Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 180: Cô gái chanh chua



"Ý tốt của cô tôi nhận, giờ cô có thể đi!" Thái độ Kiều Tâm Du cực kì kiên quyết, cô biết đối với cái loại người này, căn bản là không cần phải quanh co lòng vòng, da mặt cô ta rất dày như lá sắt vậy. Dù giọng điệu của cô có ác liệt hơn nữa, thì cô ta vẫn cứ hời hợt thôi.

Đèn đường tỏa ra ánh sáng vàng mờ mờ thưa thớt, cắt màn đêm thành những ô nhỏ, mờ ảo, không rõ màu sắc.

Kiều Tâm Du bước nhanh về phía trước, cố hết sức muốn thoát khỏi Kiều An Mạn đang theo sát phía sau.

Kiều An Mạn đạp đôi giày cao gót lanh lảnh, chạy bước nhỏ, cố sức đuổi theo Kiều Tâm Du, "Này! Đi chậm một chút được không! Chúng ta đã lâu không gặp, nếu có thể gặp nhau ở đây, xem ra là rất có duyên ......"

Kiều Tâm Du đột nhiên dừng lại tại một khu nhà trọ cũ kĩ, nhìn dãy hành lang đen nhánh, "Tôi về tới nhà rồi, giờ cô có thể đi." Giọng điệu lạnh lùng lộ ra vẻ chán ghét cực kì.

Căn phòng này là nơi ở cũ của bà chủ và ông chủ quán ăn, lúc họ biết Kiều Tâm Du không có chỗ ở, đã miễn phí đưa căn phòng này cho Kiều Tâm Du, sợ cô cự tuyệt, hai ông bà kia đã nói đây là đãi ngộ từ thiện.

"À? Thì ra cô ở đây à?" Kiều An Mạn xem thường liếc nhìn khu nhà trọ cũ rích này, làm như nhìn lâu một chút sẽ làm ô uế đôi mắt cô ta, "Đây không phải là khu xóm nghèo sao!"

Giàn dây điện của nhà trọ rối loạn, như một dãy màng nhện chằng chịt trên không trung, máy điều hòa không khí thật xốc xếch dính trên vách tường. Bởi vì nước sơn đã tróc ra một ít, nên mặt ngoài có vẻ loang lổ.

"Đúng! Nơi này chính là xóm nghèo, đối với loại Thiên Kim Đại Tiểu Thư như cô, bước vào nơi này có phải sẽ hạ thấp địa vị không?" Kiều Tâm Du treo nụ cười giả dối nói với cô ta, sau đó xoay người bước vào khu nhà trọ đen nhánh kia.

"Tôi thật tò mò muốn biết nơi này trông như thế nào!" Kiều An Mạn nắm chặt lỗ mũi lại, đi theo Kiều Tâm Du lên căn phòng trọ nhỏ hẹp.

Kiều Tâm Du dùng sức dậm chân một cái, bóng đèn chớp tắt như cảm ứng được sức nặng bèn sáng lên, ánh sáng phát ra mờ mờ như ánh hoàng hôn, vẽ ra một bóng ma trên mặt đất.

"Ôi trời! Thế giới vẫn còn tồn tại thứ này à?"

"Cũ rách dơ dáy bẩn thỉu, nơi thế này mà còn có người ở được, quả là kỳ tích!"

"Má ơi! Thật buồn nôn......"

......

Kiều An Mạn dọc theo cầu thang đều nắm lỗ mũi, lanh lảnh phát ra giọng mũi không ngừng truyền ra từ đôi môi.

Trên cánh cửa sắt cũ kĩ đã rỉ sét, khi cô khẽ đẩy, một lớp sắt gỉ lập tức tróc ra.

Thừa dịp Kiều Tâm Du lấy ra cái chìa khóa mở cửa, Kiều An Mạn nhéo mạnh vào mông cô một cái rõ đau, cô ta đẩy mạnh Kiều Tâm Du một cái, thành công giật lấy chủ quyền, vươn tay đẩy cửa, nghênh ngang bước vào.

Chân mới vừa vặn bước vào, giọng nói chanh chua đã được bay ra ——

"Woa! Nhỏ như vậy sao người ở được, quả thật so với phòng vệ sinh nhà tôi còn nhỏ hơn đó!" Kiều An Mạn đột nhiên quay đầu lại, nụ cười đùa treo trên mặt có chút hả hê, "Kiều Tâm Du, tôi nghĩ cô không cần ở lại căn phòng nhỏ bẩn thỉu như vềy đâu, trở về nhà họ Kiều! Ít nhất thì phòng của cô trước kia tôi vẫn còn thay cô giữ lại, mặc dù đã chất đống đồ, nhưng so với nơi này nó còn rộng rãi hơn nhiều."

Gian phòng này mặc dù rất nhỏ, nhưng mọi thứ đều rất đầy đủ, qua mấy ngày được Kiều Tâm Du trang hoàng lại, nơi này đã có một chút hơi thở đáng yêu, mềm mại, dịu dàng của phái nữ mà cô mang tới.

