Em Là Của Chính Tôi

Chương 15: Xa cách (2)




Khả Ngân bắt xe trở về nhà, tự mình mở cửa bước vào, bật sáng điện xung quanh. Đứng giữa phòng khách rộng lớn cô ngẩn người, thực sự rất trống trải. Bên ngoài có tiếng chuông cửa, Khả Ngân chạy ra nhìn, là nhân viên giao hàng.

- Cô là Vương Khả Ngân?

Khả Ngân gật đầu.

- Vâng, là tôi.

Người giao hàng đưa ra một chiếc hộp, vui vẻ cười với cô.

- Cô Vương, chúc mừng sinh nhật. Đây là bánh được anh Vương Dịch Phong đặt trước mang tới cho cô.

Khả Ngân mất vài giây ngẩn ra, sau đó vội vội giơ tay đỡ lấy.

- À, vâng.

Sau khi ký nhận, nhân viên giao hàng chào rồi bỏ đi. Khả Ngân một tay xách hộp bánh, một tay đóng cửa lại. Mang bánh vào bên trong đặt lên bàn, đúng là bánh sinh nhật. Chắc Vương Dịch Phong đã đặt từ trước đó.

Cả một phòng khách rộng lớn, Khả Ngân mang nến tự mình thắp lên bánh, sau đó lấy mũ giấy đội lên đầu, tự mình đốt pháo, cuối cùng là cầu nguyện. Cả quá trình đều chỉ có một mình. Khả Ngân rũ mi, nhìn khói vương lại trên đầu những cây nến mình vừa thổi tắt, tự nhiên lại cảm thấy thật buồn. Rốt cuộc, vẫn là chỉ có một mình cô thôi. Sinh nhật đầu tiên sau khi về nhà chồng không ngờ chính là lạc lõng như vậy

Mang heo hồng Vương Dịch Phong tặng đặt lên trước mặt, đội mũ vào cho nó. Khả Ngân dùng dao cắt bánh ra từng phần, lại dùng thía múc một miếng đưa tới trước miệng con thú bông.

- Phong Phong, có muốn ăn một miếng không?

Đáp lại chỉ là con gấu bông vô tri vô giác ngước đôi mắt tròn xoe bằng nhựa nhỏ như hai hạt đậu lên nhìn cô. Khả Ngân rũ mi thu tay lại, mang thìa bánh kia tự mình ăn hết.

- Nếu là Vương Dịch Phong, chắc chắn anh ta sẽ lại cau mày nói ai mà thèm ăn thứ này.

Khả Ngân hừ một tiếng, tiếp tục ăn bánh.

- Không có ai thì có sao? Tự mình cũng có thể vui vẻ. Đồ xấu xa đó dám vứt mình ở lại mình cũng chẳng cần anh ta. Hoàng Thiên Ân đối với anh ta thì quan trọng rồi, hiện tại anh ta bên cô ấy chắc chắn cũng chẳng còn nhớ gì mình nữa, việc gì mà phải cảm thấy buồn vì hắn chứ.

Khả Ngân mỗi lần nói một câu thì lại hậm hực ăn thêm một thìa bánh. Điện thoại trong túi bất chợt reo một tiếng, Khả Ngân ngậm thìa lôi điện thoại từ trong túi ra. Là Vương Dịch Phong gọi.

Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình điện thoại, Khả Ngân bỗng nhiên trở nên chần chừ. Qua một hồi chuông mới nhấc máy.

- Tôi nghe đây.

Bên kia khá yên tĩnh, Vương Dịch Phong đứng ở trong hành lang bệnh viện, xoay người dựa lưng vào tường.

- Đã về tới nhà chưa?

Khả Ngân mím môi, không mấy hào hứng trả lời.

- Về rồi.

Vương Dịch Phong lại hỏi.

- Đang làm gì?

Khả Ngân ăn một thìa bánh, trả lời.

- Ăn bánh.

Vương Dịch Phong mỉm cười.

- Họ đã gửi tới rồi sao?

Khả Ngân gật đầu, sau đó mới sực nhớ ra Vương Dịch Phong không thể nhìn thấy cho nên liền trả lời.

- Mới gửi tới hồi nãy.

Vương Dịch Phong thấy người kia có vẻ như một mình cũng có thể vui vẻ cho nên không nói thêm gì nữa, chỉ dặn dò.

- Được rồi, lát nữa ăn no thì đánh răng rồi đi ngủ sớm đi. Đêm nay tôi sẽ không về.

Khả Ngân khẽ cắn môi, dù sao cũng đoán trước được hắn sẽ không về rồi mà, Hoàng Thiên Ân đang nằm viện hắn sao rời đi được. Giả bộ như không có chuyện gì, Khả Ngân lủng bủng.

- Làm như tôi là con anh vậy.

Vương Dịch Phong cười.

