa mình lại qua đấy dọn dẹp giúp cậu."

"Cậu đừng đến đây a, xui xẻo bị người ta nhìn thấy thì phiền lắm đấy."

Ngu Thư Hân cười: "Không sao đâu."

Nàng vừa mới nói xong thì lòng bàn tay chà xát cánh tay, bên ngoài không thể ấm áp giống như trong nhà thế nhưng đường truyền ở trong nhà thì không tốt giống như ngoài. Nàng nghe giọng nói đứt quãng của An Kỳ khi nói tới chuyện Hạ Ý uống rượu rồi nổi điên gây sự ở quán bar nàng muốn nghe rõ hơn nên liền đi ra đây.

"Mình đây là tạo cái nghiệt gì a!" An Kỳ bất mãn nói thầm một câu, Thư Hân cười muốn động viên, lời còn chưa kịp nói ra khỏi miệng thì trên vai bỗng nhiên nặng hơn một chút, ấm áp liền kéo tới nàng quay đầu lại nhìn thấy Triệu Tiểu Đường đang choàng áo khoác giúp nàng. Dưới ánh đèn dịu nhẹ, ngũ quan của cô không giống như bình thường mà lạnh lẽo cứng nhắc, vẻ mặt cũng không nghiêm nghị giống như trước lại giống như thêm một chút ôn nhu, Thư Hân đứng yên tại chỗ sững sờ vài giây nói: "Cảm ơn."

An Kỳ ở phía bên kia điện thoại nói: "Hả?"

Ngu Thư Hân trả lời cô: "Không có gì, cứ như vậy đi a, mình tắt máy trước lát nữa sẽ đến tìm cậu."

Nàng nói xong thì tắt điện thoại đút vô túi, mặc áo khoác vào hỏi: "Làm sao chị lại đi ra đây?"

Triệu Tiểu Đường nhìn thẳng vào mắt của Ngu Thư Hân nói: "Ông nội lo cho em nên kêu chị đi ra ngoài xem một chút."

Hai tay Thư Hân đút vào trong túi áo khoác lông vũ, cơ thể nhất thời liền ấm lên nàng gật đầu nói: "Em không có chuyện gì, chúng ta đi vào thôi."

Triệu Tiểu Đường nhìn nàng cúi đầu liền đi vào bên trong, đầu lưỡi của cô quét qua bờ môi hỏi: "Vừa rồi là ai vậy?"

Thái độ hỏi rất tùy ý, Thư Hân quay đầu lại nhìn cô sắc mặt hơi kinh ngạc khi nghe cô hỏi về vấn đề này, không phải Triệu Tiểu Đường sẽ không quan tâm tới chuyện của người khác hay sao? Bây giờ lại chủ động hỏi nàng gọi điện thoại cùng với ai?

Triệu Tiểu Đường nhận lấy ánh mắt ngờ vực của nàng vẻ mặt vẫn thản nhiên nói: "Tối hôm nay mới vừa xảy ra chuyện như vậy, chị lo Hạ tổng sẽ gây bất lợi đối với các em."

À.

Ngu Thư Hân gật đầu, trả lời: "Không có sao cả."

Hoàn toàn không có thái độ muốn tiếp tục tán gẫu, hai tay Tiểu Đường thả lỏng xuống bên người cô nhìn bóng người của Thư Hân đi vào bên trong phòng khách biến mất ở cửa nhà ăn, dũng khí dâng lên cứ như vậy liền giảm xuống.

Thư Hân đi đến nhà ăn thì thấy mọi người đều đã ăn xong, mẹ Triệu đang ăn trái cây nhìn thấy nàng liền hỏi: "Thư Hân, có muốn ăn thêm một chút gì không? Cơm rang, mì sợi, bánh trôi đều có cả."

Ngu Thư Hân đi tới cái ghế ở bên cạnh bác gái ngồi xuống: "Không cần đâu dì, con ăn một chút trái cây là được rồi."

