FOG [Điện Cạnh]

Chương 31




Trụ sở khu thi đấu liên minh FOG Trung Quốc, Dư Thuý trình tư liệu chuyển đội vượt khu thi đấu của mình, Puppy và Thần Hoả lên, lại sửa sang thêm tư liệu lập chiến đội mới, quy trình tương đối rầy rà, trình lên một đống tư liệu xong Dư Thuý Puppy ngồi xuống một bên chờ đợi.
Tổng bộ cao tầng nghe nói Dư Thuý đến vội vã chạy ra nói chuyện, nhiệt tình như lửa.
Dư Thuý trở về khu thi đấu trong nước, mặc kệ bọn nhổ nước bọt nói thế nào, nhân viên khu thi đấu liên minh Trung Quốc đều chào đón từ tận đáy lòng, tuy rằng câu lạc bộ các khu thi đấu không phân quốc tịch, nhưng mọi người dù sao vẫn thích tuyển thủ trong nước dốc sức cho khu thi đấu trong nước hơn, đặc biệt là kiểu tuyển thủ như Dư Thuý này.
Cao tầng mở đèn xanh với Dư Thuý, không hề nghiêm khắc chút nào xét duyệt tư liệu câu lạc bộ mới, thậm chí còn nhiều lần hỏi Dư Thuý có muốn hỗ trợ gì không, biểu thị bọn họ có thể điều nhân viên qua giúp một tay, hoặc điều qua mấy người đến chiến đội mới giúp đỡ, bọn họ cũng đồng ý giúp liên hệ đến những chiến đội khác, thảo luận xem có tuyển thủ nào có ý định chuyển đội không. 
Lão Kiều hơn nửa năm trước đã tại khu thi đấu trong nước vinh quang giải nghệ, tay hắn thương tổn quá nghiêm trọng, không còn khả năng tiếp tục về lại vị trí, bây giờ Dư Thuý Thần Hoả Puppy trở về, hiển nhiên còn thiếu một Tay Đột Kích, ý của cao tầng rất rõ ràng, bọn họ nguyện ý giúp Dư Thuý liên hệ một Tay Đột Kích vừa mạnh vừa thích hợp.
Cao tầng rất nhiệt tình, "Thi đấu dự tuyển rất nhanh sẽ bắt đầu, các cậu cũng không thể ba người đánh đúng không?"
Puppy ở một bên nói, "Đã thảo luận với NSN, điều tạm người của bọn họ."
Cao tầng bất ngờ, ngơ ngác nói, "À...Vậy tôi cần nhắc nhở một chút, các cậu hiện tại vẫn là chiến đội cấp thấp, nếu như không phải chuyển đội, chỉ có thể điều tạm tuyển thủ sang, mà tuyển thủ điều sang cũng chỉ có thể cùng đẳng cấp với chiến đội các cậu, nói chính xác thì có thể điều tạm tuyển thủ đội hai của NSN thôi."
"Đội hai cũng không phải." Puppy nói, "Một đào tạo trẻ của bọn họ, nhóc đào tạo trẻ này biểu hiện không tệ lắm, người mới cơ hội thi đấu không nhiều, bản thân nhóc đó với NSN đều rất muốn tham gia mấy trận thi đấu, nếu thi đấu dự tuyển biểu hiện tốt, vậy sau khi kết thúc điều tạm, nhóc đó trở lại sẽ được đến đội hai của NSN."
"Các cậu...Đây là đang giúp NSN luyện người mới?" Cao tầng trợn mắt ngoác mồm, "Vậy thì nguy hiểm quá? Chẳng may thi đấu dự tuyển thất bại..."
Puppy nhún vai, "Vậy Whisper sẽ phải ở chiến đội cấp thấp lần đầu tiên."
Cao tầng không nhịn cười được, "Thế cũng không thể được...Coi như thêm người mới kia, thi đấu dự tuyển cũng đã vững vàng, mà NSN lần này vẫn thiếu nợ nhân tình các cậu, luyện binh thay bọn họ cơ mà."
Cao tầng vẫn rất tò mò, "Sau khi kết thúc điều tạm, các cậu vẫn chỉ có ba người, còn thiếu một Tay Đột Kích, không muốn tuyển người giỏi sao? Thi đấu dự tuyển qua không bao lâu, lại đến đường đua thi đấu thường quy mùa giải mới, thời gian này dù sao cũng rất căng thẳng."
