Em Là Ánh Sáng Của Đời Anh!

Quyển 1 - Chương 13




Edit: Freya

Beta: TieuKhang

Tôi đau lòng nhìn Văn Thông, hình như vì sốt nên anh cảm thấy lạnh thì phải? Tấm chăn bị anh kéo giựt lên nên chân của anh bị lộ ra, tôi sợ chân anh bị lạnh nên vội kéo tấm chăn của anh xuống thấp một chút, nhưng khi tôi thấy chân của anh khiến tôi sợ điếng hồn.

Hai chân anh tái nhợt, hơn nữa bàn chân bị co rút giống như tôi cong bàn chân lại mỗi khi tập múa ballet lúc nhỏ vậy, ngón chân chụm lại với nhau, hai chân ngoạc ra hướng phía ngoài, teo tóp không hề có chút sức sống. Tôi dè dặt sờ tay lên chân anh, nhiệt độ chân anh không nóng như cơ thể anh, ngược lại chúng rất lạnh, nên tôi dùng chăn phủ kín chúng lại. Trái tim đôi đau đớn không thôi, cùng là thân thể của một người nhưng lại có sự khác nhau về nhiệt độ như thế. Rốt cuộc anh bị thương thế nào mới ra nông nỗi này cơ chứ? Tôi thật sự rất muốn biết.

Trong khi tôi đang sững sờ nghĩ ngợi, bỗng nghe thấy giọng nói yếu ớt gọi tên mình, "Văn Ý, là cô sao?"

Tôi vội ngồi xổm xuống trước mặt anh nói: "Vâng, là tôi, tôi đang ở đây đây. Anh thấy sao rồi, Văn Thông?" Tôi lại sờ trán anh, vẫn còn hơi nóng.

"Thật xin lỗi, hôm nay tôi không thể nào ăn cơm cùng cô rồi." Giọng anh yếu ớt nói.

"Lại nữa rồi, tại sao cứ hễ mở miệng ra là anh lại xin lỗi tôi chứ? Chẳng lẽ anh cứ định khách sáo với tôi vậy sao?" Nói xong mắt tôi lại ngân ngấn nước.

"Đừng khóc, ngoan, thấy cô khóc tôi lại càng thấy khó chịu thêm đấy." Anh vươn tay ra lau nước mắt cho tôi.

"Nhưng thấy anh ngã bệnh tôi cũng đau lòng mà."

"Lần sau nhất định tôi sẽ chú ý, không để mình ngã bệnh nữa đâu, được không? Bảo bối của tôi."

Anh gọi tôi là gì cơ? Bảo bối của tôi? Nghe anh gọi vậy khiến tôi càng khóc to hơn nữa, nhìn trừng trừng thẳng vào anh.

Anh cũng ý thức được vì mình quá gấp gáp mà lỡ lời. Nhìn bộ dạng khóc bù lu bù loa của tôi, tay chân anh càng luống cuống, anh chống tay xuống giường cố gắng ngồi dậy.

Tôi vội vàng đè anh xuống, lo lắng nói: "Anh làm gì đó, nằm xuống mau."

"Nếu cô không thích tôi gọi cô như vậy thì cho tôi thu hồi lại lời lúc nãy nhé." Giọng anh nhỏ hẳn đi.

"Sao chứ, em đương nhiên thích rồi, nhưng không phải trước kia anh luôn bảo xem em như em gái thôi sao?" Nhớ tới lời lần trước anh nói lúc ở nhà tôi, tôi thấy giận ghê gớm.

Anh bị tôi làm cho cứng họng, hơi giật mình nhìn tôi.

"Mỗi lần nhớ đến câu nói đó của anh là em cảm thấy không vui." Tôi bĩu môi nói.

"Nhưng so với anh em còn quá trẻ." Anh như có điều lưỡng lự nói.

"Anh sống ở phương Tây mà cũng bận tâm đến cái vấn đề tuổi tác này nữa hả, hơn nữa bây giờ là thời đại nào rồi chứ?"

"…."

"Dù sao đi nữa thì em cũng không thích mình chỉ là em gái của anh, mà càng nói càng mất hứng à, em không thèm để ý đến anh nữa đâu." Nói xong tôi liền đứng lên.

"Đừng đi." Anh đưa tay kéo tôi lại.