Nàng nói xong thì lấy một cái tăm cắm vào một miếng táo, cắn miếng táo mát lạnh ở trên đầu lưỡi có một chút nước táo trong veo.

Mẹ Triệu nhìn nàng ăn xong miếng táo thì nói: "Một chút nữa đi chọn quà mừng năm mới đi."

Triệu Hy đi tới bên người nàng: "Vâng, chị yêu, chúng ta cùng đi chọn đi!"

Thư Hân bị Triệu Hy lôi về hướng phòng khách, lễ vật được sắp xếp đặt trong một phòng ở trên lầu, Triệu Hy ôm lấy cánh tay của nàng nói giỡn: "Chị Thư Hân, chị muốn quà mừng gì a?"

"Gì cũng được, còn em?"

"Em muốn túi xách."

Triệu Hy là một nhà sưu tập có sở thích chuyên đi sưu tập túi xách đương nhiên Thư Hân biết điều này, nàng gật đầu: "Vậy lát nữa em chọn trước đi."

"Cùng chọn đi a."

"Mà đúng rồi, chị Hân em nói cho chị biết một cái tin tốt khách mời của chương trình đều đã được chọn ra rồi."

"Thật sao?"

"..."

Âm thanh hai người tán gẫu càng ngày càng xa, Tiểu Đường trở về phòng khách liền nhìn thấy Tiểu Hy đang kéo tay Thư Hân đi lên lầu, hai người nói chuyện ở cùng một chỗ rất thân mật trước sau gì khuôn mặt của Thư Hân vẫn mang theo điệu cười nhạt, nhưng cơ mặt lại giản ra không ít cả người giống như đều lộ ra vẻ suиɠ sướиɠ, hoàn toàn không giống với vẻ mặt thiếu khiên nhẫn vừa rồi xuất hiện ở trước mặt cô.

Triệu Tiểu Đường bực mình gọi: "Tiểu Hy."

Triệu Hy đã đi lên lầu cùng với Thư Hân, hai người đứng ở của ngã rẽ của cầu thang nhìn xuống trả lời: "Có chuyện gì chị hai?"

Triệu Tiểu Đường đứng ở dưới lầu ngẩng đầu lên vừa vặn liền đụng phải vẻ mặt hững hờ của Thư Hân, còn có đôi mắt sáng quắc mang theo sự lạnh lẽo, cô hắng giọng một cái: "Không có chuyện gì."

Mặt mày của Triệu Hy nói thầm: "Không có chuyện gì thì gọi em làm chi."

"Tụi em đi chọn quà mừng đây."

Triệu Tiểu Đường há há miệng đứng ở phía sau các nàng nhưng một câu cũng đều không nói ra, cô cúi đầu đi tới bên sô pha ngồi xuống. Trên tay của mẹ cùng ba đang cầm theo không ít pháo hoa, mẹ nói: "Tiểu Đường, có phải Tiểu Hy với Thư Hân đi chọn quà mừng rồi không?"

"Ừm." Triệu Tiểu Đường không hăng hái trả lời mẹ, bà nói tiếp: "Đợi chút nữa hai đứa đấy đi xuống thì con nói hai đứa đấy đi ra ngoài sân đốt pháo hoa."

Triệu Tiểu Đường hai tay khoanh lại trước ngực: "Vâng."

Ba Triệu lắc đầu một cái: "Có cơ hội đều không biết dùng."

Tiểu Đường nghe ba nói như vậy thì khuôn mặt trắng nõn nổi lên một chút đỏ nhàn nhạt, cô dựa lưng vào trên ghế sô pha hai tay vẫn khoanh lại ở trước ngực, đợi đến khi ba cùng mẹ đã đi ra ngoài thì cô mới lập tức đứng dậy nhanh chân đi lên lầu.

Mới vừa đi tới cửa liền nghe được giọng nói của Triệu Hy: "Chị Hân, cái này thế nào?"