Dư Thuý dừng lại, không chờ hắn nói chuyện, Puppy nói trước, "Chúng tôi có vũ khí bí mật của mình, chỉ là bây giờ đối phương còn thời hạn hợp đồng, không tiện công khai."
Cao tầng hiểu rõ, vội nói, "Được được được, vậy thì tốt, chúng tôi mỏi mắt mong chờ, cuối cùng nói lại lần nữa, Whisper, hoan nghênh trở về."
Dư Thuý gật đầu, cầm lấy tờ tư liệu đã phê duyệt cùng đi với Puppy.
Trụ sở mới đã sửa sang xong, Dư Thuý Puppy ra khỏi tổng bộ đi đến căn cứ chiến đội mới.
Trên đường, Dư Thuý tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần, Puppy chậm rì rì lấy tai nghe ra tiếp tục nghe tấu nói, hai người nửa ngày không nói một lời.
Nửa tiếng sau,Puppy kéo tai nghe xuống, nhìn trần xe một lát đột nhiên nói, "Dư Thuý, tôi vẫn muốn hỏi cậu một chuyện...Hai năm trước tôi đã muốn hỏi, chỉ là tôi chưa kịp hỏi ra lời đã xảy ra cái chuyện quỷ kia, lời này sau đó lại không tiện nhắc đến, bây giờ nếu cũng đã quay về rồi, hỏi một chút hẳn là không có vấn đề gì, tôi chỉ muốn biết, cậu..."
Dư Thúy nhắm hai mắt nói, "Thích em ấy."
Puppy không nghĩ tới Dư Thuý thừa nhận thẳng thắn như vậy, run lên sờ sờ ngực, thở dài, "Thật ngược."
Dư Thuý bình tĩnh nói, "Lúc đó lo lắng nhiều việc, ngược lại không khó chịu cái này lắm, không cần ngược tâm thay tôi."
Puppy lại hỏi, "Thời Lạc biết không?"
Dư Thuý lắc đầu.
Puppy lần thứ hai che ngực, "Quá ngược."
Trong lòng Puppy rõ ràng tình huống lúc đó, Thời Lạc không biết thì tốt hơn, nhưng vẫn thay Dư Thuý cảm thấy thiệt thòi, "Thà năm đó nhất thời kích động định đoạt luôn cho rồi."
Dư Thuý không lên tiếng.
Puppy quay đầu nhìn về phía Dư Thuý, "Làm sao? Cậu không hối hận?"
"Không hối hận, rất vui." Dư Thuý nhàn nhạt nói, "Lúc trước tuổi quá nhỏ, gặp phải tình huống kia...Rất nhiều chuyện xử lý không đủ tốt, quá kích động, quá mãnh liệt."
Giọng điệu Dư Thuý bình tĩnh, "Bây giờ suy nghĩ lại, cảm thấy không cần phải làm như thế, rõ ràng có thể càng ôn hoà hơn, ngồi xuống một chỗ cùng Quý Nham Hàn vừa uống trà vừa nói chuyện hợp đồng, ngược lại kết quả vẫn như nhau, thật sự không cần phải dằn vặt mình huyên náo đến bệnh viện."
"Ai nói không."  Puppy cảm thán, "Năm đó đều quá trung nhị, chưa từng trải qua đả kích từ xã hội, lần đầu gặp phải chuyện chó như thế, thật sự...Tôi là một người tiếc mạng như vậy, mà lúc trước còn muốn đồng quy vu tận với anh ta, quá ngu."
"Không đúng." Puppy sửng sốt, "Tôi đang hỏi cậu thích Thời Lạc có hối hận không, có hối hận vì không nói với Thời Lạc không, cậu lôi Quý Nham Hàn ra làm cái gì? Ai hỏi cậu anh ta."
Dư Thuý nói, "Không hối hận, đã nói rồi."
Puppy nhìn kỹ Dư Thuý, "Thật sự không hối hận?"
Dư Thuý lắc đầu một cái, nhàn nhạt nói, "Tuy rằng cái gì cũng chưa có, nhưng tôi vẫn rất quý trọng thời gian mấy tháng quen biết em ấy, em ấy lúc đó....Rất tốt."
