Game Thủ Mang Tên Thành Phố Dưới Lòng Đất

Chương 538: Thổ phỉ tập kích




Editor: Wave Literature

Cuối cùng, các người chơi lấy 10 đồng mua một cái túi đeo lưng lớn, đồng thời còn nhìn Lão Ước Hàn trong nhà, cũng tính mua một lưỡi búa không tệ.

Mặc dù Lão Ước Hàn cứ cường điệu lặp đi lặp lại, lưỡi búa này cũng không sắc lắm, so ra thì kém hơn vũ khí trong tay họ, nhưng những người chơi vẫn muốn mua lưỡi búa.

Dù sao lưỡi búa này chưa được các người chơi giám định, giá cả cũng không quá cao, ai biết được lại mua được lưỡi búa tốt nhất thôn, trang bị truyền thuyết màu cam cũng không chừng, dù sao loại sách vở này ở các game khác cũng rất phổ biến.

Lão Ước Hàn vẫn xem là chuyện này đã kết thúc, nhưng khi đến ngày thứ 2, khi Lão Ước Hàn vừa bước xuống giường, đi ra khỏi nhà, lại nhìn thấy rất nhiều người dân tập trung ở cổng, bọn hắn nhao nhao tìm Lão Ước Hàn biểu đạt yêu cầu của mình, sau khi hiểu rõ chuyện mà các người dân trình bày, Lão Ước Hàn mới biết được chuyện đã xảy ra đêm qua, vốn dĩ những vị khách kia không phải chỉ có ở nhà mình, phần lớn người dân trong thôn, đều bị các người chơi gõ cửa.

Bọn hắn ngược lại không nhất định sẽ lục tung nhà trong thôn, có không ít người chơi gõ cửa vì muốn hỏi thăm vài thứ, hoặc là hỏi thăm trợ giúp làm nhiệm vụ, v.v...

Buổi tối đó, các người chơi ở thôn cũng không ngủ được, những người chơi cứ như là không biết mệt, thỉnh thoảng lại đến 1 lần, nhớ ra cái gì đó lại đến hỏi thăm.

Đương nhiên, điều khiến người khác đau đầu nhất chính là những người chơi lục lọi đồ trong nhà kiếm tìm đồ vật.

Lão Ước Hàn cảm thấy mình cần phải trao đổi với các vị khách kia một chút, uyển chuyển nói chuyện với những vị khách phương xa, vào buổi tối, đừng đi quấy rầy các người dân, mặc dù nói như vậy sẽ có vẻ không hiếu khách, nhưng Lão Ước Hàn không còn cách nào khác, hắn cũng không muốn nửa đêm lại bị bọn họ xông vào nhà lục tung hết cả lên.

Lão Ước Hàn mang theo sự cầu hòa trong uất ức của những thôn dân, đi đến những vị khách bên ngoài phòng lớn kia, hắn chuẩn bị đi vào, lại nghe được bên trong có tiếng nói.

Tiếng nói hình như là của 2 tiểu yêu tinh.

"Công chúa điện hạ, bọn hắn không làm khó người chứ, người có bị thế giới lòng đất ngược đãi hay không?"

"Đừng lo cho ta quá, ta rất ổn, hiện tại, hẳn là nên nghĩ làm cách nào để trở lại nhà của chúng ta."

"Nhưng công chúa điện hạ, ta cảm thấy không an tâm với những quái vật thành dưới đất, bọn hắn trước đó có thể đã giết chết không ít người Duy Đa Lợi Á và binh sĩ Thần Linh quốc, hiện tại lại đột nhiên tốt như vậy giải phóng người, ta cảm thấy trong đó chắc chắn có âm mưu gì đó mà không cho ai biết!"

"Đừng lo nhiều, bọn hắn quả thật giết người như ngóe, nhưng Vũ Trà và bọn hắn khác nhau."

Hai tiểu yêu tinh kia nói chuyện ngày càng nhỏ, mà Lão Ước Hàn cảm thấy như búa nện trong lòng, hắn đương nhiên biết thế giới lòng đất gì đó, trước đó đã biết những quái vật da xanh này đến từ thế giới lòng đất, nhưng nghe hai tiểu yêu tinh nói chuyện, nếu thực sự như vậy, những quái vật kia phải chăng đã giết không ít người?

Lão Ước Hàn lập tức hiểu rõ sự nghiêm trọng, vốn là muốn nói chuyện với những người khách kia một chút, có liên quan đến chuyện không muốn bị quấy nhiễu ban đêm, cũng lập tức quên sạch, hắn chậm rãi lui lại, sau đó đụng phải một đồ vật bền chắc.

