Gia Hữu Đại Giá Lang

Chương 67: Cố nhân về




Đầu tháng 6, vào tiểu thử (6,7,8 tháng 7), thời tiết dần nóng.

Thi công hơn ba tháng, nhà mới của Trần gia cuối cùng hoàn tất.

Bảo bảo hiện giờ cũng sắp 11 tháng, tính tình hoạt bát hiếu động, lúc 8 tháng Ngải Thanh đã bất ngờ phát hiện bé biết nói chuyện, có điều nói ra lại là "Bánh, bánh"*.

Mấy người Trần gia nghĩ mãi không ra, theo lý mà nói, câu đầu tiên hài tử nói đều là cha mẹ, sao đến nhà họ, mở miệng lại là "Bánh", lẽ nào là bá bá*? Nhưng Trần Lương cũng không có đại ca a, chẳng lẽ là chỉ Vương Lão Thực sát vách, nếu không thì là Hồ Tam.

Nhìn ba người đang trầm tư, Ngải Thanh là đánh chết cũng không dám nói ra chân tướng, không sai, "bánh" trong miệng bảo bảo không phải bá bá gì, mà là "ba ba", này vẫn là Ngải Thanh lén dạy bảo bảo, không ngờ lại bị bảo bạo nhớ kỹ, hiệu quả rõ ràng.

*Từ bánh 粑粑 đọc là baba phát âm giống từ  爸爸 baba (nghĩa là ba), còn từ bá bá 伯伯 đọc là bóbo, người xưa không gọi baba cho nên người Trần gia tưởng bé phát âm sai.

Không thể không nói, Trần Tử Kỳ xác thực là đứa bé thông minh lanh lợi, 8 tháng đã biết nói chuyện, 9 tháng có thể đi đứng, tuy còn chưa thể lưu loát đối thoại với người khác, từ ngữ nắm chắc lại không ít.

Lê Vân Thanh sớm đã phát hiện sự minh mẫn của bảo bảo, tuy bị đối phương hồi bé vứt bỏ qua, nhưng y vẫn định chủ ý bồi dưỡng bảo bảo thành trạng nguyên lang, làm rạng rỡ tổ tông trái lại là thứ yếu, quan trọng vẫn là không thể chôn vùi tài năng của hài tử.

Nháy mắt đã đến hạ tuần tháng 6.

Ngày này, Ngải Thanh và Trần Lương đang ngồi trong viện nhặt lựa rau củ vừa hái về, lá rau rất lớn, số lượng lại nhiều, Ngải Thanh định rửa rồi ngâm làm thành dưa muối. Lê Vân Thanh thì ôm bảo bảo đã có chút uể oải, vỗ mông nhỏ của bé, ru ngủ. Tô Dịch Dương tất nhiên là ở trong dược phòng hậu viện, nghiên cứu chế tạo thuốc mới của mình.

Cửa viện đột nhiên vang lên một loạt tiếng rối loạn, như là có không ít người.

Ngải Thanh và Trần Lương sau khi nhìn nhau một cái, vẫn là đứng lên, nhìn ra ngoài viện.

"Nghĩa phụ?" Mở to hai mắt, Ngải Thanh vẻ mặt không dám tin, sau khi sững một hồi, vội lau tay, chạy đến cửa.

Trần Lương vốn muốn đi theo, lại bị Lê Vân Thanh kéo tay, "Người đó là?"

"A cha, người đó chính là nghĩa phụ của Thanh nhi."

"Trần lão gia kia?"

"Vâng."

Đã là nghĩa phụ của Thanh nhi, hơn nữa trong chuyện của Trần Lương và Ngải Thanh, đối phương cũng xác thực đã quan tâm không ít, mình là phụ thân ruột của Ngải Thanh, thế nào cũng phải đích thân đi tiếp kiến. Nghĩ hồi, Lê Vân Thanh liền giao bảo bảo cho Trần Lương, đi ra.

Trần lão gia lúc này đang nói chuyện với Ngải Thanh, chỉ thấy một nam tử xa lạ hai tám hai chín tuổi đi tới mình.

Ngải Thanh xoay đầu, cũng nhìn thấy a cha mình, vội giới thiệu hai người với nhau.

"Vãn bối Lê Vân Thanh, kiến quá thừa tướng đại nhân." Lê Vân Thanh dẫu sao là người đọc sách, Trần lão gia tuy là nghĩa phụ của Ngải Thanh, nhưng luận tôn ti lớn nhỏ, lễ tiết thế tục này vẫn không tránh được.

Tuy lần đầu tiên gặp Lê Vân Thanh, nhưng hỏa nhãn kim tinh kiếp sống mấy mươi năm quan trường rèn đúc vẫn làm Trần lão gia nhìn cái liền nhìn ra nam tử trẻ tuổi trước mắt hẳn là người có tài, nghĩ rồi, lòng khát khao người tài liền rục rịch, có phải nên khuyên đối phương vào triều làm quan không.