- Đóng cửa cẩn thận vào, tôi không có ở nhà, trộm mà vào cô sao đánh lại?

Khả Ngân bất mãn.

- Tôi cũng từng học võ đấy nhá!

Bản tính Khả Ngân cố chấp không muốn thua ai bao giờ, Vương Dịch Phong không đôi co với cô nữa.

- Biết rồi, cô lợi hại.

Khả Ngân im lặng một hồi, chẳng hiểu sao nghe thấy giọng Vương Dịch Phong trong điện thoại đột nhiên lại càng thấy buồn hơn. Rất muốn giận dỗi nói với hắn tôi hiện tại không ổn một tí nào, muốn anh cùng tôi trở về tổ chức sinh nhật. Thế nhưng, suy nghĩ đó mãi mãi cũng chỉ có thể để ở trong lòng. Nói ra rồi liệu mọi chuyện có còn được như trước hay không, quỹ đạo cuộc sống của họ sẽ chẳng thể như trước được nữa.

Bất giác lại muốn lẩn tránh khỏi Vương Dịch Phong, muốn trốn tránh khỏi những hờn giận trong lòng không sao lý giải được. Khả Ngân giả bộ buồn ngủ cố ý ngáp dài một cái qua điện thoại cho Vương Dịch Phong nghe, giọng mệt mỏi.

- Thôi tôi đi ngủ đây, không nói chuyện với anh nữa.

Vương Dịch Phong thấy cô muốn ngừng cuộc đối thoại cho nên cũng thuận theo.

- Được rồi, ngủ sớm đi.

Lúc Khả Ngân giơ ngón tay chuẩn bị ấn phím tắt trên màn hình điện thoại, giọng Vương Dịch Phong lại đột ngột vang lên, trầm thấp đầy từ tính.

- Khả Ngân.....

Vương Dịch Phong hơi chần chừ, Khả Ngân ngưng ngón tay lại, nín lặng đợi chờ. Vương Dịch Phong ở bên kia đầu dây, ậm ờ một hồi mới cất tiếng.

- Sinh nhật vui vẻ.

Khả Ngân nhìn màn hình điện thoại, bỗng chốc liền ngẩn người. Sinh nhật vui vẻ, một câu chúc đơn giản thôi nhưng lại làm trái tim cô vương bao nhiêu xúc động.

Điện thoại đã ngắt kết nối từ lâu, Khả Ngân vẫn còn ngẩn người ngồi ở giữa phòng khách. Dẫu biết chỉ là một lời nói dư thừa chẳng có bất kỳ chút tình cảm nào của người ta nhưng trong lòng lại cảm thấy thật ấm áp. Quay đầu nhìn con heo hồng vẫn đang ngồi chễm chệ trên bàn kính trước mặt, Khả Ngân rũ mi, cánh môi hồng khẽ mím lại.

- Phong Phong này, tao là đồ ngốc có phải không?

Bên ngoài trời một đợt giá lạnh thổi tới, gió đẩy những tán lá cây lay động đập vào cửa sổ. Bên trong phòng rõ ràng đóng kín cửa, gió không thể chạm vào nhưng không hiểu sao lòng lại lạnh lẽo đến thế.

....

Buổi sáng Vương Dịch Phong trở về từ rất sớm, vừa mở cửa ra đã giật mình. Khả Ngân ngồi ở dưới sàn phòng khách, gục đầu lên sô pha bên cạnh ngủ. Trên bàn còn có một chiếc bánh sinh nhật đang ăn dở và một con heo hồng. Cúi người cởi giày rồi bước vào trong, Vương Dịch Phong lay lay Khả Ngân dậy.

- Ngân Ngân...

Khả Ngân lờ đờ tỉnh dậy, ngồi ở trong phòng khách, dụi dụi mắt. Vương Dịch Phong nhìn bộ dạng đờ đẫn cửa cô khẽ nhíu mày.

- Ngủ như vậy cả đêm không đau cột sống sao?

Khả Ngân vẫn còn chưa tỉnh ngủ, vừa vò vò mái tóc đằng sau gáy vừa hỏi.

- Mấy giờ rồi?

Vương Dịch Phong rót một ly nước uống, bình thản trả lời.

- Bảy giờ.

Khả Ngân trợn mắt.

- Cái gì?

Ù ù một tiếng, Khả Ngân chạy bắn như điên lên trên lầu. Đêm qua được một ngày thức muộn, hôm nay ngủ quên mất. Cô hớt hải chạy lên phòng chuẩn bị đồ đi học.

Vương Dịch Phong nhìn bóng lưng cô phi lên lầu, lại nhìn đến chiếc bánh sinh nhật chỉ còn lại một góc trên bàn không khỏi có chút sợ, bụng của Khả Ngân rốt cuộc có thể chứa được bao nhiêu chứ?