Lão Ước Hàn quay đầu lại thì thấy một người to lớn, quái vật toàn thân da xanh biếc, trên đầu có các ký tự lục sắc, toàn thân mặc giáp đen.

Quái vật thân hình cao lớn kia cúi đầu nhìn Lão Ước Hàn, Lão Ước Hàn nhìn hai mắt của quái vật kia, trong lòng rung lên, hai chân hắn không khỏi run rẩy, nếu như không phải vì bài tiết Adrenalin điên cuồng, hắn chỉ sợ đã ngã xuống đất.

Quái vật to lớn kia nói với Lão Ước Hàn một câu, nhưng Lão Ước Hàn nghe không rõ, quái vật kia dường như cũng đột nhiên nghĩ rằng Lão Ước Hàn không hiểu, hắn lắc đầu hô một tiếng trong phòng.

NHưng hiện tại trong phòng chỉ có 2 tiểu yêu tinh mà thôi. Trong đó công chúa điện hạ nói ngôn ngữ thế giới lòng đất, công chúa điện hạ nghe được tiếng la của quái vật, sau đó đi ra, dùng ngôn ngữ tương tự nói hai câu với quái vật đó, quái vật đó trả lời công chúa điện hạ.

Hai người nói với nhau vài câu, sau đó công chúa điện hạ nói với Lão Ước Hàn:

"Á Sắt hỏi ngươi đến đây làm gì? Có nhiệm vụ thỉnh cầu gì đó sao?"

Công chúa điện hạ thông hiểu hai loạn ngôn ngữ thế giới mặt đất và lòng đất, lúc này xung phong làm phiên dịch.

Trong đầu Lão Ước Hàn lúc này chỉ toàn ý nghĩ bắt những quái vật thế giới lòng đất lại, chả còn có tâm tư mà nói chuyện với hắn nữa? Hắn chỉ ô ô qua loa vài câu, sau đó lùi lại, nhanh chóng rời đi.

Lão Ước Hàn nhìn hành vi kỳ quái ấy, nhưng Á sắt không để bụng, hành vi kỳ quái ấy của NPC là nhiều, mà Á Sắt cũng chả nghiên cứu thói quen của NPC, cũng không hứng thú.

Á Sắt nhìn nơi Lão Ước Hàn rời đi, cuối cùng lại đi làm việc của mình, bọn hắn đang định thiết kế vật tư tốt nghiệp, sau đó rời khỏi thị trấn này, bọn hắn đã biết bản đồ gần đó và cố hương của tiểu yêu tinh cũng cách đó không quá xa, dịch chuyển mặc dù sai, cũng may biên độ sai không quá lớn, đi bộ, tầm 4 5 ngày là có thể đến biên giới rừng.

Hắn lại không biết, Lão Ước Hàn dự định suy nghĩ các đối phó với hắn.

Lão Ước Hàn đi một đoạn rất xa, lại thoáng ngừng lại, quay đầu nhìn sau lưng không có ai đuổi theo.

Lão Ước Hàn tỉnh táo một lúc, bây giờ muốn đuổi những vị khách không mời mà đến đi, chắc chắn không phải chuyện thực tế. Mà bảo là không có chút lo lắng nào, để bọn hắn tiếp tục ở lại trong làng cũng là không thực tế, đêm qua đã có 4 người trực tiếp nghênh ngang vào phòng mình vơ vét đồ vật, mặc dù bọn hắn cuối cùng cũng đưa tiền, nhưng nếu mình không đi ra nhìn, bọn hắn sẽ trực tiếp lấy đi, đây quả thực là hành vi giống như cướp bóc, khiến Lão Ước Hàn không thể yên tâm với bọn hắn được.

Lão Ước Hàn nhanh chóng triệu tập người trẻ tuổi trong làng, đồng thời phổ biến kế hoạch đổi phó với các người chơi, nhưng hắn còn chưa kịp nói, kế hoạch của hắn, thì có người dân mang theo những người chơi đi theo Lão Ước Hàn đến đây.

"Thôn trưởng, bọn hắn muốn đi, tới chào tạm biệt chúng ta."

Nghe được người dân kia nói, Lão Ước Hàn lập tức thở một hơi bên cạnh người ấy, nói thật, nếu như có thể, bọn hắn thật sự không muốn phát sinh xung đột với các người chơi, bởi vì những người chơi vũ trang đầy đủ, chưa kể dã thú và yêu tinh, thật sự quá đáng sợ.

Bọn hắn không cảm thấy cả đời nông dân của mình có thể đối phó được với những người này.