"Nghĩa phụ, hai vị này là?" Trừ quản gia lần trước nghĩa phụ về đã gặp qua, bên cạnh đối phương lại thêm hai người, một nam tử trung niên, một bé trai, hơn nữa nhìn quần áo và khí chất, tuyệt sẽ không phải thủ hạ của nghĩa phụ.

Nam tử trung niên ước chừng 50t, tướng mạo tuy không tuấn lãng bằng Trần Lương, nhưng quanh thân lại tràn đầy bá khí, ánh mắt sắc bén sâu xa, hẳn là người làm quan vị trí cao; còn bé trai kia, tuổi không lớn, hẳn chừng 10t, nhưng bá khí mạnh mẽ trên người lại không hề kém nam tử trung niên, ngũ quan rất tốt, nếu lớn lên, phỏng chừng lại là một soái ca tuấn lãng, chỉ là vẻ mặt thật sự quá mức lạnh lùng.

Không biết vì sao, trực giác nói Ngải Thanh biết, hai người này thân phận e rằng hiển quý.

Nghe nghi vấn của Ngải Thanh, Lê Vân Thanh và Trần Lương theo sau tới cũng không nén được nhìn hai người, chỉ một cái nhìn, liền biết hai người này không phú thì quý, khí thế mạnh mẽ trên người ở trong viện lạc thôn quê thật sự không tương xứng lắm.

Trần lão gia đột nhiên nghe Ngải Thanh hỏi như vậy, thần sắc có chút cổ quái, nhưng nháy mắt biến điệu lại, giới thiệu với ba người, "Đây là Hoàng lão gia, bên cạnh là Hoàng thiếu gia." Chỉ vậy, liền không giải thích thêm nữa; lập tức lại xoay hướng hai người bá khí, trong ngữ khí mang theo chút cung kính, "Lão gia thiếu gia, vị này là Lê Vân Thanh a cha của Tô Ngải Thanh, y chính là Tô Ngải Thanh nghĩa tử của ta, người bên cạnh là Trần Lương con rể và___" Trần lão gia nhìn đứa bé trong lòng Trần Lương, nhất thời có chút ngây người, nhưng cũng rất nhanh phản ứng lại, "Và hài nhi của họ."

Nói xong, Trần lão gia lại duỗi đầu, muốn nhìn rõ bộ dáng đứa bé trong lòng Trần Lương, này là tôn tử của mình a.

Trần Lương đại khái là biết tâm ý của nghĩa phụ, liền đi tới chủ động đưa bảo bảo cho Trần lão gia.

Trần lão gia cười cười, vội vàng đón lấy, có lẽ là lần đầu tiên bế hài nhi, tay có chút vụng về, nhất thời không biết nên đặt thế nào mới tốt.

Ngải Thanh giải vây thay ông, hướng dẫn tư thế bế của nghĩa phụ.

Sau khi bế vững, Trần lão gia tỉ mỉ đánh giá hài nhi trong lòng, bộ dáng thật sự lanh lợi thông minh, đối với tôn tử này thích không thôi.

Có lẽ là bị ảnh hưởng của bầu không khí xung quanh, bảo bảo vốn có chút buồn ngủ, lúc này lại mở to đôi mắt xinh đẹp, thấy người lạ trước mắt, cũng không sợ, cười khanh khách với ông. Giọng lanh lảnh như chuông, thổi tan khô nóng và mệt mỏi của người xung quanh.

Trần lão gia thấy tôn tử đột nhiên cười với mình, trong lòng vui vẻ, mặt mũi không nén được mềm ra, hiện ra ý cười.

Hoàng lão gia bên cạnh sau khi vội vã chào hỏi ba người Ngải Thanh, tầm mắt liền thu lại toàn bộ đặt trên người Trần lão gia, thấy đối phương lại nở nụ cười với một đứa bé, trong lòng có hơi chua, lại sau khi ông xoay đầu cũng lộ mặt cười hiếm thấy với mình, hết thảy biến thành số không.

Nhìn Hoàng lão gia thần sắc biến ảo khó lường, trong lòng Ngải Thanh đột nhiên trào lên một xung động, cảm thấy giữa ông và nghĩa phụ....vội vàng lắc đầu, ý nghĩ này thật sự quá mức hoang đường.

Lê Vân Thanh và Trần Lương đứng một bên, trong lòng lại là một mảnh sáng tỏ.

Đón bốn người vào nhà, sau khi pha trà, mấy người liền trò chuyện, đề tài tất nhiên là vài chuyện vặt cuộc sống, còn có chuyện Trần lão gia từ quan định cư cố hương. Trần lão gia rất vừa ý bảo bảo, cứ ôm trong lòng trêu chọc, người luôn nói năng thận trọng hiện giờ xem ra cũng chỉ là lão nhân hòa nhã bình thường.

"Vân nhi, mau đến giúp một tay." Đang lúc mấy người nói chuyện hăng say, trong viện vang lên một tiếng nói, Hoàng lão gia nghe được, trong lòng giật mình, vội vàng đứng lên ra khỏi nhà chính.