Tôi nhìn anh nhưng vẫn không nói gì. Còn anh thì cười cười, thong thả ung dung nói: "Không để em làm em gái nữa, cho nên em đừng bỏ mặc một bệnh nhân như anh lại một mình nhé, bảo bối."

Oh, my God, tôi đang làm gì vậy trời, sao lại không hiểu chuyện như vậy chứ, anh ấy vẫn còn đang sốt cơ mà, tôi còn giận dỗi với anh nữa, tôi như thế này thì làm sao trở thành bạn gái của anh được.

"Em xin lỗi, là do em không đúng rồi, anh đang bệnh mà em lại cáu kỉnh với anh." Tôi cúi đầu nói.

"Bảo bối, ngồi xuống đây đi, được không?"

"Ừm." Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh anh.

"Để em ấm ức lâu như vậy, em đương nhiên có thể trừng phạt anh, em bảo anh không được xin lỗi em, thì em cũng không cần xin lỗi anh đâu, được chứ?"

"Được, em rất thích anh gọi em là bảo bối." Tôi vừa cười, vừa nhỏ giọng nói. Mất mặt quá đi, vừa khóc vừa cười nữa chứ.

Trước ánh mắt nóng bỏng của tôi dường như anh có chút ngượng, anh cũng nhìn lại tôi đăm đăm, cuối cùng mỉm cười nói: "Em thích là được rồi."

Nghe anh nói vậy, những chuyện khó chịu trong lòng tôi đều bay biến đi hết. Nhìn gương mặt anh vì sốt mà hơi ửng đỏ, nên tôi nghiêm túc nói với anh: "Một là em gọi bác sĩ Lưu đến khám bệnh cho anh, hai là em đưa anh đến bệnh viện, tùy anh lựa chọn."

"Anh không muốn đi bệnh viện." Anh lập tức trả lời.

Tôi gật đầu với anh một cái, sau đó lập tức ra khỏi phòng anh gọi điện thoại cho bác sĩ Lưu, phiền ông ấy đến nhà Văn Thông, tôi nói sơ tình trạng của Văn Thông cho ông ấy biết, còn chi tiết hơn nữa thì tôi không biết rõ thế nào. Đặt điện thoại xuống, tôi vội lấy điện thoại ra gọi về nhà, người nghe điện thoại là mẹ tôi.

“Bảo bối, sao giờ này còn chưa về vậy con, hôm nay không về nhà ăn cơm à?” Mẹ tôi hỏi liền hai câu.

"Mẹ, bây giờ con đang ở nhà anh Văn Thông, anh ấy mới từ Bắc Kinh trở về, bây giờ đang bị sốt, nằm ình một đống trên giường rồi ạ. Con mới vừa gọi điện thoại cho bác sĩ Lưu, nhờ ông đấy đến khám cho Văn Thông rồi. Mẹ, mẹ có thể nhờ dì Lâm nấu một chút cháo cho anh ấy được không ạ, con thấy hình như anh ấy hơi đói bụng thì phải."

"Được rồi, bảo bối, con đừng vội, mẹ sẽ bảo dì Lâm nấu ngay, con ở đó chăm sóc cho Văn Thông thật tốt đi, lát nữa mẹ sẽ đem ít thức ăn qua cho.”

"Dạ." Đặt điện thoại xuống, tôi mới cẩn thận quan sát phòng khách nhà Văn Thông. Không gian rất lớn nhưng không trang trí gì nhiều, mọi thứ đều rất sạch sẽ, tuy đơn giản nhưng cũng rất sáng tạo. Dùng hai tông màu trắng đen làm chủ đạo, đồ dùng trong nhà màu đen, ghế sofa màu trắng, điểm nhấn duy nhất trong căn phòng chính là những chiếc gối tựa trên chiếc sofa, chúng còn có màu hồng đào mà tôi thích nhất.

Mấy cái ly để đâu nhỉ? Tôi cần phải cho anh uống chút nước nóng mới được, thường người bị sốt phải nên uống nhiều nước. Tôi lục quanh nhà, trong nhà anh hình như không có nước nóng thì phải? Không được rồi, phải về nhà lấy thôi, tôi nghĩ vậy.

"Bảo bối, em đang tìm gì thế?" Có lẽ vì mệt nên giọng Văn Thông nói chuyện không lớn, nhưng bất ngờ vang lên giữa phòng khách rộng lớn vẫn khiến tôi giật bắn người.

