Em Mang Thai Con Trai Tôi!

Chương 28




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đậu Trạch nhảy xuống giường, lại sợ cha mẹ trong phòng bệnh phát hiện, rón rén bước từng bước ra khỏi phòng mở cửa, phát hiện Hoắc Tư Minh đứng ở đầu hành lang bên kia chờ hắn, thấy hắn bước ra liền cười cợt, xoay người bước vào cầu thang. Nơi đó tiếng động vang lớn, Hoắc Tư Minh cũng không lên tiếng, ngọn đèn vẫn còn sáng.

Đậu Trạch lê dép, mặc trên người áo bông bình thường, bên dưới là quần rộng, nhìn thế nào cũng ra được một kẻ nghèo rớt mùng tơi, chẳng biết vì sao, lọt vào trong mắt Hoắc Tư Minh lại biến thành bảo vật. Hắn bước lại, còn chưa kịp mở miệng, người kia đã bước lên trước, muốn ôm hắn, lại kiếm cớ: "Tôi muốn sờ hài tử."

Đậu Trạch xoay người lại, dán vào góc tường dừng lại, không cho cơ hội: "Buổi chiều không phải đã sờ qua?"

"Còn muốn sờ nữa." Nói xong liền muốn hành động, hai người áp sát quá gần, hô hấp gần kề sát nhau, cái yết hầu của Hoắc Tư Minh như muốn dán vào mặt Đậu Trạch, hai tay ôm như không dám dùng sức, sợ bị đẩy ra.

Hai tay Đậu Trạch nắm khuỷa tay Hoắc Tư Minh, thoáng dùng sức để cho hắn thật sự không dựa vào, người ngoài nhìn vào sẽ thấy rằng hai người đang ôm ấp, hai người hết sức đè thấp tiếng nói, tạo thành bầu không khí ám muội, không gian chỉ còn lại đôi uyên ương đứng cùng nhau trong đêm tương tư. Hắn hỏi: "Sao anh lại ở đây? Không phải kêu anh về nhà ngủ rồi sao?"

Hoắc Tư Minh không lên tiếng, Đậu Trạch dựa vào ánh trăng nhìn thấy lông mi hắn chuyển động, che khuất một đôi mắt thâm tình, hai tay Đậu Trạch không cảm thấy liền thả lỏng, Hoắc Tư Minh thuận thế dựa vào, không dám dùng sức, nhẹ nhàng đỡ đầu hắn vào trong ngực, nói: "Đậu Trạch, tôi rất nhớ em..."

Đậu Trạch không lên tiếng, yên lặng mà không đành lòng đẩy hắn ra, nếu là một người thật sự vì một người khác trả giá nhiều như vậy, cho dù là tảng đá tâm tư cũng phải hóa. Hoắc Tư Minh hô hấp nhẹ nhàng, hắn có thể cảm nhận được, làm hắn không khỏi căng thẳng nuốt nước miếng.

Hoắc Tư Minh như ôm không vẫn chưa đủ, dùng tay vỗ vỗ vai hắn, sợ tạo ác cảm, không dám động, lòng bàn tay dính sát vào, lồng ngực cách miếng vải ma sát cùng nhau, giao cảm cuộn lấy lẫn nhau. Một lát sau, cầu thang bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân, Đậu Trạch lúc này mới ý thức được chính mình đang ôm ấp ở nơi nào, vội vàng đẩy Hoắc Tư Minh ra, xoay người, mặt hướng ra cửa sổ cầu thang, hỏi: "Vậy anh buổi tối ngủ ở đâu?"

"Ở phòng bệnh này." Hoắc Tư Minh chỉ chỉ gian phòng cầu thang đối diện, nơi đó cửa chính mở ra, lộ ra bên trong một góc sô pha.

Hộ lý thay ca đi qua cửa thang gác lại quẹo đi, Đậu Trạch mới thoáng thở phào nhẹ nhõm, bên kia Hoắc Tư Minh lại kéo hắn lại, hắn liền đưa tay ngăn cản, nói: "Anh đừng tiếp tục, tôi không nhịn được sẽ đánh anh đó."

Hoắc tổng lúc này mới thu tay lại, khóe môi không nhịn được cười, nói: "Vậy tôi cho em đánh, em cho tôi ôm một cái, có được hay không?"

