Gả Kiều Nữ

Chương 24




Những vật bán đấu giá sau đó đều là đồ cổ, tranh chữ, chủ yếu duy trì trong khoảng từ nghìn lượng đến chục nghìn lượng, có những giá tiền không xứng với đồ vật, nhưng bắt buộc phải xứng với thân phận của người bán ra.

Lát sau, đến lượt gỗ tử đàn hương của phủ Trung Liệt Hầu lên đài.

Nội quan báo tên, giá khởi điểm cùng xuất xứ, Thư Dịch Hằng ngồi nhàn nhã cả buổi tối, bỗng nhiên dựng thẳng dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào gỗ tử đàn hương trên đài, nheo mắt phượng, dần lộ ra nụ cười: "Đây là vật của Trịnh cô nương?"

Thư Thanh Đồng quay đầu nhìn hắn: "Huynh có ý gì?"

Thư Dịch Hằng cảm thấy chân cũng hết đau rồi, gập chân lại, khoanh tay, phong lưu phóng khoáng: "Chính là ý mà muội đang nghĩ đấy." 

... ...

Trước đó Trịnh Vân Hạm đã tính toán, số gỗ này nhiều nhất cũng chỉ làm được cái tráp, khắc vài cái giá bút, nếu là thành phẩm từ tay của sư phụ giỏi, giá cả có thể dao động từ vài nghìn đến vài chục nghìn. Nhưng đây chỉ là vật liệu thô, vì vậy định ra mức giá hai trăm lượng không tính là cao, có khả năng cạnh tranh.


Vừa mới mở bán, Vĩnh Dương Bá phủ ra giá trước: "Ba trăm lượng."

Vĩnh Dương Bá gia Cao Vô Tướng, chính là vị luôn đối đầu với Trung Liệt Hầu.

Sau khi biết Trung Liệt Hầu được con gái chế tạo giường, ở nha thự quả thực là bay lên trời, chiếc ghế nhỏ bé kia của Cao Vô Tướng căn bản là không đáng xem, cái cục tức này nghẹn bao lâu, hôm nay nhất định phải hòa một ván, cho dù là mua về làm củi đốt, cũng phải cho lão già Trịnh Thủ Huy biết rằng không thể coi thường Vĩnh Dương Bá phủ. 

"Năm trăm lượng!" Khuất Tư Viễn ngồi thẳng, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm Trịnh Dục Đường đang đứng cạnh đài đấu giá.

Gần đây, thanh danh của Trịnh Dục Đường càng vang dội, hắn nghẹn tức đã lâu, một khối gỗ hỏng mà thôi, nếu không ai mua được thì hắn mua về làm củi đốt!


Trịnh Vân Hạm thấy kỳ lạ, hoài nghi nhìn Nhị ca.

Trịnh Dục Trừng cười ôn nhu: "Đồ bán ra chính là của người khác, quan trọng là tiền cứu trợ, những chuyện khác muội không cần quan tâm."

Nàng nhẹ gật đầu, đúng, tiền cứu trợ mới quan trọng nhất.

"Một nghìn lượng!" Không khí trong yến tiệc dần dần sôi nổi, Thư Dịch Hằng thong thả nói ra một cái giá cao, hắn gãy chân, tư thế ngồi cũng tùy tiện, khi ánh mắt liếc đến chỗ ngồi của phủ Trung Liệt Hầu, mang vẻ quyết tâm lấy được, hoàn toàn không nhận ra mình bị ba đôi mắt nhìn chằm chằm.

Trịnh Vân Hạm nhận ra Thư Dịch Hằng, đang định nói chuyện ở Tào phủ với Nhị ca, lúc quay đầu thì đột nhiên nhìn thấy bộ mặt lạnh lùng, cười như có như không, trong lòng nàng run lên, dè dặt hỏi: "Nhị ca cùng hắn có chuyện gì sao?"


