Gả Cho Ta

Chương 46: Cùng Nhau Tắm Rửa






Buổi tối, Cố Trường Đình đều đi ngủ sớm, mặc dù mới chín giờ nhưng cậu thật sự rất mệt, hiện tại phản ứng thèm ngủ đặc biệt lớn, buổi sáng còn có chút buồn nôn, thời gian khác thì không có gì không tốt.
Đường Hoài Giản thật sự là đem cậu nâng trong lòng bàn tay, thời thời khắc khắc đều xem như là bảo bối, chuyện gì cũng không cho cậu làm.
Cố Trường Đình cảm thấy mình trừ mỗi ngày ăn ngủ ra thì không làm gì nữa cả, đương nhiên Đường Hoài Giản mỗi ngày sẽ đều dẫn cậu ra ngoài tản bộ trên bờ biển.
Về phần sau này mang thai tính tình có kém đi hay không thì Cố Trường Đình ngược lại không cảm giác được, cảm thấy dường như so với bình thường không khác biệt lắm, không có gì thay đổi quá lớn.
Bọn họ lúc này đang định đi ngủ, Cố Trường Đình đều đã nằm trên giường, nhưng bỗng nhiên lại nghe được tiếng gõ cửa.
Triệu Tức Thu, Đường Mạnh Tùng cùng Đường Quý Khai rốt cục đuổi tới, ở dưới lầu đụng phải nhau, sau đó liền chạy lên tìm Đường Hoài Giản cùng Cố Trường Đình, tất cả đều muốn thăm nom Cố Trường Đình thế nào.
Cố Trường Đình còn tưởng là ai, vẫn nằm trên giường chưa dậy, để Đường Hoài Giản đi mở cửa.
Đường Hoài Giản hấp tấp xuống giường, mở cửa ra liền hai mắt trợn tròn.

.

.
Triệu Tức Thu lập tức nói : "Con trai, vợ con đâu?"
"Ở.

.

." Đường Hoài Giản nói : "Trong phòng."
Triệu Tức Thu nhanh chóng đẩy hắn ra, Đường Quý Khai cũng đặc biệt gấp gáp chạy vào bên trong xem Cố Trường Đình.
Cố Trường Đình vẫn chờ Đường Hoài Giản trở về, thế nhưng lại mơ hồ nghe thấy phía bên ngoài Đường Hoài Giản gọi một tiếng "Mẹ", làm Cố Trường Đình giật nảy mình.
Cố Trường Đình nhanh chóng ngồi dậy muốn xuống giường, thế nhưng lúc này Triệu Tức Thu đã xông tới, vội vàng ngăn cản cậu : "Tiểu Cố, đừng xuống đừng xuống, cứ nằm vậy đi, con bây giờ chỉ cần chăm sóc thân thể thật tốt là được, cái khác đừng lo."
Đường Quý Khai đi theo vào, nhìn Cố Trường Đình hình như cũng không có cái gì biến hoá quá lớn, nhưng trong người lại đang mang một đứa nhóc, cảm giác thật sự là quá thần kỳ.
Đường Hoài Giản nói : "Mẹ, có con chiếu cố em ấy, không có vấn đề gì đâu."
"Con thì làm gì, mỗi ngày đều sơ ý chủ quan." Triệu Tức Thu nói : "Tiểu Cố a, bằng không con về Đường Gia ở đi, chúng ta nơi đó nhiều người, có thể chiếu cố con, con đi theo Hoài Giản chúng ta đều không yên tâm a."
Đường Hoài Giản sợ Cố Trường Đình không thích liền lôi kéo Triệu Tức Thu : "Mẹ, ngài đừng quấy rối nữa."
Chẳng qua là Cố Trường Đình ngược lại không có ý kiến, đồng ý sau khi trở về liền đến Đường Gia ở.
Đường Hoài Giản nhanh chóng đem mọi người đuổi ra ngoài, sau đó mới quay trở lại giường, ôm Cố Trường Đình hôn mấy lần lên tóc của cậu : "Vợ, em nếu không muốn đến Đường Gia ở thì chúng ta sẽ không đi."
Cố Trường Đình nói : "Em không sao."
Đường Hoài Giản trước kia cũng sống ở Đường Gia, sau đón lại theo Triệu Tức Thu rời Đường Gia mấy năm.

Đường Gia mặc dù xa hoa nhưng ở lâu sẽ cảm thấy có chút phiền chán, dù sao Đường Gia cũng quá lớn, lại còn rất nhiều người, nói không chừng ngày nào đó bạn sẽ phiền chết.
Cố Trường Đình thì lại nghĩ, cậu cùng Đường Hoài Giản đều không có kinh nghiệm sinh con, vạn nhất có chuyện gì ngoài ý muốn, đây chẳng phải là khó giải quyết, nếu như đến ở Đường Gia thì sẽ yên tâm hơn một chút, cũng sẽ có nhiều người chăm sóc hơn.
Mà người Đường gia lại đối với cậu rất tốt.

Cố Trường Đình khát vọng thân tình cho nên cũng không bài xích những thứ này.
Đường Hoài Giản lại hôn Cố Trường Đình mấy cái : "Vợ, thật sự là vất vả cho em."
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, bọn họ đã chuẩn bị rời khỏi đảo, trở về nhà thu thập một chút, sau đó dọn đến Đường Gia.
Trở về là dùng máy bay riêng cho nên phi thường dễ chịu, so với khoang hạng nhất đương nhiên tốt hơn nhiều.
Nhưng có lẽ là bởi vì thân thể có chút khác biệt nên Cố Trường Đình cảm giác đi máy bay trở nên rất mệt mỏi, ở trên máy bay ngủ mấy tiếng mà vẫn cảm thấy không quá dễ chịu, cảm giác buồn nôn nghiêm trọng, nhất là máy bay rung càng buồn nôn hơn.
Đường Hoài Giản vô cùng đau lòng, bên kia đám người Triệu Tức Thu cũng bận rộn đến chóng mặt.
Đường Hoài Giản dứt khoát dìu Cố Trường Đình nằm xuống, để cậu ngủ một chút, có lẽ sẽ dễ chịu hơn.
Chờ máy bay hạ cánh, trên đường trở lại Đường Gia, Cố Trường Đình cảm giác mệt mỏi đến ngủ luôn trên xe, cuối cùng là được Đường Hoài Giản ôm về phòng.
Cố Trường Đình được Đường Hoài Giản đưa đến trong viện của hắn, đặt trên giường trong phòng ngủ, lại để Đường Quý Khai trông nom, lúc này mới chạy về nhà đi thu dọn đồ đạc, dự định trước khi Cố Trường Đình tỉnh thì trở lại.
Kỳ thật trong nhà Cố Trường Đình rất sạch sẽ, không có nhiều đồ đạc gì cần phải thu dọn, chỉ là cách hơi xa cho nên Đường Hoài Giản không muốn để Cố Trường Đình chạy tới chạy lui, liền tranh thủ tự mình đi lấy đồ.
Đường Quý Khai vô cùng nghe lời, lấy cái ghế băng nhỏ ngồi bên cạnh giường Cố Trường Đình, nhàm chán thì lấy điện thoại ra chơi game.

