Em Hay Cô Ấy

Chương 18: Làm người thứ ba cũng không có tư cách




Lưu Hàn Trạch lái xe về nhà, suốt cả đoạn đường không hề nói câu nào, chỉ là anh không bình thản như thường lệ, đôi lông mày hơi nhíu lại như đang suy nghĩ điều gì đó. Lưu Hàn Trạch không lên tiếng, Cố Mai Nhàn càng không dám mở miệng. Cô nửa ngày trời nghĩ ra biết bao loại tình huống anh sẽ hỏi những gì, có tức giận hay trách cứ cô không, nhưng sự im lặng bức người này đã cho cô câu trả lời, anh không hề bận tâm. Dù ở trong tình thế căng thẳng khó xử như khi nãy nhưng Cố Mai Nhàn vẫn có một chút mong đợi Lưu Hàn Trạch sẽ ghen mà đoạt lại cô, muốn cho cả thế giới biết cô là vợ của mỗi mình anh. Mà anh bây giờ không nói không rằng, không hỏi cũng chẳng để ý lại khiến cô có chút thất vọng.

Bầu không khí trong xe càng lúc càng gượng ép làm cho Cố Mai Nhàn không chịu nỗi, vẫn là không nhịn được cuối cùng cũng mở miệng:

"Chuyện lúc nãy anh không thắc mắc cũng không muốn hỏi gì sao?" 

Dù gì cô vẫn muốn biết suy nghĩ của anh thế nào. thất vọng lại tự tạo cho mình hy vọng, đến bản thân Cố Mai Nhàn cũng tự thấy mình quá mức ngu ngốc.

"Em hy vọng anh hỏi điều gì?"Mạch suy tư của Lưu Hàn Trạch bị cắt ngang, anh không quay sang nhìn cô chỉ mắt đăm đăm hướng về phía trước, hơi thở của anh đều đều tỏa ra mùi bạc hà dễ chịu, giọng khàn khàn hỏi ngược lại.

"Khương Mặc là bạn thân thời cấp ba của em, bọn em khá thân thiết, cậu ấy tính tình tuy nóng nảy nhưng tâm tính rất tốt, mỗi lần em gặp khó khăn đều ra tay tương trợ, nhưng thật sự chỉ ở mức bạn bè không hơn..."Cố Mai Nhàn nói năng loạn xạ, khua tay múa chân vẫn không nghĩ ra lời giải thích nào hợp lý nhất, tỏ rõ sự tình cho anh biết, vế sau liền nhỏ dần"...Cho nên...anh đừng im lặng với em nữa được không?"

Cố Mai Nhàn vừa nói xong lại muốn cốc vào đầu một cái thật mạnh, ăn nói lộn xộn như vậy người ta không hiểu còn tưởng đang chột dạ.

Lưu Hàn Trạch không vội trả lời, chỉ dừng xe lại ở lề đường rồi mới quay đầu nhìn cô chăm chú, môi bạc khẽ nhếch lên, trong mắt giống như đang nhịn cười:

"Nhàn ngốc, nếu nhu em đã tin tưởng anh và Tư Duệ sẽ không phát sinh chuyện gì nữa, để anh thu xếp mọi chuyện thì anh bây giờ chẳng phải cũng nên tin tưởng em sao? Anh một lòng một dạ tin em thì em lại bày bộ dạng như bị bắt gian tại trận..."

"Ai nói bắt gian tại trận? Miệng thì nói tin tưởng sao em cứ có cảm giác là anh đang nói móc ấy nhỉ?"Cố Mai Nhàn giả vờ giận dỗi nhưng trong giọng nói lại có chút nghẹn ngào, nghe được lời thật tâm của anh tâm tình đầy cảm động, không nghĩ tới anh lại tin tưởng cô nhiều đến thế.