"..." Đậu Trạch không tiếp câu chuyện của hắn, chuyển hướng nói: "Anh làm sao biến bệnh viện thành khách sạn rồi?"

"Em lo lắng cho bá phụ, tôi lo cho em." Hoắc Tư Minh kéo tay hắn, nói: "Chúng ta vào trong phòng nói đi, nơi này có muỗi."

"Hoắc ca..." Đậu Trạch rút tay lại, để vào túi quần, châm chước một lát, cũng không nhẫn tâm nói ra khỏi miệng, thở dài nói: "Cũng sắp 11h rồi, ngày mai anh không phải còn đi làm à?"

Hoắc Tư Minh cúi đầu, xoay người, chỉ còn nhìn thấy bóng lưng cô đơn, nói: "Em đi ngủ đi, tôi hút điếu thuốc..."

"Anh bắt đầu hút thuốc khi nào?" Đậu Trạch hỏi.

Hoắc Tư Minh không đáp, trong túi liền lấy ra một điếu thuốc đưa lên miệng, lại đi mò cái bật lửa, động tác thành thạo, hiển nhiên là đã hút nhiều lần rồi.

Đậu Trạch thấy hắn không đáp, đưa tay đụng một cái cánh tay hắn, nói: "Anh trước đây không phải là không hút thuốc lá à?"

"Mấy năm gần đây mới hạn chế, còn trẻ giữ lại thói quen xấu." Hắn nói tới chỗ này, tàn thuốc dứt đoạn rớt xuống trong không gian, làn khói mờ ảo bay lên, hắn ném vào cạnh thùng rác, liền đóng hộp thuốc lá, nói: "Quên đi, không hút nữa, em đi ngủ đi."

Đậu Trạch trong lòng hiếu kỳ, hỏi: "Lúc trước sao lại học hút thuốc?"

Hoắc Tư Minh xoay người lại: "Lúc đi học trung học, chỉ đơn giản là tự nhiên biết. Em lúc đó chưa từng hút à?"

Đậu Trạch bĩu môi, nói: "Lúc đó theo bạn học cùng nhau chơi đùa cũng có thử, sặc muốn chết, còn tỏ vẻ ta đây. Lại bị chị tôi phát hiện, mắng một trận, liền không chạm vào lần nào nữa."

Từ trong cổ họng Hoắc Tư Minh phát sinh tiếng cười nhẹ, cũng không đáp lời, chỉ lo cười. Đậu Trạch bị hắn cười đến mất mặt, hỏi: "Có phải tôi là người không có chút tiền đồ?"

Hoắc Tư Minh lắc đầu, nói: "Không có, rất có tiền đồ, lại có chút đáng yêu." Nói xong lại cười lên.

Đậu Trạch không để ý tới hắn, hỏi:" Mà sao này tại sao bỏ?"

Hoắc Tư Minh thu lại nụ cười, một lát sau mới nhìn Đậu Trạch nói: "Bởi vì anh trai tôi xem tôi chính là đứa con hoang...vì lẽ đó tôi liền từ bỏ tất cả."

Ngữ điệu của hắn bình thường, nhưng lại làm cho Đậu Trạch rùng mình lạnh lẽo, nhất thời có phần hèn nhát, không biết nên nói cái gì cho phải, nửa ngày mới đưa mu bàn tay đụng vào cánh tay của Hoắc Tư Minh một cái, nói: "Anh...làm sao lại là con hoang? Nhìn anh như một người hoàng thất quí tộc thế kia, cha tôi cũng thường hay khen anh có tu dưỡng, làm việc đều có quy tắc bài bản."

Hoắc Tư Minh mím khóe môi, đáy mắt hiện lên nụ cười.

Đậu Trạch lại hỏi: "Kia...Chúng ta đi nhà anh, gặp anh trai của anh à?"

"Ừ." Hoắc Tư Minh gật gù. "Có điều ít thấy, chỉ còn vài người, còn lại đều chết hết rồi."

"..." Trong lòng Đậu Trạch không ngừng sợ hãi.

Hoắc Tư Minh vỗ vỗ vai hắn, nói: "Đi ngủ sớm đi, sáng mai còn phải đi làm, một chút có chuyện gì thì gọi điện cho tôi."

