Gả Cho Ta

Chương 8: Sợ Mạnh Hiếp Yếu






Cố Trường Đình nói đến gặp Phó tiên sinh để cảm ơn, thực ra chỉ là một cái cớ.

Bất quá cậu cũng muốn cảm ơn Phó tiên sinh thật, hơn nữa Cố Trường Đình từ lâu cũng đã muốn bàn một số chuyện làm ăn với Phó tiên sinh, chẳng qua Cố gia yếu kém, mỗi lần đều không có thành công.
Cố Trường Đình đi qua, nghĩ nhân lúc đang vui vẻ, là cơ hội tốt để trò chuyện, nhưng cậu còn chưa kịp đến nơi, đột nhiên bị một người lao ra kéo lấy nghiêng ngả.
Cố Trường Đình sửng sốt, định thần nhìn lại, lập tức nhíu mày.
Người xông ra ngoài không phải ai khác, mà chính là Đào Yến Cần, Đào Yến Cần không đến một mình, cô ta còn mang theo bác hai của cô ta.
Lúc trước, chú hai của cô ta bị Triệu Giản đánh đến mặt mũi bầm dập, luac này vẫn chưa thuyên giảm chút nào, vừa xuất hiện đã khiến một đám khách nhân giật mình, thậm chí có người còn kêu lên.
Cố Trường Đình liếc mắt nhìn hai người này, lập tức hất tay Đào Yến Cần ra, nói: "Ở đây không hoan nghênh các người, bảo vệ, lập tức đuổi bọn họ ra ngoài!"
Đào Yến Cần gào lên: "Đuổi tao? Mày làm ra việc xấu hổ không muốn lộ ra ngoài nên mới muốn đuổi tao, tao hôm nay không đi! Đồ tiện nhân không biết xấu hổ, mày dụ dỗ bác hai của tao lên giường, bây giờ không thừa nhận, lại còn kết hôn với một tên trai trẻ, thật đúng là không biết xấu hổ."
Triệu Giản ở đằng kia nghe thấy tiếng huyên náo, quay đầu lại nhìn, liền thấy Đào Yến Cần cùng bác hai của cô ta, sắc mặt ngay lập tức trầm xuống.
Đường Quý Khai chậc chậc hai tiếng: "Cố tiên sinh thật sự là đáng thương, tại sao lại có nhiều người muốn bắt nạt anh ấy như vậy.

Không bằng để tôi giúp giáo huấn bọn chúng, thế nào? Mấy tên chuyên sợ mạnh hiếp yếu này, nghe thấy tên tôi không chừng còn bị dọa đến tiểu trong quần."
Triệu Giản không nhìn cậu ta một cái, liền sải bước về hướng Cố Trường Đình, chỉ nói: "Không cần, Cố Trường Đình là vợ của tôi, tôi sẽ tự giúp cậu ấy."
Đường Quý Khai nghe xong trợn tròn mắt, nói: "Chờ đã, anh đùa hay thật?"
Đào Yến Cần hôm nay đến đây chính là để phá đám, bộ dạng y như người đàn bà điên.
Ngày đó Đào Yến Cần đem theo bác hai của cô ta, lúc đầu muốn tính kế Cố Trường Đình, nhưng ngược lại bất thành, còn bị Triệu Giản đánh cho.


Bị đánh cũng thôi đi, đã vậy còn phải xin lỗi Triệu Giản và Cố Trường Đình.
Khẩu khí này Đào Yến Cần vốn đã không chịu nổi, lại còn thêm chuyện xui xẻo khác.
Sau khi Đào Yến Cần đeo bám được cha của Cố Trường Đình, cô ta cũng được coi như là bước vào hàng ngũ đại gia, tuy rằng trong cái vòng luẩn quẩn ấy vẫn không đáng nhắc tới, nhưng đối với người không rõ sự tình, địa vị của Đào Yến Cần vẫn tăng lên không ít.
Gia đình Đào Yến Cần vốn là một người làm kinh doanh, sau khi gia nhập vào Cố gia thì công việc làm ăn trở nên thuận lợi hơn, kiếm được nhiều tiền hơn so với trước.
Nhưng ai ngờ, hôm qua bỗng nhiên tất cả các đối tác làm ăn gọi điện đến, nói không tiếp tục hợp tác nữa, muốn chấm dứt hợp đồng.
Đào Yến Cần bị doạ ngốc, còn uy hiếp người ta, nói kết thúc hợp đồng sẽ phải bồi thường phí vi phạm hợp đồng.