Trịnh Dục Tinh đứng bên cạnh Thái tử đột nhiên giương giọng: "Một nghìn lẻ một lượng,"

Thái tử ngạc nhiên nhìn Trịnh Dục Tinh, nhưng thấy hắn thản nhiên cười, nhưng trong mắt lại ẩn giấu vẻ phòng bị và thù địch, liền hiểu rõ, cười bất lực.

Khuất Tư Viễn: ?

Cao Vô Tướng: ?

Trịnh Vân Hạm gãi đầu: Lẽ nào giữa Tam ca và hắn xảy ra chuyện gì?

Thư Dịch Hằng nhìn Trịnh Dục Tinh từ xa, thấp giọng cười, lại tăng giá: "Hai nghìn lượng."

Thư Nghi Khưu cũng đứng bên cạnh Thái tử, thấy bộ dáng muốn liều chết của Trịnh Dục Tinh, giành nói trước: "Đệ đệ ta thật lòng yêu thích vật này, mong Trịnh Vệ suất nhường nhịn."

Bởi vì câu nói này của hắn, Trịnh Dục Tinh bỏ lỡ mất cơ hội ra giá, lại thấy Thái tử cũng đang dựng tai nghe, rầu rĩ "ừ" một tiếng.

"Hai nghìn lẻ một lượng." Trịnh Dục Trừng ra giá, bình tĩnh thưởng trà.
Những người trong yến tiệc như đã được sắp xếp trước, đồng loạt quay đầu từ vị trí của Thái tử sang vị trí của phủ Trung Liệt Hầu.

Trịnh Vân Hạm kéo tay áo của hắn: "Nhị ca, đồ bán ra chính là của người khác, quan trọng là tiền cứu trợ, những chuyện khác không cần quan tâm!"

Trịnh Dục Trừng nhẹ gạt tay nàng ra, giọng điệu cứng rắn: "Muội không cần quan tâm."

Khuất Tư Viễn và Cao Vô Tướng cũng thấy kỳ lạ, im lặng bỏ cuộc, Bệ hạ vẫn còn quan sát ở bên trên đó.

Thư lão Tướng quân thấy cháu trai mình khác lạ, nhíu mày trừng mắt: "Lại bị làm sao vậy?"

Thư Dịch Hằng cười nịnh nọt: "Tổ phụ, ngài chiều cháu trai một lần này đi, cháu thực sự rất muốn."

Thư Thanh Đồng cười khẩy, huynh muốn gỗ, hay là muốn người?

Từ trước đến nay, đối với các cháu, Thư lão Tướng quân đều nuôi thả, Thư Dịch Hằng cởi mở lại dẻo miệng, thường xuyên dỗ hai ông bà vui vẻ. Lúc này thấy mặt hắn hớn hở, nhưng giọng điệu có vài phần thật lòng, hừ lạnh một cái: "Tự mình ra giá, tự mình bỏ tiền."
Thấy thái độ của ông nội đã buông lỏng, Thư Dịch Hằng càng hăng hái: "Hai nghìn năm trăm lượng!"

Chiếc chén trên tay Trịnh Vân Hạm rơi lạch cạch, vô cùng hoảng hốt.

Trung Liệt Hầu nhỏ giọng quát Trịnh Dục Trừng: "Làm loạn, không được nói nữa!"

Lưu Thị nhíu mày phụ họa: "Chút vật này sao cần nhiều tiền như vậy? Góp tiền lại góp vật, đừng ra giá nữa."

Trịnh Vân Hạm hiếm khi thấy Nhị ca có trạng thái khó chịu như vậy, nói nhỏ: "Huynh mà còn ra giá thì muội bịt miệng huynh lại đấy!"

Trịnh Dục Trừng nhìn sang nàng, đột nhiên hỏi: "Muội quen công tử Thư gia sao?"