"Chỉ là về sau ra ngoài hay gặp ai một mình đã báo trước với anh một tiếng, đừng để anh lo lắng"

Anh đã tin tưởng cô, còn nói ra quan điểm của mình, Tư Duệ An không còn là gì với anh cả, cũng hứa sẽ giải quyết ổn thỏa, vậy mấy ngày nay cô lại thấp thỏm lo âu điều gì chứ? Người đàn ông cô yêu cũng yêu cô, muốn đem cô bảo vệ cả đời, cô e sợ không nói còn không tin vào năng lực xử lý vấn đề của anh?

Lòng đã đặt quyết tâm, cô khó khăn lắm mới có được tình yêu này thì sẽ không dễ dàng bỏ lỡ như thế.

- ---------------------------------------------------------------------------------------------

"Nhàn, em có đói bụng không? Anh làm sủi cảo cho em nhé?" Lưu Hàn Trạch lấy hai bao đồ lớn từ trong xe ra, bọn họ không về nhà liền, gần tới nhà thì ghé qua siêu thị gần nhà một lát, mua một chút thực phẩm cho vài ngày tới.

"Vâng, dù sao em cũng hơi đói, anh cần em phụ giúp không?" Cố Mai Nhàn cười cười, đi bên cạnh Lưu Hàn Trạch có ý muốn xách đồ vào nhà giúp anh, tất nhiên Lưu Hàn Trạch cự tuyệt, hơn nữa khẩu khí từ chối cũng khá lớn

"Đến chút đồ này còn không thể xách giúp vợ còn coi là chồng, là đàn ông không? Từ nay kiểu người mà anh hướng tới chính là ngoài làm người đàn ông đỉnh đạc thành công, ở nhà là người đàn ông nội trợ đảm đang trong gia đình" Ra xã hội đương nhiên là phải kiếm tiền nuôi vợ, nhưng mẫu đàn ông lý tưởng nhất vẫn phải "lên được phòng khách, xuống được phòng bếp" còn có... nghĩ thôi cũng thấy sinh lực tràn trề. 

Cố Mai Nhàn bật cười thành tiếng, vốn định lên tiếng chọc ghẹo anh một chút thì thấy một thân ảnh quen mắt đứng trước cửa nhà bọn họ, nụ cười trên khuôn mặt cứng đờ rồi tắt hẳn. Lưu Hàn Trạch thấy được vẻ mặt khác thường của cô, mắt cũng nhìn về phía trước, gương mặt anh tuấn lạnh đi, Tư Duệ An tới đây làm gì?

"Trạch, anh về rồi, em ở anh đã đợi anh rất lâu, nhiều ngày không gặp em rất nhớ anh" Tư Duệ An một tay ôm bụng, tay kia dang rộng ra tiến tới muốn ôm anh nhưng Lưu Hàn Trạch rất nhanh nghiêng người né tránh sự đụng chạm với cô ta. Cô ta vốn dĩ cứ tưởng có thêm một đứa con có thể cải thiện được mối quan hệ này, mà anh cách 2 3 tuần mới tới chỗ cô ta một lần, tới cũng chỉ để hỏi thăm tình hình của đứa bé, đem đồ tới bồi bổ cho con, không chút nào đếm xỉa đến cô ta. Vừa rồi lại thấy hai người bọn họ hòa thuận vợ chồng hạnh phúc lại càng thêm tức tối cùng đố kỵ.

"Cô ở đây làm cái gì? Tôi đã nói cô không được phép tới đây rồi mà, trước khi tôi nổi giận thì mau đi đi"Mắt Lưu Hàn Trạch xẹt qua tia lãnh khốc, tiến lên trước che chắn cho Cố Mai Nhàn đang trước sau, Tư Duệ An xuất hiện ở đây không hề đơn giản, anh đoán bảy tám phần là đem con tới khoe mẽ đả kích Cố Mai Nhàn. Tổn thương cô một lần đã đủ, anh không thể để cô tổn thương thêm lần nào nữa.

"Trạch, anh vào nhà trước đi, chẳng phải muốn làm sủi cảo cho em sao? Anh đặt đồ trên bàn rồi làm sủi cảo trước, em nói chuyện với Tư tiểu thư xong sẽ vào xếp đồ vào tủ"

Cố Mai Nhàn nhìn anh cười dịu dàng mà Lưu Hàn Trạch thấy cô vẫn điềm tĩnh không một gợn sóng cũng an tâm, trong lòng thở nhẹ, đôi lông mày đang nhíu chặt dần giãn ra, ánh mắt cử chỉ dành cho cô toàn bộ là ôn nhu cưng chiều. 

