Gả Cho Tội Thần

Chương 105




“Làm sao bây giờ?”. Hoàng thị nôn nóng dò hỏi Khương Đào.

Khương Đào bị hỏi tới nghẹn lời, nói: “Đây là đại sự liên quan tới tri huyện đại nhân, ta thương lượng với ngài có chút không được đi? Không bằng nhân lúc chuyện còn chưa bị phát hiện, đi thương lượng với Tần tri huyện”.

“Hắn có thể có biện pháp gì”. Hoàng thị bất lực vẫy tay, sau đó lại nhìn Khương Đào thấp giọng cầu xin: “Ngươi có thể giúp ta nghĩ cách được không?”.

Khương Đào muốn đỡ trán. Nàng thật sự không muốn biết bí mật này a! Trách nàng không coi Hoàng thị thành người xấu, không phòng bị nàng, lúc ấy nghĩ thế nào mà nói ra vậy, càng không nghĩ nàng thuận miệng hỏi mà Hoàng thị thật sự nói cho nàng biết!

Tính tình tự mình quen biết này của Hoàng thị có đôi khi khiến người khác thật buồn rầu.

Loại bí mật nhà quan này vẫn không nên biết thì tốt hơn.

“Phu nhân xem trọng ta quá rồi, ta chỉ là một tú nương bình thường thôi”.

“Ngươi đừng nghĩ… nghĩ như vậy, tự coi nhẹ mình! Đúng, đừng tự coi nhẹ bản thân, ngươi có thể cưỡi thú đi cảnh báo cho mọi người, ngươi khẳng định không phải người phàm, mau giúp ta nghĩ cách đi, xin ngươi đấy”.

Khương Đào bất đắc dĩ giải thích, “Đó là mọi người nói chơi, phu nhân sao lại tin là thật”.

Hoàng thị hệt như bắt được cọng rơm cứu mạng, lại cầu xin nói: “Giúp ta đi mà, cầu xin ngươi đấy”.

Khương Đào bị nàng xin tới không có cách nào, nàng thật sự không ghét Hoàng thị, hơn nữa ngày hôm qua hai người cũng coi như đã kề vai tác chiến. Hoàng thị còn là một người thẳng tính, ngay cả chuyện dùng quan lương đi vay cũng lấy ra nói, sau nói không có tham ô quan lương cũng không phải gạt người – cứ căn cứ vào việc nàng dùng tiền cho vay nhà đi mua lương thực cho bá tánh, dù là muốn tạo thanh danh cho Tần tri huyện nhưng nghĩ vì dân cho dân, tính là chuyện tốt.

“Phu nhân hẳn là không có đem toàn bộ lương thực cho đi vay chứ?”.

“Khẳng định là không có”.

Hoàng thị báo số lượng, Khương Đào tính số lượng này hẳn là chịu được ba ngày, nói tiếp: “Quân đội tới đây, phát lương là chuyện sớm muộn, làm sớm không nên muộn, sớm sẽ không ai hoài nghi, hơn nữa nếu chậm chỉ sợ có kẻ xấu mượn cơ hội kích động lòng dân, chọc ra náo động. Mấy ngày này, phu nhân đi mấy thương hộ tiệm gạo ngài hợp tác hỏi xem, có thể lấy về một chút là được. Sau đó lại tới mấy nhà phú hộ quen biết, vay tiền cũng được mượn lương cũng được, lấy danh nghĩa là quyên góp tiền của, dù sao cũng cần chờ qua thời gian quân đội đóng ở đây rời đi. Chờ quân binh đi rồi, động tác của ngài có thể lớn hơn một chút, để mấy tâm phúc ở nhà mẹ đẻ ngài đi mua lương thực ở những nơi không tai ương mang về đây…”

Kỳ thật biện pháp của Khương Đào cũng không tính là đặc biệt cao minh nhưng mỗi bước đều có chủ ý, đặc biệt là cần chờ cho thời gian quân đội đóng ở đây qua đi, bằng không quân binh phát hiện huyện nha không phát quan lương, sự tình có thể nháo lớn.

Nhưng Hoàng thị thiếu chính là một người tâm phúc mang tính quyết định. Dù sao ngày thường ở nhà đều là do Tần tri huyện quyết định, nếu Tần tri huyện biết bá tánh nháo lên đòi phát lương, phỏng chừng còn gấp hơn cả bà. Cho nên nghe Khương Đào nói xong, Hoàng thị lập tức không còn mất bình tĩnh nữa.

“Phu nhân cần phải chuẩn bị sẵn sàng, những chỗ có thiên tai không thể mua được, sau ngài đi nơi khác mua lượng thực ắt sẽ đắt hơn nhiều so với bình thường, mới có thể lấp được cái lỗ thủng này”.

Hoàng thị gật đầu liên tục, “Đã tới mức này rồi nào còn lo lắng tiền bạc làm gì!”, Nói xong còn lầm bầm chỉ mình mình nghe được, “Làm không tốt thì mũ quan của lão gia nhà ta cũng không cần nữa rồi”.