Trịnh Vân Hạm lắc đầu: "Không quen lắm. Lần trước ở Tào phủ, Thư tỷ tỷ đã giúp muội, hắn cũng có ở đó, muội liền tặng hắn một lọ thuốc mỡ."

Hai mày của Trịnh Dục Trừng tạm thời buông lỏng, chưa kịp nói gì, Trịnh Dục Đường đứng bên đài đấu giá, vẫn luôn im lặng, bỗng nhiên cất giọng: "Mười nghìn lượng."
Yến tiệc bỗng nhiên xôn xao.

An Âm nhìn nam nhân đứng bên cạnh, càng thấy hứng thú.

Thịnh Võ Đế ngồi bên trên cười nhẹ, nhìn nhóm thanh niên tràn đầy sức sống, dường như nhớ lại ký ức nào đó, không hề ngăn cản bọn họ ra sức trả giá.

Trịnh Dục Tinh ôm đao trong ngực, cười vô tâm: "Cái này ta không thể giúp được rồi, tính khí của Đại ca ta thế nào, Thư Vệ suất cũng biết rồi đấy, chỉ sợ hôm nay công tử quý phủ khó được như ý."

Thư Nghi Khưu mím môi không nói, ba vị công tử Hầu phủ này rõ ràng là nhằm vào Lão Lục, Bệ hạ đang nhìn, hắn cũng không tán thành việc Lão Lục tiếp tục tăng giá.

Thư Dịch Hằng cảm thấy ác ý mãnh liệt từ Hầu phủ, trong lòng vô cùng phức tạp.

Ban đầu bị hai vị công tử ngăn cản, hắn vốn không để ý, nhưng lúc này, người nói là Trịnh Dục Đường, hắn không thể không coi trọng.
Đây là huynh trưởng của Trịnh Vân Hạm, là đích trưởng tôn có danh tiếng và năng lực nhất trong các huynh đệ Trịnh gia, tiền đồ sáng lạn.

Hắn nghe nói chuyện ngày trước Trịnh Dục Đường chăm sóc muội muội, người khác coi như là chuyện cười mà kể cho hắn, nhưng hắn chẳng thấy buồn cười chút nào.

Trịnh Dục Đường đâu phải là trò cười, rõ ràng là đi vào trong mây trời, nhưng hóa ra là đứng trên con đường lên đỉnh núi.

Hắn ngăn cản, là do thấy mình không thuận mắt sao?

Thư Thanh Đồng thấy Thư Dịch Hằng đang phân vân, nhỏ giọng trêu chọc hắn: "Ra giá đi, sao lại không nói nữa rồi?"

Thư Dịch Hằng đột nhiên thấy cả người không thoải mái, hắng giọng hỏi muội muội: "Vừa nãy huynh... có phải tỏ ra rất thất lễ không?"

Thư Thanh Đồng hỏi ngược lại: "Huynh thấy sao?"

Thư Dịch Hằng thận trọng đứng dậy, chân bị thương không có chỗ đặt, ánh mắt lộ rõ vẻ bướng bỉnh, muốn tranh giành, nhưng cơ thể lại rất thành thật, kiềm chế lại.
An Âm thấy Thư gia không lên tiếng nữa, lạnh lùng nói: "Sở thích của Trịnh đại nhân, quả nhiên khác biệt do người..."

"Hai mươi nghìn lượng."

An Âm còn chưa nói xong, đột nhiên quay đầu nhìn vào một góc trong yến tiệc, nghiến răng nghiến lợi.

Lại là nàng ta.

Trịnh Dục Đường đã nhìn qua đó, trong mắt chứa ý cười, không hề bất ngờ.

Thư Dịch Hằng đột nhiên nhìn muội muội: "Sao muội lại ra giá?"

Thư Thanh Đồng nhấp một ngụm trà: "Nếu không phải thấy bộ dạng sắp khóc của huynh, muội cũng không muốn đắc tội với người ta lần nữa."

Thư Dịch Hằng đỏ mặt: "Nói linh tinh! Ai khóc chứ!"

