Gia Cát Linh Ẩn

Chương 316: Linh nhi, nàng ướt rồi




Vẻ mặt Sở Lăng Thiên đau khổ, ai oán nhìn Gia Cát Linh Ẩn, chậm chạp bò lên giường, lấy chăn trùm kín mình lại.

Gia Cát Linh Ẩn đặt Tiểu hoàng tử nằm giữa hai người, Sở Lăng Thiên ngây ngô nghĩ thật muốn một tay nhấc tiểu tử này vứt đến trên giường Kinh Phong. Đồ ngon ngay trước mắt lại không ăn được.

Y vươn tay qua, đặt vào chỗ mềm mại của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve. Bỗng nhiên, y ngồi dậy, bò sang phía bên kia của Gia Cát Linh ẩn, rốt cuộc hai người cũng nằm cùng một chỗ.

Sở Lăng Thiên thỏa mãn mà đem thân thể nóng như lửa của mình dán lên lưng nàng tay thò đến phía trước ngực nàng mà vuốt ve.

“Đừng quậy, đừng làm đứa nhỏ thức giấc.” Gia Cát Linh Ẩn đè tay y lại, nhỏ giọng nói, “Chàng vẫn đang bị thương!”

“Ngươi ta muốn nàng thôi.”

Tay không rời khỏi, bàn tay mang lửa nóng lại tham nhập vào vạt áo của nàng, không kiêng nể gì mà vuốt ve thân thể nàng. Chậm rãi kéo quần áo của nàng xuống phía dưới một chút, bờ vai trắng mịn liền lộ ra bên ngoài.

Chân dài áp lên trên thân thể nàng, tiếp theo cả thân thể đều đè lên, cắn lấy vành tai mẫn cảm của nàng.

Nháy mắt, Gia Cát Linh Ẩn bị sự dịu dàn của y hòa tan, nhìn sang đứa nhỏ đang ngủ say ở bên cạnh, nằng nhắm mắt một cái, chủ động hôn lấy y. Sở Lăng Thiên xấu xa cười cười, “Linh nhi muốn sao?”

Thời điểm y đang chuẩn bị động thân tiến vào, bỗng nhiên nhìn thấy một đôi mắt đen láy của Tiểu hoàng tử không chớp mắt nhìn mình. Thân thể liền mềm nũn, nhất thời mất đi khí thế.

“Linh nhi, nhanh mang nó đi chỗ khác đi, nếu không vi phu không động đậy được. Xú tiểu tử, nhìn cái gì vậy!”

“Đi xuống!” Gia Cát Linh Ẩn đẩy đẩy, nhỏ giọng nói, “Nhịn hai ngày nữa là được rồi.”

“Ô…” Ủy khuất nhìn nữ tử trước mặt, đột nhiên hậm hực, tay không cam lòng mà tham nhập vào vạt áo, dán vào nơi mềm mại của nàng mà vuốt ve.

Dày vò đến nửa đêm Sở Lăng Thiên mới đi ngủ.

Đêm đó, Lục vương phủ bị cháy, cháy mất nửa hậu viện. Người của Lục vương phủ bận rộn đến rạng sáng mới dập tắt được lửa.

Tin tức rơi vào Thất vương phủ, Sở Lăng Thiên vừa lòng mà khích lệ Kinh Phong một hồi. Sở Lăng Hiên liên tiếp khiêu chiến y, y đều không đánh trả, lần này định tổn thương nữ nhân của y, y chỉ dạy dỗ hắn một chút mà thôi.

Sáng sớm trong cung liền truyền tin tức đến. Hoàng Thượng triệu Sở Lăng Thiên vào cung, suốt hai ngày vẫn không trở về.

Gia Cát Linh Ẩn ôm Tiểu hoàng tử, cùng với Nguyệt Lan, Tiểu Điệp đi dạo ngoài đường. Nhìn thấy phía trước có rất đông người vậy quanh, lòng hiếu kỳ thúc giục nên đã đi tới xem, chỉ thấy vài người vừa vớt lên một thì thể. Nàng nhíu mày, thấy có chút quen mặt, nghĩ nghĩ sau đó lộ ra một tia cười lạnh. Là Phù Dung, xem ra nàng ta không rời khỏi Ngân Đô mà là chết ở trong tay Chu Tuyết Tranh. Cho nàng ta đường sống lại không biết mà chạy đi.

