Gả Tam Thúc

Chương 14




Ninh thái thái bị đánh thức từ trong giấc mơ.

Đã rất lâu Ninh Lạc chưa từng nói tới Vương Uyển Ngọc, trong nhà đều cho rằng hai người cắt đứt rồi.

Ban đêm, khi có người truyền tin đến Ninh gia, nói tường tận những lời nói nhảm khi say rượu của Ninh Lạc cùng với chuyện kim ốc tàng kiều ở hẻm Tĩnh Hoa, Ninh thái thái hoảng sợ.

Để tránh Ninh lão gia có phản ứng quá khích, Ninh thái thái khuyên Ninh lão gia để mình đưa con trai trưởng Ninh Trạc lặng lẽ đến hẻm Tĩnh Hoa.

Người hầu xách đèn, hai chiếc xe ngựa dừng ở đầu hẻm. Trữ Trạch Nhất nhận ra người thì trợn to hai mắt, vội vàng khom người hành lễ.

Ninh thái thái không nói chuyện với hắn ta, bà ấy đanh mặt đi sâu vào ngõ hẻm.

Ninh Lạc rất say, híp mắt lảo đảo nhìn bên này cũng không nhận ra ai.

Ninh thái thái đến gần, đứng ở trước cửa, xách vạt áo của Ninh Lạc, giơ tay tát hắn ta một cái vang.

Nha hoàn bị dọa sợ, vội vàng giãy khỏi Ninh Lạc, run cầm cập ngồi xổm xuống hành lễ: “Thái thái…”

“Bốp”, Ninh thái thái trở tay lại tát một cái, đánh vào mặt nha hoàn đó, nén tức giận thấp giọng nói: “Đồ vong ân bội nghĩa không xứng nói chuyện, gọi chủ tử của ngươi ra đây cho ta!”

Một cái tát đã đánh cho Ninh Lạc lảo đảo, hắn ta dùng sức chớp chớp mắt, Ninh thái thái không nhịn được liếc sau lưng: “Ngớ ra làm gì? Còn không đưa nó về? Xấu hổ, mất mặt!”

Ninh Trạc vội dẫn theo hai thị vệ tới, Ninh Lạc theo bản năng muốn giãy ra, Ninh Trạc xoay cánh tay, thấp giọng khuyên hắn ta: “Mẹ đang bực bội, đệ đừng nói chuyện, đệ còn biết xấu hổ không?”

Ninh Lạc vốn nho nhã yếu đuối, bị hai thị vệ đỡ cánh tay nhét vào xe.

Trữ Trạch Nhất lúng túng, người Ninh gia xử trí chuyện nhà mình, mình không nên ở đây, nhưng tình hình hôm nay do hắn sắp xếp, hắn lại cảm thấy mình có trách nhiệm tranh luận giúp Ninh Lạc.

“Ninh bá mẫu, người đừng nóng giận, Ninh Lạc hắn…”

“Cữu mẫu?”

Trữ Trạch Nhất còn chưa dứt lời thì nghe thấy giọng nữ nhỏ nhẹ truyền tới bên tai.

Vương Uyển Ngọc vội vã khoác áo ngoài đi ra, bên trong mặc tẩm y trắng thuần còn chưa kịp thay, đầu tóc xõa ra, mấy lọn tóc đen xõa trên vai càng tô thêm vẻ dịu dàng yếu đuối của nàng ta.

Bỗng nhiên Trữ Trạch Nhất hơi hiểu ra vì sao Ninh Lạc thà không cần thiên kim Hầu phủ cũng muốn ở bên người này.

Vương Uyển Ngọc lắc nhẹ eo, đi tới bên cạnh, liếc ra bên ngoài đã không nhìn thấy bóng dáng của Ninh Lạc, trong đôi mắt của nàng ta lóe lên tia thất vọng.

Vương Uyển Ngọc chậm rãi quỳ xuống dưới chân Ninh thái thái: “Cữu mẫu, không trách biểu ca, mọi lỗi lầm đều là lỗi của con, người tuyệt đối đừng giận biểu ca.”