Thư Thanh Đồng dứt khoát nói: "Được, vậy muội rút lui."

"Đừng!" Thư Dịch Hằng chặn nàng lại, cười ngượng: "Nói đều nói rồi, lúc này mà rút lui chính là làm mất mặt phủ Tướng quân, muội yên tâm, đồ vật về tay huynh, tiền đều bù cho muội."
Thư Thanh Đồng: "Huynh hào phóng thật đấy, một lần bỏ ra hai mươi nghìn lượng?"

Thư Dịch Hằng coi thường: "Lục ca muội tích cóp nhiều năm như vậy, tiền để cưới vợ thì vẫn có."

Hắn dường như không ý thức được mình vừa nói gì, dáng vẻ chắc chắn sẽ thắng, nhưng Thư Thanh Đồng lại sững sờ— cưới vợ?

Hai mươi nghìn lượng, đã vượt qua giá trị của nó quá nhiều rồi.

An Âm thấy Trịnh Dục Đường mãi không ra giá, những người khác thấy vậy cũng lùi bước, khẽ nói: "Thư cô nương thật sự là cân quắc bất nhượng tu mi(*), nếu là lên chiến trường, khí thế nhất định không thua nam tử."

(*) Thời phong kiến, phụ nữ bị phân biệt đối xử, vì vậy, khi một nữ nhân rất có thành tựu, sẽ gọi là "cân quắc bất nhượng tu mi 巾帼不让须眉", ý chỉ người phụ nữ không thua kém nam nhân.
Đôi mắt của Trịnh Dục Đường hơi cụp xuống, không tỏ thái độ.

Tình thế trước mắt, phủ Trấn Viễn Tướng quân chắc thắng.

An Âm chầm chậm tiến lên hai bước, xúc động nói: "Thư cô nương thật sự như lời Bệ hạ đã nói, có lòng thương xót bá tánh..."

Nói được một nửa, nàng ta lại chuyển sang trêu đùa: "Nếu vật này là từ phủ Trung Liệt Hầu, Thư cô nương trọng nghĩa khinh tài, Trịnh đại nhân nên tự tay đi đưa, thay bách tính tỏ lòng biết ơn mới đúng."

Đầu ngón tay của Thư Thanh Đồng nắm chặt chén trà, ngẩng đầu nhìn, sắc mặt của Trịnh Dục Đường khi bị gọi tên rất hờ hững, chưa nói đồng ý, không biết là tâm trạng tốt hay xấu.

"Để thần nữ làm thay đi." Trịnh Dục Đường vẫn chưa trả lời, Trịnh Vân Hạm đã đứng dậy.

Nàng nhanh chóng ra đứng giữa, hành lễ với Thành Võ Đế, "Bệ hạ, thực ra gỗ tử đàn hương này là vật mà gia huynh tặng cho thần nữ. Hôm nay, Thư tỷ tỷ hào phóng giúp đỡ bách tính gặp nạn, thần nữ vô cùng cảm động và khâm phục, cho dù Công chúa không nói, thần nữ cũng sẽ đích thân trao tận tay."
Trên thực tế, Thịnh Võ Đế cũng cảm thấy để Trịnh Dục Đường đưa cho Thư Thanh Đồng cũng không thích hợp, An Âm quen làm loạn, thúc thúc ông cũng không tiện nói thẳng. Muội muội bảo bối của Trịnh Dục Đường, ông đã nghe nói qua, lần này càng cảm thấy mặt mày của tiểu cô nương này ngoan hiền, càng nhìn càng thấy nổi bật, liền cười nói: "Đây là nữ nhi của Trung Liệt Hầu?"

Trung Liệt Hầu hoảng sợ đứng dậy: "Thần không biết dạy con, để nàng dám ở đây tùy tiện nói bừa..."

Thịnh Võ Đế xua tay, biểu hiện mình không có ý này: "Có nữ nhi như vậy, đúng là tốt phúc."