Kiều Tâm Du bực mình bước vào, lạnh lùng lườm cô ta một cái, "Cô xem cũng đủ rồi, cười nhạo cũng đủ rồi, giờ hẳn có thể đi rồi chứ!" Kiều Tâm Du mở cửa, ra lệnh đuổi khách.

"Kiều Tâm Du, tôi dù gì cũng là chị họ của cô, lần đầu đi thăm chỗ ở của cô, chẳng phải cô nên rót cho tôi một ly trà sao, tôi mới ngồi một chút thôi cô đã ra lệnh đuổi người rồi, sao vậy? Nhà họ Kiều có dạy loại người này sao?" Kiều An Mạn không để ý tới lời nói của Kiều Tâm Du, mông cô ta ngã xuống một cái, ngồi lên ghế sofa, nhưng khi mông cô ta vừa chạm đến ghế sa lon "lão Trương" cũ rích kia, giống như có lửa thiêu đốt mông đít mình, cô ta lập tức nhảy lên, "Ngồi trên cái ghế sa lon này, quả thật là phỉ báng cái mông của tôi."

Kiều Tâm Du dựa nửa người trên tường, như đang xem một màn kịch, lười biếng nhìn biểu tình khoa trương trên mặt cô ta, "Thăm thú đủ chưa, có thể đi rồi chứ?" Giọng nói mềm yếu bất lực, bắt Kiều Tâm Du đối phó với hạng người tự cho mình là tâm điểm, vô liêm sỉ này, thật sự là vô lực mà.

Lấy kinh nghiệm Kiều Tâm Du đối với loại phụ nữ này, ắt hẳn nếu tối nay cô ta không phê bình từng món đồ, từng góc phòng, tuyệt đối sẽ không dễ dàng rời đi.

"Vẫn chưa!" Kiều An Mạn trực tiếp nói.

Kiều An Mạn nghênh ngang đi vào phòng ngủ của Kiều Tâm Du.

"Con người này, sao lại có thể như vậy......" Kiều Tâm Du bước nhanh về phía trước, ngăn cô ta lại, nhưng Kiều An Mạn đã tiến vào trong rồi.

"Ôi! Gian phòng nhỏ như vậy, cô có cảm giác mình đang ngủ trong ổ chó không?" Kiều An Mạn thở dài lắc đầu một cái, đôi con ngươi đen mang theo tia sáng sắc bén lóe sáng, liếc nhìn thấy thứ đang tỏa ra ánh hào quang trên gối đầu, đôi mắt cô ta thoáng chốc sáng lên.

Cô di chuyển bước chân, như không có việc gì, chậm rãi tới gần nó, "Sao cô lại tới nước này chứ? Thằng đàn ông mua cô đâu? Đúng rồi, anh ta hình như tên là Nhâm Mục Diệu, tổng giám đốc tập đoàn Nhâm Thị thì phải, anh ta nhiều tiền như vậy, cô phục vụ anh ta bao lâu nay, chẳng lẽ cũng không cho cô tiền chia tay sao?"

Vừa nghe đến ba chữ "Nhâm Mục Diệu", đôi mắt Kiều Tâm Du bỗng chốc ảm đạm, nỗi chua xót trong lòng cô sôi trào, cô cúi đầu, che giấu lớp màng ẩm ướt nơi đáy mắt.

Kiều An Mạn chớp lấy cơ hội, nhanh chóng cúi người xuống, tay mở nhanh ra, lấy thứ phát ra luồng sáng bạc lấp lánh nhét vào túi. Nguồn: http://truyenfull.vn

"A! Tôi quên mất, cô là món hàng được bán cho anh ta mà, lúc đầu anh ta đã tốn năm ngàn vạn mua cô, sao lại có thể chịu tốn thêm tiền trên người cô nữa chứ? Năm ngàn vạn ai...... Sao cô lại có thể tự do nhanh như vậy?" Con ngươi Kiều An Mạn xoay chuyển một cái, "Chắc không phải cô trốn ra đó chứ?"

"Không phải!" Kiều Tâm Du nhanh chóng đáp lời, chặn đi ý nghĩ trong đầu cô ta, "Nhìn đủ chưa, có thể đi rồi chứ? Tôi mệt lắm, muốn ngủ!"

Kiều An Mạn chậm rãi dời bước ra khỏi phòng ngủ của Kiều Tâm Du, đột nhiên xoay người hỏi: "Phương Đình có biết cô ở đây không?"

"Không biết!" Kiều Tâm Du lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, "Đừng nói với anh ấy đó!"

"Nói nhảm!" Kiều An Mạn vênh váo đắc ý nói. Cô không tốt bụng như vậy đâu, để cho Phương Đình biết tình cảnh của cô ta, sau đó sẽ bay đến bên cạnh cô ta à, còn lâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.