Ninh thái thái cười một tiếng lạnh lẽo, dựa vào trước cửa từ cao nhìn xuống nữ nhân yếu đuối quỳ trên đất: “Ngươi và mẹ ngươi thật giống nhau mà, nhìn thì yếu đuối, bên cạnh nam nhân cần đáng thương bao nhiêu thì có đáng thương bấy nhiêu, giả bộ vô tội vô hại, da mặt dày như tường, đao kiếm cũng không đâm nứt. Nếu ngươi thật sự vì tốt cho nó thì sao ngươi không đi? Ta đã cho không ít bạc nhỉ? Ngươi cũng không phải là người không nhà, làm gì nhất định phải quấn lấy con trai ta?”

Vương Uyển Ngọc cúi đầu không nói, nước mắt rơi như vỡ đê.

Gió lạnh xào xạc, nhẹ nhàng thổi vạt áo phong phanh của nàng ta, Trữ Trạch Nhất có hơi không đành lòng, theo bản năng khuyên nhủ: “Ninh bá mẫu, Ninh Lạc hắn say rượu, một hai đòi qua đây ầm ĩ, không trách cô nương này.”

Ninh thái thái cười gằn: “Trữ công tử, ngươi không biết chuyện trong này, bá mẫu không trách ngươi. Hôm nay trò hề của nhà ta cũng đủ mất mặt rồi, làm phiền Trữ công tử giữ chút mặt mũi cho nhà ta.”

Ninh thái ra lệnh đuổi khách, Trữ Trạch Nhất không thể không đi, hắn vội vàng khom người xin lỗi Ninh thái thái: “Là vãn bối không chăm sóc tốt cho Ninh Lạc, ngày khác vãn bối lại đến tạ lỗi.”

Hắn khom người xuống, ánh mắt nhìn lên hai bờ vai yếu đuối của nữ tử. Thời tiết còn lạnh, mặc ít như vậy quỳ xuống trên gạch xanh lạnh như băng, cũng không biết cơ thể nàng ta chịu nổi hay không…

Trữ Trạch Nhất đi rồi, Ninh thái thái không để ý tới Vương Uyển Ngọc nữa, dùng tay ra hiệu với thị vệ đưa đến, mệt mỏi mà nhắm hai mắt lại.

Khó khăn lắm mới lay chuyển Cố gia, mất nhiều sức lực như vậy mới bám víu An Bình Hầu, nếu lúc này truyền ra vài tin đồn thì chẳng phải cố gắng trước đây đều uổng phí?

Đám thị vệ tiến lên, Vương Uyển Ngọc hoảng sợ trợn to hai mắt, nàng ta nức nở hỏi: “Cữu mẫu, người muốn làm gì Uyển Ngọc?”

Ninh thái thái mở mắt ra, khẽ chế giễu: “Lá gan của ngươi lớn như vậy, ta cho rằng từ trước đến nay ngươi đều không biết sợ.”

Nói tiếp: “Có thể làm gì? Đưa ngươi đi, đưa ngươi trở về quê hương của ngươi tìm ca ngươi, đời này kiếp này ngươi và Lạc Nhi là không thể nào.”

Vương Uyển Ngọc đã bị hai thị vệ cầm cánh tay kéo dậy, tiểu tỳ bên cạnh nàng ta nhào tới ôm lấy chân của Ninh thái thái: “Thái thái, thái thái! Tiểu thư không chịu nổi đâu, người mau bảo bọn họ buông ra!”

Vương Uyển Ngọc ở bên kia cũng đang không ngừng kêu khóc: “Buông ta ra, buông bàn tay bẩn của các ngươi ra, đừng đụng vào ta, buông ra!”

Ninh thái thái liếc đôi mắt nghiêm khắc, một thị vệ trong đó bèn móc ra chiếc khăn cũ không thấy rõ màu từ trong ngực, Vương Uyển Ngọc thấy gã ta muốn dùng vật đó lấp miệng mình, điên cuồng lắc đầu khóc lóc nói: “Cữu mẫu, cữu mẫu! Con không dám nữa, con không dám nữa! Người đừng để con đi!”

Tiểu tỳ đó sốt ruột không thôi, bị Ninh thái thái đá một cú văng ra lại vội vàng  bò đến gần: “Thái thái, thái thái! Tiểu thư đang mang thai cốt nhục của Nhị gia, người mau bảo bọn họ buông ra! Thái thái!”

Ninh thái thái giật mình, sắc mặt của bà ấy đột nhiên chuyển thành tái nhợt: “Ngươi nói gì? Ngươi lặp lại lần nữa?”