Cậu đang chơi thì điện thoại vang lên, có người gọi điện thoại tới, phía trên hiện lên "Giang Tam ngốc".
Chuông điện thoại kỳ thật cũng không lớn, chẳng qua Đường Quý Khai bị dọa giật mình, liền vội cúp máy, cẩn thận nhìn thoáng qua Cố Trường Đình.
Cố Trường Đình ngủ rất yên ổn, cũng không tỉnh lại, giống như là không nghe thấy.
Đường Quý Khai nhẹ nhàng thở ra, vội đem điện thoại chỉnh về chế độ yên lặng, Giang Vãn Kiều lại gọi điện thoại cho cậu, nhưng Đường Quý Khai không nghe, chỉ gửi tin nhắn cho hắn ta, nói mình không tiện nghe điện thoại, hỏi hắn có chuyện gì.
Giang Vãn Kiều đi hẹn hò bị cho leo cây, lúc này mới liên hệ được Đường Quý Khai, quả thực là tức muốn chết, nghiến răng nghiến lợi nghĩ, chờ bắt được Đường Quý Khai liền thao cậu không xuống được giường.
Giang Vãn Kiều hẹn cậu ra ngoài, Đường Quý Khai lập tức trả lời không được, nói cậu đang ở cùng chị dâu, không thể ra ngoài.
Giang Vãn Kiều nhìn thấy, lập tức nổi cơn ghen.
Sau đó không có tin nhắn tới nữa bởi vì Giang Vãn Kiều từ bỏ nhắn tin, dứt khoát trực tiếp lái xe đến Đường Gia.
Hắn ta chạy đến viện tử của Đường Hoài Giản, bọn hạ nhân đều biết Giang Tam Thiếu.

Giang Vãn Kiều nói muốn tìm Đường Quý Khai xong, liền trực tiếp tiến vào bên trong, đi lên lầu.
Đường Quý Khai không nghĩ Giang Vãn Kiều sẽ tới, có tiếng gõ cửa cậu còn tưởng là Đường Hoài Giản về.
Đến khi mở cửa thì Đường Quý Khai giật nảy mình.
Giang Vãn Kiều ngay lập tức bước vào, sau đó ôm eo cậu cúi đầu hôn xuống.
Đường Quý Khai không kịp phản ứng đã bị hôn.

Giang Vãn Kiều nóng nảy không nhịn được nữa, trực tiếp cạy mở hàm răng cậu, đem đầu lưỡi luồn vào.
Đường Quý Khai giật này mình, muốn nói chuyện nhưng lại vừa vặn phối hợp mở miệng cho Giang Vãn Kiều, trong cổ họng chỉ có thể phát ra mấy tiếng "ưm a".
Đúng lúc này, Cố Trường Đình cảm thấy nóng mà mơ mơ màng màng tỉnh lại, vừa mở mắt đã nhìn thấy Giang Vãn Kiều cùng Đường Quý Khai đang hôn nhau nồng nhiệt, cậu còn cho là mình chưa tỉnh ngủ mới sinh ra ảo giác.
Hai người kia hôn nhau vô cùng cuồng nhiệt, Đường Quý Khai thân thể mềm nhũn, thiếu chút trượt ngã xuống đất, cũng may được Giang Vãn Kiều ôm lấy.
Chờ Giang Vãn Kiều buông Đường Quý Khai ra, cậu vừa quay đầu lại đã đối mặt với ánh mắt khiếp sợ của Cố Trường Đình, lập tức giật nảy mình.
Giang Vãn Kiều ngược lại rất bình tĩnh làm Cố Trường Đình càng thêm xấu hổ.
Cố Trường Đình vội nói mình không sao, bảo bọn họ không cần ở với mình, để Đường Quý Khai cùng Giang Vãn Kiều ra ngoài.
Đường Quý Khai đỏ bừng, cảm thấy vô cùng mất mặt cho nên chỉ có thể bị Giang Vãn Kiều kéo ra ngoài.
Chuyện Cố Trường Đình mang thai cũng không thể trắng trợn tuyên bố, dù sao Cố Trường Đình là đàn ông, hiện tại hai người đàn ông kết hôn thì không sao, nhưng đàn ông sinh con nghe vẫn rất kỳ quái.
Người của Đường gia chỉ biết là Đường Hoài Giản mang theo vợ hắn về ở, nhưng lại không biết vì sao lại trở về.
Cố Trường Đình hiện tại mang thai, Đường Hoài Giản vẫn mỗi ngày chở cậu đến công ty, nhưng chỉ đi làm nửa ngày, buổi sáng lái xe đi, buổi trưa lái xe trở về.
Cố Trường Đình có chút bất đắc dĩ, cuối cùng dứt khoát không đến công ty nữa, có chuyện gì thì để Triệu Đan Tình gọi điện thoại.
Dù sao Đường Gia ở ngoại thành, mỗi lần đi đều phải mất rất nhiều thời gian, có thể nói là tốn cả buổi sáng, ở công ty chưa tới hai giờ đã phải về, Đường Hoài Giản còn không để cậu tiếp tục ở lại lâu, sợ cậu mệt mỏi.
Bởi vậy, Cố Trường Đình cảm thấy mình mỗi ngày đều không cần phải đi ra khỏi Đường Gia.