Không nghĩ tới, người ta đã sớm đem phí bồi thường hợp đồng chuẩn bị kỹ càng, chuyển vào trong thẻ cho cô ta.
Người kia nói cho dù phải bồi thường phí vi phạm hợp đồng, cũng không ai dám làm ăn với họ nữa, nói họ đã đác tội với người khác.
Đào Yến Cần đắc tội với không ít người, nhất thời cô ta không nghĩ ra mình đã đắc tội với ai.

Nhưng mà cô ta hiểu rất rõ, phí bồi thường so với mấy chuyện làm ăn kia chính là lông gà vỏ tỏi.
Nếu như Đào gia mất đi việc làm ăn kia, e rằng mất năm năm cũng không gượng dậy nổi.
Người Đào gia đều hoảng sợ, hỏi Đào Yến Cần đã đắc tội với ai, Đào Yến Cần nhất thời không nói ra được.

Hỏi thăm nửa ngày, mới có người nói cho cô ta biết, là có người ra mặt thay cho Cố Trường Đình, để cô ta sau này không quấy rầy Cố Trường Đình nữa, nếu không chỉ sợ sẽ càng thảm hơn.
Đào Yến Cần vừa nghe xong đã bỏ ngoài tai, hóa ra là Cố Trường Đình gài bẫy cô ta.

Cô ta khinh thường nhất là Cố Trường Đình, cảm thấy Cố Trường Đình là quái vật bất nam bất nữ, bởi vậy hôm nay quyết định chạy tới hôn lễ của Cố Trường Đình để náo loạn.
Bác hai của Đào Yến Cần đang xoa cổ, bỗng nhiên A một tiếng, hai tay ôm đầu, sợ hãi lùi về phía sau.
Thì ra là Triệu Giản tới, chỉ sợ là bị Triệu Giản đánh cho sợ hãi, cho nên mới hình thành phản ứng trong vô thức như vậy.
Triệu Giản mặt lộ vẻ tức giận, vậy mà thật sự vén tay áo muốn đánh người.
Cố Trường Đình nhanh chóng ngăn Triệu Giản lại, nói: "Đừng động thủ."
Triệu Giản lúc trước đã nói, hễ nhìn thấy bác hai của Đào Yến Cần một lần thì sẽ đánh ông ta một lần, đây cũng không phải nói đùa.
Thế nhưng hôm nay đang ở trong hôn lễ, Cố Trường Đình cũng không muốn người khác đem Triệu Giản ra làm trò cười.
Cố Trường Đình ngăn Triệu Giản lại: "Đừng xúc động, hôm nay là ngày vui, đừng nóng giận, cứ để bảo vệ đuổi bọn họ ra ngoài là được rồi."
    Đào Yến Cần nghe vậy liền cười lạnh: "Ai dám động đến tao! Cố Trường Đình, cái thứ không biết xấu hổ, mày và bác hai của tai đã gạo nước thành cơm, bị bác hai tao thao không đủ, bây giờ thấy trai trẻ liền chịu không nổi tịch mịch, bỏ rơi bác hai tao, kết hôn với trai trẻ.

Còn để tình nhân của mày đánh bác hai tao thành như vậy! Mày cái đồ đê tiện vô liêm sỉ."
Hôm nay Đào Yến Cần đến đây chính là để quậy phá, muốn chọc tức Cố Trường Đình, cho nên miệng lưỡi độc địa, muốn nói gì thì nói.
Những người xung quanh đang hóng chuyện, nghe cô ta nói đều bắt đầu bàn tán lên.
Triệu Giản sắc mặt tối sầm, cười lạnh nói: "Chuyện lúc đó như thế nào, cô còn không biết sao? Ở đây tự thêu tự dệt, cô cho rằng ai sẽ tin cô?"
Đào Yến Cần nói: "Lúc đó chuyện như thế nào? Sao tao lại không biết? Tao mà thêu dệt vô cớ à, là nó dụ dỗ bác hai của tao lên giường.

Đó là sự thật, tại sao người khác lại không tin? Có bản lĩnh mày đưa bằng chứng ra đây, ngươi có bằng chứng không?"