"Thôn trưởng cũng rất cảm ơn ngài trong thời gian qua đã chiếu cố chúng ta, nhưng chúng ta có chuyện quan trọng hơn muốn làm, ngươi cũng biết, chúng ta đã già, toàn bộ thế giới đều chờ đợi chúng ta cứu giúp, thì không ở nơi này quấy rầy nhiều. Chờ chúng ta hoàn thành nhiệm vụ xong, có lẽ chúng ta sẽ trở về trợ giúp các ngươi đối phó với quái vật bên cạnh, đương nhiên công việc của chúng ta cũng không bắt buộc phải tiến hành, hy vọng các ngươi đến lúc đó có thể chuẩn bị kỹ càng cho chúng ta thù lao và ban thưởng."

Đứng ra nói chuyện chính là A Phi cột sống dị dạng, A Phi vừa nói xong, vừa lúc đó Âu Thực Mâu phiên dịch cho A Phi, nói cho các người chơi Vương quốc Vĩnh Hằng thành dưới đất khác.

Lão Ước Hàn nghe được A Phi nói như vậy, cuối mùa lại biểu thị sự hoan nghênh bọn hắn một lần nữa vào lại thôn trang của mình, cũng hy vọng bọn họ có thể hoàn thành thuận lợi nhiệm vụ cứu giúp thế giới, đương nhiên miệng nói như vậy, trong lòng Lão Ước Hàn cũng đã quyết định muốn nói cho kẻ thống trị để quốc, nơi này có quái vật thế giới lòng đất tồn tại, những người này còn dự định trở lại một lần nữa, bọn hắn trở về, mình còn phải chuẩn bị thù lao kỹ càng, thật là đáng sợ.

Các người chơi không biết nội tâm Lão Ước Hàn đang nghĩ gì, bọn hắn và Lão Ước Hàn sau khi tạm biệt, thì bước đến đường đi đến Thế Giới Thụ.

Khoảng cách từ nơi này đến đó khoảng 3 4 ngày đường, các người chơi đương nhiên cũng không phải đi bộ, rất nhiều người chơi tự mang theo tọa kỵ, dưới sự giúp đỡ của người dân, bọn hắn đem xe ngựa tự chế kéo bằng tọa kỵ, để những tọa kỵ lôi xe ngựa đi, người chơi có thể lắp đặt mức độ lớn nhất như vậy, lợi ích rất rõ ràng, nhưng cái xấu là sẽ kéo thấp tốc độ của mọi người, hơn hết tốc độ này thực sự cũng không quan trọng, nhất là các người chơi Vương quốc Vĩnh Hằng thành dưới đất, bọn hắn đã chơi trò này hơn mấy tháng, tích cách và đặc điểm trò chơi này tất cả mọi người đều rất rõ, thời gian đi đường có lâu một chút, mọi người rảnh rỗi tâm sự hoặc là treo máy, chuyện khác cũng có thể làm được.

Để hoàn thành nhiệm vụ thể dục được ban thưởng vô cùng lớn này, dùng nhiều thời gian cũng rất đáng, tất cả mọi người nghĩ như vậy.

Nhưng thứ bọn hắn không biết, chính lại khi bọn hắn đi, ở xung quanh có người theo dõi bọn hắn.

Mà ở khía cạnh khác, Lão Ước Hàn sau khi các người chơi rời khỏi đây không lâu, liền nhờ một nhóc trẻ tuổi thông báo với quý tộc, phe đế quốc cũng nhanh chóng biết được, có một đám người đến từ thành phố tự do Duy Đa Lợi Á và quái vật thế giới lòng đất xuất hiện trong lãnh địa của bọn hắn, mà thành phố tự do Duy Đa Lợi Á trong thời gian này có tiếng tăm vang dội, những người này tại sao lại ở cùng với quái vật thế giới lòng đất? Bắt bọn hắn lại hỏi không phải tốt hơn sao?

Nhóm người đầy tinh thần đi vào ban đêm cũng không biết, nhân mã của phe đế quốc đã chạy tới phía bọn hắn.

Sau khi mất 3 ngày xe, xe ngựa của bọn hắn cuối cùng cũng tới được bìa rừng, nhìn rừng rậm xa xa, công chúa điện hạ của tiểu yêu tinh có tâm trạng tốt hơn, chỉ cần đi vào rừng, đằng sau chính là lãnh địa của tiểu yêu tinh, bọn hắn cũng không gặp nguy hiểm gì, sau khi rời khỏi nhà lâu như vậy, lại một lần nữa nhìn thấy nhà, công chúa điện hạ bật khóc.