Tiểu tỳ khóc sướt mướt nói: “Tiểu thư có thai rồi, đã hơn hai tháng.”

Ninh thái thái nắm hai tay, đôi mắt nghiêm khắc nhìn Vương Uyển Ngọc: “Nàng ta nói là thật?”

Vương Uyển Ngọc rơi nước mắt đầy mặt, đau thương nhắm mắt, gật đầu. Vốn muốn giữ đến năm sáu tháng, bụng lớn không giấu được nữa mới khiến Ninh gia không thể cứu vãn, nhưng không ngờ được lại vào hôm nay phải lấy ra ngăn cản tai họa.

“Biểu ca huynh ấy… con… con không có cách nào… sức của huynh ấy lớn…”

“Ngươi im miệng cho ta!” Ninh thái thái xông lại, giơ tay lên tát vào mặt Vương Uyển Ngọc: “Hồ ly tinh nhà ngươi, còn dám đổ oan nó cưỡng ép muốn ngươi?”

Ninh thái thái nắm cằm nàng ta, nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Ngươi thật sự xem ta là người ngu người điếc không biết cái gì? Đừng để ta nói ra sự thật, trên mặt mọi người rất khó coi!”

Gò má trái của Vương Uyển Ngọc nhanh chóng sưng đỏ lên. Chính là cơ thể da mềm thịt non và gương mặt xinh đẹp diễm lệ cám dỗ con trai không nghe lời bà ta. Ninh thái thái rất hối hận, hung hăng hất bàn tay đang bóp cằm nàng ta.

Vương Uyển Ngọc quay đầu sang chỗ khác, mái tóc thả xõa hoàn toàn rối tung, thấm ướt nước mắt dính trên gò má.

Thị vệ đã buông lỏng tay, Vương Uyển Ngọc xoa cánh tay mới bị bóp đau, chậm rãi quay đầu lại: “Cữu mẫu, con đã là người của Nhị ca. Người không nhận con cũng không sao, nhưng đưa bé trong bụng con, chảy dòng máu của Ninh gia. Người có thể xem thường con nhưng người không thể không nhận nó. Con vốn không muốn tranh vị trí Ninh nhị nãi nãi gì, con chỉ thích Nhị ca, muốn ở lại bên huynh ấy, con vốn không quan tâm danh phận địa vị gì đó.”

Nang ta khom đầu gối xuống, nặng nề quỳ trước người Ninh thái thái. Tiếng đầu gối chạm đất vang lên khiến Ninh thái thái nhíu chân mày, trong lòng run rẩy khó hiểu.

“Cữu mẫu.” Vương Uyển Ngọc ngẩng mặt lên, nhẹ nhàng kéo tay áo của Ninh thái thái: “Trong gia đạo, không thể làm trợ lực của Nhị ca cũng không phải lỗi của con. Chúng con bên nhau từ nhỏ, con chỉ muốn ở lại bên cạnh huynh ấy, phục vụ huynh ấy, hầu hạ huynh ấy, vá áo làm giày cho huynh ấy, đọc sách viết chữ cùng huynh ấy, con…”

Nàng ta che mặt khóc.

“Con chỉ thích Nhị ca, đã là sai lầm sao?”

Sắc mặt của Ninh thái thái lạnh như băng, bà ấy không hề lộ vẻ xúc động.

So sánh tiền đồ và tình cảm của nam nhân, đương nhiên là tiền đồ quan trọng. Lại nói đây tính là tình cảm gì? Là lúc tính tình của Ninh Lạc còn chưa chín chắn bị nữ nhân này lừa gạt, nhất thời hồ đồ mà thôi. Bàn về sắc đẹp, bàn về quy củ, bàn về xuất thân, Cố tiểu thư đó có chỗ nào không tốt hơn nữ nhân này?

Cha hắn ta như vậy, hắn ta cũng như vậy, tốt không thương lại cứ phải thích loại hồ ly tinh này!