Đào Yến Cần hiện tại cảm thấy rất tự tin, cô ta bị thua thiệt một lần, đã chạy đến công ty xóa video trong camera theo dõi, cho nên căn bản không sợ Triệu Giản.
Triệu Giản nói: "Tốt, cô đã hỏi tôi, tôi liền nói cho cô biết."
Đào Yến Cần không hiểu hắn nói gì, chỉ thấy Triệu Giản lấy điện thoại ra, chính là cái trước đó Cố Trường Đình đưa cho hắn.
Đào Yến Cần nhìn thấy hắn cầm điện thoại, lập tức hoảng sợ, chẳng lẽ Triệu Giản một tên nhà quê còn biết ghi âm bằng điện thoại sao?
Ngày hôm đó Triệu Giản đánh bác hai của Đào Yến Cần đã ghi âm lại, đoạn ghi âm được bật lên ngay đoạn đánh người, trong ghi âm truyền ra tiếng binh binh bang bang, nghe đã cảm thấy xương cốt đều đau, bác hai của Đào Yến Cần nghe thấy lại run lên vì sợ hãi.
Triệu Giản đánh người rất nghiêm túc, đánh đến bác hai của Đào Yến Cần không ngừng cầu xin tha thứ.

Sau đó trong điện thoại truyền ra tiếng của Triệu Giản.
Triệu Giản nói: "Nói đi, ông tới đây làm gì? Muốn làm chuyện gì xấu?"
"Không không! Tôi không làm gì cả, đừng đánh, đau chết mất!" Bác hai Đào Yến Cần bị Triệu Giản đánh đến oa oa kêu lên nhưng cũng không dám nói gì, nghiến răng không chịu thừa nhận.
Ông ta sống chết không nói, Triệu Giản cũng không nóng vội, liền tiếp tục đánh ông ta, mới đánh thêm vài cái thì bác hai đã chịu không được, bắt đầu van xin.
Triệu Giản nói: "Nói, sự kiên nhẫn của tôi có hạn."
"Vâng, vâng, tôi nói, tôi nói!" Bác hai của Đào Yến Cần sợ bị đánh, nào dám không nói lời nào, thú nhận tất cả: "Tôi...!tôi đến đây bỏ thuốc Cố Trường Đình, muốn cậu ta đi vào khuôn khổ! Là ...!là cháu gái tôi yêu cầu tôi làm như vậy, không phải là tôi tự nguyện, thật sự không phải là tôi tự nguyện, thật đó! Với lại, tôi vẫn chưa đắc thủ đâu! Oái, đau quá! Tha cho tôi đi! Tha cho tôi đi! "
Tân khách xung quanh nghe xong bắt đầu ồn ào lên.
Bác hai của Đào Yến Cần bán Đào Yến Cần, bán triệt để, nói Đào Yến Cần muốn có cổ phần trong tay Cố Trường Đình, cho nên muốn ông ta bí mật bỏ thuốc vào trong ly nước của Cố Trường Đình, sau đó thực hiện quỷ kế.

Không ngờ sự viễ thất bại, đã thế lại còn bị đánh.
Không chỉ có như vậy, còn nói là được cha Cố Trường Đình chỉ thị chuyện này, được cha cậu đồng ý.
Cha Cố Trường Đình vẫn luôn chán ghét cậu, cảm thấy Cố Trường Đình là yêu quái bất nam bất nữ, là sự xấu hổ của nhà họ Cố, càng là sự xấu hổ của ông ta.

Nể tình thân ông ta mới nuôi cậu lớn, nhưng Cố Trường Đình lại không biết ơn.

Sau khi lớn lên, bắt đầu đối nghịch với ông ta, đến khi vào công ty, nơi nơi chống lại ông ta, lời gì nói cũng không nghe.
Cố Trường Đình bị cha coi như kẻ thù, là cái gai trong mắt, tự nhiên cha cậu nhìn cậu thế nào cũng không vừa mắt, lại có Đào Yến Cần bên cạnh thổi gió, không ngừng nói xấu Cố Trường Đình.

Cố Trường Đình càng thêm khôhg được ưa thích.
Cha Cố Trường Đình cảm thấy cậu gả cho một dã nam nhân thật sự rất mất mặt, còn không bằng kết hôn với một người mà ông ta biết rõ, sau khi kết hôn còn có thể giúp ông ta quản giáo Cố Trường Đình thật tốt.
Đào Yến Cần sửng sốt, cô ta trước đó cũng không biết có đoạn ghi âm này.

Dù sao lúc đó Triệu Giản cũng không có lấy ra, cô ta cho rằng chỉ có đoạn video giám sát của công ty.
Triệu Giản lúc đó không lấy ghi âm ra, bởi vì hắn biết chuyện này còn có phần của cha Cố Trường Đình, lúc đó lấy ra cũng không có tác dụng gì, cũng không có người ngoài ở đó, đại khái có thể sống chết không thừa nhận.