“Tiểu thư, người biết người này sao?” Nhìn thấy vẻ mặt của Gia Cát Linh Ẩn, Nguyệt Lan nghi hoặc hỏi.

“Biết, nàng ta cùng Điện hạ rất quen thuộc.” Nàng nói chuyện cũng rất thẳng thắn.

“Tiểu thư, thời gian ba ngày đã đến, có phải nên đưa Tiểu hoàng tử vào trong cung không?” Nguyệt Lã đã sớm nhận ra, Thất điện hạ không thích đứa nhỏ này.

“Bây giờ ta sẽ vào cung.”

Hai ngày rồi Sở Lăng Thiên không hồi phủ nàng cũng rất lo lắng. Kinh Phong mang tin tức về nói Điện hạ vẫn luôn ở trong thư phòng của Hoàng Thượng, không có đi ra ngoài.

Mang đứa nhỏ tới cung của Chu Tuyết Tranh, Chu Tuyết Tranh không nói hai lời liền tiếp nhận đứa nhỏ, cũng không nói nhiều lời với Gia Cát Linh Ẩn.

“Đứa nhỏ cũng đã đưa đến, mời Tam tiểu thư, bản cung còn có chuyện khác phải làm.”

Gia Cát Linh Ẩn giương mắt lên, không nhanh không chậm nói, “Thần phi nương nương, hôm nay ta có tới xem thi thể của Phù Dung, nương nương ra tay thật nhanh chóng.”

“Tam tiểu thư đang nói cái gì, bản cung nghe không hiểu. Thiên ca ca có khỏe không?”

“Thần phi nương nương, ta hiện tại là Thất vương phi, vẫn gọi ta là Tam tiểu thư chỉ sợ là không ổn? Người là phi tử của Hoàng Thượng, là bề trên, Thất gia hẳn phải gọi người một tiếng nương nương chứ, người gọi chàng là ca ca không phải là sẽ khiến người khác cười chê sao?”

“Nói như vậy thì Thất vương phi cũng nên gọi bản cung một tiếng mẹ mới đúng.”

“Đồ có thể ăn bậy, còn mẹ thì không nên nhận bậy.” Gia Cát Linh Ẩn đứng lên, “Tiểu hoàng tử giao cho Thần phi nương nương, cáo từ. A, đúng rồi, Thần phi nương nương cảm thấy hợp tác với Sở Lăng Hiên là một lựa chọn sáng suốt sao?”

Nghe vậy Chu Tuyết Tranh cười cười, “Bản cung nghe không hiểu.”

Đi ra, Gia Cát Linh Ẩn liền nhìn thấy Liên công công liền chặn ông lại hỏi chuyện ở ngự thư phòng. Liên công công nói với nàng, trong thư phòng chỉ có hai người Hoàng Thượng và Thất điện hạ, ngoại trừ thời gian dùng bữa thì những người khác không thể quấy rầy.

Dịch Khôn cung. Sắc mặt Hoàng hậu âm trầm, nước trà trong chén lạnh lại được đổi đi đổi lại vài lần, nhưng mà một ngụm bà một ngụm cũng chưa uống. Tiêu ôn cúi người xuống, đứng ở trước mặt bà báo một loạt tin tức.

“Ngươi nói Hoàng Thượng cùng Sở Lăng Thiên ở trong thư phòng đến hai ngày vẫn chưa ra?”

“Bẩm nương nương, đúng ạ.”

“Biết bọn họ nói chuyện gì không?”

“Hoàng Thượng không cho người khác đến gần, chỉ có cung nữ mang đồ ăn được đi vào, hình như là nghe được cái gì mà lật ngôi, đại loại mấy từ gì mà thái tử.”

“Sao có thể thế được!” Thân thể Hoàng hậu run rẩy một chút, “Chẳng lẽ Hoàng Thượng thật sự muốn phế truất Thái tử, lập Sở Lăng Thiên làm Thái tử hay sao? Không được, bản cung không thể ngồi chờ chết!”

“Nương nương có muốn tìm Thái tử thương lượng một chút?”

“Không cần, bản cung không thể trơ mắt nhìn Dực nhi bị phế bỏ được!” Sở Lăng Thiên, dám tranh với Dực nhi, bản cung sẽ không khách khí! Tĩnh phi a Tĩnh phi, ngươi chiếm lấy sủng ái của Hoàng Thượng, còn của ngươi lại chiếm lấy tình thương của cha của Hoàng Thượng, dựa vào cái gì chứ? “Phủ Quốc công truyền đến tin tức nói ngày mai dân chúng tự mình làm lễ tiền đưa Liên Thương Tĩnh là thật?”

