Em Muốn Gặp Lại Anh

Chương 15




Edit: Điềm

Beta: OL

“Bên kia có người rơi xuống nước.”

“Ở đâu? Ở đâu?”

“Không bị chết đuối chứ?”

Các vị phụ huynh vốn dĩ đến đón con, không biết ai la lên, mọi người lập tức chạy qua xem.

Hàn Khâm vội vã chạy qua rồi đẩy đám người ra, mê man nhìn xung quanh: “Hi Hi?”

Có lẽ nào người rơi xuống nước là Hi Hi? Hàn Khâm cùng với nhóm người chạy lên phía trước và thấy có rất nhiều người vây lại xem, anh cảm thấy cơn bực tức trong người xông lên não, đẩy đám người xem náo nhiệt ra: “Nhìn cái gì mà nhìn.”

Đợi đến khi lên được phía trước Hàn Khâm liền ngẩn người. Nếu như người sống đến 17 năm cuộc đời, từ tuyệt vọng tới kinh ngạc rồi lại tuyệt vọng, đại khái cũng chỉ mất mấy giây.

Toàn thân Thời Nghiên ướt đẫm, nắm lấy quần áo trèo lên bờ, trong tay ôm một đứa trẻ.

Bên cạnh có một người tốt đang đứng một bên kéo Thời Nghiên lên, chân  Hàn Khâm mềm nhũn, anh lập tức tiến lên nhảy xuống nước, đón lấy Hàn Hi Hi trong tay của Thời Nghiên.

Lúc Thời nghiên được cứu lên đã hôn mê, trong tay vẫn nắm chặt quần áo không buông. Hàn Khâm xác nhận Hàn Hi Hi không sao rồi cúi người quỳ xuống bên cạnh Thời Nghiên, ấn ấn vào bụng của cô, có rất nhiều nước.

“Thời Nghiên?” Hàn Khâm gọi tên cô, dùng lực ép vào phần ngực của Thời Nghiên, cô không ngừng nôn ra nước.

Cuối cùng cô cũng có chút ý thức, hơi nhấc mí mắt lên. Sau một mảng mờ ảo, cô chỉ thấy được đôi mắt của Hàn Khâm, giọt nước lấp lánh dọc theo sợi tóc nhỏ xuống, Thời Nghiên cười một cái rồi lại mất đi ý thức.

Sau khi Hàn Khâm đưa bọn họ đến bệnh viện liền bận bịu cả buổi, cuối cùng cũng có thời gian gọi điện thoại cho Mục Niên. Mục Niên không bắt máy nên anh lại gọi cho Lưu Toàn, rất nhanh đã tìm được Mục Niên.

Mục Niên còn chưa đến, Hàn Khâm nhìn Thời Nghiên nằm ở giường bệnh phía sau, động tác cứng ngắc đứng dậy rồi đi đến bên cạnh Thời Nghiên ngồi xuống.

Hàn Khâm đưa tay ra, định chạm lên mí mắt của cô.

“Khụ khụ..” Hàn Hi Hi đột nhiên ho khan, anh lập tức thu tay lại rồi quay về chỗ ngồi, vỗ vào ngực của Hàn Hi Hi.

Người đến không phải là Mục Niên mà là một vị khách ngoài ý muốn. Hàn Khâm vừa mới đun xong nước nóng, bưng cái ly qua thì nhìn thấy Mục Trình Chi ngồi bên cạnh giường Thời Nghiên, lau mồ hôi cho cô.

Hàn Khâm nhìn nhất cử nhất động của Mục Trình Chi, hơi cau mày.

Mục Trình Chi chợt quay đầu lại với bộ dáng vừa ngồi vừa nhìn Hàn Khâm, mặt âm trầm nói: “Quần áo của Thời Nghiên là mày thay?”

Hàn Khâm không hiểu sao lại bị giọng điệu của Mục Trình Chi làm cho tức giận, cười nói: “Mày quản được à?”

“Tao hỏi mày có động tay chưa?” Mục Trình Chi đột nhiên đứng dậy nắm lấy cổ áo của Hàn Khâm, hung tợn nhìn chằm chằm anh. Lông mày của Hàn Khâm cau lại nhìn sang Thời Nghiên ở đằng kia: “Mày thích em gái của mày?”

Sắc mặt của Hàn Khâm có chút khó tin, Mục Trình Chi lại không chột dạ hay kinh ngạc mà ngược lại cười nói: “Cũng không phải là em gái ruột, tao với Thời Nghiên cũng không có quan hệ máu mủ.”

Hàn Khâm dường như nghĩ đến cái gì đó, nhà họ Mục có nhận nuôi một cô con gái từ nhỏ, xem ra là mẹ của Thời Nghiên rồi.

