Eo Nhỏ

Chương 25: Chương 25





Ngụy Hoằng nhìn bóng dáng nàng rời đi, chờ nàng đi xa mới nhấc chân đi đến trước mặt tiểu tướng giấu tin tức mà không báo kia: “Về Lĩnh Nam đi, tự đi lãnh phạt.


Người nọ gật đầu, không dám phản bác.

Ngụy Hoằng nói xong lại không có lập tức liền đi, mà là bỏ thêm hai câu.

“Lãnh hai phần.

Biết vì cái gì không?”
Tiểu tướng ngẩn ra một chút, cẩn thận nghĩ nghĩ, minh bạch thứ nhất là bởi vì hắn tự chủ trương, không đem sự tình bên Diêu tiểu thư này báo lên, nhưng thứ hai……

Hắn nghĩ không ra nguyên cớ, vừa vặn cúi đầu thấy cái gì, do dự mà trả lời một câu: “Bởi vì…… giày của Vương gia?”
Ngụy Hoằng vừa rồi đã đem giày hỏng đổi mới, vốn đều sắp đem chuyện này quên đi, thình lình lại bị nhắc tới, khóe mắt lại nhảy dựng.

Bộ hạ của hắn, từ khi nào đều trở nên vụng về ngu ngốc như vậy?
Hắn hít vào một hơi, đem lửa giận trong lòng cưỡng chế lại, nói: “Thân là Tĩnh Viễn Quân, binh khí tùy thân thế nhưng lại để cho một nữ tử tay trói gà không chặt cướp đi, bản lĩnh của ngươi không nhỏ a.


Tiểu tướng bừng tỉnh, đầy mặt hổ thẹn.

Ngụy Hoằng nói với hắn xong, lại quay đầu nhìn về phía Quách Thắng: “Ngươi cũng vậy, sau khi trở về, chính mình đi lãnh phạt đi.


Còn vì cái gì Ngụy Hoằng cũng không có nói, nhưng tự Quách Thắng ở trong lòng minh bạch.

Tiểu tướng cùng Diêu Ấu Thanh bọn họ không oán không thù, liền tính biết Vương gia nhà mình cùng Diêu gia không hợp, ở dưới tình huống không có minh xác lý do là gì, cũng không dám trắng trợn táo bạo mà nhằm vào bọn họ như vậy.

Trừ phi là có người đối với hắn nói gì đó, cố ý muốn hắn làm như vậy.

Mà người này là ai, Ngụy Hoằng không cần nghĩ cũng biết.


Quách Thắng nghe vậy liền cúi đầu nhận, cũng không cãi lại, cùng tiểu tướng kia cùng nhau rời đi.

……
Diêu Ấu Thanh bên này thực mau liền an bài xong người lưu lại chiếu cố Lăng Sương, đám người Chu mụ mụ tiếp tục đi theo nàng, Quỳnh Ngọc mang theo hai bà vú già cùng chiếu cố Lăng Sương, chờ nàng ấy lành bệnh, lại cùng nhau đuổi theo đội ngũ của bọn họ.

“Nếu không đuổi kịp liền thôi, trên đường chậm rãi đi, không nên gấp gáp, ngàn vạn đừng để lặp lại bệnh tình!”
Diêu Ấu Thanh cẩn thận dặn dò, trước khi đi còn muốn lưu lại một ít dược liệu, thời điểm muốn cho người đi tìm, mới nhớ tới của hồi môn của nàng còn ở phía sau, chưa có đi theo kịp, mà những cái dược liệu đó đều ở trong hòm xiểng của hồi môn, vì thế chỉ đành phải bỏ qua suy nghĩ này.

Hai đội nhân mã tách ra, Ngụy Hoằng phái ra mười mấy người mang theo Quỳnh Ngọc Lăng Sương bọn họ đi thành trấn gần nhất trước, người còn lại tiếp tục lên đường về hướng đất phong.

Diêu Ấu Thanh vẫn luôn ngóng trông Lăng Sương nhanh dưỡng bệnh tốt sẽ trở về, nhưng nàng cũng không biết, Lý Đấu kỳ thật còn che giấu một ít việc đối với nàng.

Đó chính là bệnh của Lăng Sương so với nàng tưởng còn nghiêm trọng hơn, biện pháp tốt nhất đương nhiên là lập tức đi thành trấn tìm đại phu trị liệu, nhưng mặc dù có đi, cũng không nhất định có thể trị tốt, chỉ có thể xem số phận.

Diêu Ấu Thanh đối với chuyện này hoàn toàn không biết gì cả, hành trình kế tiếp tuy rằng lo lắng, nhưng vẫn chưa nghĩ tới tình huống xấu nhất.


Mà Ngụy Hoằng sau sự tình lần này, rõ ràng lệnh cho Tĩnh Viễn Quân thả chậm tốc độ lên đường hơn, tuy rằng vẫn như cũ là ngày đêm đều đi, nhưng xe ngựa không còn xóc nảy như trước, thời gian nghỉ ngơi so với dĩ vãng cũng nhiều hơn một chút.

Hắn đương nhiên không phải là vì Diêu Ấu Thanh, chỉ là không muốn lại xuất hiện sự tình cùng loại mà thôi.

Diêu Ấu Thanh lại bởi vậy mà cảm thấy vị Vương gia này cũng không có đáng sợ như chính mình tưởng tượng vậy, lần trước nàng thiếu chút nữa chém phải chân hắn, cũng không thấy hắn phát giận, hiện tại còn thả chậm tốc độ đi đường, đều không phải là bất cận nhân tình như trong lời đồn a.

Cái này làm cho lá gan của nàng cũng lớn hơn một chút, khi nghỉ ngơi thấy không có người ngăn trở, liền cho người bồi nàng đi xung quanh một chút, nhìn xem phong cảnh chung quanh mà nàng chưa bao giờ gặp qua.