Gặp Lại Em Sau Ba Năm

Chương 22: 22: Chu Tổng Giám Đốc





Lần này Ninh Dư không có cự tuyệt nữa, cô nhận lấy hợp đồng rồi xem xét một chút.

Lương thực sự cao, đãi ngộ cũng tốt vô cùng.

Các mục khen thưởng cũng rất nhiều.

Vì thế, sau khi đọc kỹ hợp đồng, Ninh Dư lấy bút ra dứt khoát ký vào.
Triệu Khang nhìn loạt động tác của cô, xúc động muốn khóc.

Cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ rồi.

Tiền lương của tôi giữ lại được rồi...
“Tốt tốt tốt...bắt tay bắt tay nào.

Sau này chúng ta là đồng nghiệp rồi.

Chuyện ở phòng Marketing làm phiền em thêm 1,2 bữa nữa nhé.

Em lo nổi không? Anh đang kiếm nhân lực cho cả phòng Marketing và phòng Tổng giám đốc của chúng ta, để kiếm người phù hợp thực sự hơi khó một chút.

Yên tâm là mấy ngày cực khổ này của em công ty sẽ có bù đắp xứng đáng nhé.”
“Vâng, em vẫn ổn.

Anh cứ từ từ kiếm cũng được ạ.”

“Ừm ừm, cảm ơn em nhiều lắm luôn đó Tiểu Dư.

Còn đây là việc hôm nay của em nè.

Có gì nhớ ăn sáng rồi hãy làm nhé.

Anh về nhà một lát đây.

Tạm biệt em.”
Nói xong Triệu Khang cũng nhanh chóng dọn dẹp bàn làm việc của mình rồi phòng về nhà.
Vì là nhân viên của phòng Tổng giám đốc, lại làm việc tăng ca không có giờ giấc.

Nên từ đó đến giờ Chu Tử Hiên cũng không có quy định giờ làm việc của Triệu Khang và Quách My.

Tiền lương của hai người công ty cũng chỉ trả một phần theo hợp đồng trên giấy, còn lại đều là Chu Tử Hiên móc tiền túi ra trả thêm cho hai người họ.
Cũng vì móc tiền túi, nên anh cũng bào mòn không ít sức lực của hai người này.

Nhưng mà rõ ràng là lương thưởng rất công bằng, nên Triệu Khang cùng Quách My vẫn rất nguyện ý đi theo Chu Tử Hiên.
Ninh Dư sau khi quyết định ký hợp đồng, lòng cô cũng nhẹ nhàng hơn.

Với mức lương như thế này, tiền viện phí của mẹ và tiền lương của chị Phùng đã có thể dễ dàng giải quyết rồi.

Cô cũng an tâm được phần nào.

Tối nay cô sẽ soạn một bản hợp đồng mới gửi cho chị Phùng.
Ninh Dư mở tài liệu mà ban nãy Triệu Khang đưa cho cô xem qua một chút, sau đó cô bắt đầu hơi cứng đờ...Ừm, lương gấp ba thì công việc cũng nhiều gấp ba.

Đầu Ninh Dư hơi đau, cô nhớ hôm qua trong phòng nghỉ có cafe, liền đi vào đấy dự tính pha một ly cafe.
Ninh Dư cắt một gói cafe hòa tan, sau đó cho nước nóng vào.

Mùi cafe bắt đầu lan tỏa ra cả căn phòng.

Ninh Dư hài lòng hớp một ngụm.

Còn chưa kịp nuốt xuống thì giọng nói trầm thấp từ tính của người nào đó vang lên, dọa cô suýt chút nữa thì phun luôn cafe ra ngoài.
“Đã ăn gì chưa mà uống cafe rồi?”
Chu Tử Hiên từ cửa phòng đi đến cạnh Ninh Dư.

Trên tay anh xách túi to túi nhỏ.
Ninh Dư vẫn còn chưa hoàn hồn, bị giọng nói của anh làm cho giật mình.

Quay sang nhìn anh trợn tròn mắt.

Cô vừa quay sang nhìn, thì Chu Tử Hiên liền cầm lấy cái ly trên tay cô đặt xuống, sau đó nhét vào tay cô mấy cái túi kia.

Ninh Dư nuốt ngụm cafe xuống, sau đó chớp chớp mắt nhìn cái túi trong tay mình.
“Ăn sáng với anh nhé? Là những món em thích.”
Ninh Dư lại mở túi giấy ra nhìn một chút, có bánh bao, có quẩy, có cháo trắng, còn có mì.

Lại nhìn trên bàn ăn, anh đặt hai ly sữa đậu nành nóng ở trên bàn.

Mí mắt Ninh Dư giật giật, Chu Tử Hiên mua đồ ăn cho heo à? Nhiều như vậy.
“Anh mua cho cả anh Triệu và chị Quách sao?”
“Không, chỉ mua cho em.”
Nói rồi Chu Tử Hiên cầm tay kéo Ninh Dư ngồi vào bàn ăn.

Ninh Dư liếc nhìn chỗ tay đang bị anh nắm, vẫn chưa tin được là Chu Tử Hiên thực sự đang ở trước mặt mình.

Đã quá lâu rồi Ninh Dư không gặp anh, không có bất cứ tin tức nào của anh.

Bây giờ đùng một phát Chu Tử Hiên bằng xương bằng thịt ở trước mặt mình, đúng là vẫn chưa thể tin được.
Ninh Dư thất thần, tay cũng thấy nóng lên, cô hơi ngượng muốn rút tay về.

Dù sao cách xa ba năm, mấy cái tiếp xúc cơ thể này vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Ninh Dư vẫn chưa thích ứng.
Chu Tử Hiên thấy cô như vậy, chỉ cười cười thả tay ra.

Hai người ngồi xuống bàn ăn, Chu Tử Hiên bắt đầu bày đồ ăn ra.

Rồi anh cầm lấy ly sữa, mở nắp ra rồi đặt cạnh Ninh Dư.
Mùi thức ăn và sữa đậu nành bắt đầu tỏa ra, hương thơm làm Ninh Dư nuốt nước bọt một cái.
“Anh mua những món này ở mấy chỗ nổi tiếng gần đây, phải xếp hàng rất lâu.


Em ăn nhiều một chút.”
Ninh Dư bỗng nhiên thấy mũi chua xót một, sao mới sáng sớm không chịu ngủ thêm một lát, lại chạy đi xếp hàng mua thức ăn cho cô chứ.
“Tử Hiên, anh...”
Lời vừa nói ra khỏi miệng, Ninh Dư lại im bặt.

Bây giờ cô nên gọi anh là Chu tổng, hay là Tử Hiên đây?
Chu Tử Hiên nghe cô gọi tên mình như vậy, hai mắt híp lại, khóe môi liền cong lên.

Quay sang nhìn cô.
“Em vừa nói gì? Anh không nghe.”
Ninh Dư thấy vẻ mặt đắc ý của anh, lại ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác.

Nhỏ giọng nói.
“Anh nghe rồi...”
Chu Tử Hiên lại lắc lắc đầu, mặt dày mở miệng nói tiếp, mà lời nói của anh thì cũng chả thèm che giấu là mình thực sự nghe cô gọi rồi.
“Chưa nghe, gọi lại một lần nữa.”
“...”
“Dư Dư, mau lên.”
Ninh Dư lườm Chu Tử Hiên một cái, trong vô thức thì còn lỡ miệng nói được.

Bây giờ cái người kia vừa nhìn cô chằm chằm vừa giục cô gọi anh, làm sao mà Ninh Dư mở miệng được chứ!
“Chu tổng giám đốc, anh nghiêm túc chút đi.”.