Bên trong Đường Gia cái gì cũng có, chỉ có thứ cậu nghĩ không ra, tuyệt đối không có thứ Đường Gia không có.
Đường Hoài Giản cơ hồ là không có giờ khắc nào mà không muốn ở bên cạnh cậu, chẳng qua cũng có lúc không được, dù sao Đường Hoài Giản hợp đồng vô số, hơn nữa còn muốn giúp cậu quản lý công ty, cho nên liền trở nên rất bận rộn.
Cố Trường Đình cảm thấy sau khi mình mang thai hình như trở nên béo hơn, khẳng định là bởi vì ăn ngon ngủ ngon, ngược lại thì Đường Hoài Giản bận bịu đến ngày càng gầy hơn.
Hôm nay Đường Hoài Giản muốn ra ngoài tham gia một nghi thức khai mạc, nghe nói phi thường long trọng, Cố Trường Đình không thể đi liền ở lại chờ Đường Hoài Giản.
Đường Hoài Giản đi cả một buổi chiều, trên đường vẫn luôn gọi điện thoại nấu cháo với Cố Trường Đình, chưa từng đứt đoạn, đến lúc có phóng viên mới bất đắc dĩ cúp điện thoại.
Mặc dù Đường Hoài Giản không ở bên nhưng vẫn còn Đường Quý Khai ở trong nhà.

Vì vậy Đường Quý Khai liền chạy tới chơi với Cố Trường Đình, đúng lúc hôm nay Giang Vãn Kiều cũng không đến, cho nên Đường Quý Khai cũng là người cô đơn.
Cố Trường Đình cảm thấy có chút nhàm chán, Đường Quý Khai liền dẫn cậu đi shopping, dĩ nhiên không phải là ra ngoài mà là ở trong Đường Gia shopping.

Cố Trường Đình vừa nghĩ tới những nhân viên trong mấy cửa hàng kia đều là người hầu của Đường Gia thì đặc biệt xấu hổ, cho nên tuyệt không muốn đi.
Đường Quý Khai dứt khoát nói : "Vậy chúng ta đi xem phim đi."
Đường Gia cũng có rạp chiếu phim, nghe nói còn màn hình chiếu siêu lớn, kỹ thuật vô cùng tân tiến.

Cố Trường Đình hiện tại khẳng định là không thể xem 4D, cho nên xem màn hình chiếu cũng không tệ lắm.
Bởi vì không có chuyện gì khác để làm cho nên Cố Trường Đình liền theo Đường Quý Khai đi xem phim.
Phòng chiếu phim ở Đường Gia rất nhiều, Đường Quý Khai chọn cái tốt nhất mang Cố Trường Đình đi vào.

Có người đến hỏi bọn họ muốn xem phim gì, sau đó lại bưng đến một đống đồ ăn vặt, chuẩn bị cho bọn họ vừa xem vừa ăn.
Phim là Đường Quý Khai chọn, Cố Trường Đình không xem phim nhiều cho nên liền để Đường Quý Khai chọn, không lâu sau thì phim bắt đầu chiếu.
Cố Trường Đình trước kia ít xem phim nhưng cũng không tính là quá mù mờ, khi phim bắt đầu chiếu Cố Trường Đình liền trợn tròn mắt, cậu không ngờ Đường Quý Khai lại chọn phim hoạt hình, Tiểu Hoàng Nhân!
Đường Quý Khai cười nói : "Em nói cho anh biết, cái này buồn cười, giải trí rất cao, chúng ta cứ xem đi, anh ăn bắp rang không? Ngạch, không thể ăn sao? Nếu không anh ăn chút đồ có dinh dưỡng đi."
Đường Quý Khai ôm lấy bịch bắp rang bơ, lại nhét cho Cố Trường Đình một bịch hoa quả, khi màn hình lớn bắt đầu chiếu Tiểu Hoàng Nhân, âm nhạc vui nhộn cũng vang lên.
Cố Trường Đình nheo mắt, cậu luôn cảm thấy Tiểu Hoàng Nhân kỳ thật rất xấu, nhất là mấy câu buồn cười của cậu ta nói, lúc người khác cười ha ha, cậu lại không biết đang cười cái gì.
Kết quả Cố Trường Đình sau khi ăn vài miếng hoa quả, lúc Đường Quý Khai đang cười ha ha thì Cố Trường Đình dựa vào ghế ngủ mất, cậu cảm giác tiếng cười của Đường Quý Khai cùng Tiểu Hoàng Nhân giống như đang thôi miên vậy.
Cố Trường Đình ngủ một giấc dài cho đến khi nghe được Đường Quý Khai gọi mình.

Phim chiếu xong, Đường Quý Khai cũng đã cười đủ mới phát hiện Cố Trường Đình ngủ từ bao giờ.
Đường Quý Khai nói : "Chị dâu có phải mệt rồi không? Bằng không chúng ta về đi."
Lúc này trời đều đã tối đen, nghi lễ khánh thành mà Đường Hoài Giản tham gia buổi tối có tiệc rượu, cho nên hắn nói chín giờ mới trở về được, đồng thời hôm nay cũng không về ăn cơm.
Cố Trường Đình vừa ăn một chút hoa quả cho nên cũng không thấy đói lắm, từ rạp chiếu phim đi ra mới phát hiện trời đã tối đen, đã sớm qua giờ ăn tối.
Hiện tại đang là mùa đông, buổi tối khí trời lạnh buốt, Cố Trường Đình vừa đi ra liền run cầm cập, nhịn không được rụt cổ một cái.
Đường Quý Khai vội nói : "Thôi chúng ta vào trong đợi đi, em sẽ gọi điện thoại cho tài xế để hắn lái xe tới đón chúng ta."
Bên ngoài gió thực sự quá lớn, Cố Trường Đình bị thổi đến đau đầu, liền nhanh chóng theo Đường Quý Khai trở ngược vào, sau khi trở lại hai người an vị ở đại sảnh nghỉ ngơi, Đường Quý Khai vừa rồi ăn nhiều bắp rang lại uống nhiều nước ngọt cho nên muốn đi toilet, đành một mình chạy trước.
Cố Trường Đình ngồi trên ghế sa lon, cầm lấy tạp chí bên cạnh xem, chờ Đường Quý Khai về.
Rất nhanh, lại có người đi vào rạp chiếu phim, số lượng cũng không ít, nói chuyện rất sôi nổi.