Ninh thái thái nhìn Vương Uyển Ngọc, nhẹ nhàng cong khóe miệng, cười như không cười: “Ngươi đã thích nó, vì sao không mong nó sống tốt? Nó sắp cưới đại tiểu thư của phủ An Bình Hầu, sau này tiền đồ vô lượng, ngươi làm gì phải cản trở nó đi lên? Làm gì phải đối đầu với nhà bọn ta? Bọn ta uổng công nuôi ngươi nhiều năm như vậy còn chưa đủ với ngươi sao? Ta hỏi ngươi, ngươi làm bộ đáng thương ở đây, cám dỗ nó giấu người trong nhà đến đây gặp ngươi, ngươi nói với nó thế nào? Ta cho ngươi ngân phiếu, thuê xe mua người làm thay ngươi, phái người giúp đỡ ca ca và tẩu tử của ngươi, nó biết những chuyện này không?”

Chân mày của Vương Uyển Ngọc run rẩy, Ninh thái thái cười: “Quả nhiên, ta không đoán sai nhỉ? Ngươi bôi đen ta, dùng cách ly gián tình cảm của mẹ con ta để giành lấy sự thương hại của nó. Ngươi không hổ là con gái của mẹ ngươi, các ngươi sinh ra đã biết diễn kịch. Mẹ ngươi đã chết rồi, gả cho người ta hai mươi năm còn có thể để nam nhân khác cam tâm nuôi khuê nữ cho nàng ta. Ngươi cũng không kém, để con trai ngốc Ninh Lạc của ta vì ngươi mà không cần hôn sự tốt có đốt đèn lồng cũng không tìm ra này.”

Vương Uyển Ngọc muốn kéo tay áo của bà ấy cầu xin lần nữa, Ninh thái thái chợt nghiêng người tránh đi: “Đừng tới gần ta, ta chê bẩn!”

Lời của bà ấy giống như đao, từng đao đâm trong lòng Vương Uyển Ngọc.

Nàng ta không phục. Nàng ta cũng là cô nương trong sạch, cha mẹ qua đời, lúc lâm chung mẹ giao nàng ta còn nhỏ cho biểu cữu, nàng ta ăn nhờ ở đậu, từ nhỏ đã biết nhìn mặt gửi lời, cữu mẫu nghiêm khắc không hiền, cữu phụ lại không hay ở nhà, các biểu tỷ muội ức hiếp nàng ta nhưng chỉ có Nhị ca đối tốt với nàng ta. Nàng ta muốn giữ điều tốt này, có sai sao?

Rõ ràng nàng ta và Nhị ca là tình đầu ý hợp, vì sao bà ấy cứ là người không nhận ra điều đó? Dựa vào đâu Cố tiểu thư đó nhờ xuất thân Hầu phủ thì có thể dễ dàng lấy được nam nhân tốt như vậy, Cố Oanh đó còn không bằng nàng ta, ít nhất trên người nàng ta vẫn có chút hôn duyên với Ninh gia, còn Cố Oanh đó chỉ là con nuôi!

“Cữu mẫu…”

Ninh thái thái không nhịn được nhắm mắt lại, đưa tay ra hiệu với hai thị vệ đó.

Vương Uyển Ngọc bị bắt nhấc lên, nàng ta không dám tin nhìn Ninh thái thái: “Cữu mẫu, đứa trẻ trong bụng con!!”

Ninh thái thái lấy khăn ra lau khóe mắt: “Ninh Lạc còn trẻ, Cố tiểu thư đến mười tám cũng có thể sinh, ai cần bụng của ngươi? Chuốc hồng hoa cho nàng ta, đưa nàng ta đi! Không cho phép nàng ta trở lại!”

Lời phía sau là nói với hai thị vệ đó.

Cả người Vương Uyển Ngọc lạnh như băng, nàng ta không ngờ đòn sát thủ trong bụng mình lại không hề tạo ra tác dụng.

Nàng ta thê lương gọi tên của Ninh Lạc, không ngừng cầu xin Ninh thái thái, tiểu tỳ đó cũng nhào tới khóc sướt mướt van xin, Vương Uyển Ngọc mạnh mẽ giãy giụa, hai thị vệ đó kéo nàng ta lên nhét cái khăn bẩn vào trong miệng nàng ta.

Ninh Lạc ở trong xe thoáng nghe thấy có người gọi “Nhị ca”, tuy hắn ta còn có chút ý thức nhưng cơ thể xụi lơ không bò dậy nổi. Trong xe ngựa tối om, Ninh Lạc giơ tay lên xoa đầu óc căng đau. Ngoài xe, Vương Uyển Ngọc bị người ta chặn miệng bị ném lên một chiếc xe đẩy tay, không đợi nàng ta giãy giụa, hai thị vệ đó đã lấy dây trói tay chân của nàng ta.