Giọng nói của Thư Hân trầm thấp trả lời: "Rất đẹp."

Triệu Tiểu Đường chỉ cảm thấy đầu quả tim của chính mình giống như bị lông vũ trêu chọc tới, ngứa ngáy, cô đi về phía trước một bước đứng ở trước cửa nhìn vào. Có mấy hộp quà chưa được mở ra, trên tay Tiểu Hy đang cầm lấy hai cái túi xách: "Nhưng mà nhìn giống như cái này đẹp hơn một chút."

"Cái này cũng không tệ."

Thư Hân ngồi một bên ở trên ghế nhìn dáng vẻ do dự không quyết định được của cô nàng thì cười: "Hai cái đều cho em."

"Như vậy sao được." Triệu Hy nói: "Quà thì mỗi người một cái làm sao em có thể chọn hai cái được."

Ngu Thư Hân nói: "Phần của chị cũng đưa cho em."

"Chị không thích túi xách."

Triệu Hy lúc này liền vui vẻ: "Cảm ơn chị yêu!"

Ngu Thư Hân nhìn mặt mày hớn hở của nàng cũng không nhịn được cười, Triệu Hy cầm lấy túi xách đứng trước gương trang điểm ở trước mặt cuối cùng nói: "Chị Thư Hân kỳ thực em rất tò mò tại sao chị lại yêu chị hai em vậy?"

Thân người của Triệu Tiểu Đường đứng ở ngoài cửa liền dừng lại, vốn dĩ bước chân muốn bước về phía trước sau khi nghe thấy câu này thì hơi rút về, Thư Hân ở trong phòng nói: "Em hỏi làm gì."

"Hiếu kỳ a." Triệu Hy nói: "Chị hai em là một người lạnh lùng như vậy, chị lại yêu chị ấy nhiều năm như vậy đương nhiên em có chút hiếu kỳ rồi?"

Triệu Tiểu Đường đứng ở ngoài cửa nghe thấy lời của Triệu Hy nói ra suýt chút nữa bị nghẹn chết.

"Kỳ thực chị em rất tốt." Giọng nói của Thư Hân giống như là một thanh âm tốt nhất nhẹ nhàng, êm dịu, truyền đến tai của Tiểu Đường .

"Làm gì có." Triệu Hy nói thầm: "Không có mắt, tính tình không tốt, suốt ngày lạnh mặt, có lúc khi nói chuyện với chị ấy tâm của em đều tức muốn chết."

Triệu Tiểu Đường cắn răng.

Đây là lời người nói hay sao?

Thư Hân bị Tiểu Hy chọc đến phát cười: "Làm gì giống như em nói mà khuếch đại như vậy, tính tình chị ấy rất tốt."

Triệu Hy thấy thế lại hỏi: "Vậy chị Thư Hân -- bây giờ chị còn yêu chị ấy không?"

Rốt cục cũng hỏi đến câu mà trong lòng muốn biết nhất, Triệu Hy cũng không dám thở mạnh mà Tiểu Đường đứng ở bên ngoài cũng theo bản năng nín thở lại, Thư Hân không chần chừ liền nói: "Không còn."

Theo câu nói này mà pháo hoa ở ngoài cửa sổ đột nhiên sáng lên, ầm một tiếng nổ ở trong lòng của Tiểu Đường.

"Nhưng mà..." Triệu Hy còn muốn nói tiếp, Tiểu Đường đi tới cửa vẻ mặt rất tự nhiên nói: "Tiểu Hy, Hân Hân xuống lầu đốt pháo hoa."

Câu nói của Triệu Hy bị chặn lại, cô ấy a lên một tiếng nhìn về phía Thư Hân nói: "Chị Hân, xuống đốt pháo hoa đi."

Ngu Thư Hân đứng ở sau lưng cô: "Ừ, đi thôi."