Cố Trường Đình ngẩng đầu nhìn lên, đều là thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi, còn có một số nhỏ tuổi hơn.
Cố Trường Đình tưởng rằng chỉ có cậu cùng Đường Quý Khai nhàm chán mới chạy đến đây xem phim, không ngờ người tới đây cũng không ít.
Những thiếu niên kia vừa cười nói đi vào, liền chú ý thấy Cố Trường Đình, dù sao Cố Trường Đình ngồi ở chỗ đó rất dễ nhìn thấy.
Một người trẻ tuổi trong tay ôm cô gái khoảng mười tám mười chín tuổi, cô gái kia nói : "Mấy người nhìn bên kia kìa, người kia bộ dáng thật là đẹp trai."
Cố Trường Đình không nghe thấy bọn họ đang nói gì, nhưng vẫn cảm thấy những người kia đang nhìn cậu.
Những người kia thấy Cố Trường Đình, trong đó có mấy người liền cười nói : "Đẹp, Hàng ca, người kia so với bạn gái của anh còn đẹp hơn."
Người bị gọi là Hàng ca chính là người của Đường gia, tên là Đường Khải Hàng, một người em họ của Đường Hoài Giản, hắn ta liếc mắt nhìn Cố Trường Đình, khinh thường nói : "Vợ Đường Hoài Giản."
Những người khác nghe thấy thì kinh hãi, tất cả đều lần nữa đánh giá Cố Trường Đình : "Cái gì? Đây chính là bạn đời của Đường Hoài Giản? Chính là hắn?"
Những người kia đều là bạn của Đường Khải Hàng, bọn họ cảm thấy chuyện Đường Khải Hàng là người của Đường gia đã phi thường lợi hại rồi, nhưng khi so Đường Khải Hàng với Đường Hoài Giản, thì lại cách nhau một trời một vực.
Đường Khải Hàng là em họ của Đường Hoài Giản, cha mẹ hắn ta không có bản lãnh gì, mặc dù là người của Đường gia, nhưng nếu nói ra thì căn bản không ai biết.
Thế nhưng Đường Khải Hàng cũng không lo ăn không lo mặc, dù sao hắn ta cũng được coi như là một thiếu gia ở Đường Gia, người khác cũng cho Đường Gia mặt mũi, từ nhỏ hắn ta chính là sống cuộc sống của nhị thế tổ, bình thường chỉ ăn uống cá cược chơi gái.
Những người kia vừa nghe nói Cố Trường Đình là bạn đời của Đường Hoài Giản, liền lập tức biểu lộ muốn nịnh bợ Cố Trường Đình : "Hàng ca, chúng ta có nên đi qua chào hỏi hay không, đều đã chạm mặt, không chào hỏi thì rất thất lễ."
Đường Khải Hàng sao không biết bọn họ có ý gì? Trong lòng hắn ta nháy mắt liền không vui, chỉ là bạn đời của Đường Hoài Giản mà thôi, một tên Cố gia vậy mà cũng cao hơn mình một cái đầu, bạn bè của mình còn ở ngay trước mặt mình đi nịnh bợ cậu ta.
Đường Khải Hàng tối sầm mặt, một tên bên cạnh vội nói : "Tao biết tên Cố Trường Đình kia, không phải chỉ là một tiểu bạch kiểm thôi sao? Chúng ta mắc gì phải chào hỏi hắn?"
Người khác nhìn thấy cũng nhanh chóng phụ họa, tất cả đều nhìn ra Đường Khải Hàng không vui vẻ.
Cô gái vừa rồi cũng nói : "Đúng vậy, hắn có thể so với Hàng ca của chúng ta? Chỉ là mặt mũi dễ nhìn một chút thôi, xách dép cho Hàng ca của chúng ta cũng không xứng."
Mọi người nhao nhao hưởng ứng, có người cười nói : "Nhất định không chỉ là mặt mũi dễ nhìn, bằng không sao có thể làm Đường Gia đại thiếu mê mệt? Tao khẳng định công phu trên giường của hắn cũng đặc biệt lợi hại, bọn mày nói có đúng không?"
Những người kia đùa vui quá trớn, Đường Khải Hàng nghe xong nhịn không được nhìn Cố Trường Đình thêm hai lần.
Cố Trường Đình mặc trang phục bình thường ngồi ở trên ghế sa lon, không chỉ là mặt mũi dễ nhìn mà dáng người cũng rất tốt, cao cao gầy gầy, phi thường tinh tế.

Nhất là cái eo nhỏ nhắn kia, đã vậy chân còn vừa thẳng vừa dài.
Đường Khải Hàng nhìn thấy bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, đi về hướng Cố Trường Đình.

Những người khác không biết hắn ta muốn làm gì, nhưng đều nhanh chóng đi theo.
Muốn nói ở Đường Gia, Đường Khải Hàng chán ghét ai nhất thì đó chính là Đường Hoài Giản.

Đường Hoài Giản được Đường Bỉnh Kiến thương yêu nhất, mới hơn hai mươi tuổi đã chuẩn bị trở thành gia chủ.
Đường Khải Hàng nhỏ hơn Đường Hoài Giản không bao nhiêu, có thể nói là cùng tuổi, vì vậy mà vẫn luôn bị người khác so sánh với Đường Hoài Giản, luôn nghe người khác ở sau lưng nói mình không bằng hắn, cho nên hắn ta phi thường chán ghét Đường Hoài Giản.
Hắn ta bây giờ nhìn thấy vợ Đường Hoài Giản ngồi một mình ở đó liền bỗng nhiên nổi lên ý xấu, dứt khoát đi qua.
Cố Trường Đình đang xem tạp chí, liền bị một bóng đen che khuất khiến cậu không nhìn thấy được chữ trên tạp chí.
Cố Trường Đình ngẩng đầu lên, liền thấy Đường Khải Hàng đứng ở trước mặt.
Đường Khải Hàng lưu manh vô lại nhếch môi cười nói : "U, đây là ai? Sao lại nghiêm mặt ngồi một mình ở đây vậy?"
Cố Trường Đình mơ hồ nhận ra Đường Khải Hàng, lúc trước ở trong gia yến của Đường Gia đã gặp qua, nhưng cậu lại không biết tên là gì.

