Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Chương 59: Lý do đàn ông đối tốt với bạn




Edit: Aoi

Beta: Hana buồn bã

Dưới sự che chở cẩn thận của Mạnh Dịch Nam, Lộ Hiểu Vụ rốt cục vượt qua khó chịu lúc đầu, tiến vào thời kì mang thai tháng thứ tư.

Phản ứng khi bắt đầu có thai của Lộ Hiểu Vụ giảm bớt, khẩu vị trở nên lớn hơn, có khi trong lúc đi làm cũng sẽ ngẫu nhiên cảm thấy đói bụng. Mạnh Dịch Nam thường hay đến siêu thị để mua đồ ăn vặt, đựng trong hộp tiện lợi. Mỗi ngày lúc đưa Lộ Hiểu Vụ đi làm, đều thay cô mang đến công ty, còn cố ý nhờ đồng nghiệp công ty chiếu cố Hiểu Vụ nhiều hơn, nếu cô thích ăn cái gì khác, phiền toái bọn họ mua giúp cho Hiểu Vụ. (LTLT: ghen tị a…)

Dương Mị Nhi cùng Giản Ngọc Đình mỗi khi nhìn thấy Mạnh Dịch Nam ôn nhu, tâm liền say mê không muốn tỉnh, đỏ mắt nhìn Hiểu Vụ, cô gái nhỏ này thật sự là rất hạnh phúc, không chỉ có được người đàn ông nhiều tiền anh tuấn, hơn nữa còn là một người chồng ôn nhu săn sóc, ông trời thật sự đem toàn bộ những điều tốt của đàn ông trên thế giới này tập trung hết lên Mạnh Dịch Nam, đưa hết cho Hiểu Vụ. Làm cho những còn đang đau khổ tìm kiếm tốt vịt lên cạn như các cô hâm mộ muốn chết!

Hiểu Vụ ăn không hết đồ ăn vặt, sẽ chia sẻ cùng mọi người, mỗi lần nghe được đồng nghiệp khen ngợi Mạnh Dịch Nam, tâm liền ngọt ngào muốn cười. Trước kia người khác hâm mộ cô, cô hoàn toàn không cho là đúng, thậm chí đang ở trong phúc mà không biết hưởng, còn chán ghét Mạnh Dịch Nam đối với cô rất bá đạo, hiện tại mới biết được đây chính là cách yêu của đàn ông cung Bọ Cạp, cô thực sự cảm giác được hạnh phúc.

Hiểu Vụ gần đây cảm nhận được cái thai đạp một ít, ngẫu nhiên khi cô đang ngồi, có thể cảm thấy trong bụng khẽ động, Hiểu Vụ đưa tay nhẹ nhàng phủ lên cái bụng hơi nhô, trong lòng yên lặng cùng nói chuyện với cục cưng.

Cục cưng, con không phải đang nhớ tới ba ba? Ba ba nhất định cũng đang nhớ con a. Ba ba có đôi mắt to, cái mũi cao cao, môi xinh đẹp, tương lai con nhất định đẹp trai giống ba ba. Hiểu Vụ nhớ đến bộ dáng Dịch Nam đem Đinh Đinh đặt trên cổ, trong lòng sẽ vui vẻ sung sướng, tương lai anh nhất định cũng sẽ như vậy với con.

Đang suy nghĩ, Dịch Nam gọi điện đến đây. Lộ Hiểu Vụ cầm lấy điện thoại nôi bộ, “Alô?”

“Đang làm cái gì?” Dịch Nam thanh âm ôn nhu vang lên.

“Suy nghĩ…… Cục cưng.” Hiểu Vụ mặt đỏ lên, thanh âm ép tới rất thấp, vừa rồi thiếu chút nữa thốt ra mà nói muốn anh. Nhưng thẹn thùng vẫn làm cô nói không nên lời, đổi thành nói muốn cục cưng.

“Lộ Lộ,” Dịch Nam thanh âm thoáng giơ lên, “Anh nhớ em cùng cục cưng.”

“Cục cưng vừa rồi cựa quậy,” Hiểu Vụ nhẹ giọng cười, “Có khi thằng bé biết chúng ta nghĩ đến nó.”

“Thằng bé động? Em có đau không?” Dịch Nam vừa nghe, trong lòng khẩn trương vội vàng quan tâm cô.

“Không đau, cục cưng động thật sự nhẹ, giống như là nói cho em biết, thằng bé tỉnh.” Hiểu Vụ cười dịu dàng, thanh âm cũng trở nên mềm nhẹ.

“Đúng, cục cưng nhất định cũng giống anh rất thương em, không muốn làm em vất vả.” Mạnh Dịch Nam ở đầu điện thoại kia nở nụ cười, hiện tại rất muốn được ôm lấy cô, cảm thụ động tĩnh nho nhỏ kia.