“Bẩm nương nương, là thật ạ.”

“Được! Bản cung có biện pháp. Ngươi lại đây, bản cung có chuyện giao cho ngươi làm!” Hoàng hậu ở bên tai Tiêu Ôn thì thầm dặn dò một hồi, “Đi làm ngay đi!”

“Vâng, nương nương!” Trong lòng Tiêu Ôn thở dài một hơi. Thất vương phi, nô tài cũng không có cách nào khác, cũng chỉ là làm việc cho chủ nhân thôi.

Cửa ngự thư phòng rốt cục cũng mở ra. Sở Lăng Thiên vừa ra liền nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn, trong lòng nhất thời ấm áp, giờ phút này người mà y muốn gặp nhất chính là nàng.

Đi tới, vội vàng ôm mà hôn lên đôi môi hồng hào của nàng, tham lam hút lấy mùi hương thơm ngát của nàng, cho đến lúc nàng thở hồng hộc mới buông ra.

“Khụ!” Không biết Sở Kim Triêu đứng ở sau lưng bao lâu ròi, xấu hổ mà ho một tiếng.

Sắc mặt Gia Cát Linh Ẩn ửng đỏ, ngượng ngùng cúi đầu, nhéo một cái vào trên lưng Sở Lăng Thiên.

“Thiên nhi, trở về nghỉ ngơi sớm đi. Tam nha đầu, Tiểu hoàng tử đâu?”

“Phụ hoàng, Tiểu hoàng tử đã đưa đến cung của Thần phi nương nương rồi.”

“Mấy ngày nay vất cả cho con rồi.”

“Nhi thần không vất vả.”

“Được rồi, mau về đi thôi!”

Nắm lấy vòng eo của Gia Cát Linh Ẩn, trong lòng Sở Lăng Thiên ngứa ngáy. Rốt cuộc cũng mang tê xú tiểu tử kia đi trả rồi, trở về là có thể…

“Cười cái gì?” Thấy mặt y mang ý cười, Gia Cát Linh Ẩn nghi hoặc hỏi.

“Không có gì, đi thôi, hồi phủ!”

“Phụ hoàng tìm chàng có chuyện gì?”

“Nước Tinh Long, nước Đại Mạc đã ra binh rồi, chiến trận hết sức căng thẳng, phụ hoàng bảo ta chuẩn bị sẵn sang.”

“Thương thế của chàng?”

“Tốt hơn nhiều, phải tin tưởng nam nhân của nàng.”

“Vậy chàng phải xuất chinh sao?”

“Bây giờ không nên nói, hồi phủ rồi nói sai!” Đến trên giường rồi nói!

Vừa mới tiến vào cửa Thất vương phủ, Sở Lăng Thiên đã ôm lấy cả người Gia Cát Linh Ẩn, nhanh chóng đi về phía phòng ngủ. Biết ý đồ của y, Gia Cát Linh Ẩn lại không nhịn được váo vào thắt lưng của y.

“Linh nhi, nơi đó là vị trí nhạy cảm của vi phu.”

Đem nàng đặt vào trên giường, một giây đồng hồ Sở Lăng Thiên cũng không chờ được, liền cúi đầu hôn lên đôi môi hồng nhuận của nàng, tùy ý mút vào, giống như nhiều thế nào cũng không đủ. Bàn tay to dán lên nơi mềm mại của nàng, mỗi tế bào trong thân thể đều cảm thấy rất khoan khoái.

Quần áo Gia Cát Linh Ẩn không cánh mà bay, “Đừng xé, bộ đồ này mới may!”

“Vi phu không thiếu tiền!”

Tay đi xuống, chạm vào sự ẩm ướt ở nơi u cốc. “Linh nhi, nàng ướt rồi.”

“Vô lại!”

“Ừ! Vi phu thích bộ dạng này của nàng!”

Sở Lăng Thiên tách hai chân thon dài của nàng ra, tìm được cửa động, vui vẻ mà đi vào trong.

“Linh nhi, thật chặt…”

“Vô lại! A…”

Mặt trời chiều ngã về Tây, người trên người phát tiết lần này đến lần khác. Gia Cát Linh Ẩn dùng hết toàn bộ khí lực trong người, đẩy Sở Lăng Thiên đang không động đậy xuống.