Chỉ là khẩu khí của Đường Khải Hàng nghe không tốt lắm, nghe như là đang muốn gây sự vậy.
Cố Trường Đình nhíu mày, đem tạp chí bỏ lại sau đó đứng lên, định di chuyển sang chỗ khác chờ Đường Quý Khai.
Đường Khải Hàng thấy cậu muốn đi liền lập tức ngăn lại, đưa tay ra muốn ôm lấy eo Cố Trường Đình eo.
Cố Trường Đình hiện tại sợ nhất là người khác đụng vào eo của mình, chủ yếu là vì cách bụng tương đối gần.

Mặc dù bây giờ còn sớm, bụng của cậh vãn chưa lộ rõ, nhưng bình thường cậu đều rất cẩn thận.
Cố Trường Đình lập tức đưa tay "Ba" một tiếng, đem tay của Đường Khải Hàng đánh rơi.
Đường Khải Hàng lập tức nổi giận, che mu bàn tay của mình : "Mẹ nó, mày dám đánh tao? Mày là cái thá gì? Bất quá chỉ là dựa vào việc cho Đường Hoài Giản thao liền tưởng mình có thể lên mặt? Kẻ như mày chỉ xứng nâng mông cho người ta chơi thôi có hiểu không?"
"Hàng ca, Hàng ca.

.

."
Bạn Đường Khải Hàng vội vàng khuyên can.

Bọn họ mặc dù vừa rồi còn nói vài câu thô tục, nhưng Cố Trường Đình thế nào cũng là bạn đời hợp pháp của Đường Hoài Giản, bọn họ nếu chọc đến Cố Trường Đình, chỉ sợ sẽ bị Đường Hoài Giản chỉnh chết.
Đường Khải Hàng nghe đám đàn em ngăn cản mình thì càng tức giận, một tay tóm lấy tay Cố Trường Đình, gắt gao lôi kéo cậu : "Mẹ nó, tao hôm nay liền thử xem trình độ hầu hạ người của mày đến đâu, mày không phải sẽ hầu hạ người khác sao? Lại đây hầu hạ đại gia, tao thoải mái sẽ.

.

."
Hắn ta còn chưa nói xong nhưng đã đột nhiên im bặt.

Đường Quý Khai từ toilet trở về liền thấy Đường Khải Hàng đang gây khó dễ Cố Trường Đình, cậu ta tức chết liền lập tức xông lại, sau đó nâng một chân đạp lên mông Đường Khải Hàng.
Đường Khải Hàng thiếu chút bị Đường Quý Khai đạp ngã sấp mặt, may mà bạn của hắn ta đã kịp đỡ lấy.
Cố Trường Đình giật nảy mình, vội tránh sang bên cạnh, miễn lại bị Đường Khải Hàng đụng vào.
Đường Quý Khai chạy tới, chỉ vào mũi Đường Khải Hàng mắng : "Anh cái đồ cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, chị dâu tôi mà anh cũng dám đụng, hừ, anh chờ đó, ngày mai tôi liền nói với anh tôi."
Đường Khải Hàng tưởng rằng Cố Trường Đình chỉ có một mình, nào ngơ Đường Quý Khai ở đâu đột nhiên xuất hiện.
Đường Khải Hàng sợ hãi nói : "Là hiểu lầm, tôi vừa nãy uống say, nhìn không rõ ràng, không biết anh ta là.

.

."
"Phi!" Đường Quý Khai nói : "Đừng có giả vờ với tôi, anh nghĩ thế nào tôi còn không biết sao."
Đường Quý Khai nắm lấy tay Cố Trường Đình, nói : "Chị dâu chúng ta đi, anh không có bị thương chứ?"
Cố Trường Đình lắc đầu : "Anh không sao."
Khi Đường Quý Khai đi toilet thì tài xế cũng lái xe tới, dừng trước rạp chiếu phim, Đường Quý Khai lôi kéo Cố Trường Đình lên xe, chạy về viện tử của Đường Hoài Giản.
Bên kia Đường Khải Hàng bị Đường Quý Khai mắng, sắc mặt vô cùng khó coi, hắn ta ngay tại chỗ không thể phát giận, chờ đến khi hai người kia đi liền lập tức nhấc chân, "ba" một tiếng, đạp ngã sô pha trước mặt.
Khay trà bằng thủy tinh vỡ trên mặt đất, mảnh vụn bắn tung toé khắp nơi.
Đám bạn của hắn ta giật nảy mình, cô gái kia thét lên một tiếng chói tai.
Đường Khải Hàng cả giận nói : "La cái gì? La cái rắm, tất cả im miệng cho tao."
Thoáng một cái không ai dám lên tiếng, cả đám đều im bặt.
Đường Khải Hàng tức giận muốn chết : "Mẹ nó, bất quá chỉ là tốt số được Đường Hoài Giản nhìn trúng thôi, hừ, Đường Hoài Giản không chừng bên ngoài còn có biết bao nhiêu tình nhân khác, hắn ta còn dám lên mặt với tao."
"Hàng ca, anh đừng nóng giận, không đáng." Cô gái kia vội nói.
Một tên khác cũng nói : "Đúng đúng, đừng nóng giận Hàng ca.