Trong mấy tháng ngắn ngủi có rất nhiều chi tiết nhỏ vẫn luôn giấu trong trí nhớ Dư Thuý, hai năm trước Dư Thuý từng một lần bị những ký ức này dằn vặt, hận không thể quên đi Thời Lạc, nhưng qua lâu như vậy, hắn cũng bằng lòng tiếp thu đã từng tốt với không tốt, "Thời Lạc là mối tình đầu của tôi, cũng là người khiến tôi vui vẻ nhất, ai lại hối hận mình thích mối tình đầu?"
Puppy nghĩ nghĩ thấy cũng đúng, gật gật đầu, "Vậy Thời Lạc thì sao? Có thích cậu không? Không phải...Cậu ta chẳng lẽ con mẹ nó là thẳng?"
Dư Thuý nhắm mắt lại lần nữa, không muốn nói chuyện, "Không biết."
Puppy lại che ngực lần nữa, "Vở kịch ngược tâm FOG...Có điều nếu bây giờ cậu đã nghĩ thông rồi, không thích cậu ta nữa đúng không, ê, ê?"
Puppy đẩy đẩy Dư Thuý, "Không thích phải không? Vừa nãy cậu bình tĩnh như vậy, hẳn là không thích nhỉ? Cậu nói câu đã buông xuống hết, trong lòng tôi còn dễ chịu hơn."
Dư Thuý không để ý tới Puppy.
Puppy bất đắc dĩ, "Thích hay không nói đi, ài...Không tới một tháng nữa Thời Lạc phải chuyển đội, sao tôi vừa tưởng tượng đến hình ảnh hai cậu cùng sống dưới một mái hiên lại cảm thấy hơi hơi lo lắng lại hơi hơi mong chờ..."
Dư Thuý lạnh lùng nói, "Sẽ không có tiết mục cẩu huyết như cậu tưởng tượng đâu, thu lại."
"Hi vọng là không có, tôi chịu giày vò đủ lắm rồi." Puppy ngồi liệt tựa lên lưng ghế dựa, "Bây giờ nghĩ đến có thể yên ổn đánh mấy năm sau đó sống thọ rồi giải nghệ chết tại nhà, nguy hiểm thật! Một đời lừng lẫy, suýt nữa chút hơi thở cuối đời cũng khó giữ được mà chết nơi đất khách quê người..."
Dư Thuý không để ý tới Puppy, Puppy lầm bầm lầu bầu vài câu không có ý nghĩa, suy nghĩ một chút, cầm điện thoại di động lên đánh chữ.
Căn cứ IAC, điện thoại Thời Lạc rung lên.
Thời Lạc cầm điện thoại lên xem.
【Puppy】:[ Ôn chút chuyện đi. ]
Thời Lạc ngẩn ra.
Mấy tiếng trước, từ tài khoản Puppy gửi tin nhắn thoại qua, là Dư Thuý.
Người bây giờ đang gửi tin nhắn cho mình là ai?
Dư Thuý...Muốn ôn chuyện với mình?
Thời Lạc do dự không trả lời, bên kia lại gửi qua một tin nhắn.
【Puppy】:[ Có thể tâm sự không? ]
Thời Lạc cầm điện thoại di động, hồi phục tâm tình.
Không phải Dư Thuý.
Đối phương đánh chữ rất nhanh, 【 Puppy 】: [ Tôi trở về, không có ai đón chưa tính, lại còn không thấy bạn bè lúc trước đâu, nhiều lời không có ai để cùng nói, hai ta tốt xấu gì trước đây cũng từng là đồng đội, nghe tôi kể khổ một chút? ]
Thời Lạc đánh chữ, 【 Luo 】: [ Anh nói đi. ]
【 Puppy 】:  [ Tôi trở về thật không dễ dàng. ]
【 Puppy 】: [ Biết chưa? Năm đầu bọn tôi đi, ba người, chỉ còn mỗi Dư Thuý ở lại chiến đội Thánh Kiếm ]
【 Puppy 】: [ Thần Hoả dù gì vẫn còn ngồi ghế dự bị được mấy tháng, tôi ngay cả thay thế bổ sung cũng không làm được, đến Thánh Kiếm chỉ đánh hai trận huấn luyện thi đấu đã bị treo biển hành nghề, không tới một tháng sau lại phải đến một chiến đội khác ở khu thi đấu Châu Âu. ]
【 Puppy 】: [ Cái chiến đội tôi đến kia ba màu bảy sắc thế nào cậu biết không? Một đội tổng cộng chỉ có bốn người, mà tận ba nước khác nhau! Một người Đức hai người Hàn với tôi. ]
【 Puppy 】: [ Bốn người bọn tôi, đánh chung nửa năm dùng ngôn ngữ tay. ]
【 Puppy 】: [ Có lần thi đấu gặp phải chiến đội Thánh Kiếm, Dư Thuý quan tâm đồng đội cũ, cậu biết cậu ta quan tâm thế nào không? ]
【 Puppy 】: [ Lúc phỏng vấn công khai, Dư Thuý bảo người chủ trì hỏi tôi có phải bị đút thuốc câm rồi không, tại sao không nói lời nào cứ khoa tay múa chân mãi. ]
Thời Lạc cầm điện thoại di động, khổ sở kiềm chế, cuối cùng vẫn nhịn không được, cười ra tiếng.