Đậu Trạch trở về phòng mà trong lòng vẫn còn lành lạnh, hắn vừa nãy kỳ thực rất muốn hỏi anh trai của Hoắc Tư Minh chết như thế nào, thật là lời chưa kịp ra khỏi miệng, lại không có can đảm hỏi ra lời.

Trong phòng bệnh yên tĩnh, Đậu Ái Quốc đau đến ngủ không được, nghe thấy âm thanh cửa phòng mở ra, suy yếu lên tiếng: "Tiểu Trạch?"

Đậu Trạch chạy vào trong phòng, động tĩnh nhỏ, không làm Lưu Thanh thức tỉnh, hắn mở đèn nhỏ đầu giường, nắm chặt tay Đậu Ái Quốc hỏi: "Con đây, cha thế nào? Chỗ nào không thoải mái sao?"

"Không có chuyện gì, chỉ là có chút đau." Ông đau đến độ hô hấp cũng lúc liền lúc dứt, nhưng trấn an Đậu Trạch, lại hỏi: "Con vừa đi đâu?"

"...Con đi nghe điện thoại, đồng nghiệp hỏi ngày mai có trở về làm hay không."

"Cha ở đây cũng không có chuyện gì, làm giải phẫu xong rồi, con ngày mai quay về đi làm đi." Đậu Ái Quốc nói, lại thở một hơi."Aii, cha không nói chuyện nữa, vết thương lại đau."

"Dạ, cha ngủ đi, có gì chờ khỏi bệnh rồi nói." Hắn nhẹ nhàng giúp Đậu Ái Quốc chỉnh sửa gối.

Ban đêm Hoắc Tư Minh không gửi tin nhắn cho hắn, sáng sớm cũng không thấy liên lạc.

Đậu Ái Quốc thân thể qua một đêm chuyển biến tốt, sáng sớm ngủ được một lúc, chờ bác sĩ lại kiểm tra mới tỉnh dậy. Đậu Nguyên làm ở chỗ mới quy củ cũng rộng rãi chút, xin nghỉ ba ngày, tập trung trong bệnh việc chăm sóc cho cha.

Buổi trưa Hoắc Tư Minh lại gọi cho Bạch Nhược An mang cơm đến bệnh viện, một đại gia đình, so với bình thường mang cơm cho Đậu Trạch càng kỹ lưỡng hơn, gặp Đậu Trạch xuống lầu mới mang khay cơm xuống xe, thăm hỏi phụ thân hắn: "Bá phụ thân thể có tốt hơn chưa?"

"Tốt lắm rồi, hôm qua còn đau đến nổi không thể nói chuyện, hôm nay có thể nói được rồi, chỉ là khí lực còn yếu" Lại hỏi: "Hoắc Tư Minh buổi trưa ăn cơm thế nào?"

Bạch Nhược An trêu đùa: "Một ngày không gặp như ba năm à? Công ty có căn tin."

"...Không phải" Đậu Trạch mím môi, có chút ngượng ngùng cười cợt, không để ý hắn trêu chọc, có phần muốn hỏi hoàn cảnh trong nhà Hoắc Tư Minh, lời chưa kịp ra khỏi miệng lại nuốt trở vào, nói: "Cảm ơn cậu đã mang cơm đến, trên đường lái xe cẩn thận chút."

Bạch Nhược An vung vung tay, ngồi vào xe của hắn, một đường chạy đi.

Hắn vừa mới đi, Hoắc Tư Minh liền gọi điện tới, hỏi: "Tiểu Bạch đưa cơm đến chưa?"

Đậu Trạch một tay mang theo đồ ăn, một tay giơ điện thoại nghe, nói: "Đã mang tới rồi, anh buổi trưa ăn cái gì?"

"...Còn chưa quyết định." Còn nói: "Tôi ăn giống em."

Đậu Trạch nói: "Anh cho tôi ăn cái gì? Còn chưa mở ra"

"Hồng thiêu gia tử, đường thố ngư, toán dung cây du mạch, còn có một thiết bản đậu hủ, rượu gạo trứng hoa thang." Hắn khai báo.

Hồng thiêu gia tử

Đường thố ngư

Toán dung cây du mạch

Tàu hủ

Rượu gạo trứng hoa thang

Đậu Trạch nói: "Được rồi, buổi trưa anh ăn những món đó đi."