Nhưng nàng hưng phấn không được bao lâu, xung quanh xuất hiện âm thanh gào to, và tiếng vang.

Mũi tâm xẹt qua.

"Có người tấn công chúng ta! Chúng ta phải chiến đấu! Nâng lá chắn lên!"

Thiêu Đốt Lông Ngực trước tiên hô to, những dã thú kia nâng cao lá chắn lên, mưa tên rơi xuống, ghim vào lá chắn bọn hắn, lít nha lít nhít như con nhím.

Vài người nâng lá chắn chậm, bị bắn chết tại chỗ. Nhưng những người này không nhiều, bởi vì sau khi chiến đầu nhiều như vậy, các người chơi đều biết lá chắn quan trọng như thế nào, mỗi người đều mang theo lá chắn lớn.

Xem như trong nhiệm vụ bất ngờ này, cũng không là ngoại lệ.

Cũng may không có đợt mưa tên thứ hai tập kích họ, sau đợt mưa tên, từ xa có tiếng vang, loáng thoáng nhìn thấy mấy chục người cưỡi ngựa hướng về đây, trang phục trên người họ và phong cách, các người chơi nhìn qua là biết được thân phận của bọn hắn, rất có thể đó chính là thổ phỉ trong truyền thuyết.

Chơi đến tận bây giờ, người chơi Duy Đa Lợi Á cũng đã một lần gặp thổ phỉ, mà những thổ phỉ lại tiêu diệt toàn bộ người chơi Duy Đa Lợi Á rất nhanh chóng, nhiệm vụ bất ngờ của A Phi, chính là lại bị thổ phỉ tập kích một lần nữa.

Nhìn những thổ phỉ xông đến, không ít người chơi hồn bay phách tán không muốn bị những thổ phỉ tù binh này xuất phát những thứ không phải là nhiệm vụ, nhưng hiện tại bọn hắn đã hoàn thành nhiệm vụ bất ngờ, với lại phần thường nhiệm vụ còn lại cũng rất phong phú, coi như bị những thổ phỉ này bắt làm tù binh, cũng không biết có thể được huấn luyện khi trở thành nô lệ hay không, mạo hiểm như vậy thì không muốn thử nghiệm.

Cuộc chiến hết sức căng thẳng, mà tố chất chiến đấu của các người chơi không quá chênh lệch so với thổ phỉ, trải qua mấy tháng huấn luyện, và sinh tử chiến đấu, những người chơi này có sức chiến đấu mạnh hơn sức tưởng tượng, huống chi bọn hắn có tinh thần không sợ chết và ma pháp cường đại cùng với sức mạnh thánh quang có thể chống đỡ giúp bọn hắn.

Khi một thổ phỉ đầu trọc giơ thiết chùy to lớn về phía một người, hắn nằm mơ cũng không dám tin rằng nhân loại này, tiện tay tạo một hỏa cầu, ném về phía hắn. Khi tên đầu trọc bị trúng hỏa cầu, toàn thân bốc lửa, hắn khẽ rên lên rồi nằm xuống, không thể giãy giụa, thân thể bị hỏa cầu ngập tràn ma lực hòa tan.

Cái quái gì vậy? Tại sao nơi này vẫn có ma pháp sư?

Phần lớn thổ phỉ giật mình, thậm chí có vài người dừng lại, mà nhìn qua 1 tên giống như là người đứng đầu, lớn tiếng hô:

"Đừng sợ, bọn hắn chỉ có một ma pháp sư thôi, bắt lấy những quái vật da lục, bọn hắn rất có giá trị, chỉ cần làm một lần này, chúng ta tuyệt đối không phải làm lại cả đời!"

Kèm theo tiếng la của người dẫn đầu kia, bước chân e ngại của bọn thổ phỉ trước đó, lập tức trở nên hung hãn, bọn hắn kêu gào lao tới các người chơi, chính là tên đứng đầu nói, ma pháp sư không là đồ vật của Bạch Thái trên đường, những người này nhìn qua không có vẻ là giàu có, cho dù là có biết ma pháp thì chỉ có một người mà thôi, chỉ cần xử lý ma pháp sư kia, bọn hắn không có gì để sợ nữa, những thổ phỉ này với nhân số có thể chiếm ưu thế, hơn nữa còn có vũ khí tầm xa trợ giúp bọn hắn.

Khi bọn hắn nghĩ như vậy, một người chơi cách đó không xa thả ra một cơn gió lốc, sau đó lại có một người chơi phóng ra hỏa cầu, và một người chơi toàn thân hiện lên ánh sáng trắng, thân thể hắn lơ lửng, cả người giống như nhận được chỉ dẫn của tháng quang.