Lúc Dư Thuý độc miệng, thật sự có thể khiến người khác muốn bóp chết hắn.
【 Puppy 】: [ Tôi lúc đó rất muốn giết cậu ta, nhưng đáng tiếc cách một căn phòng cách âm, cậu ta không ra được, tôi cũng không vào được. ]
【 Puppy 】: [ Ngôn ngữ không thông cũng không sao, mọi người nói vài câu tiếng Anh đơn giản để giao lưu là có thể thi đấu, thế nhưng thường ngày nói chuyện không được, tôi với đồng đội người Đức kia, vẫn luôn nghi ngờ hai cây gậy* ngày nào cũng lén lút mắng bọn tôi.]
(*Người Trung hay gọi người Hàn là cây gậy với ý chế giễu, trên internet có rất nhiều giải thích cho biệt danh này, nói chung dài quá để đây không được, ai hứng thú thì kéo xuống dưới đọc, mình tổng hợp một số giải thích cho ngheeeeee.)
【 Puppy 】: [ Sự thật chứng minh, thì ra hai người bọn họ vẫn luôn dùng tiếng mẹ đẻ mắng hai người bọn tôi. ]
【 Puppy 】: [ Đánh dở còn mắng người khác, cái này không thể nhịn được, cuối cùng hai cây gậy bị bán, thêm vào hai người Đức, được lắm, ba người Đức một tôi, tôi biến thành người bị ba người kia lén lút mắng. ]
【 Puppy 】: [ Cuối cùng, qua hơn một năm, ông một gánh ba đánh vào ba vị trí đầu ở thi đấu thường quy, bởi vì biểu hiện quá xuất sắc, lại bị Thánh Kiếm mua về, cậu tin được không? ]
【 Luo 】: ....
【 Puppy 】: [ Thần Hoả cũng không khác tôi, hai bọn tôi vừa qua Đức bởi vì vấn đề ngôn ngữ, thật sự không phát huy được, trước sau bị bán, hơn một năm mới quen thuộc hoàn cảnh, cơ bản giao lưu đã không thành vấn đề, lại con mẹ nó thần kỳ bị Thánh Kiếm mua lại, ba người tiếp tục cùng hội tụ, tôi thật sự phục luôn chiến đội bọn họ. ]
【 Puppy 】: [ Năm ngoái lúc đoạt được quán quân, ba người bọn tôi đúng là ở Thánh Kiếm, nhưng trước đó, tôi và Thần Hoả bị không ít dày vò, rất nhiều người không biết một đoạn thời gian này, tôi cảm thấy tôi cần phải nói một chút. ]
【 Puppy 】: [ Lạc Lạc, nếu năm đó cậu theo chân đi cùng... ]
Thời Lạc cụp mắt không nói.
Năm đó nếu mình muốn cùng đi theo đến Châu Âu, sợ là còn thảm hơn Puppy.