“Dịch Nam, em…… Cùng cục cưng đều nhớ anh.” Hiểu Vụ che miệng, thanh âm thấp gần như là lẩm bẩm. Cô thì ra muốn nói em nhớ anh.

Dịch Nam giật mình, ôn nhu cười khẽ, “Anh cũng nhớ hai người.” Hiểu Vụ gần đây thay đổi làm cho anh cũng thực vui vẻ. Bé con, thật sự là liều thuốc hòa giải giữa vợ chồng, hoàn toàn không giống lo lắng ban đầu của anh, là phiền toái nhỏ cảm tình ảnh hưởng vợ chồng, có con thật tốt.



Mạnh Dịch Nam hai ngày này đều phải ra ngoài công tác, trước khi đi đem Lộ Hiểu Vụ về nhà mẹ đẻ. Cha mẹ Lộ Hiểu Vụ vừa thấy con gái trở về, đều thật cẩn thận nâng đỡ, con gái hiện tại có thai hơn nữa là cháu ngoại đầu tiên, bọn họ có thể không khẩn trương sao?

Minh Quyên biết Mạnh Dịch Nam không ở nhà, chủ động đến chơi cùng Hiểu Vụ. Minh Quyên đưa Hiểu Vụ đi dạo mấy cửa hàng trẻ sơ sinh, tính chọn chút quần áo cho cục cưng. Đi dạo một vòng, hai người tiến vào một cửa hàng bánh ngọt, nhàn nhã nói chuyện phiếm.

“Hiểu Vụ, em nên ăn nhiều một chút, em xem em vẫn là hơi gầy.” Minh Quyên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn Hiểu Vụ, thân thiết nói.

“Em hiện tại đều ăn nhiều gấp hai, còn chưa đủ nhiều?” Hiểu Vụ mặt nhăn cái mũi, Dịch Nam kêu cô ăn, cha mẹ cũng làm cho cô ăn, cô sớm sắp thành con heo chỉ biết ăn.

“Gấp hai cũng không đủ, em hiện tại là ăn cho hai người, đương nhiên phải ăn nhiều a. Nào có ai mang thai mà gầy vậy.” Minh Quyên thầm oán, khó trách Dịch Nam lo lắng cho cô. (LTLT: mềnh lại thấy nhiều người có thai mà muốn giữ dáng như Lộ tỷ lại kh đc a)

“Được, em cố gắng ăn là được chứ gì?” Hiểu Vụ cười gật đầu liên tục.

“Dịch Nam đi công tác mấy ngày?” Minh Quyên cười khẽ hỏi.

“Ba ngày, anh ấy không muốn đi, hận không thể đi rồi về ngay.” Hiểu Vụ nghĩ tới bộ dáng rất không tình nguyện của Dịch Nam thầm cười trộm, giống như người mang thai là anh vậy.

“Dịch Nam vì thương em, nhìn hai đứa như vậy, thật sự là vui vẻ.” Minh Quyên vui mừng nở nụ cười, Mạnh Dịch Nam đối với Hiểu Vụ thật sự là che chở.

“Chị cùng Cảnh Hạo thế nào?” Hiểu Vụ hỏi.

“Rất tốt, anh ấy thật ra là một người rất cẩn thận.” Minh Quyên cười khẽ, đàn ông như Cảnh Hạo một khi tập trung có thể nhìn ra bất đồng, anh đối với cô rõ ràng là quan tâm hơn so với lúc đầu.

“Chị thích là tốt rồi, hy vọng anh ấy có thể quý trọng chị.” Minh Quyên là người phụ nữ tốt, cô hẳn là cũng giống mình, sẽ đến được hạnh phúc.

“Hai ngày trước chị nhìn thấy một quyển sách, có chút thông tin. Đàn ông sẽ không vô duyên vô cớ đối tốt với bạn.” Minh Quyên nhẹ nói, thanh nhã cười, Hiểu Vụ nhìn Minh Quyên còn thật sự nghe.

“Cảm xúc sâu nhất đúng như tác giả nói, không có một người đàn ông nào cưới một người phụ nữ là vì muốn làm cho người phụ nữ đó hạnh phúc, đàn ông cưới bạn, là vì muốn làm cho chính anh ta hạnh phúc, khi anh ta cho rằng bạn làm cho cuộc sống anh ta hạnh phúc, anh ta sẽ đối tốt với bạn.” Minh Quyên hai tròng mắt trong sáng, trên mặt cười có loại tài trí thông suốt duyên dáng.

Hiểu Vụ chậm rãi nuốt từng lời Minh Quyên vừa nói, đàn ông cưới bạn là vì làm cho chính anh ta hạnh phúc.