Triệu Hy cùng Thư Hân đi xuống lầu, em ấy nhìn thấy Tiểu Đường không có bước xuống theo không khỏi thắc mắc gọi: "Chị hai, chị không đi sao?"

Triệu Tiểu Đường trả lời: "Các em xuống trước đi."

Triệu Hy gãi đầu một cái kéo Thư Hân đi tới vườn hoa, Tiểu Đường trở lại phòng cô đứng ở trước cửa sổ nhìn xuống, mẹ cô giống như con nít đang cầm lấy pháo hoa que ở trên tay, ba cô giúp mẹ châm lửa lên. Ông nội chống gậy đứng ở một bên trên mặt đều cười ha ha, rất nhanh bóng người của Thư Hân cùng Tiểu Hy cũng gia nhập vào, hai tay của Tiểu Đường khoanh ở trước ngực tựa người ở trước cửa sổ bên tai vang lên giọng nói của Thư Hân vừa rồi.

Không còn.

Không còn.

Cô cau mày lại trái tim giống như bị kim đâm nổi lên một trận đau đớn điên cuồng.

"Các con đi xuống rồi vậy còn chị hai con đâu?" Mẹ Triệu hỏi, Tiểu Hy đáp: "Không biết, ở trên lầu chắc là lại muốn làm việc a."

"Đứa nhỏ này." Mẹ Triệu bất mãn oán giận một câu, ba Triệu ngẩng đầu nhìn lên tầng hai lướt qua cửa sổ phòng của các nàng thì nhìn thấy bóng người của Tiểu Đường đang đứng ở đấy. Ba Triệu nhẹ nhàng lắc đầu tiếp tục châm lửa đốt pháo hoa cho vợ mình.

Thư Hân nhân lúc pháo hoa đốt được một nửa thì nhìn sang ông nội nói: "Ông nội, con phải trở về rồi khi nào con rảnh rỗi lại đến đây thăm ông."

Khuôn mặt tươi cười của ông nội cứng đờ lại, có chút không muốn nói: "Giờ này mà muốn trở về con đi đâu? Nhà của con cũng chưa mua lẽ nào trở về liền ở trong khách sạn a, vậy không được!"

Thư Hân nghe ông nghĩ linh tinh, động viên nói: "Không phải, con đi sang chỗ bạn con ở bên kia."

Ông nội vẫn không muốn thả người: "Tết đến rồi, đi sang nhà bạn bè có ổn hay không?"

Thư Hân cười: "Rất thuận tiện, cậu ấy cũng ở một mình."

Ông nội nhìn thấy nàng đã có ý muốn đi không khỏi bất đắc dĩ nói: "Vậy không bằng một chút nữa để Tiểu Đường đưa con trở về?"

Ngu Thư Hân xua tay: "Không cần phiền như vậy đâu, con đón xe rất nhanh sẽ tới."

"Nay là 30 tết đón xe cái gì, đứa nhỏ này, mua xe cho con thì con không chịu nhất định phải tự mình đi bằng taxi, nhiều xe taxi bây giờ không an toàn..."

Trước mắt lại thấy là một trận nhắc nhở quen thuộc, Thư Hân bất đắc dĩ nói: "Ông nội, con thật sự không thể trì hoãn được nữa con đi trước."

Ông nội không nỡ nói: "Vậy con nhớ sau này trở về đây nhiều một chút."

Thư Hân gật đầu: "Con biết rồi."

Hai người tạm biệt xong Thư Hân cũng cùng ba mẹ Triệu nói một phen, Triệu Hy đi theo bên người nàng trở vào nhà: "Chị Thư Hân, chị muốn trở về sao?"

Ngu Thư Hân kéo tốt khóa kéo của áo khoác, cầm lấy túi xách lên: "Ừm."

"Nếu không em đưa chị ra ngoài, vừa hay em cũng muốn đi ra ngoài mua đồ."