Hàng ca nhiều tiền như vậy, muốn dạng phụ nữ gì không có? Đàn ông thì có gì hay mà chơi, không bằng em lập tức gọi mấy cô đến cho Hàng ca, cam đoan sẽ khiến Hàng ca hài lòng."
"Ài, mày không hiểu." Tên bên cạnh cười nói : "Nam nhân tao lãng lên còn hăng hơn cả nữ nhân."
"Ha ha, bọn mày chẳng lẽ chưa nghe nói sao? Cố Trường Đình kia l là song tính nhân đấy."
"Xuỵt —— lời này mà mày cũng dám nói."
Cố Trường Đình đích thật là song tính nhân, bởi vì tình nhân trước kua của cha cậu cố ý tung tin, cho nên chuyện Cố Trường Đình là song tính nhân có không ít người biết.
Chẳng qua bởi vì Cố Trường Đình cùng Đường Hoài Giản kết hôn, lại đặc biệt được Đường Bỉnh Kiến yêu thích cho nên chuyện này mới không ai dám nhắc đến, quả thực chính là một quả bom, giẫm vào có thể nổ thịt nát xương tan.
"Sao mày sợ thế." Một tên khác nói : "Chúng ta có Hàng ca bảo kê, chẳng lẽ còn sợ ai?"
Đường Khải Hàng thích nghe vuốt mông, liền nói : "Không sai, có tao đây còn phải sợ ai? Tao cũng nghe nói Cố Trường Đình là song tính, nói không chừng so nam hay nữ chơi sướng hơn, trách không được có thể đem Đường Hoài Giản nắm chặt."
Cô gái kia liền nói : "Ai, em trước kia chưa từng thấy qua, thật là kiến thức hạn hẹp."
Đường Khải Hàng cũng chưa từng thấy qua, ngẫm lại bộ dáng kia của Cố Trường Đình, đột nhiên cảm giác trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, nhất là khi Cố Trường Đình còn là bạn đờ của Đường Hoài Giản, nếu như có thể đem Cố Trường Đình đoạt tới tay, đội nón xanh cho Đường Hoài Giản thì tuyệt đối vẻ vang.
Cô gái kia còn nói : "Người kia là song tính nhân, vậy hắn có thể mang thai hay không? Nếu có thể thì thật thần kỳ nha."
Cô gái kia chỉ là đùa giỡn thôi, nhưng không ngờ Đường Khải Hàng lại có điều suy nghĩ, hắn ta không chỉ muốn đội nón xanh cho Đường Hoài Giản, mà còn muốn đem Cố Trường Đình làm lớn bụng, như vậy Đường Hoài Giản liền nuôi không con cho mình, nói không chừng con trai mình về sau còn có thể làm gia chủ Đường Gia.
Hắn ta cả đời đều muốn làm gia chủ cho nên lúc này mặc sức tưởng tượng, bỗng nhiên cảm thấy toàn thân sung sướng.
Trời chưa tối mà Đường Khải Hàng đã bắt đầu nằm mơ.
Cố Trường Đình về tới nơi ở của Đường Hoài Giản đã mệt đến lả đi, trực tiếp ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách ngủ mất.
Đường Quý Khai thì về chỗ của mình, vừa đi vừa gọi điện thoại cho Đường Hoài Giản để hắn tranh thủ thời gian trở về, còn tố cáo Đường Khải Hàng, nói hắn ta ra tay với Cố Trường Đình.
Lúc này mới hơn bảy giờ, còn chưa đến tám giờ, Đường Hoài Giản tham dự tiệc rượu phải đến chín giờ, nhưng sau khi nhận được điện thoại của Đường Quý Khai, hắn liền lập tức không đợi nổi, sợ Cố Trường Đình chịu ủy khuất.

Hắn nghe nói người mang thai tâm tình đều rất dễ dàng bị ảnh hưởng.

Đường Hoài Giản sợ Cố Trường Đình tâm tình không tốt liền gọi lái xe rời tiệc rượu về nhà.
Cố Trường Đình dựa vào ở trên ghế sa lon liền ngủ, cậu còn định chờ Đường Hoài Giản về, dù sao Đường Hoài Giản nói chín giờ sẽ trở lại, cũng không muộn lắm.
Đường Hoài Giản lo lắng gấp gáp trở về, vừa lên lầu đẩy cửa liền thấy Cố Trường Đình đang nằm tren sofa ngủ, mau chón ôm người lên nhẹ nhàng đặt lên giường, không biết Cố Trường Đình đã nằm trên ghế bao lâu, có thể bị sái cổ hay không thoải mái không.
Cố Trường Đình bị ôm thì lập tức tỉnh lại, nhẹ nhàng mở mắt ra liền thấy Đường Hoài Giản : "Ừm? Anh về rồi, đã chín giờ rồi sao?"
Cố Trường Đình nhìn đồng hồ, còn chưa đến 8:30, kinh ngạc nói : "Sao anh về sớm vậy a."
Đường Hoài Giản nói : "Đương nhiên là nhớ em, cho nên liền về sớm một chút, ở tiệc rượu cũng không có việc gì làm."
Cố Trường Đình nói : "Anh uống bao nhiêu ly vậy, quá bốc mùi."
Kỳ thật Đường Hoài Giản không uống bao nhiêu, chỉ có hai ly thôi, nhưng hiện tại Cố Trường Đình đối với mùi vị có chút mẫn cảm, cho nên cảm thấy mùi rượu trên thân Đường Hoài Giản rất nặng.
Đường Hoài Giản nói : "Vợ ghét bỏ anh sao? Em ngủ trước đi, anh đi tắm, có được không?"
Cố Trường Đình giữ chặt tay áo của hắn : "Em cũng chưa tắm, em đi chung với anh."
Đường Hoài Giản trong đầu thiếu chút nổ tung, vợ lại muốn tắm chung với mình? Lỗ tai của hắn có nghe nhầm không.
Đường Hoài Giản có chút dở khóc dở cười : "Vợ, em có phải cố ý không hả ?"
Cố Trường Đình cười nói : "Em như thế nào là cố ý, chỉ có điều hơi lười nhác, cho nên muốn chờ anh về cùng tắm thôi."
Cùng nhau tắm rửa, nghe sung sướng bao nhiêu, nhưng hiện tại chỉ có thể nhìn không thể ăn, Đường Hoài Giản cảm thấy đây quả thực là tra tấn.