Nói xong Hoàng thị liền đi chuẩn bị hành động nhưng sau lại nghĩ tới cái gì, lại dừng bước lùi về bên người Khương Đào, “Ta đi các nhà phú hộ muốn quyên góp tiền bạc nhưng nhà họ không muốn quyên góp thì phải làm sao?”.

“Ngài còn biết là thời kỳ đặc biệt, một quan huyện phu nhân như ngài còn sợ không mượn được sao?”.

“Ta … ta sợ hãi”. Hoàng thị mím môi nói.

Khương Đào lại cạn lời, sau động đất, Hoàng thị trước mang người lao ra ngoài cứu người, lấy thân phận quan huyện phu nhân của nàng đi mượn lương thực nhà phú hộ, hơn nữa là lấy danh nghĩa đi mượn hoặc quyên góp, lại không phải đi cướp của, sợ cái gì a?!

Dưới ánh mắt bất đắc dĩ của Khương Đào, Hoàng thị xoắn xoắn ngón tay nói, “Người ta có thể cho rằng ta nhân cơ hội gom tiền rồi tấu nhà ta tham tiền không?”.

Khương Đào nói sẽ không, “Ngài viết ra sổ sách, nhà ai cho gì cho bao nhiêu đều ghi lại, để đối phương nhìn rồi ký tên. Chờ tới khi phát lương, phải lớn tiếng tuyên bố trước mặt người khác, “Nhà nào nào đó quyên góp từng này từng kia”, chờ tới khi tình hình dịch bệnh kết thúc, lại lập một cái bia, khắc hết cái tên trong sổ sách lên. Nhóm phú hộ không thiếu tiền nhưng thiếu thanh danh tốt, nếu có một cơ hội nâng cao danh tiếng như vậy, sẽ có người đồng ý. Thời điểm đi quyên góp ngài có thể nhắc tới chuyện này, nghĩ tới sẽ không khó”.

Hoàng thị liên tục gật đầu, Khương Đào lại suy nghĩ một chút, dặn dò nói: “Lúc đi mượn không được rụt rè, đừng khiến người khác nhìn ra quan lương bị thiếu, người khác nếu hỏi tới, nói là tình hình thiên tai không khả quan, sợ phát trước lại không đủ sau cho nên quyên tiền trước, lo trước khỏi hao. Hoặc nói là sắc lệnh của triều đình còn chưa được ban xuống, tạm thời không dám phát hết quan lương ra ngoài…”.

Hoàng thị lại gật đầu như gà mổ thóc, ánh mắt nhìn Khương Đào lại thêm tin phục, cuối cùng dứt khoát nói: “Ngươi nhiều biện pháp như vậy, không bằng ngươi trực tiếp đi cùng ta. Có ngươi ở đó, chuyện càng thêm thuận lợi”.

Khương Đào không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt, loại chuyện phiền toái như này nàng sẽ không tự mình tham dự, nếu thật thì thoát không được liên quan!

“Ngài nói chuyện gì? Ta nghe không hiểu”. Khương Đào lập tức giả ngu, dù sao lời nói của Hoàng thị với Khương Đào chỉ trời biết đất biết, hai người các nàng biết. Hiện tại ra chủ ý rồi, nàng sẽ không can dự vào nữa. Về sau người khác có hỏi, nàng cũng sẽ nói không biết.

Hoàng thị cũng không kiên trì, chỉ vỗ vỗ tay nàng, nói: “Phần tình nghĩa này của ngươi ta nhớ rõ, ngày nào đó nhất định sẽ báo đáp”.

Khương Đào cười khẽ lắc đầu, nàng không cần Hoàng thị báo đáp. Cho nên nàng đề xuất ý kiến chỉ đơn thuần là vì con người của Hoàng thị rất tốt. Hơn nữa nếu không phát lương, người khổ vẫn là bá tánh.

Hai người tách ra sau, Khương Đào lại tiếp tục làm trợ thủ cho lão đại phu. Ngày hôm qua là bọn họ đã xử lý những người có vết thương nghiêm trọng, hôm nay là chữa trị những người nhẹ hơn. Đương nhiên sẽ có người được đào ra, cũng sẽ đưa tới.

Sở Hạc Vinh, Tiêu Thế Nam và Khương Dương đều là thiếu niên, bèn cùng với bộ khoái và binh lính, còn có cả nam nhân bản địa đi phế tích tìm người. Tuy vậy ba người đều nhớ lời dặn của Khương Đào, vô cũng cẩn thận.

Bận từ sáng tới trưa, mắt thấy giờ cơm tới, đúng như Khương Đào đoán, đám người lại bắt đầu xao động.

Bởi vì đêm trước không nghỉ ngơi tốt, hơn nữa còn đói cả một đêm lẫn sáng, sắc mặt các bá tánh đều không tốt, thương thế càng đừng nói, một đám nhìn ra so với hôm qua còn kém hơn.

Đào phế tích cũng là tiêu tốn thể lực, người bên kia bận rộn cũng là một bụng oán khí.

Tuy vậy may là có quân binh ở đây, trên người đều có đao, tạm thời không có ai dám nháo ra chuyện gì nhưng không khí cũng có chút không đúng.