【 Puppy 】: [ Truyện trước kia từ lâu đã không nói rõ, tôi cũng không có mục đích gì, chỉ là muốn nói với cậu tình huống hai năm qua. ]
【 Puppy 】: [ Năm đó để cậu với lão Kiều ở lại, là có lý do. ]
【 Puppy 】: [ Sau đó tôi nghe được chút chuyện nhà cậu, hiểu rõ lúc đó cậu mâu thuẫn kịch liệt như vậy, cũng là có lý do. ]
【 Puppy 】: [ Nhưng mọi người đều không dễ dàng, sắp tới sẽ lại về cùng một chiến đội, chuyện trước kia...Quá khứ thì cho qua đi, thế nào? ]
【 Puppy 】: [ Tôi vừa mới nói chuyện vài câu với Dư Thuý, cậu ta cũng có ý này, chuyện trước kia, quá khứ cho qua đi, cho dù là tốt hay xấu, tất cả mọi người không quên được, tôi có thể hiểu, nhưng không cần phải nhắc lại chuyện xưa, ai đúng ai sai, căn bản không nói rõ được. ]
【 Puppy 】: [ Bọn tôi hôm nay dọn đến căn cứ mới, chờ cậu tới. ]
【 Puppy 】: [ Từ nay về sau, chúng ta coi như không có chuyện lúc trước, được không? ]
Thời Lạc nhìn từng cái từng cái tin nhắn của Puppy, chắc chắn hắn ở Châu Âu nghẹn gần chết rồi
Vớ được một người có thể đọc hiểu tiếng Trung, cho nên mới có thể vô nghĩa nhiều như thế.
Thời Lạc đọc lại lịch sử tin nhắn một lần nữa, đánh chữ.
【 Luo 】: [ Không được. ]
【 Luo 】: [ Chuyện quá khứ, xảy ra chính là xảy ra, tôi giả vờ không được. ]
Thời Lạc lạnh lùng liếc mắt nhìn lịch sử trò chuyện, vứt điện thoại sang một bên, tiếp tục nhìn chăm chú thay thế bổ sung huấn luyện thi đấu, không để ý tới Puppy.
Dư Thuý với Puppy cuối cùng cũng đã tới căn cứ mới, Puppy nhìn lịch sử trò chuyện thở dài một tiếng, "Nghiệt duyên..."
Dư Thuý nhíu mày, "Làm sao vậy?"
"Tự xem." Puppy đưa điện thoại di động cho Dư Thuý, tự mình xuống xe mở cốp sau lấy vali hành lý, "Muốn hoà giải thay hai người các cậu, mà không biết làm sao tiểu Lạc Lạc lại cương trực công chính như vậy, không chấp nhận."
Dư Thuý lướt nhanh nhìn qua lịch sử trò chuyện, thấp giọng nói, "...Cậu nói cái này thật dư thừa."
"Cho rằng đã hai năm, cậu ta cũng buông xuống, có thể giống tôi mắt nhắm mắt mở mà sống." Puppy đẩy hành lý đi vào căn cứ mới, "Không nghĩ tới, đã trải qua xã hội xô đẩy, vẫn cứ chán ghét cái ác như thù."
Puppy lắc đầu một cái, "Cảm thấy sau này Thời Lạc đến đây, căn cứ không thể thái bình."
Dư Thuý cầm hành lý của mình không tiếp lời, Puppy lại nói, "À đúng rồi, hôm qua lão Kiều nói với tôi phải thêm hai ngày nữa mới có thể qua đây, cho nên vị trí huấn luyện viên tạm thời còn phải trống, Chu Hoả quản lý mới cũng giống lão Kiều, hai ngày sau mới đến."
Dư Thuý ừ một tiếng, Puppy líu lưỡi, "Chu Hoả này trước đây là phó quản lý NSN đúng không? Là cái người năm đó góp sức dẹp nghị luận của mọi người giúp cậu đưa Thời Lạc đến NSN? Lúc trước Thời Lạc gây sức ép như thế, cao tầng NSN vốn không quá muốn, vẫn là anh ta liên tục nói Thời Lạc có giá trị truyền thông, mới miễn cưỡng ký được."
"Ừm, hai người bọn tôi quen biết nhiều năm, có thể yên tâm." Dư Thuý cho là Puppy bị rối loạn căng thẳng sau sang chấn, lại nói, "Trước tiên mặc kệ phẩm chất của anh ta thế nào, bây giờ tôi là ông chủ, cậu còn sợ cái gì?"
"Tôi cũng biết anh ta mà, biết có là người khác cũng chẳng sao, tôi không sợ." Puppy sâu xa nói, "Tôi chỉ nhắc nhở một câu, nghe nói Chu Hoả đối với mảng hoạt động kinh doanh rất có đầu óc, hơn nữa thủ đoạn còn rất linh hoạt...Tôi nghe nói lúc Ngoã Ngoã vừa vào NSN, không nổi tiếng lắm, nhà tài trợ cũng không cần cậu ta quay video tuyên truyền, cậu biết Chu Hoả xử lý việc này thế nào không?"