Uyển Ngọc khóc không thở nổi, môi bị chặn lại, tay chân bị trói, nàng ta chỉ có thể trơ mắt nhìn mình càng ngày càng xa ngõ hẻm.

Xe đẩy ty lắc lư đụng đau da thịt mềm mại của nàng ta, nha hoàn của nàng ta lớn tiếng khóc muốn đuổi theo nhưng lại bị hai thị vệ vừa nãy kéo lấy tóc chặn miệng.

Ninh thái thái dùng khăn lau mắt rồi lại lau tay giống như vừa rồi từng chạm vào đồ bẩn: “Đi, căn dặn xuống dưới, quay về đến trước cha con đừng nói bậy bạ.”

Ninh Trạc gật đầu, đỡ Ninh thái thái đi tới xe ngựa.

Chỗ khúc quanh, La Bách Ích ôm cánh tay đứng cạnh một chiếc xe.

“Cố Hầu gia thật có nhã hứng, lại đến xem trò vui như vậy.”

Xe có màn gấm màu đen, màn xe lay động trong gió lạnh lộ ra nửa gương mặt lạnh lùng của Cố Trường Quân.

Xe ngựa của Ninh gia đến gần, La Bách Ích bĩu môi nói với Ninh Trạc ngồi trên lưng ngựa: “Ô, Ninh đại công tử thật là trùng hợp, ta và Hầu gia ở đây vô tình nhìn thấy bí mật của quý phủ, có lỗi quá có lỗi quá, ngài sẽ không tức giận chứ?”

Ninh Trạc kinh ngạc sắp rớt cằm, thế nào cũng không ngờ lại gặp Cố Trường Quân ở đây.

Ninh thái thái trong xe phía sau cũng cứng đờ cả người.

Cố… Cố Hầu gia?

Ninh Trạc đổ mồ hôi lạnh, không để ý hàn huyên với La Bách Ích, hắn ta nhanh chóng xoay người xuống ngựa, sát lại gần trước xe.

“Cố Hầu gia?”

Thanh âm run rẩy, tỏ rõ sự thấp thỏm.

Bên trong luôn yên lặng, Cố Trường Quân cũng không định nói chuyện. Hắn nhẹ nhàng gõ thành xe, Bắc Minh lập tức tiến lên nói: “Xin lỗi, Ninh đại gia, Hầu gia chúng ta đi ngang qua nên dừng xe chào hỏi La tướng quân. Hầu gia còn có việc trong người nên không quấy rầy ngài và Ninh thái thái giải quyết công việc.”

Một câu nói làm cho hai chân của Ninh Trạc như nhũn ra.

Nói như vậy, Cố Hầu gia đã nhìn thấy mọi chuyện vừa nãy?

Bắc Minh kêu “lên đường”, xe ngựa mà Cố Trường Quân ngồi liền chạy đi, Ninh Trạc không chú ý, trong lòng hoảng sợ mà nhìn hướng Cố Trường Quân rời đi.

Ninh thái thái bên kia đã không để ý tới chuyện khác, vội vàng xuống xe ngựa, chạy nhanh đến phía trước, miệng hô: “Cố Hầu gia, ngài dừng bước, ngài nghe ta giải thích.”

“Ai ai ai. “ La Bách Ích cầm roi ngựa trong tay, giơ tay ngăn cản mẹ con Ninh gia: “Không phải An Bình Hầu người ta đã nói trong nhà còn có việc sao.”

Ninh thái thái sốt ruột sắp khóc: “La tướng quân, ngài và Cố Hầu gia đến đây lúc nào?”

Làm sao lại trùng hợp như vậy, đúng lúc để Cố Trường Quân gặp phải cảnh vừa nãy?

Đi ngang qua? Làm sao có thể!

Hẻm Tĩnh Hoa là chỗ của dân thường, người như Cố Trường Quân và La Bách Ích làm gì có thể đi ngang qua nơi này?

La Bách Ích ôm roi cười nói: “Không lâu, không lâu, nhìn mỹ nhân yểu điệu vừa rồi chính là ái thiếp của Ninh nhị công tử nhỉ? Ánh mắt thật tốt, chậc chậc.”

Xong hết rồi. Sức lực của Ninh thái thái như đều bị rút khô.