Triệu Giản cũng không muốn vì hả dạ nhất thời mà làm việc vô ích.
Hôm nay là ngày vui, Triệu Giản cũng không muốn để người bên ngoài quấy rôi.

Nếu như có thể trực tiếp đuổi Đào Yến Cần và bác hai của cô ta ra ngoài là tốt nhất.


Nhưng hiện tại tuyệt đối không được, Đào Yến Cần vừa tới đã nói hưu nói vượn, nói Cố Trường Đình cùng bác hai của cô ta không minh bạch, là Cố Trường Đình bội tình bạc nghĩa.

Nếu không đem chuyện này giải thích rõ ràng, e là cho dù có trực tiếp đem người đuổi ra ngoài, ngày mai cũng sẽ bị tấn công bởi những tin đồn không thể nghe nổi.
Dù sao khách mời đều không phải tới chúc mừng, đa phần là xem náo nhiệt, cho nên Triệu Giản đành phải lấy ra ghi âm làm rõ sự tình rốt cuộc là như thế nào.
Những khách mời xung quanh lập tức bàn tán xôn xao, chỉ trỏ Đào Yến Cần và bác hai của cô ta giống như thằng hề.
Đào Yến Cần xấu hổ, không còn mặt mũi nhìn người khác, mặt kệ bác hai của cô ta, xoay người bỏ chạy.
Chẳng qua Triệu Giản nhanh ta đã ngăn cô ta lại: "Bây giờ muốn đi? Quá muộn.

Chuyện còn chưa nói xong, cô bây giờ không thể đi."
"Mày! Mày muốn làm gì! Tao nói cho mà biết, tao là phụ nữ! Mày không thể đánh phụ nữ!" Đào Yến Cần thét lên.
Triệu Giản nói: "Tôi đích xác là không đánh phụ nữ, cũng không phải muốn làm khó cô."
Khi hắn nói xong, bên ngoài vừa lúc xáo động, mấy người cảnh sát đi vào, những khách mời không rõ chuyện đều sửng sốt.
Bác hai của Đào Yến Cần bị doạ sợ hơn nữa, trực tiếp ngồi bệt xuống đất.
Đào Yến Cần trong lúc vẫn chưa hiểu rõ, thì mấy cảnh sát kia đã đi về hướng cô ta và bác hai của cô ta.
Đào Yến Cần càng thêm ngây ngốc, gào thét: "Làm cái gì? Sao lại bắt tôi?."
Triệu Giản nói: "Thì ra Đào tiểu thư còn chưa biết.

Có người báo tin Đào gia tàng trữ súng ống, ma túy, tôi nghe xong còn tưởng rằng hôm nay Đào tiểu thư sẽ không tới dự hôn lễ.

Khả năng là đang trốn ở đâu đó, không ngờ Đào tiểu thư lại nghênh ngang như vậy."
Đào Yến Cần hét lên không có, nhưng bác hai của cô ta thoạt nhìn rất chột dạ, hai người ồn ào liền bị cảnh sát bắt đi.
Đây thực sự là một màn kịch hay, một đám khách mời bối rối, Cố Trường Đình cũng có chút choáng váng, đối với đoạn ghi âm hay ma tuý gì đó, cậu đều không biết.
Cố Trường Đình kinh ngạc nhìn Triệu Giản, luôn cảm thấy Triệu Giản thay một thân âu phục xong, liền giống như biến thành người khác.
Triệu Giản cúi đầu nhìn cậu, nghênh đón ánh mắt của cậu, trong mắt đều là vẻ dịu dàng, cười nói: "Vợ à, thời gian đến rồi, qua giờ lành sẽ không may mắn."
Triệu Giản lập tức kéo Cố Trường Đình lên lễ đài, Cố Trường Đình đứng ở trên mới từ trong mộng tỉnh lại.
Người chủ trì thấy thời gian đã đến, tranh thủ tiến hành hôn lễ.
Tuy rằng vừa rồi có một màn kịch hấp dẫn, nhưng cũng kết thúc mạnh mẽ dứt khoát, khách nhân xem chuyện xong có lẽ cũng bị chuyện này ảnh hưởng, bọn họ đều thành thật, không dám gây phiền toái.
Cố Trường Đình và Triệu Giản trao nhau nhẫn cưới, Triệu Giản lập tức nắm lấy tay Cố Trường Đình, nhếch mép cười nói: "Vợ à, hiện tại hôn em được chưa?"