"Sao anh lại ra đây?" Tôi thấy anh đang ngồi trên xe lăn, mặc bộ đồ ngủ màu xanh đen, nhưng không mang giày, để lộ ra đôi chân mất đi sức sống khiến người khác đau lòng.

"Em ở ngoài này lâu quá nên anh ra xem em thế nào."

"Em đang tìm cái ly, nhà anh có nước nóng không?"

"Ly và máy đun nước đều ở nhà bếp đấy." Anh đẩy xe lăn ý muốn đi vào phòng bếp, tôi gọi anh lại.

"Văn Thông, anh ở đây nghỉ đi, để em đi lấy cho." Nói xong tôi lập tức đi nhanh về phía mà anh chỉ.

Khi tôi cầm ly nước quay trở lại thì thấy Văn Thông ngồi trên xe lăn nhưng hơi nghiêng người về phía trước dùng tay trái xoa xoa hông.

"Hông của anh còn đau hả?" Tôi nhỏ giọng hỏi.

"Không sao, chỉ thấy hơi nhói nhói."

"Hay anh về phòng nằm nghỉ thêm đi."

"Anh muốn ngồi một chút, cứ nằm mãi thấy người uể oải không có chút sức lực nào cả."

"Vậy anh ngồi dựa vào ghế sofa này đi." Nói xong tôi đặt ly nước lên bàn. Rồi lấy hai cái gối dựa màu hồng đào xếp vào một chỗ.

Văn Thông đẩy xe lăn đẩy đi tới, điều chỉnh vị trí xong tự xê dịch từ xe lăn sang ghế sofa, động tác của anh hôm nay rõ ràng chậm hơn so với mọi ngày, có thể do bị bệnh nên tay anh mới không có sức.

Tôi đỡ anh chuyển qua ghế sofa, sau đó muốn giúp anh nhấc hai chân lên, anh lập tức ngăn cản tôi nói: "Bảo bối, để tự anh làm được rồi."

Tôi dừng tay đứng sang bên cạnh nhìn anh dùng tay nâng hai chân đặt sang ghế sofa, đùi anh vẫn còn chút khả năng hoạt động, nhưng từ đầu gối trở xuống thì hoàn toàn không cử động được, chân của anh vì chuyển động mà cứ lắc lư qua lại, rõ ràng mắt cá chân của anh không có chút sức lực gì cả.

"Trông chúng rất khó coi phải không?" Văn Thông nhìn đôi chân của mình nói.

“Nhìn có vẻ hơi gầy ạ, em có thể sờ chúng được không?” Tôi dè dặt hỏi.

Văn Thông nhìn tôi một hồi lâu làm tôi cảm thấy không biết có phải mình đã đưa ra yêu cầu quá đáng quá hay không nên lập tức nói: "Xin lỗi anh, em yêu cầu hơi vô lý rồi, anh cứ xem như em chưa nói gì hết nhé." Tôi định sang chỗ ghế sofa bên cạnh ngồi xuống.

"Bảo bối, em không cần phải xin lỗi anh đâu, anh chỉ sợ em thấy chúng xấu xí quá mà thôi." Anh kéo tay tôi lại rồi nhỏ giọng nói tiếp, "Nếu em không cảm thấy chúng chúng khó coi thì em cứ tự nhiên kiểm tra đi."

"Chân anh không khó coi chút nào đâu, chỉ là do thiếu vận động nên gầy đi mà thôi." Tôi lấy tay nhẹ nhàng xoa xoa chân phải của anh, mắt cá chân phải của anh hoàn toàn trái ngược với mắc cá bên trái, "Đây chính là chân bị gãy của anh lúc em còn thực tập sao? Đau lắm phải không?" Tôi hỏi.

"Không đau chút nào cả, chân anh từ đầu gối trở xuống hoàn toàn không có cảm giác gì, cho đến khi mắt cá chân của anh sung phồng lên, thì anh mới biết là nó đã gãy."

Lúc nghe anh nói chân bị gãy xương mà anh không cảm nhận được gì, trái tim tôi đau đớn như ai dùng dao cứa vậy, tôi xoay mặt ra chỗ khác để anh không nhìn thấy tôi khóc, nhưng nước mắt đã nhỏ xuống đùi anh.

Cảm nhận được tôi đang khóc, anh lập tức kéo tôi về phía anh và xoay mặt tôi lại, anh lấy khăn giấy trên bàn giúp tôi lau đi nước mắt, dịu dàng nói: "Bảo bối, đừng khóc, chân anh không đau chút nào cả, nhưng vừa thấy em khóc chúng lại đau rồi đây này."

