Gia Cát Linh Ẩn

Chương 5: Linh nhi đến cảm ơn mẹ




“Thiên Thu à, tam tiểu thư không tin đây là thức ăn ngon nhất trong phủ, ngươi tới đây làm chứng cho ta đi, nô tài nào dám lừa Tam tiểu thư.” Tiêu quản gia vừa nói, vừa hướng mắt về phía Thiên Thu.

Nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu quản gia, xem ra hai người họ đã từng thông đồng với nhau rất nhiều lần, Thiên Thu lập tức hiểu ý của Tiêu quản gia: “Đúng vậy, Tam tiểu thư, người xem đi trong canh này còn có rau, ngày thường chỉ có nước không, người nhìn con cá này xem, mặc dù đã có mùi, nhưng Đại tiểu thư cũng đâu được ăn. Thức ăn của Tam tiểu thư, toàn là ngon nhất.”

“Các người nói dối trắng trợn!” Nguyệt Lan vô cùng tức giận, nhịn không được chỉ trích Tiêu quản gia cùng Thiên Thu.

“Nguyệt Lan, không được vô lễ.” Gia Cát Linh Ẩn cười, “ Tiết kiệm là tốt, chúng ta cần phải noi theo gương cha mới phải. Đa tạ Tiêu quản gia quan tâm.” Gia Cát Linh Ẩn đứng lên, lảo đảo một chút, đụng vào Thiên Thu.

“Tam tiểu thư, người không sao chứ?” Thiên Thu đỡ lấy Gia Cát Linh Ẩn.

“Không có việc gì, làm phiền tới Thiên Thu rồi.”

“Tam tiểu thư nghỉ ngơi đi.” Khóe miệng Tiêu quản gia hiện lên một nụ cười đắc ý, hậu viện của phủ Thừa tướng, ngoài trừ đại phu nhân, còn không phải hắn một tay che trời sao.

“Tiểu thư, chuyện này…” Nguyệt Lan tức đến giậm chân, sự bảo vệ của Nguyệt Lan đối với Gia Cát Linh Ẩn, ai cũng nhìn ra được.

Cả quá trình Mộc Tê không nói gì, trên mặt cũng không biểu lộ chút cảm xúc gì, điều này khiến cho Gia Cát Linh Ẩn coi trọng nàng hơn.

“Dọn thức ăn vào đi, lát nữa ta đi xem náo nhiệt.” Khóe miệng Gia Cát Linh Ẩn hiện lên nụ cười nhạt.

Đúng thời gian, Gia Cát Linh Ẩn xách giỏ đi ra ngoài.

“Tiểu thư, người đi đâu?” Nguyệt Lan hoảng hốt giữ Gia Cát Linh Ẩn lại, “ Đêm nay thừa tướng mở tiệc tiếp khách, tiểu thư không nên ra ngoài, ngộ nhỡ đụng chạm vị đại nhân nào…”

“Nguyệt Lan không cần lo lắng, nơi ta muốn đi, chính là tiệc tối nay.”

“Tiểu thư, lão gia không thích người, tiểu thư mạo muội đến, chỉ sợ lão gia sẽ xử phạt người.”

“Các ngươi cứ đợi ở Trục Nguyệt Hiên đi, mình ta đi là được.”

“Tiểu thư, nô tỳ đi theo người.” Mộc Tê nói.

Gia Cát Linh Ẩn sửng sốt, không nghĩ tới Mộc Tê lại có can đảm này, “Đi thôi.”

Trong điện tổ chức yến tiệc ở phủ Thừa tướng, Gia Cát Chiêm và Gia Cát Vũ ngồi ở hai bên, vị trí chủ tọa để trống. Đại phu nhân và Gia Cát Hồng Nhan cũng tham dự yến hội, Gia Cát Chiêm sao có thể bỏ qua cơ hội để Gia Cát Hồng Nhan xuất đầu lộ diện, huống chi đêm nay có một nhân vật quan trọng xuất hiện, nếu Gia Cát Hồng Nhan có thể kết thân, cũng không uổng công phủ Thừa tướng đã mất bao năm để bồi dưỡng nàng.

Quan viên không ngừng đi đến chúc mừng, nói những lời tâng bốc nịnh bợ, trên mặt Gia Cát Chiêm cùng Gia Cát Vũ không giấu được vẻ kiêu ngạo, ngoài miệng lại nói những lời khiêm tốn dối trá.

“Tam tiểu thư, người không thể vào được.” Ngoài cửa điện, Tiêu quản gia ngăn Gia Cát Linh Ẩn lại.

“Tiêu quản gia, tiểu thư tìm lão gia là có việc cần bẩm báo, xin ngài đi báo cho.” Mộc Tê cố ý lớn giọng nói.

Gia Cát Linh Ẩn liếc mắt khen ngợi nhìn Mộc Tê, miệng lại trách cứ nói, “Mộc Tê không được vô lễ, phải nhìn xem đây là đâu chứ.”

“Nô tỳ biết sai rồi.” Mộc Tê cúi đầu, thuận miệng nói.

Nghe thấy tiếng nói bên ngoài, Đại phu nhân đứng dậy đi ra ngoài, nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn, nhíu mày hỏi, “ Linh nhi, con tới đây làm gì?”

“Mẹ, nghe nói cha và mẹ mở tiệc đãi khách, Linh nhi tới để cảm ơn mẹ, cảm ơn mẹ vẫn luôn quan tâm tới Linh nhi, giờ lại còn chiếu cố để Linh nhi hồi phủ, trong lòng Linh nhi vô cùng cảm kích.” Gia Cát Linh Ẩn ngoan ngoãn nói.

“Vậy mau vào đi.” Trên mặt Đại phụ nhân hiện lên nụ cười quỷ dị, nếu Gia Cát Linh Ẩn tới tận đây để cảm ơn bà, không thể nghi ngờ là cho Đại phu nhân thể diện cùng thỏa mãn lòng ham hư vinh thật lớn của bà, ngày mai thôi, sự khoan dung rộng lượng, mỹ danh của bà đối xử tử tế với thứ nữ sẽ lan truyền khắp nơi. Nghĩ đến đây, Đại phu nhân nhanh chóng đón Gia Cát Linh Ẩn vào điện.