“Vậy thì không phủ nhận mày thích cô ấy.”

Mục Trình Chi cười một cái, nắm lấy Hàn Khâm không buông: “Mày vẫn chưa trả lời.”

Hàn Khâm cũng cười: “Nếu như là tao thay thì sao.”

Sắc mặt của Mục Trình Chi lập tức u ám, giống như bầu trời đêm trước khi mưa gió kéo đến: “Là cái tay nào?”

Hàn Khâm hờ hững nhếch khóe miệng, dùng lực bắt lấy cổ tay của Mục Trình Chi gỡ ra: “Còn không buông tay thì xem xem ai là người bị đánh trước! “

“Nghiên Nghiên, Nghiên Nghiên..” Bên ngoài hành lang của phòng bệnh truyền đến giọng của một người phụ nữ. Mục Trình Chi liền buông tay ra, lập tức bầu không khí giương cung bạt kiếm của hai người không còn nữa, Hàn Khâm thì đi rót nước cho Hàn Hi Hi.

Ngay lập tức có một người phụ nữ chạy vào, nhìn thấy Thời Nghiên thì cả người run lên, Mục Trình Chi gọi người này: “Thím.”

“Chuyện này là thế nào?” Người phụ nữ nắm lấy tay của Thời Nghiên rồi sờ một cái, vẫn còn nóng.

Mục Trình Chi liếc mắt nhìn Hàn Khâm: “Đứa trẻ bị rơi xuống nước, Thời Nghiên đúng lúc đi ngang qua.”

“Đứa trẻ đó không có chuyện gì chứ?” Mợ hai giật mình, Mục Trình Chi ra hiệu Hàn Khâm bên kia: “Không sao.”

Mợ hai nhìn Hàn Khâm, Hàn Khâm lập tức mở miệng nói cảm ơn, mợ hai đương nhiên sẽ không làm khó Hàn Khâm và gật đầu rồi không nhìn bọn họ nữa.

Thời Nghiên ngủ được nửa tiếng thì bắt đầu mơ thấy ác mộng. Hàn Khâm không biết tại sao Hàn Hi Hi lại rơi xuống nước nhưng tuyệt đối không phải là vì nguyên nhân trượt chân. Bởi vì chuyện này mà giáo viên chủ nhiệm của Hàn Hi Hi đã gọi điện thoại cho anh rất nhiều lần, Hàn Khâm mềm hay cứng cũng không ăn, liền đi tìm người đẩy Hàn Hi Hi xuống nước.

Sau khi chăm sóc Thời Nghiên một đêm, Thời Nghiên vẫn chưa thể xuất viện, buổi tối là mợ hai chăm sóc. Nghe nói ba mẹ của Thời Nghiên sắp đến, lúc Hàn Khâm đi lấy cơm chợt nghĩ, nếu như vì chuyện này mà ba mẹ của Thời Nghiên mang cô về thì phải làm sao.

Nghĩ một chút lại cảm thấy thật nực cười, Thời Nghiên đi rồi nên vui mới phải, bớt đi một người phiền phức.

Khi Hàn Khâm quay trở về phòng bệnh, Hàn Hi Hi đã tỉnh rồi, cô bé nhìn cơm ở trong tay Hàn Khâm thì mắt phát sáng. Anh liền đưa cho Hàn Hi Hi, thở phào nhẹ nhõm, quả thật là bị dọa rồi, buổi chiều mém chút nữa thì…

“Hàn Khâm…” Có tiếng thầm thì ở giường bệnh bên kia, âm thanh nhỏ vụn. Hàn Khâm liền quay đầu lặng lẽ kéo rèm ra thì thấy Thời Nghiên vừa nắm lấy chăn vừa nói mớ.

Hàn Hi Hi tò mò nhìn qua: “Anh quen chị ấy sao? Chị ấy vẫn luôn gọi tên anh.”

Hàn Khâm cau mày, nắm chặt cái rèm.

“Đừng đi, đừng đi…” Thời Nghiên vẫn đang nói mớ, vừa nói vừa khóc, giống như chịu đựng một nỗi thống khổ cực kì lớn.

Hàn Khâm định giơ tay qua, một cái tay đột ngột xuất hiện chặn lại động tác của Hàn Khâm, Mục Trình Chi đánh vào tay của anh rồi nắm lấy tay của Thời Nghiên, an ủi nói: “Không sao rồi.”

“Hàn Khâm…” Thời Nghiên ở trong mơ bị Hàn Khâm từ chối, vẫn đang gọi tên Hàn Khâm, Mục Trình Chi liền ngây người. Hàn Khâm đột nhiên cười một cái tâm trạng cực kì tốt, nghiêng đầu nhìn Hàn Hi Hi ăn cơm.