Trong tuyệt vọng, bà ấy đột nhiên nghĩ đến người tới nhà đưa tin tối nay.

Trong lòng bà ấy lạnh như băng, chẳng lẽ là…

Chân bà ấy mềm nhũn, gần như té xuống đất, Ninh Trạc vội đỡ bà ấy: “Mẹ, chúng ta đi về trước, bàn bạc với cha rồi nghĩ cách đi.”

La Bách Ích cười nhường đường, Ninh Trạc tạ lỗi với hắn ta, đỡ Ninh thái thái lên xe ngựa.

Xe ngựa của Ninh gia biến mất ở cuối con đường, La Bách Ích cầm roi hung hãn quăng hai cái.

Hắn ta vui mừng.

Rõ ràng hôn sự của Ninh gia và Chu Oanh sẽ không thành. Người hẹp hòi như Cố Trường Quân sao có thể dễ dàng tha thứ cho Ninh gia làm mất mặt hắn? Vừa bàn hôn sự với chất nữ nhi của hắn vừa nuôi ngoại trạch ở bên ngoài, còn mang thai luôn rồi, cô nương nhà bình thường cũng không bị sỉ nhục như vậy chứ đừng nói đến đó là người của nhà Cố Trường Quân hắn?

La Bách Ích thổi còi vang vọng, vẫy tay gọi gã sai vặt tới, cười nói: “Đi, tìm đám người Chu Thần Vương Phác tới cho ông đây, ông muốn uống rượu ăn mừng cả đêm!”

Gã sai vặt hiểu tâm trạng của hắn ta nhất, cười hì hì nói: “Chúc mừng tướng quân không chiến mà thắng.”

La Bách Ích không vui: “Cái gì gọi là không chiến mà thắng? Ông đây vẫn chưa có được kết quả! Ninh Nhị đó là thứ gì, Cố tiểu thư vốn không coi trọng hắn!”

Gã sai vặt cười hì hì nói: “Phải, phải, tiểu nhân lỡ lời, tướng quân tất chiến tất thắng không gì không thể…”

**

Chưa tới giờ Hợi thì Chu Oanh đã ngủ rồi, nằm trong màn sa mềm mại, chân mày hơi cau lại, trong mơ còn vì không thể đoán được con đường phía trước mà lo âu.

Mê man không biết ngủ bao lâu thì nghe có gió lay động cửa sổ, phát ra tiếng “két két” nhỏ. Nàng vốn không ngủ sâu, mở mắt liền không ngủ được nữa.

Ngoài cửa sổ có hương hoa ngọc lan thơm phức tràn vào, mùi hương nhàn nhạt, sạch sẽ.

Chu Oanh nghĩ đến dáng vẻ Cố Trường Quân nghiêng người đứng ở dưới cây ngọc lan đêm đó. Hình như hắn có lời muốn nói, sắc mặt cũng khó coi. Sau đó là vì nguyên nhân gì mà hắn không trách mắng chứ?

Tuy nàng không biết mình phạm sai lầm gì nhưng chọc hắn không vui, vậy nhất định là có nguyên do.

Nàng lại mơ màng nghĩ, trước đây Tam thúc ở Sơn Tây làm việc bị thương, không biết làm sao bị thương, bây giờ vết thương thế nào rồi?

Sáng sớm ngày mai, tìm Bắc Minh ca hỏi xem, nấu thêm một chén canh tan máu bầm cho Tam thúc đi…

Hôm sau, buổi sáng ở Cẩm Hoa Đường, Chu Oanh bưng xiêm áo mới làm mỉm cười đi vào, còn chưa gọi một tiếng “tổ mẫu”, nàng đã sợ giật mình.

Cố Trường Quân ngồi trên giường đất gần cửa sổ với lão phu nhân, thản nhiên quay đầu lại.

Ánh mặt trời xuyên qua khe cửa cửa sổ chiếu vào, nhẹ nhàng mà hắt lên nửa bên mặt của hắn, khiến gương mặt lạnh lùng mạ một tầng ánh sáng dịu dàng.

Tầm mắt của hắn dừng lại chốc lát. Chỉ chốc lát.

Chu Oanh thu nụ cười, đưa vật trong tay cho Xuân Hi bên cạnh, quy củ cong người xuống hành lễ.

Lão phu nhân cười vẫy tay về phía nàng: “Tới đây, nha đầu.”