Minh Quyên tiếp tục nhẹ giọng nói, “Nếu một người đàn ông không cần người phụ nữ hỗ trợ trong sự nghiệp, như vậy, phụ nữ nên ở nhà cùng trò chuyện chuyện phòng the với anh ta làm niềm vui, không ngại siêng năng một chút.” Cô trước kia chính là tự nhận quá mạnh mẽ, mạnh đến nỗi đàn ông sẽ chủ động đến yêu thương, kỳ thật không phải, đàn ông một khi cho rằng những gì anh ta bỏ ra không thu được kết quả như ý, người đàn ông đó sẽ trở nên hẹp hòi, cũng không thể toàn tâm toàn ý đối tốt với mình nữa.

Hiểu Vụ kinh ngạc giương mắt nhìn hướng Minh Quyên, “Đàn ông là như vậy sao?” Cô chưa từng nghĩ tới vấn đề này, đàn ông đối tốt với một người phụ nữ là vì anh ta muốn cảm giác phụ nữ đối tốt với anh ta.

“Nghe nói tuổi tâm lý của phụ nữ kém 3 tuổi so với tuổi thực tế, cho nên phụ nữ sẽ có vẻ để ý dung mạo; Mà đàn ông lại không như vậy, tuổi tâm lý của đàn ông so với tuổi thực tế lại kém 13 tuổi, cho nên đừng nhìn đàn ông bề ngoài thành thục kiên cường, kỳ thật nội tâm bọn họ chính là một đứa trẻ. Mà tính trẻ con của bọn họ sẽ chỉ bày ra trước người phụ nữ họ thân cận nhất, khi còn nhỏ thì thân cận nhất là mẹ, sau khi trưởng thành thì thân cận nhất chính là vợ, bởi vậy bọn họ trước mặt vợ và hội nghị thường kỳ biểu hiện trình độ tính trẻ con khác nhau.” Minh Quyên nghĩ Cảnh Hạo trước mặt cô cũng dần dần dỡ xuống lớp ngụy trang, chậm rãi thân cận, trong lòng cảm giác vui mừng sâu sắc.

Hiểu Vụ kinh ngạc nghe Minh Quyên nói đến đây hết thảy. Có điều ngẫm lại, Mạnh Dịch Nam khí phách cùng sự bướng bỉnh xác thực cùng bên ngoài không giống nhau, ngẫu nhiên còn có thể lưu luyến một cái ôm không rời, nghĩ đã thấy buồn cười. Trước kia cô sẽ cho rằng đó là sắc tâm của Dịch Nam, hiện tại xem ra, anh chính là thích thân cận với cô, phương thức thân cận hơi thân thiết một chút.

“Vậy làm thế nào để cho đàn ông vừa lòng?” Hiểu Vụ hiện tại bắt đầu quan tâm nếu như anh có thể khoái hoạt hơn.

“Nếu em muốn cậu ta đối tốt với em, trước hết toàn tâm toàn ý đối thật tốt với cậu ấy, đàn ông kỳ thật tựa như một đứa trẻ, anh ta lấy được bao nhiêu của em, thì sẽ hoàn trả lại gấp bội.” Minh Quyên cười khẽ, phụ nữ a, vẫn là không thể mạnh hơn, nếu muốn bắt lấy được trái tim đàn ông, quan trọng nhất vẫn là làm cho anh ta cảm thấy vui vẻ.

“Đối thật tốt với anh ta.” Hiểu Vụ thì thào trầm ngâm, nghĩ Dịch Nam đối chính mình săn sóc, tâm cũng chậm chậm căng ra, cô sẽ đối thật tốt với anh.

“Có khi trả giá trước thường nhận được nhiều hơn.” Minh Quyên nhẹ nắm tay Hiểu Vụ, Hiểu Vụ đúng rất hạnh phúc, Dịch Nam không ngừng trả giá làm cho cô chậm rãi cảm động, chậm rãi mở rộng trái tim đáp lại anh.

Người yêu nhau vĩnh viễn không cần so đo ai trả giá nhiều ai trả giá ít, chỉ khi bạn toàn tâm toàn ý yêu đối phương, đối phương cảm giác thực sự hạnh phúc, tự nhiên sẽ đem tất cả toàn bộ yêu thương dồn vào bạn. Yêu, sẽ cố gắng yêu nhiều một chút.



Hiểu Vụ về nhà, tắm rửa sạch sẽ nằm lên giường, lăn qua lộn lại, bất tri bất giác lại nghĩ đến Dịch Nam. Ngẫm lại Dịch Nam đối với cô rất tốt, trong lòng càng cảm thấy ê ẩm, chính mình cũng không chủ động đối tốt với anh, nhưng anh vẫn kiên nhẫn bao dung.