Nửa đêm Thời Nghiên tỉnh dậy, cơn sốt đã giảm, tinh thần vẫn rất tốt, nhìn tay của mình lại bị kim châm vào thì thở dài, đau không muốn động. Cô vừa nghiêng đầu thì xém chút nữa bị dọa phát ra tiếng.

Phòng bệnh không mở đèn, Hàn Khâm ngồi bên giường Hàn Hi Hi, ánh sáng màn hình điện thoại rọi vào mặt của anh, nhìn như thế nào cũng rất là quỷ dị. Hàn Khâm liếc Thời Nghiên một cái, nhẹ giọng nói: “Tỉnh rồi?”

Thời Nghiên quay đầu nhìn thấy mợ hai nằm trên giường bên cạnh đang ngủ, cô lập tức lấy lại tinh thần, xuống giường đẩy Hàn Khâm ra, nhìn thấy Hàn Hi Hi ở trên giường, liền giơ tay ấn vào cổ của cô bé, giống như là xác định rằng Hàn Hi Hi vẫn còn sống.

Hàn Khâm bị Thời Nghiên đẩy mém chút nữa ngã xuống đất, anh kỳ quái nhìn Thời Nghiên: “Cậu làm gì vậy?”

Thời Nghiên thở phào nhẹ nhõm, nước mắt cũng rơi xuống, che miệng khóc, Hàn Khâm thở dài: “Bị dọa rồi?”

Anh tắt điện thoại, trên giường bệnh hoàn toàn tối lại. Hàn Khâm giơ tay ra vỗ vỗ vào lưng của Thời Nghiên, cô bất chợt nắm lấy tay của Hàn Khâm khóc, nhỏ giọng kiềm chế nói: “Tớ cho rằng lại giống với lúc trước… Tớ không dám để cậu cô độc như vậy nữa… Tớ không biết tại sao… Tớ không biết tại sao tớ lại có thể quay về.”

Hàn Khâm nghe Thời Nghiên nói nhưng lại không hiểu, mặt sững sờ nhìn Thời Nghiên, hỏi: “Cậu nói cái gì?”

Thời Nghiên vẫn lắc đầu, Hàn Khâm kéo tay cô, không kéo ra được đành bất đắc dĩ nói: “Cậu buông tay ra trước, bọn họ đều ngủ rồi.”

Thời Nghiên vẫn nắm tay Hàn Khâm, nước mắt lã chã mà ngẩng đầu, cả người Hàn Khâm dưới bóng đêm giống như bao phủ ở trong mây khói, đôi mắt giống như quân cờ màu đen bóng loáng, phát ra ánh trầm u. Thời Nghiên nhìn vào đột nhiên cảm thấy choáng váng rồi thở dài một hơi, Hàn Khâm ngây người: “Cậu muốn làm gì?”

Cô đột nhiên tiến lên phía trước, nhón chân lên, hơi chu môi và nhắm mặt lại, Hàn Khâm có chút ngốc: “Cái, cái…ý gì?”

Thời Nghiên lập tức lườm một cái: “Tớ cứu em gái cậu, chẳng lẽ không có chút bày tỏ sao?”

Cô lại nhắm mắt, Hàn Khâm liền thở dài, cong ngón tay gõ vào đầu cô một cái: 

“Mỗi ngày đều nghĩ cái gì vậy.”

Thời Nghiên che trán và trừng mắt nhìn Hàn Khâm, Hàn Khâm không quan tâm liền trở về giường mình ngủ. Thời Nghiên không chịu: “Tớ không ngủ được, cậu không được phép ngủ.”

“Tại sao chứ?” Hàn Khâm bị suy luận này chọc cho tức cười.

“Tớ ngủ không được, một mình sẽ sợ hãi.”

“Sợ hãi?” Hàn Khâm nhìn mợ hai của Thời Nghiên bên kia, lại nhìn Hàn Hi Hi bên này: “Nhiều người như thế cậu sợ cái quỷ gì.”

“Tớ sợ tối.” Thời Nghiên kéo tay Hàn Khâm rồi lắc lắc: “Hồi nãy tớ không sợ là bởi vì có cậu.”

“Bớt đi, lại lừa tôi à?” Hàn Khâm lườm một cái. Thời Nghiên cúi đầu, ngón tay cào áo khoác của Hàn Khâm: “Hôm nay tớ bị dọa sợ.”

Hàn Khâm liếc mắt, lại thở dài, qua một phút thì nhích thân ngồi dậy: “Được rồi chứ?”