Cô nương được chính miệng Bệ hạ khen ngợi, sau tối nay, danh tiếng có thể nâng lên ba bậc!

Từng đôi mắt tò mò nhìn về phía Trịnh Vân Hạm, đã có người không thể rời mắt. Thiếu nữ mười lăm, mười sáu tuổi, ăn mặc thuần khiết, trang nhã, khi cúi đầu, ẩn hiện dáng vẻ yêu kiều.
Bỗng nhiên, một âm thanh của nam nhân lạnh lùng, trầm thấp vang lên: "Bốn mươi nghìn lượng."

Trịnh Vân Hạm cảm thấy một cơn ớn lạnh từ đỉnh đầu cuộn trào xuống xương sống.

Vệ Nguyên Châu đội kim quan, mặc áo bào tím, ngồi ngay ngắn, dáng ngồi thẳng tắp, vừa có sự cứng rắn của võ tướng, vừa có sự phong lưu ngời ngời của con cháu Hoàng thất.

Không có ai nhìn Trịnh Vân Hạm nữa, tất cả hướng về phía Vệ Nguyên Châu, yến tiệc trở lên xôn xao hơn ban nãy, ai cũng có vẻ mặt sâu xa, như đang truyền đi bí mật chỉ cần hiểu trong lòng.

Nghe nói Hoài Chương Vương có ý kết thân với phủ Tướng quân, bây giờ xem ra có phần chính xác, nếu không tại sao hắn chẳng để ý đến ai, chỉ khi Thư Thanh Đồng lên tiếng mới ra giá?

Thịnh Võ Đế ngồi trên cũng kinh ngạc, nhỏ giọng nói với Hoàng hậu ngồi bên cạnh: "Cả buổi tối, Nguyên Châu không nói chuyện, Trẫm còn tưởng đệ ấy không để ý chuyện này, không ngờ là muốn đợi đến lúc này."
Hoàng hậu cười: "Thần thϊếp thấy tuy Thư cô nương đang ra giá, nhưng đã có vẻ mệt mỏi rồi, cuối cùng Vương gia cũng biết quan tâm người khác."

Thịnh Võ Đế mỉm cười, nhớ tới gần đây Thái tử sắp đặt mọi chuyện vì hôn sự của Hoàng thúc nhưng chẳng hề có tiến triển, lại thở dài một hơi.

...

Vệ Nguyên Châu không quan tâm thái độ của những người xung quanh, cười nhạt, nhìn về phía Thư Thanh Đồng, ôn hòa như đang thương lượng: "Thư cô nương không để ý chứ?"

Thư Thanh Đồng nghĩ, nếu ta để ý, còn có thể tranh đoạt với một Vương gia sao?

Bốn mươi nghìn lượng là mức giá cực cao, nội quan tuyên bố gỗ tử đàn hương thuộc về Hoài Chương Vương.

Vệ Nguyên Châu gật đầu cười với Thư Thanh Đồng, nàng cũng gật đầu đáp lại. Ánh mắt của hai người không hề dây dưa, dứt khoát tách ra.
Trịnh Vân Hạm thấy Trịnh Dục Đường nhẹ gật đầu với nàng, nhanh chóng sai cung nhân nâng gỗ đến chỗ của Hoài Chương Vương.

Vệ Nguyên Châu nhìn người đang đến gần, giơ tay, cười nói: "Khoan đã."

Khuôn mặt của Trịnh Vân Hạm lộ vẻ hoài nghi: Ngươi lại muốn làm cái gì?

Vệ Nguyên Châu: "Vật này đối với Bản vương cũng không có tác dụng lớn, chỉ là muốn bỏ chút sức lực giúp đỡ bách tính gặp nạn. Bốn mươi nghìn lượng, Bổn vương sẽ không thiếu một xu, nhưng vật này, tặng cho Thư cô nương đi."