Ngu Thư Hân đi theo bên người Tiểu Hy: "Mua cái gì a."

"Haizzz..." Triệu Hy thở dài: "Là món đồ mà mỗi tháng phải chuẩn bị a."

Ngu Thư Hân gõ gõ đầu nàng hỏi: "Món đồ gì mà lại như thế -- "

Lời nói còn chưa dứt Thư Hân liền sửng sốt một chút, Triệu Hy thấy được nàng phản ứng lại thì cười cười nói: "Đúng không đúng không, chị đoán được mà."

Bước chân của Thư Hân cứng đờ đứng yên ở một chỗ, âm thanh pháo nổ ở phía sau vang lên không ngừng bùm bùm bùm, náo nhiệt vô cùng nhưng trong lòng Thư Hân lại là một trận hồi hộp, gió lạnh thổi qua ngực nàng toàn thân từ trên xuống dưới đều tràn ngập hơi lạnh, mồ hôi ở lòng bàn tay tràn ra không ngừng.

Triệu Hy cảm thấy nàng là lạ liền hỏi: "Chị Thư Hân?"

"Chị? Chị làm sao vậy?"

Dưới ánh đèn đường, sắc mặt của Ngu Thư Hân nhanh chóng rút đi màu máu hiện ra một sắc mặt trắng bệch đến không bình thường, thân thể nàng khẽ run, Triệu Hy lo lắng cho nàng có chuyện ngay lập tức đỡ lấy nàng: "Chị Thư Hân?"

Triệu Tiểu Đường bước ra ngoài liền nhìn thấy Triệu Hy đang ôm lấy Thư Hân cô nhanh chân đi tới hỏi: "Sao vậy?"

Triệu Hy có chút mờ mịt nhìn cô: "Không biết nữa, đột nhiên chị ấy bị như vậy."

Ngu Thư Hân hít thật sâu một hơi, tim nàng đập vô cùng nhanh nghe được giọng nói của Triệu Tiểu Đường nàng miễn cưỡng trấn định lại chính mình trả lời: "Em không có chuyện gì, do trời quá lạnh thôi."

Triệu Tiểu Đường liếc mắt nhìn sang em gái: "Em đi lái xe lại đây."

Triệu Hy nới lỏng thân người Thư Hân ra chạy về hướng gara ở bên kia, tay của Tiểu Đường vươn lên nhiều lần nhưng cuối cùng vẫn không có đặt lên eo của Thư Hân, cô ngẩng lên hỏi: "Không có sao chứ?"

Thư Hân quay đầu trầm ngâm liếc nhìn cô một cái, ánh mắt vô cùng phức tạp, nàng cắn chặt môi: "Không có chuyện gì."

Tiểu Đường vẫn là không yên lòng: "Chị đưa em đi đến bệnh viện nhìn thử xem."

Thư Hân vội vàng lắc đầu: "Không cần, thật sự không có chuyện gì."

Tiểu Đường biết nàng lo lắng về vấn đề thân phận tiếp tục nói: "Vậy chị gọi điện thoại cho bác sĩ Kiều tới đây xem một chút?"

"Cuối năm gọi điện thoại làm cái gì." Thư Hân nhịn xuống nhịp tim muốn đập lên đến cổ họng, nàng căng thẳng nói rằng: "Em thật sự không có chuyện gì, vừa rồi là do hạ đường huyết lại bị gió lạnh thổi tới, em trở về ngủ một giấc là được rồi."

"Không sao, nhà của bác sĩ Kiều cũng ở gần chỗ này."

"Em đã nói không cần, không cần là không cần! Chị nghe không hiểu hay sao? Triệu Tiểu Đường chị có thể cách xa em ra một chút được hay không?" Ngu Thư Hân không nhịn được liền gào thét lên, nàng căng thẳng đến mức cực điểm đầu ngón tay đều đang phát run, Tiểu Đường lại một mực đuổi theo, nàng thực sự không nhịn được mà phát tiết ra ngoài!