Thời Nghiên lúc này mới vui vẻ đặt mông ngồi bên cạnh Hàn Khâm, hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, anh buồn bực hô một tiếng: “Ngủ đi, thật nhàm chán.”

“Vậy cậu cảm thấy làm gì mới thú vị?” Thời Nghiên mong đợi nhìn Hàn Khâm. Anh nghiêng đầu nhìn Hàn Hi Hi, thấp giọng nói: “Nếu không thì cho cậu ôn tập vật lý?”

Thời Nghiên ngẩn người, chậm rãi lắc đầu: “Đừng mà.”

Sau 15 phút, trên ghế hành lang của phòng bệnh có thêm hai bóng người, Hàn Khâm cầm sách nhìn Thời Nghiên, cô cau mày ỉu xìu nhìn anh lật sách.

“Cặp sách của tớ bị tớ ném trên đường rồi, cậu nhặt được sao?”

Hàn Khâm chớp mắt: “Người tốt bụng ở trên đường nhặt được.”

Thời Nghiên hoài nghi nhìn anh, Hàn Khâm quay đầu: “Mau lên, giải đề này đi.”

Thời Nghiên đành miễn cưỡng nhận lấy: “Não lúc sáng sớm không thích hợp học bài nhất.”

“Vậy thì đi ngủ.” Hàn Khâm vô tâm nói, Thời Nghiên rụt đầu lại, không nói nữa.

Hàn Khâm nhìn Thời Nghiên cúi đầu làm đề, nhịn không được mà hỏi Thời Nghiên: “Cậu thật sự là tình cờ cứu em gái của tôi sao?”

Thời Nghiên chớp mắt, gật đầu: “Tớ đang ở phòng khám truyền dịch ở bên kia, đi ra thì gặp phải em gái cậu đánh nhau với người khác. Tên nhóc đó chạy rất nhanh, đừng bỏ qua cho nó.”

Nhìn dáng vẻ của Thời Nghiên không giống bịa chuyện nhưng Hàn Khâm vẫn cảm thấy có chỗ nào đó kì lạ, lại hỏi: “Lần trước cậu bảo tôi chăm sóc em gái thật tốt là có ý gì?”

“Ý trên mặt chữ đó, cậu xem cậu kìa, hôm nay không cẩn thận…” Thời Nghiên chỉ chỉ Hàn Khâm, sắc mặt ổn định. Ánh mắt Hàn Khâm sâu thẳm nhìn Thời Nghiên.

“Cậu còn nhìn tớ thì tớ sẽ lại hôn cậu đó.” Thời Nghiên thấy Hàn Khâm không quay đầu đi, lập tức la lên. Cách này rất hiệu quả khiến Hàn Khâm quay đầu đi.

Thời Nghiên thở phào nhẹ nhõm, nói mình từ tương lai tới, sợ là Hàn Khâm sẽ bị dọa chết.

“Nếu không thì tớ nói cậu một bí mật nhé.” Thời Nghiên bỗng nhiên nhếch miệng cười rồi xích lại gần. Hàn Khâm nhìn cô, từ chối nói: “Bỏ đi, cảm giác không phải là chuyện gì tốt.”

“Kỳ thực, tớ mơ thấy chúng ta kết hôn.” Thời Nghiên vui vẻ nắm lấy tay Hàn Khâm, anh không biết làm sao để thoát khỏi móng vuốt của Thời Nghiên: “Mơ là ngược lại đấy.”

“Là thật đó.”

“Cậu có thể dè dặt một chút được không?”

“Tớ sợ phải nhịn chết.” Thời Nghiên cau mày, khổ não mà mở miệng. Hàn Khâm đỡ trán than thở, rất đau đầu.

Khi Thời Nghiên giải xong ba đề, cô ngẩng đầu gọi Hàn Khâm thì thấy anh đã dựa vào tường ngủ, bận cả ngày chắc chắn rất mệt, còn bị kinh sợ quá độ.

Thời Nghiên tiến tới nhìn Hàn Khâm, trong lòng lẩm bẩm: “Đây chính là Hàn Khâm 17 tuổi.”

Với tính cách không lạnh không nóng của Hàn Khâm hơn 20 tuổi không giống nhau, khóe mắt hướng lên trên, vẻ mặt lãnh khốc, ngăn cách cô lập với thế giới, đem tất cả mọi người đẩy ra xa.

Thời Nghiên tiến lại gần, môi chạm vào mặt của Hàn Khâm rồi cười trộm, xoay người thu dọn đồ đạc.

Cô không chú ý đến Hàn Khâm đang nuốt nước miếng, yết hầu trượt lên trượt xuống, lỗ tai ửng hồng lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.