Đợi anh vào nhà, Cố Mai Nhàn mới chuyển mắt đến Tư Duệ An, dáng vẻ ghen ghét ganh tỵ của cô ta mới lộ hết ra ngoài, tất nhiên không ngoài dự đoán của cô, ở trước mặt của Lưu Hàn Trạch thì điềm đạm đáng yêu, sau lưng chỉ có thể là dáng vẻ khó coi như hiện tại.

Tuy cô đối mặt với cô ta vẫn rất bình tĩnh nhưng Tư Duệ An đã không giống như trước nho nhã đoan trang làm người ta sinh ra cảm giác muốn yêu thương đó nữa, Tư Duê An của bây giờ trước sau đều là bộ dạng xấu xí đến cực điểm, làm cô càng thấy xa lạ.

"Cố Mai Nhàn, xem ra cô vẫn cứng đầu bám Trạch không buông, nhìn cho rõ, chúng tôi đã có con, đứa bé đã ba tháng tuổi, cô còn không cuốn gói biến đi, lúc trước cô tranh giành Trạch với tôi sao không nghĩ đến giờ lại chật vật thế này? Trạch chỉ là nhất thời mê muội, đợi con chúng tôi ra đời nhất định sẽ đá cô ra khỏi nhà."Tư Duệ An vừa rồi thấy Lưu Hàn Trạch âu yếm sủng ái Cố Mai Nhàn liền thống giận, trong mắt toàn là hận ý, cô ta không có quyên người đàn bà này đã cướp đi người chồng tương lai mà cô ta đã hao tâm tổn trí dùng bao thủ đoạn mới có được. Nghĩ tới khi nãy Trạch bênh vực không kiên kỵ đuổi cô ta đi liền tràn ngập hung ác.

"Tư Duệ An, cô đứng đây ầm ĩ nói tôi bám anh ấy không buông còn đề cập đến đứa bé, vậy cô có muốn hầu tòa chứng thực xem ai đúng ai sai không?" Cố Mai Nhàn đối với lời ác ý của Tư Duệ An không chút mảy may xao động, cô chỉ cười nhàn nhạt nhìn cô ta ra vẻ phách lối. Người phụ nữ cô từng hâm mộ cùng tôn trọng đó rốt cuộc cũng đã không còn.

"Cô...nếu không phải người thứ ba như cô xen vào phá vỡ tình cảm của chúng tôi thì nằm mơ cô cũng không thể là vợ của Trạch, người Trạch yêu là tôi" Tư Duệ An bị nói đến á khẩu, không nghĩ tới Cố Mai Nhàn ngày thường nhu nhược nhỏ nhẹ lại có thể nói ra những lời này.

"Yêu cô? Cô mở to mắt ra nhìn kỹ ai mới là người thứ ba, người Trạch yêu là ai? Nếu anh ấy còn yêu cô thì cần gì vừa thấy cô đã không lưu tình đuổi đi còn không muốn cho cô một cái liếc mắt"Cố Mai Nhàn thu lại nụ cười, nghiêm túc nói từng câu từng chữ rõ ràng"Một tình yêu đẹp và bền vững sẽ không có phần cho người thứ ba chen vào, cô nói xem cô đã làm nên chuyện tốt gì khiến anh ấy lúc trước yêu cô cũng phải dứt bỏ cô?"

"Đừng tự cho mình thanh cao, cô nói như vậy chẳng khác gì tự tạt nước lạnh vào người, nói tình yêu đáng thương đến vô thực của cô và Trạch không bền vững?"

"Thế rốt cuộc cô cũng tự coi mình là tiểu tam rồi? Bất quá... đến tư cách làm người thứ ba cô cũng không có vì căn bản tình yêu của chúng tôi không có chỗ cho cô bước vào xáo trộn."