Puppy tấm tắc, "Anh ta để Ngoã Ngoã với Cố Càn quay một video thường ngày ở căn cứ, trong video Cố Càn dẫn theo người mới cực kỳ cẩn thận, tình cha con cảm động trời đất, độ nổi tiếng của Ngoã Ngoã trong nháy mắt tăng vọt."
Dư Thuý không cảm thấy cái này có làm sao, "Người mới không có độ nổi tiếng, giá trị buôn bán không đủ để biến ra tiền, anh ta thân là quản lý phải ngồi xem không quản thì mới được? Tuyển thủ chỉ cần thi đấu, quản lý chỉ cần quan tâm hoạt động của chiến đội, đây vốn là việc anh ta phải làm, thì làm sao?"
"Không sao, tôi chỉ muốn nói, không giống với quản lý Triệu Phong kia chỉ biết kéo tuyển thủ lên nền tảng vét tiền, anh ta không gây sức ép cho người khác, nhưng những chi tiết nhỏ càng nhiều hơn." Puppy nhìn trên dưới Dư Thuý, "Cậu đoán xem, anh ta sẽ xử lý tình huống cậu với Thời Lạc thế nào?"
Ánh mắt Dư Thuý hơi động, không nói gì.
Buổi chiều, quản lý mới, Chu Hoả, cẩn thận từng li từng tí gửi cho Dư Thuý một tin nhắn.
"Whisper, chờ sau khi Evil tới đây, cậu có thể chấp nhận việc mỗi ngày xếp đội với cậu ấy một tiếng cùng phát sóng trực tiếp không?
"Không chơi game cũng được, hai cậu trực tiếp trong cùng một khung là được rồi."
_Một vài giải thích vì sao Trung gọi Hàn là cây gậy_
(*Nội dung giải thích không mang ý xúc phạm bất cứ quốc gia nào, mình chỉ trans ra dựa trên các giải thích trên Tieba thôi.)
1. Do vua Càn Long đặt ra. Cây gậy chính là chày gỗ (dùng để giặt đồ), tiếng địa phương của người Bắc Kinh, cũng mang ý chê bai ngu xuẩn thiếu hiểu biết. Thời xưa khi mà Triều Tiên và Hàn Quốc còn là một, vua Triều Tiên đã đến Bắc Kinh để gặp vua Càn Long. Vua Càn Long rất vui vẻ, mở tiệc ở Tử Cấm Thành chiêu đãi vua Triều Tiên, vào giữa bữa tiệc, có người bưng tới một chậu nước rửa tay, vì để khử độc và tăng hương thơm, chậu nước này bỏ thêm muối với mấy cánh hoa nhỏ vào, vua Triều Tiên tưởng đây là nước dùng, bưng lên uống mấy ngụm, uống xong còn khen rất ngon. Vua Càn Long thấy thế cười to, nói với vua Triều Tiên: "Ngươi thật sự đúng là cái chày gỗ.". Vua Triều Tiên không hiểu, cứ nghĩ hoàng đế đang phong cho mình chức quan lớn gì đó, vội vã tạ ơn. Từ đó về sau người Triều Tiên (bao gồm cả Hàn Quốc) bị gọi là cây gậy.
2. Khi người Nhật Bản chiếm lĩnh phía đông bắc Trung Quốc, lính cấp thấp của Nhật đa số đều là người Hàn, Nhật Bản không tin tưởng bọn họ, cho rằng bọn họ không xứng được cầm súng ống, chỉ phát cho mỗi người một cây gậy. Thế nhưng những người này lại thích bắt nạt người Trung Quốc, động một tí là dùng gậy đi đánh người nơi đây. Vì thế, mọi người gọi những lính Hàn Quốc này là cây gậy.
3. Hàn Quốc trước kia là Triều Tiên. Thời bấy giờ, hàng năm Triều Tiên đều phải cống nạp nhân sâm cho Trung Quốc, mà ở Trung Quốc, nhân sâm còn có tên gọi khác là cây gậy. Thế nên người Trung Quốc dùng xưng hô cây gậy để nói đến người Hàn Quốc như một thói quen.
...