Đường Hoài Giản nói : "Vậy em chờ một chút, anh đi mở nước."
Bởi vì Cố Trường Đình mới mang thai cho nên không thể làm mấy loại vận động quá mạnh, Triệu Tức Thu đã dặn đi dặn lại, chỉ sợ Đường Hoài Giản cầm thú lại làm hỏng đứa nhỏ.
Đường Hoài Giản rất nghe lời, nhưng vợ lại muốn cùng hắn tắm, khiến Đường Hoài Giản miệng đắng lưỡi khô, tròng mắt đỏ lên, rượu đều muốn vọt tới đỉnh đầu.
Đường Hoài Giản thả nước vào bồn tắm, Cố Trường Đình đành tự mình đi tới, cười nhìn hắn : "Đã được chưa?"
"Được rồi vợ, " Đường Hoài Giản nói : "Nhiệt độ vừa vặn, vợ có thể ngâm lâu một chút."
Cố Trường Đình đi qua : "Anh không ngâm với em sao?"
Bồn tắm thực sự rất lớn, hai người cùng vào cũng không chật, còn rất rộng rãi.
"Ực".

Đường Hoài Giản lại nuốt nước miếng một cái.
Cố Trường Đình nhíu mày : "Mặc dù thân thể không tiện lắm, nhưng nếu dùng miệng hẳn là có thể a?"
"Ực —— "
Đường Hoài Giản nhịn không được nữa, một phát liền ôm Cố Trường Đình lên : "Vợ, đây chính là em tự tìm."
Hai người ở trong phòng tắm thật lâu, lúc đi ra Cố Trường Đình đã hoàn toàn mềm nhũn, được Đường Hoài Giản ôm ra ngoài, mềm nhũn nằm trong chăn, rất nhanh liền ngủ thiếp đi.
Cố Trường Đình ngày thứ hai thức dậy tương đối trễ, lúc cậu dậy thì Đường Hoài Giản đã không ở bên cạnh, đồng hồ báo đã hơn chín giờ sáng, cậu ngủ đến thiếu chút biến thành cái gối đầu.
Đường Hoài Giản rất nhanh từ bên ngoài đi vào, trên người mặc trang phục bình thường, có vẻ là hôm nay không có việc, hẳn là sẽ không đến công ty.
Đường Hoài Giản cười nói : "Mèo con lười biếng dậy rồi? Có đói bụng không?"
Cố Trường Đình đúng là đói, còn là bị đói tỉnh : "Buổi sáng muốn uống ăn cháo hải sản."
Đường Hoài Giản nói : "Cháo hải sản? Em xác định không phải ngửi một chút liền buồn nôn?"
Cố Trường Đình cảm thấy mình bị Đường Hoài Giản khinh bỉ.

Đường Hoài Giản nhìn tóc của cậu vì ngủ mà rối loạn, liền đưa tay sờ sờ tóc cậu.
Cố Trường Đình cảm giác trên tay Đường Hoài Giản mang theo khí lạnh, đụng vào mặt lạnh muốn chết khiến cậu rụt cổ một cái, lập tức ôm lấy chăn mền nói : "Anh đi ra ngoài sao? Sao lại lạnh như vậy a."
Đường Hoài Giản nói : "Đều bị em phát hiện, vừa rồi thừa dịp mèo con còn ngủ, anh đã ra ngoài một chuyến."
Đường Hoài Giản mới từ bên ngoài về, bởi vì trời lạnh cho nên tay có chút mát mẻ.
Sáng sớm hôm nay, Đường Hoài Giản sau khi thức dậy liền phân phó người hầu trông nom Cố Trường Đình, còn mình thì tự mình ra ngoài.
Hôm qua Đường Quý Khai gọi điện thoại cho hắn, nói Đường Khải Hàng đùa giỡn Cố Trường Đình, nhưng hôm qua Đường Hoài Giản gấp gáp trở về chưa kịp giải quyết, dù sao vợ hôm qua cũng đã xuất hết vốn liếng ra câu dẫn hắn, những chuyện đáng ghét kia cứ ném ra sau đầu đi đã.
Buổi sáng hôm nay Đường Hoài Giản dậy, thấy vợ còn ngủ, liền dứt khoát đi ra ngoài giải quyết chuyện này.
Đường Khải Hàng hôm qua mang theo đám bạn vui chơi cả một đêm đều ở Túy Sinh Mộng, bọn họ hừng đông mới ngủ, tất cả đều ngủ chung một phòng, quả thực là cảnh tượng không thể nhìn.
Kết quả bọn họ vừa ngủ đã có người tới phá cửa.

Đường Khải Hàng mất kiên nhẫn, tùy tiện đạp một người bảo đi mở cửa.
Cô gái kia là người đi mở cửa.

Cô ta áo quần không ngay ngắn, trên người chỉ mặc đồ lót, quần lót chỉ loáng thoáng che lại bờ mông.
Cửa mở ra, bên ngoài là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ bốn mươi năm mươi tuổi, nhìn thấy cô gái quần áo không ngay ngắn liền tức giận đến xanh mặt.
Cô gái kia sao lại không biết ông ta là ai, người đàn ông trung niên này chính là cha của Đường Khải Hàng.
Đường Hoài Giản căn bản không đi tìm Đường Khải Hàng mà tìm cha của Đường Khải Hàng, để tự ông quản giáo con mình cho tốt, nếu không sẽ chặt đứt nguồn kinh tế của bọn họ.
Cha của Đường Khải Hàng không có năng lực gì, trong công ty Đường Gia chiếm một vị trí ở cao tầng, một tháng không đến công ty hai lần.