Hiểu Vụ cuốn thân, mặc lên người bộ đồ tránh phóng xạ, từ trong túi lấy điện thoại di động ra, bấm điện thoại cho anh.

“Hiểu Vụ?” Điện thoại vừa thông suốt, thanh âm Dịch Nam liền nhảy ra, có chút vội vàng.

“Dịch Nam,” Nghe thanh âm vội vàng của anh, lòng của cô càng mềm mại đứng lên.

“Làm sao vậy? Không thoải mái? Sao giờ này em còn chưa ngủ?” Dịch Nam cảm thấy kỳ quái, khuya như vậy cô gọi điện thoại cho anh, sẽ không xảy ra chuyện đi.

“Em không sao.” Hiểu Vụ nằm ở trên giường, còn thật sự nghe tiếng của anh.

“Vậy có việc gì sao?” Thanh âm Dịch Nam từ từ hạ thấp xuống.

Hiểu Vụ cắn cắn môi, nhẹ giọng nói, “Em không ngủ được.”

“Có phải giường cứng quá không? Để anh bảo mẹ trải đệm giúp em.” Dịch Nam trong lòng buông lỏng, hoàn hảo không xảy ra chuyện gì.

“Không phải.” Hiểu vụ cái miệng nhỏ nhắn nhất đô, khóe miệng lại vi kiều nở nụ cười.

“Cục cưng đá em?” Dịch Nam một chút, tiếp tục đoán.

“Không phải.” Hiểu Vụ tựa vào bên gối, nghĩ vẻ mặt của anh, trong lòng dịu dàng lướt nhẹ.

“Kia không có việc gì, em đi ngủ sớm một chút, bằng không ngày mai lại ngủ gà ngủ gật.” Dịch Nam đau lòng dỗ cô, khi ở nhà cô cũng thường ngủ không yên, có phải tại không có anh bên người hay không, cô không ngủ được.

“Dịch Nam.” Hiểu Vụ cúi đầu gọi .

“Sao em?” Dịch Nam cảm nhận được thanh âm cô phóng nhẹ, cũng mềm theo.

“Em nhớ anh.” Hiểu Vụ thì thào nói.

Dịch Nam ở đầu dây bên kia ngây người, nhất thời trống rỗng, cô vừa rồi nói cái gì?

Một hồi lâu, Dịch Nam mới khụ một tiếng, cổ họng khàn khàn nói, “Hiểu Vụ, em vừa rồi nói cái gì?” Thanh âm anh có chút gấp gáp, anh đang kích động.

Hiểu Vụ cười, nhẹ nhàng nói, “Em nhớ anh, rất nhớ anh.” Cô không cần đem yêu thương giấu trong lòng, anh muốn sẽ nói cho anh, bằng không, anh làm sao biết được cô thương anh bao nhiêu.

“Lộ Lộ,” Dịch Nam kích động ở điện thoại kia đầu khẽ gọi, “Anh cũng nhớ em, lúc này rất muốn có thể ôm em thật chặt.” Thật sự là quá tuyệt vời, Lộ Lộ chủ động nói nhớ anh, anh nghe được trong lòng một không ngừng vui sướng, anh biết rõ Hiểu Vụ thẹn thùng cùng bảo thủ cỡ nào, câu nói này khó khăn bao nhiêu với cô.

Hiểu Vụ mặt đỏ nghe tiếng anh đầu kia gầm nhẹ, tâm lại ngọt ngào như bay lên.

Hai người cầm di động ngay tại chỗ anh anh em em, ngọt ngọt mật mật. Cuối cùng vẫn là Mạnh Dịch Nam không muốn Hiểu Vụ nghe điện thoại lâu, thúc giục cô buông điện thoại, hai người mới ngắt điện thoại.

Mạnh Dịch Nam gác điện thoại, hưng phấn ở trong phòng đi tới đi lui. Hiểu Vụ, em rốt cục thành thật đối diện với lòng mình, đem tình cảm trong lòng phóng ra. Anh thật là vui, đợi lâu như vậy, rốt cục chờ được Hiểu Vụ khai hóa.

Cứ nghĩ đến Hiểu Vụ lẩm bẩm nói nhớ anh, tâm liền nhanh chóng run rẩy, cái loại loại cảm giác vướng bận nhớ nhung ai đó này, giống như có người rót canh hạnh phúc đầy trong trái tim, vừa nồng lại ngọt, làm tim anh tê dại quên cả đập. Anh hạnh phúc đến độ muốn nửa đêm điên cuồng hét lên!

Lộ Lộ, anh chỉ biết em nhất định sẽ yêu thương anh.