"Đau sao, anh đau chỗ nào hả?" Tôi khẩn trương hỏi.

"Bảo bối ngốc, là trái tim anh đau đó, anh rất đau lòng khi thấy em khóc." Anh chợt dùng sức ôm tôi vào trong ngực anh.

Cơ thể tôi đầu tiên hơi sượng lại, sau đó tôi cũng duỗi hai tay vòng qua cổ anh, cơ thể cứng ngắc dần dần trở nên mềm mại, dụi dụi vào lồng ngực anh. Ấm quá, tôi không còn nhận biết được sự ấm áp này có phải do anh đang phát sốt mới có hay không, nhưng tôi rất quyến luyến nhiệt độ đó từ anh. Tôi tựa mặt mình sát vào cổ anh hơn.

Một hồi chuông cửa phá vỡ sự yên bình của chúng tôi, tôi vội vàng buông tay ra đứng lên nói: "Chắc là bác sĩ Lưu đến rồi, em đi mở cửa."

Người tới quả nhiên là bác sĩ Lưu, ông ấy đã năm mươi tuổi rồi, là một người rất tốt bụng, tay nghề cũng rất tốt.

Ông ấy là bác sĩ của gia đình tôi đã nhiều năm, ông ấy cũng đã chứng kiến tôi trưởng thành, ông ấy xem tôi như con gái của ông ấy vậy.

"Joyce, bạn của cháu sao rồi?" Bác sĩ Lưu hỏi.

"Anh ấy mới từ Bắc Kinh về thì bất ngờ phát sốt ạ, cháu nghe trợ lý của anh ấy nói là phần eo của anh ấy thỉnh thoảng cứ hay đau lắm ạ."

"Để chú đi xem cậu ấy như thế nào."

Tôi dẫn bác sĩ Lưu đến trước mặt Văn Thông, giới thiệu đơn giản.

"Văn Thông, đây là bác sĩ Lưu."

"Chú Lưu, đây là anh Lương Văn Thông."

Khi bọn họ bắt tay nhau, bác sĩ Lưu nói: "Cậu Lương đây và Lương Văn Trí là...?" Khi ông vẫn còn đang suy đoán thì Văn Thông đã nói: "Anh ấy là anh trai cháu. Chú cũng biết anh ấy ạ?"

"Tôi cũng là bác sĩ gia đình của họ, tôi rất thích thằng nhóc Bính Bính."

"À đúng rồi, cháu quên mất chuyện này nữa." Tôi đứng cạnh bên nói.

"Cậu Lương, để tôi xem cậu một chút nào."

"Được, chú cứ gọi cháu là Thomas đi ạ." Nói xong Văn Thông dời hai chân xuống đất, kéo xe lăn qua rồi tự mình chuyển qua xe lăn. Sau đó đặt chân lên bàn đạp.

Đúng lúc tôi đang tính xem có nên vào cùng bọn họ không, thì nghe Văn Thông nói: "Văn Ý, em cũng vào đi, để em ở bên ngoài cũng sốt ruột."

Nghe anh nói vậy, tôi cũng nghe theo đi cùng Văn Thông vào phòng ngủ.

Bác sĩ Lưu giúp Văn Thông chuyển mình từ xe lăn sang giường, bảo anh nằm xuống, bác sĩ Lưu cho anh ngậm nhiệt kế, một lát sau lấy ra xem nói: "Thomas, cậu có sốt nhẹ, cậu mới sốt hôm nay sao?"

"Tuần trước cháu cũng hơi sốt, khi cháu đến Bắc Kinh công tác có truyền dịch ba ngày nên cũng ổn, nhưng ngày hôm qua có thể là do quá bận và uống chút rượu, còn ở trong phòng máy lạnh nên có thể cháu bị nhiễm lạnh cũng nên, sáng sớm hôm nay lại bắt đầu sốt cao."

"Cậu cần phải chú ý đến sức khỏe, không nên làm việc quá độ, tốt nhất cậu nên cố gắng hạn chế không được uống rượu nữa."

"Dạ, sau này cháu sẽ chú ý." Văn Thông vừa nói vừa nhìn tôi như đang trấn an sự bất mãn của tôi.