Thư Thanh Đồng lập tức đứng dậy: "Thần nữ không nhận nổi."

Vệ Nguyên Châu không quan tâm đến lời từ chối của Thư Thanh Đồng, mỉm cười nhìn Trịnh Vân Hạm ở trước mặt: "Bản vương là người thô lỗ, không giỏi làm mấy cái đồ vật tinh tế này, làm phiền Trịnh cô nương chuyển đi."
Trịnh Vân Hạm nhẹ nâng mắt, bỗng đụng phải một đôi mắt đen sâu thẳm, dường như ẩn hiện một bộ dáng kiêu ngạo, một tay chống nạnh, một tay cầm kiếm chỉ vào nàng chất vấn: "Có cũ rích hay không, có tầm thường hay không, có nhàm chán hay không?"

Trịnh Vân Hạm nhanh chóng cụp mắt, đem đồ đến chỗ của phủ Trấn Viễn Tướng quân, vừa đến nơi, đột nhiên một bóng người cao lớn đứng trước mặt.

Thư Dịch Hằng gồng người đứng dậy, làm Thư Thanh Đồng giật mình, vội đỡ hắn. Hắn cũng không để ý, nhìn chằm chằm vào Trịnh Vân Hạm cười mãi: "Làm phiền Trịnh cô nương."

Trịnh Vân Hạm nhìn xuống chân của hắn, Thư Dịch Hằng quan sát tỉ mỉ, nhanh chóng nói: "Ta không chạy lung tung, chẳng đau chút nào. Thuốc của muội rất hiệu nghiệm."

Trịnh Vân Hạm nhẹ gật đầu, mím môi, lùi về sau hai bước, cung nhân đem đồ vật nâng đến bên cạnh chỗ ngồi của Trấn Viễn Tướng quân, sau đó cúi đầu chào, cụp mắt rời đi.
Ánh mắt của Thư Dịch Hằng dính trên bóng lưng xa dần của nàng, hoàn toàn không nhận ra ba đôi mắt vốn dĩ nhìn chằm chằm vào hắn đã biến thành bốn đôi.

Vệ Nguyên Châu vén vạt áo, ngồi xuống, ánh mắt lướt qua cái chân còn nguyên vẹn của Thư Dịch Hằng, ngón tay cái bẻ khớp xương ngón trỏ, cạch một tiếng.

Trịnh Vân Hạm trốn về chỗ ngồi của mình, thở gấp, vuốt ngực nói: "Cuối cùng cũng kết thúc."

Trịnh Dục Trừng trêu chọc nàng: "Muội còn biết sợ?"

Trịnh Vân Hạm tức giận nhưng không dám nói gì.

Cuối cùng náo nhiệt của phủ Trung Liệt Hầu đã qua, An Âm thu lại ánh mắt nhìn Thư Thanh Đồng, ra hiệu với cung nhân.

Không lâu sau, hạt xá lị và Kinh Phật của phủ Trấn Viễn Tướng quân được đặt lên đài đấu giá.

Tối nay, An Âm bị cướp hết sự nổi bật nhưng không hề nổi nóng, còn khá hào hứng nói: "Trịnh đại nhân cảm thấy tối nay sẽ có việc đặc sắc không?"
Trịnh Dục Đường làm như không hiểu: "Công chúa ám chỉ điều gì?"

An Âm hơi nâng cằm: "Không cảm thấy sao? Bản Công chúa cho rằng, vừa nãy chẳng tính là cái gì, màn đặc sắc, nên đợi đến cuối cùng."

Tác giả có lời muốn nói: Ba ngọn núi lớn Trịnh gia: Nhìn chằm chằm——————.

Vệ Nguyên Châu: Bổn vương thấy hắn không muốn cái chân còn lại rồi.

Trịnh Vân Hạm: Lúc đó ta sợ chết đi được!

Tin tôi đi, màn kịch tình yêu của người trưởng thành sắp đến rồi.