Hoắc Tư Minh nghe hắn nói vậy, mới có phần tỉnh ngộ, nở nụ cười, cũng mặc kệ bên kia có nhìn thấy hay không, gật gật đầu, nói: "Được."

Đậu Trạch cúp điện thoại, đi vào phòng bệnh, Đậu Nguyên nhìn thấy khay cơm trước tien, lần này lại không hỏi, mà là nhận lấy mở ra, bới cơm. Lưu Thanh từ trong phòng bệnh bước ra, hỏi: "Cha con có thể ăn chút gì không?"

Đậu Nguyên nói: "Mẹ quên sáng sớm bác sĩ đã nói gì rồi à? Ngàn lần không thể ăn, khi ăn được thì người ta sẽ mang đồ ăn lại đây."

Tạ Tiểu Nam vừa truyền dịch xong, một tay giơ, tay kia đè lên vết tiêm, nghiêng đầu nhìn món ăn trên bàn, Đậu Trạch nói: "Để con bé trước tiên ăn chút gì đi, em đi coi cha."

Đậu Nguyên nói: "Không có chuyện gì, em ngồi xuống ăn đi, chị đi."

Chị em hai người nhún nhường, Lưu Thanh đã ngồi xuống bắt đầu ăn, Tạ Tiểu Nam cũng ngồi xuống, con bé dùng chiếc đũa không được thành thạo lắm nhưng lúc ăn cơm vẫn rất yên tĩnh, tự cấp tự túc, không khiến người ta nhọc lòng.

Vẫn là Đậu Nguyên đi vào bên trong chăm non Đậu Ái Quốc, cha và con gái ở bên trong thấp giọng nói chuyện.

Đến giờ ngọ, hộ lý lại căn dặn, nói: "Nếu có thể chịu đựng, nên xuống giường đi vòng vòng một chút, phòng ngừa vết thương cùng ruột dính liền."

Đậu Trạch liền đỡ Đậu Ái Quốc lên, để ông hoạt động một chút. Nằm một ngày đêm, được xuống giường đi lại nên cảm thấy cao hứng nhưng vết thương thực sự quá đau. Cả người ông đều chống đỡ lên người Đậu Trạch, chân cũng không dám dùng sức, ngồi dậy, thoáng đau phần eo, trong miệng lại gào lên đau đớn. Đợi được hai chân đứng vững, trên trán đã đầy mồ hôi hột.

Lưu Thanh cũng lại giúp ông xoa xoa, nhìn thấy Đậu Ái Quốc có thể ngồi dậy, bà mới an tâm, hỏi Đậu Trạch: "Đau như thế có thể hay không chờ khá hơn một chút rồi mới xuống giường? Xem cha con đổ đầy mồ hôi này."

"Chờ không đau, vết thương lành rồi, nói không chừng chắc ruột cũng đã dính với vết mổ, đến lúc đó lại phải mổ một lần nữa." Lời này do Đậu Nguyên nói ra, nàng mới vừa giặt sạch quần áo cho Đậu Ái Quốc đang phơi lên.

Đậu Trạch đỡ Đậu Ái Quốc, nổ lực kiên cường lần theo vách tường đi hết một vòng, đã thực sự không ổn. Đậu Ái Quốc chậm rãi giỡ tay xoa xoa mồ hôi trên trán nói: "Không xong rồi, không xong rồi. Tiểu Trạch, nghỉ ngơi một lát"

Đậu Trạch liền đỡ ông ngồi xuống ghế sa lông bên giường, ngồi năm phút, lại đỡ về trên giường.

Một buổi trưa như vậy làm tới làm lui mấy chuyến, người cũng hơi hơi xuống tinh thần.

Đậu Nguyên hỏi Đậu Nguyên:"Em ngày mai có phải cũng nghỉ phép? Đêm nay có ở lại đây không?"

Đậu Ái Quốc dựa lưng trên giường chen ngang nói: "Tiểu Trạch hôm nay trở về đi, ở đây cũng không có chuyện gì, về ngày mai đi làm."

Đậu Trạch vẫn không trả lời, điện thoại của Hoắc Tư Minh đã gọi đến.