Tiểu Đường thấy nàng tức giận liền lui về phía sau một bước, vẻ mặt xin lỗi nói: "Được rồi được rồi, em đừng nóng giận."

Sau khi Thư Hân phát tiết qua đi thì tâm tình của nàng cũng không còn lo lắng giống như khi nãy, nàng cúi đầu cụp mắt nói: "Xin lỗi, em không phải cố ý."

Triệu Tiểu Đường gật đầu: "Không sao."

Rất nhanh Triệu Hy liền lái xe qua đây, Thư Hân kéo cửa xe của ghế phụ ra ngồi vào trong, nàng quay đầu nhìn vào mắt Triệu Hy nói: "Tiểu Hy phiền em đưa chị đi được không?"

Triệu Hy đưa mắt nhìn sang Tiểu Đường đang đứng ở ngoài xe, cắn môi: "Ừm... Được."

Sau khi chiếc xe lăn bánh ra khỏi khuôn viên của Triệu gia, Triệu Hy mới cẩn thận từng li từng tí một hỏi tới: "Chị Thư Hân, chị cãi nhau cùng với chị hai sao?"

Lúc nãy nàng vừa đi lái xe lại đấy liền nghe được giọng nói rất lớn của chị Thư Hân khi đang nói chuyện. Với tính tình của chị ấy, xưa nay chị ấy sẽ không cùng người ta đỏ mặt nóng giận cãi nhau này là làm sao lại không hòa hợp với chị của mình mà cãi nhau?

Nhịp tim của Thư Hân đập chậm rãi khôi phục lại bình thường, nàng quay đầu đi sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ nói: "Không có, vừa rồi chị không thoải mái nên tâm tình có hơi quá khích."

Triệu Hy lo lắng nói: "Vậy bây giờ chị không sao chứ? Bằng không em đưa chị đi bệnh viện?"

Thư Hân lắc đầu: "Không có chuyện gì, đừng lo lắng."

Nàng nói xong còn vỗ vỗ vai của Triệu Hy : "Chị cài địa chỉ hướng dẫn trên bản đồ khi nào đến nơi thì em gọi chị, chị nghỉ ngơi một chút trước."

Triệu Hy đáp lại: "Vâng."

Sau khi Thư Hân cài đặt địa chỉ liền trùm nón của áo khoác lên đầu, đầu nghiêng về hướng cửa sổ, trong kính cửa sổ xe trong suốt phản chiếu hiện ra khuôn mặt của nàng. Thư Hân nhìn chằm chằm hai mắt đỏ ngầu của chính mình, nàng nghĩ đến những chuyện xảy ra ở trong hai tháng gần đây nghĩ đến cơ thể của mình đôi khi lại tình cờ không thoải mái, nghĩ đến những buổi sáng thức dậy đánh răng lúc nào cũng cảm thấy buồn nôn...

Nước mắt cứ như thế liền chảy qua khuôn mặt của nàng, Thư Hân không thể phát ra một tiếng động nào được. Nàng liều mạng cắn chặt bờ môi, mãi đến khi sắc máu ở bờ môi hoàn toàn không còn, hàm răng có mùi máu tanh nhàn nhạt. Nàng chôn sâu thân thể đang run lên của mình ở bên trong lớp áo khoác, hàm răng cũng run lên, nước mắt cứ mãnh liệt chảy xuống, từ cổ chảy xuống, thấm vào trong lớp áo thun của mình.

Lò sưởi ở trong xe mở lên rất tốt, rõ ràng là rất ấm áp thế nhưng nàng chỉ cảm thấy có từng trận khí lạnh thổi đến tận sâu bên trong xương tủy của mình, không xót chỗ nào đau đến mức nàng cuộn cả thân mình lại.

Những cảm giác căng thẳng trước khi leo lên xe bây giờ lại triệt để đứt đoạn!