"Thánh chủ ở trên, mẹ kiếp, tại sao vẫn còn thần linh ở đây?"

Những thổ phỉ không biết mình trải qua những gì, nhưng bọn hắn từ trước đến nay chưa thấy bao giờ, thần linh toàn thân mặc giáp, trong tay cầm vũ khí to lớn, nhưng sức mạnh tăng cường trên người hắn là thứ thiệt, nhìn kỹ, thần linh kia là quái vật da xanh...

Lão Ước Hàn mang theo một đám kỵ sĩ vũ trang đầy đủ hướng đến rừng rậm Thế Giới Thụ, hắn thông báo tin tức, 4 5 ngày sau, một cặp kỵ sĩ đến thôn của hắn, những quý tộc này cảm thấy rất hứng thú với lời nói của Lão Ước Hàn về thành phố tự do Duy Đa Lợi Á và quái vật thế giới lòng đất, thân là quý tộc, tin tức của bọn hắn, lại nhanh nhảu hơn Lão Ước Hàn nhiều, trước đây không lâu bọn hắn đã nghe được tin tức Thần Linh quốc và Thành phố tự do Duy Đa Lợi Á chiến đấu, càng không muốn cùng thế giới lòng đất xuất hiện với thành phố tự do Duy Đa Lợi Á chống lại cuộc xâm lăng vĩ đại của thế giới lòng đất.

Lão Ước Hàn vậy mà có thể nói ra thành phố tự do Duy Đa Lợi Á và quái vật thế giới lòng đất, hắn chắc chắn không phải đang nói chuyện, nói cách khác, những người Duy Đa Lợi Á và quái vật thế giới lòng đất đã đi đến biên giới của đế quốc.

Tại sao nhân loại và quái vật thế giới lòng đất là ở cùng nhau? Các quý tộc đế quốc không hiểu, nhưng đây là một lời cảnh cáo, không chừng những quái vật thế giới lòng đất đã xâm lấn đến biên giới đế quốc, dù sao thành phố tự do Duy Đa Lợi Á vỏn vẹn chỉ là một thành phố nhỏ mà thôi, đế quốc cũng không nghĩ thành phố nhỏ như vậy mà có thể chống cự được xâm lăng của thế giới lòng đất, trên thực tế, hoàng đế của bọn hắn trước đây không lâu đã cân nhắc qua việc giúp thành phố tự do Duy Đa Lợi Á, nhưng cành nhìn hành động của Thần Linh quốc, mới quyết định.

Trước đó không lâu, Thần Linh quốc thất bại đã ký kết quyết tâm tham gia của đế quốc, nghe nói người Duy Đa Lợi Á và Thần Linh quốc vẫn còn một trận đại chiến. phe đế quốc đương nhiên căn cứ vào quân địch của quân địch chính là bằng hữu, muốn cùng nói chuyện với thành phố tự do Duy Đa Lợi Á.

Đang nghe được chuyện có liên quan đến người của thành phố tự do Duy Đa Lợi Á, những quý tộc này nhanh chóng đến đây, nhưng Lão Ước Hàn nói cho bọn hắn, những người kia rời khỏi thôn, đồng thời hướng đến Thế Giới Thụ, những người kia tại sao lại đến Thế Giới Thụ? Quý tộc đế quốc cũng không hiểu, bọn hắn không ai biết, chỉ có thể tự minh thúc ngựa nhanh chóng đến đó, tuy nhiên đó là lãnh thổ của tiểu yêu tinh, những người thành phố tự do Duy Đa Lợi Á chẳng lẽ lại muốn tìm tiểu yêu tinh để thỉnh cầu viện trợ sao? Tưởng tượng như vậy thật sự rất có thể, tiểu yêu tinh mặc dù là chủng tộc quái gở, nhưng nếu vì chống lại quái vật thế giới lòng đất, những tiểu yêu tinh rất có thể sẽ xuất thủ.

Chuyện này đối với đế quốc là chuyện tốt, có thể đáp lại quan hệ với thành phố tự do Duy Đa Lợi Á và tiểu yêu tinh, như vậy đối với việc chiến đấu với Thần Linh quốc thì đế quốc tuyệt đối có ưu thế.

Nhưng bây giờ, điều đầu tiên cần làm là tìm những người thành phố tự do Duy Đa Lợi Á, và quái vật đến từ thế giới lòng đất, đồng thời làm rõ chuyện gì đang xảy ra.