"Tôi sẽ tiêm cho cậu một mũi hạ sốt, kê toa thêm một số thuốc cho cậu, nhất định phải uống nhiều nước thì cơn sốt sẽ nhanh hạ thôi. Eo của cậu tại sao lại đau? Có đau nhiều không?"

"Chỉ mới tuần này thôi ạ, do cháu ít ngồi mà đi lại nhiều quá, lại còn nghỉ ngơi rất ít." Giọng của Văn Thông rất nhỏ. Anh còn hơi khẩn trương liếc nhìn sang tôi.

"Tôi có thể tìm hiểu về tình trạng của chân cậu một chút được không?" Bác sĩ Lưu hỏi.

"Cháu bị gãy xương L3, từ hai đầu gối trở xuống không còn cảm giác gì cả. Đã làm phẫu thuật ba lần rồi ạ, trong xương có đặt đinh cố định." Văn Thông nói khá nhiều thuật ngữ chuyên môn khiến tôi nghe không hiểu.

"Trừ hai đầu gối trở xuống, những bộ phận khác thì sao?" Bác sĩ Lưu hỏi tiếp.

"Mặt ngoài bắp đùi cháu cũng không có cảm giác gì, phần lưng thì kém linh hoạt hơn so với trước, phía sau đùi thì không cảm nhận được rõ lắm, còn đùi trước thì có cảm giác, trải qua mấy năm vật lý trị liệu, cơ đùi cũng đã khôi phục không ít, có thể dùng đùi để kéo lê bàn chân, mắt cá chân chống đỡ được trong thời gian ngắn để cố định hai chân, dùng nạng chống đỡ nên cháu đi đứng cũng khá ổn."

"Tôi có thể xem tình trạng chân của cậu không?"

"Vâng, được ạ." Lúc anh muốn kéo ống quần lên, Văn Thông nhìn tôi, tôi lập tức gật đầu với anh ý bảo tôi cũng muốn xem.

Khi nhìn thấy chân anh, tôi bị hình dạng đôi chân dọa cho hết hồn, tôi chưa nhìn thấy đôi chân nào giống như thế này.

Đùi anh vẫn còn chút cơ bắp, nhưng đến hai đầu gối trở xuống chỉ còn da bọc xương mà thôi, một chút thịt cũng không có. Tôi thấy hình như chúng chỉ bằng cánh tay anh là cùng, chân như vậy sao có thể đi đứng được cơ chứ. Thấy đôi chân của anh tôi mới cảm nhận được khi anh di chuyển khó khăn đến cỡ nào, tôi cố đè nén nước mắt của mình, nhất định không thể để nó chảy xuống.

Bác sĩ Lưu lại giúp Văn Thông lật người nằm sấp trên giường, tôi lập tức nhìn thấy sau lưng phần hông của anh có một vết dao rạch rất lớn. Bởi vì da của anh rất trắng nên vết sẹo kia càng thêm rõ ràng.

Bác sĩ Lưu kiểm tra tình trạng của anh kỹ càng rồi nói: "Mấy ngày tới tốt nhất cậu nên nằm trên giường nghỉ ngơi, để phần eo cậu bớt vận động lại, cậu có thường xoa bóp không, phần hông và bắp đùi của cậu rất cần được xoa bóp nhiều đấy. Hiện tại phần cơ ở những bộ phận này đều bị cứng lại, không được để chân trần, phải thường xuyên mang vớ, chú ý giữ ấm cho chân, đừng để bị lạnh sẽ dẫn tới co giật. Tôi nghĩ những điều này cậu đã rõ rồi nên không cần tôi phải nói nhiều, nhưng phải xem cậu có làm được hay không mà thôi. Đúng không? Thomas."

"Được, cháu nhất định làm được."

Bác sĩ Lưu tiêm cho Văn Thông một mũi. Viết đơn thuốc rồi đưa cho tôi nói: "Joyce, phiền cháu nhờ ai giúp mua thuốc rồi."

"Cháu sẽ nhờ tài xế đi mua ạ." Văn Thông nằm trên giường nói.

"Được, vậy tôi đi trước, có chuyện gì thì điện thoại cho tôi."

"Cảm ơn chú." Văn Thông nói xong tính ngồi dậy, cố gắng muốn bước xuống giường.

"Cậu không cần xuống giường, nghỉ ngơi cho tốt đi, Joyce đưa tôi ra ngoài là cũng được."

Cứ như vậy, tôi cùng bác sĩ Lưu ra khỏi phòng của anh.