“Sở Lăng Thiên, vì sao tinh lực của chàng lại tốt như vậy chứ! Kiếp trước nhất định là rắn!”

“Không vui sao? Hử?” Âm thanh tà mị, môi y lại tới gần.

“Sở Lăng Thiên, chàng dám đến nữa ta liền đá chàng xuống giường! Ta đói bụng!”

Sở Lăng Thiên dùng chăn bọc nàng lại thật kỹ lưỡng, ôm vào phòng tắm, phục vụ nàng cùng tắm một cái mới đi dùng bữa.

Lúc dùng bữa, Ưng tổng quản tiến đến bẩm báo, ngày mai dân chúng ở ngoài thành Ngân Đô làm lễ tưởng niệm Tĩnh phi, lúc này Sở Lăng Thiên cùng Gia Cát Linh Ẩn cũng quyết định đi xem.

Dùng xong bữa tối, liền đi nghỉ ngơi sớm. Vào lúc bọn họ tắm rửa thì a hoàn cũng đã đổi chăn nệm mới.

Một đêm này Sở Lăng Thiên không có đòi hỏi, chỉ là ôm lấy nàng yên lặng ngủ.

Ngày hôm sau rời giường sớm, sau khi thu dọn xong hai người liền đi về phía ngoài thành. Ngoài thành đã có rất nhiều người tụ tập, bọn họ đều là những người từng nhận qua ân huệ của Tĩnh phi, mỗi người đều mang theo một bông hoa lụa màu trắng.

Ánh mắt Gia Cát Linh Ẩn dừng lại trên một cặp phu thê trung niên, cách ăn mặc tầm thường nhưng khí chất lại không giống người, nàng tập trung nhìn hóa ra là Hoàng Thượng cùng Hoàng hậu. Lôi kéo ống tay áo Sở Lăng Thiên, chỉ chỉ vào hai người cho y xem. Sở Lăng Thiên cũng sửng sốt trong phút chốc. bọn họ sao lại ở chỗ này?

Bỗng nhiên, trong đám đông truyền đến một trận gào khóc, ngay lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Sở Lăng Thiên kéo Gia Cát Linh Ẩn đi vào, chỉ thấy một nam trung niên ngồi dưới đất, trong tay cầm bức họa của Tĩnh phi, ngón tay thô ráp vuốt ve trên mặt bà hết lần này đến lần khác.

“Này, ngươi làm gì vậy?” Có người nhìn không được, tức giận quát, “Tĩnh phi nương nương là đại Bồ Tát, sao ngươi có thể sờ mặt của Bồ Tát như vậy? Mau dừng tay!”

“Dừng tay! Dừng tay!”

Người mới vừa nói liền tiến lên muốn cướp lấy bức tranh, người nọ lại gắt gao ôm lấy, bộ dáng có liều mình cũng phải giữ lấy bức tranh, mặc cho tay bị bóp chặt đến nỗi chảy máu cũng không buông tay.

“Tĩnh nhi, Tĩnh nhi, sao nàng lại đi?” Bỗng nhiên hắn cất cao giọng, “Lâm Phong đến nhìn nàng, ta đã tới chậm!”

Lâm Phong? Nghe thấy cái tên này, thân thể Sở Kim Triêu đột nhiên chấn động. Cái tên này quả thực như sấm bên tai, Lâm Phong là thanh mai trúc mã của Tĩnh nhi ở nước Đông Lan.

“Tĩnh nhi, sao nàng lại đi sớm như vậy? Con của chúng ta có khỏe không?” Lâm Phong khóc hô.

Những người khác cũng đều khiếp sợ không thôi, chẳng lẽ người này có quan hệ gì đó với Tĩnh phi?

“Hừ! Ngươi tránh ra, không được chửi bới danh dự của Tĩnh phi nương nương!” Một nam hán tráng kiện tiến lên, lôi người nọ từ mặt đất lên, đe dọa, “Ngươi còn dám nói thêm một chữ, lão tử liền đánh chết ngươi!”

“Tĩnh nhi, Tĩnh nhi, nàng xem, nàng viết thư cho tat a vẫn còn giữ.” Đối với lời nói của những người khác, Lâm Phong ngoảnh mặt làm ngơ, một lòng nhào vào bức họa phía trước.