Tốt xấu gì cũng là người của Đường gia, cho nên Đường Bỉnh Kiến cũng không nói gì, chỉ cần không làm ra chuyện gì xấu xa liền mặc kệ, dù sao chỉ là thêm mấy miệng cơm, ở Đường Gia không tính là gì.
Cha Đường Khải Hàng rất sợ Đường Hoài Giản, ngày thường nịnh bợ Đường Hoài Giản còn không kịp, ông biết sau này gia chủ Đường Gia khẳng định là Đường Hoài Giản, cho nên muốn tiếp tục kiếm miếng cơm ăn tuyệt đối phải nịnh bợ hắn.
Ông không biết con mình sao lại chọc phải tổ ong vò vẽ, hiện tại Cố Trường Đình mang thai, Đường Hoài Giản nâng như nâng trứng, sao có thể để người khác nói một câu không hay.
Cha Đường Khải Hàng nghe xong liền thiếu chút gập người chín mươi độ cúi đầu xin lỗi Đường Hoài Giản, vội nói sẽ dẫn Đường Khải Hàng đi xin lỗi Cố Trường Đình.
Thế nhưng Đường Hoài Giản không nể tình, bảo bọn họ đừng có xuất hiện trước mặt Cố Trường Đình, còn bảo ông giáo dục con của mình cho tốt, nếu có lần sau, hắn sẽ cho Đường Khải Hàng cuốn gói cút ra khỏi Đường Gia.
Cha Đường Khải Hàng sáng sớm đã bị mắng, tức giận vội vàng chạy tới biệt thự của Đường Khải Hàng, còn chưa vào cửa đã thấy một màn đau mắt này.
Đường Khải Hàng đang ngủ lại nghe được tiếng cha mình mắng, còn tưởng là mình nghe nhầm, ai ngờ đột nhiên bị người trực tiếp từ trên giường kéo xuống, mông đập xuống đất muốn vỡ làm đôi, đau đến giật mình tỉnh lại, không ngờ lại nhìn thấy cha mình, hắn ta liền bị dọa giật mình.
Đường Khải Hàng bị mắng cả một buổi sáng nhưng không thể cãi lại, nếu hắn ta dám mở miệng cha hắn khẳng định sẽ đóng băng tất cả thẻ ngân hàng của hắn, đến lúc đó đừng hòng làm gì nữa.
Đường Khải Hàng cảm thấy mình đặc biệt oan ức, còn chưa làm gì Cố Trường Đình đã bị mắng máu chó ngậm đầu, ngoài miệng mặc dù không nói nhưng trong lòng hắn ta vẫn ngầm ghen ghét, thầm nghĩ làm sao để trả thù.
*************
Kể từ khi Cố Trường Đình dọn ra ngoài, Trâu Tung ở bên kia đã lâu không được gặp cậu, cho nên liền gọi điện thoại cho cậu, muốn hẹn cậu ra ngoài đi chơi.
Gần đây bụng Cố Trường Đình đã hơi nhô lên, nhưng vẫn không rõ ràng, chỉ nhìn giống như bị béo bụng.
Nhưng Cố Trường Đình bởi vì như vậy mà không thích ra ngoài lắm, cảm giác có chút kỳ quái, nhưng cứ ở nhà riết lại cảm thấy phi thường ngột ngạt.

Nhất là khi bên ngoài trời lạnh, trong phòng mở máy sưởi thì không khí trong phòng trở nên tương đối khô nóng.
Cố Trường Đình rốt cục cảm giác tính tình mình có chút xấu, cũng không phải là xấu xa gì, chỉ là dễ dàng bực bội, hi vọng luôn có người cùng ở bên cạnh.
Trâu Tung gọi điện thoại hẹn Cố Trường Đình ra ngoài chơi, Tống Hữu Trình vừa quay xong một bộ phim, muốn dẫn Trâu Tung đi du lịch, nói là phong cảnh bên kia rất đẹp.
Cố Trường Đình nghe xong, có chút muốn ra ngoài đi chơi, nhưng lại cảm thấy không tiện.
Đường Hoài Giản ở ngay bên cạnh, nghe được lời nói của Trâu Tung liền dứt khoát nói : "Vợ, nếu em muốn ra ngoài thì anh sẽ đưa em đi, dù sao gần đây cũng không có việc gì, mẹ nói để anh ở bên cạnh em nhiều hơn, việc của công ty đã có cha mẹ giúp, khẳng định không có chuyện gì."
Cố Trường Đình vẫn có chút do dự, dù sao bụng của cậu đã hơi nhô lên.

Thế nhưng nghĩ về sau khẳng định càng không thể đi, cậu liền đáp ứng.
Tống Hữu Trình muốn dẫn Trâu Tung đi du lịch, trượt tuyết, tắm suối nước nóng, vốn dĩ là thế giới lãng mạn của hai người, ai ngờ Trâu Tung nói đã lâu không gặp Cố Trường Đình, cho nên nhất định phải mời Cố Trường Đình đi cùng.
Tống Hữu Trình có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn đồng ý, dù sao bà xã vui vẻ là quan trọng nhất.
Mọi người hẹn ngày mai gặp mặt, lúc đầu Tống Hữu Trình muốn đặt vé máy bay cho 4 người, nhưng Đường Hoài Giản lại nói sẽ dùng máy bay riêng, hắn sợ dù là ngồi khoang hạng nhất Cố Trường Đình cũng sẽ không thoải mái, mặc dù chỉ là lộ trình ba giờ, nhưng vẫn phải có giường mới được, vì vậy đi máy bay riêng tương đối tốt hơn.
Cố Trường Đình cố ý mặc quần áo tương đối rộng rãi thoải mái, không dám mặc áo sơ mi quần tây gì đó, sợ sẽ lộ bụng.
Lúc mặc trang phục bình thường, bụng của Cố Trường Đình co hòi là nhìn không ra, dù sao vẫn chưa lớn lắm, nhưng so với mấy người bị mập bụng thì cũng không mập lắm.
Đường Hoài Giản mang Cố Trường Đình đi, lúc hai người đến, Trâu Tung cùng Tống Hữu Trình đã đến rồi.
Từ xa, Cố Trường Đình đã nghe được tiếng của Trâu Tung gọi bọn họ.
Trâu Tung chạy tới, vừa xoa tay lạnh vừa nói : "Hai người đến rồi."
Đường Hoài Giản nói : "Lên máy bay trước đi, đừng để bị lạnh."
Trâu Tung đi theo lên máy bay, vừa đi vừa nói : "Trường Đình à, nhìn cậu hơi khác đấy?"
Cố Trường Đình giật nảy mình, trong lòng tự nhủ Trâu Tung chẳng lẽ là hỏa nhãn kim tinh, liếc mắt liền nhìn ra mình mang thai?
Trâu Tung lại nói tiếp : "A, tôi biết rồi, có phải là mập lên không!"