Chu Oanh do dự nhìn Cố Trường Quân một cái.

Lão phu nhân vỗ cánh tay của Cố Trường Quân: “Xem con dọa con bé sợ kìa, còn không nói chuyện?”

Cố Trường Quân nắm tay che môi ho khan, nhàn nhạt nói: “Ừ, đứng lên đi.”

Chu Oanh đáp tiếng “Dạ” thật thấp, đứng dậy đến gần nhận lấy trà sâm từ trong tay ma ma đưa cho lão phu nhân, nhẹ nhàng nói: “Buổi tối tổ mẫu ngủ ngon không?”

Lão phu nhân ngẩng mặt nói chuyện với nàng. Ánh sáng bên ngoài càng mạnh, ánh mặt trời xuyên qua cánh cửa sổ chiếu vào, chiếu lên trên người tạo thành chiếc bóng dày đặc trên đất.

Hắn hơi buông tầm mắt nhìn lên bóng người đó.

Lông mi nhỏ dài run rẩy, bả vai yếu ớt, bàn tay mảnh khảnh đeo vòng…

Dường như hắn có thể vẽ ra dáng vẻ sống động của nàng từ cái bóng đó.

Nếu chưa từng phát hiện mọi chuyện tối hôm qua, sau này người này mà gả vào Ninh gia thật, nàng sẽ khóc nhỉ? Giống như đêm đó hắn từng nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ từng tắm nước ở thư phòng. Giống như lúc bị hắn mắng uất ức đến rơi nước mắt.

Cố Trường Quân nghĩ vậy, đột nhiên giật mình.

Hắn đang làm gì. Loay hoay quan tâm tới những chuyện này? Không phải hắn nên quan tâm Ninh gia dám lừa hắn, giở trò với hắn sao? Không phải nên trách tội tên Ninh Lạc không biết điều đó?

Quan tâm nữ hài tử này có khóc hay không làm gì?

Cố Trường Quân vô cùng không được tự nhiên mà ho khan, sau đó đứng dậy.

Cuộc nói chuyện của Chu Oanh và lão phu nhân đột nhiên ngừng lại, Chu Oanh kinh ngạc nhìn Cố Trường Quân, cho rằng mình nói sai câu nào khiến hắn không vui.

Cố Trường Quân hành lễ: “Nhi tử còn có việc bên ngoài…”

Lão phu nhân vội nói: “Con đi đi.”

Chu Oanh quỳ xuống cung tiễn: “Tam thúc đi thong thả.”

Cố Trường Quân cất bước đi ra ngoài, đứng dưới hàng lang mặc áo lông cừu.

Xòe bàn tay ra, mồ hôi nhỏ dính nhầy, không biết tại sao trong nhà khiến hắn cảm thấy nóng nực khó chịu.

Hắn đứng dưới hiên hóng chút gió mới tốt hơn.

Trong phòng thầm thì nói nhỏ, không biết lão phu nhân sẽ nhắc chuyện tạm ngừng bàn hôn sự với Ninh gia cùng nàng thế nào.

Cố Trường Quân thở dài, đi từng bước xuống, chợt nghe thấy cách cửa sổ truyền tới một tiếng khóc thút thít cực nhỏ.

Hắn không nhịn được quay đầu liếc về phía cửa sổ.

Chu Oanh quỳ sát trên đùi lão phu nhân, bả vai run rẩy, tiếng thút thít rất nhỏ.

Lão phu nhân giơ tay lên vuốt ve mái tóc của nàng, lẩm bẩm nói: “Ninh gia đó không hiểu quy củ khiến con mất mặt như vậy, may mà Tam thúc của con biết sớm, nếu cứ vậy gả con qua, sau này sẽ có nhiều chuyện xấu hơn. Con đừng khó chịu, chuyện này thất bại thì thôi, thất bại càng tốt, họ Ninh đó có gì xứng với cháu gái ngoan của ta?”

Cố Trường Quân im lặng rời đi.

Ninh thái thái đến cửa xin tha thứ, tới mấy lần đều bị cản trở về. Sau đó Ninh lão gia cũng đến, yêu cầu gặp Cố Trường Quân. Không được hôn sự lại không thể kết thù, đổ lỗi lên đầu đứa trẻ không hiểu chuyện, mình bỏ mặt mũi cúi thấp đầu, làm quan một triều, Cố Trường Quân cũng không thể đánh vào mặt ông ta?