Lão đại phu còn dặn riêng nàng, nói nàng bận chút nữa rồi nên đi về trước chạng vạng, có thể thấy được là ông cũng cảm nhận được có chút không thích hợp.

Tuy vậy còn chưa tới chạng vạng, Hoàng thị đã mang theo người nâng nồi cháo tới.

Để gia đinh ở lại phát cháo, Hoàng thị lại qua chào hỏi đội đóng quân, xong liền hấp tấp rời đi.

Dưới sự kiếm soát của quân đội, các bá tánh trật tự xếp hàng đi lãnh cháo, lều bên này là người thương nặng không đi được cũng được phát tới tận nơi, ngay cả lão đại phu và Khương Đào cũng nhận được một chén.

Cháo ấm vào bụng, bầu không khí mới dần tốt đẹp lên.

Trước khi trời tối, hạ nhân Tần phủ lại mang tới một đống đồ, đúng là vôi sống mà Khương Đào nói với Hoàng thị.

Binh lính cũng có kinh nghiệm với chuyện này, vẩy đầy một vòng quanh chỗ người tụ tập. Mà các y quan cũng bỏ ra lượng lớn ngải thảo và hùng hoàng, dùng lo than đốt ở một góc để tiêu độc.

Trước khi trời quá tối. Khương Đào gọi bọn đệ đệ về Tô trạch, mấy người đều là mệt không thở được, vào nhà sau đến nói cũng nói không nên lời.

Tô Như Thị sai người chuẩn bị đồ ăn xong, mọi người vội vàng ăn một chút rồi đi ngủ.

Khương Đào so với bọn hắn chậm hơn một chút bởi vì nàng biết Tô Như Thị ở nhà rất lo lắng nên nàng cố ý chậm lại, thừa lúc này nói với Tô Như Thị tình huống bên ngoài.

Nghe được hiện giờ huyện nha không có lương thực, Tô Như Thị liền nói: “Vậy ta cũng góp chút tiền, để quan huyện phu nhân mang tiền đi mua, cũng coi như là danh chính ngôn thuận, nàng ta cũng có thể sớm nhờ nhà mẹ bù vào lỗ hổng này”.

“Con…” Khương Đào cũng có tiền của mình, còn muốn quyên một ít. Nhưng sau đó Khương Dương thi cử cần tốn nhiều tiền, cần một con số chuẩn xác mới được.

“Con đừng góp”, Tô Như Thị thấy nàng rửa mặt õng, đau lòng kéo tay nàng ngồi ở giường, “Trên người của con có bao nhiều tiền bạc? Ta góp một vạn lượng, tính như là hai nhà chúng ta cùng góp”.

Khương Đào bị dọa sợ rồi, nói:”Ngài đây là quyên toàn bộ gia sản sao?”.

Tô Như Thị nhịn không được cười cười, nói nào có, sau đó nói thầm bên tai Khương Đào một con số, “Đây mới là toàn bộ gia sản của ta’.

Khương Đào bị dọa ngốc tới không nói được câu nào. Nàng sao không biết sư phụ nàng lại có tiền như vậy?!

“Trước đó ta nói với con không cần vì chút tiền đó mà  lo lắng, sư phụ không thiếu chút tiền ấy. Đáng tiếc là hiện tại chỉ có thể đưa ra từng này, không thì còn có thể góp nhiều hơn một chút”.

Khương Đào vội nói: “Sư phụ góp như này là tuyệt đối đủ, góp nữa sợ là lỗ mất”.

“Nếu nói rồi, hiện tại chịu nhận tiền của sư phụ chưa? Thứ này sống không mang được, chết không mang đi. Toàn bộ ta đều đã nói cho con, ta cũng tới tuổi gần đất xa trời, thế nào cũng xài không hết. Con giúp sư phụ tiêu chút đi, coi như là tận hiếu”.

Khương Đào nhịn không được cười rộ lên, nói: “Thiên hạ còn có chuyện tốt như vậy sao? Vậy về sau con sẽ thật sự tận hiếu với người”.

Tô Như Thị thấy nàng nằm xuống, đắp chăn cho nàng xong, nghĩ thầm đồ đệ của mình mình biết, Khương Đào nói là nói như vậy nhưng khẳng định là sẽ không tiêu tiền của nàng. Đứa nhỏ này nhiều lúc ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, thật khiến người khác đau lòng.

Khương Đào nằm xuống một lát là ngủ, Tô Như Thị ra ngoài lúc nào cũng không biết.

Chờ khi nàng nửa ngủ nửa tỉnh đã là nửa đêm, bên ngoài có ánh trăng sáng rọi xuống, chung quanh đều rất yên tĩnh.

Đột nhiên thấy bên giường trùng xuống như có người ngồi, đối phương ở trong bóng tối, chỉ mơ hồ thấy được hình dáng, nàng sợ tới mức thiếu chút nữa hét lên, đối phương nhanh chóng che miệng nàng lại, thanh âm trầm thấp xen chút mệt mỏi vang lên: “Đừng sợ, là ta”.