Nghĩ rất chu đáo, còn mong bằng hữu của hai nhà hòa giải từ trong.

Nhưng Ninh lão gia không ngờ, thái độ của Cố Trường Quân tệ như vậy.

Trả lại nguyên xi quà ông ta tặng, ngay cả lúc tan triều ông ta nghênh đón chào hỏi trước mặt cũng không để ý tới.

Hiềm khích của hai nhà nhanh chóng bị nhìn ra, tình thế hiện nay của Cố Trường Quân, ai không cho hắn chút mặt mũi chứ? Ninh lão gia rất nhanh đã nếm được mùi bị người ta công kích. Chuyện này bị La Bách Ích biết được, đương nhiên cũng không giữ bí mật cho họ, gia giáo của Ninh gia không nghiêm, con út và biểu muội chưa cưới đã có thai. Còn sau khi có thai, Ninh gia chê nghèo yêu giàu không chịu trách nhiệm. Trước nay chuyện tình nam nữ dễ dàng truyền rao ra ngoài nhất, huống chi là con cháu cao môn phạm vào lỗi này, nhất thời huyên náo nơi nào cũng biết, thái thái của Ninh gia cũng không dám ra ngoài gặp người.

Không bao lâu sau, Ninh Trạc vô tích sự ở hộ bộ cũng bị đuổi. Ninh lão gia phiền não không thôi, bên ngoài chỗ nào cũng bị khinh bỉ, về nhà cũng không khá hơn, Ninh thái thái rất tức giận vì chuyện ông ta thu nhận Vương Uyển Ngọc, khiến Ninh Lạc bị Vương Uyển Ngọc mê muội, đổ hết tội lên đầu ông ta, hai vợ chồng ba ngày cãi trận nhỏ năm ngày cãi trận lớn. Ninh Lạc không dám ở nhà, nhờ Trữ Trạch Nhất đến đưa hắn ta ra ngoài, hỏi thăm được tung tích của Vương Uyển Ngọc thì rời kinh đuổi theo.

Hôn sự của Chu Oanh không bàn thành công, nàng lại thở phào nhẹ nhõm. Nhưng từ trên xuống dưới trong nhà bắt đầu dè dặt với nàng, rất sợ có chuyện gì chạm vào điều kiêng kị của nàng.

Hôm nay Cố Trường Quân tan trực sớm, Chu Oanh nhớ vết thương của hắn, sớm đã chuẩn bị canh thuốc ấm áp xong đưa đến Bách Ảnh Đường cho hắn.

Cố Trường Quân đang nghị sự với phụ tá, nghe Bắc Minh truyền báo thì quay đầu lại liếc nhìn ngoài cửa sổ.

Nhưng chỉ có một cử động nhỏ như vậy, phụ tá ngồi dưới lại có hơi giật mình, bọn họ chớp mắt ra hiệu với nhau rối rít đứng dậy cáo từ lui ra ngoài.

Cố Trường Quân đứng lên hoạt động bả vai một chút. Chu Oanh đã bưng canh tiến vào, Lạc Vân đi theo phía sau lui xuống.

Hoàng hôn nặng nề, chân trời hiện lên màu tím nhạt xanh khói u ám, nàng cũng mặc đồ xanh tím, ít sáng rực, làm cả người càng tỏ ra hoạt bát hơn. Trên tay đeo vòng ngọc xanh, còn là chiếc vòng lần trước hắn cho người đưa cho lão phu nhân, lão phu nhân lại quay sang tặng cho nàng. Cố Trường Quân tùy ý liếc nhìn, ống tay áo thêu hoa tử đằng lộ ra đoạn cổ tay trắng như tuyết, đeo mỗi vòng ngọc.

Tay này thật nhỏ…

“Tam thúc?”

Giọng nói dịu dàng gọi hắn ngước mắt lên, tầm mắt nhìn vào gương mặt vô cùng xinh đẹp của nàng.

Miệng anh đào nhỏ, không thoa chu sa mà vẫn đỏ, gương mặt trứng ngỗng, chưa thoa phấn mà trắng trẻo.

Còn có đôi mắt long lanh, lông mày dài xinh đẹp.

Không biết vì sao, Cố Trường Quân bỗng nhiên cảm thấy trong phòng oi bức khiến hắn sắp không thở nổi.