Tô Dịch Dương đang nghiên cứu chế tạo một loại thuốc mới, linh cảm vừa đến, liền nghĩ đến thêm vài dược liệu có lẽ có thể thay đổi dược tính, thế là liền muốn nhờ Lê Vân Thanh đưa đến ít giấy mực, nhưng vừa ngẩng đầu, liền thấy một bóng dáng, có chút quen thuộc, chờ sau khi tỉ mỉ nhìn rõ, "Hoàng huynh?"

"Tô huynh."

"Hai người quen biết?" Nhìn thấy Hoàng lão gia đi ra, mấy người trong nhà chính cũng đến theo ra, liền thấy ông và Tô Dịch Dương chắp tay thi lễ, hơn nữa nghe khẩu khí, hiển nhiên là quen biết.

Hóa ra lúc trước khi Tô Dịch Dương lang bạt giang hồ, bất ngờ cứu Hoàng lão gia bị bỏ thuốc từ trong tay mấy người hắc y, lúc đó Hoàng lão gia đã thân trúng kịch độc, may mà gặp được là thần y giang hồ Tô Dịch Dương, bằng không e rằng sớm đã gặp Diêm Vương. Sau khi trị khỏi, Hoàng lão gia vì báo đáp Tô Dịch Dương, liền hứa với ông một lời hứa, thề chỉ cần đối phương cần, tùy thời có thể dựa vào tín vật đến tìm ông ấy. Tô Dịch Dương vẫn luôn không dùng đến, cho đến khi Ngải Thanh mang thai, mới lấy tín vật gửi thư cho đối phương, để ông chế ra dư luận nam tử sinh con là điềm lành.

Đều nói sự việc vô cùng trùng hợp, lần này quan hệ của cả nhà Ngải Thanh và mấy người Trần lão gia càng phức tạp, cũng càng thân mật.

Cơm tối tất nhiên là ăn ở Trần gia, Hoàng lão gia không có ý kiến, chỉ cần người bên cạnh vui vẻ là được, nhưng Hoàng thiếu gia bên người lại nhăn mày, nhịn không được oán giận, khẩu khí cũng như thần sắc, đều là lạnh băng, "Đồ ăn thôn quê, sao có thể ăn?"

Phải nói Hoàng thiếu gia, tuyệt không phải người kén ăn, chỉ là một đường theo đến thôn Trần gia, hơn nữa vừa nghĩ đến phụ hoàng vì người kia thà rằng vứt bỏ hoàng vị chịu khổ bần hàn này, trong lòng thế nào cũng không thoải mái nổi, hiện giờ từ đồ ăn thôn quê lấy bừa làm cớ, chỉ vì trút giận, phát tiết buồn phiền mà thôi.

Nhất thời, sắc mặt mấy người trong nhà chính đều không dễ coi, Ngải Thanh muốn khuyên gì, nhưng lại cảm thấy hiện tại không thích hợp.

"Ka ka ~ ka ka ~"

Tiếng lanh lảnh của bảo bảo đột nhiên vang lên trong nhà chính yên lặng, như tiếng chuông gió bị gió thổi lay, du dương êm tai, truyền vào trong tai mỗi người, xoa dịu bầu không khí vốn lúng túng trong không khí. Ngay cả Hoàng thiếu gia lạnh lùng cũng nhịn không được nhìn đứa bé phát ra tiếng "ca ca" kia.

"Ka Ka ~ ka ka ~" Bảo bảo dường như không hề nhận ra khí lạnh quanh thân đối phương, cười hì hì với Hoàng thiếu gia.

(Đứa bé thật tinh xảo!) Đây là lần đầu tiên Hoàng thiếu gia nghiêm túc quan sát bảo bảo, nhìn đứa bé vẫn cười không ngừng với mình, trong lòng đột nhiên cảm động, (Chẳng lẽ vừa rồi, nó là đang gọi ta ca ca?) Nghĩ đến đây, trên mặt băng sơn của Hoàng thiếu gia không nén được có chút tan chảy.

Hoàng thiếu gia thật oan uổng Tử Kỳ bảo bảo rồi, bảo bảo thuần túy chỉ là phát ra tiếng cười "ka ka", như trước kia, không có ý đặc biệt, mà bé sở dĩ nhìn Hoàng thiếu gia, cũng chỉ là bởi vì vừa nãy chỉ có hắn mở miệng nói chuyện, bảo bảo hiếu kỳ, liền cũng xoay đầu nhìn, hết thảy đều là do thích góp vui, điểm này bốn người Trần gia đều vô cùng rõ ràng, có điều thấy bảo bảo hóa giải nguy cơ, cũng đều không vạch trần.

"Ka ka ~ ka ka ~ ba ba ~ ba ba ~" Mang theo tiếng mơ hồ chỉ con nít có, trừ mấy đương sự rõ sự thật, rơi trong tai người khác liền thành, "Ca ca ~ ca ca ~ ôm ôm ~ ôm ôm ~"

*từ ôm và từ ba cũng phát âm giống nhau luôn

Đang lúc mọi người tưởng Hoàng thiếu gia lạnh lùng như băng sơn sẽ không thả lỏng, bất ngờ đã xảy ra.

Run run vươn hai cánh tay ra, hàm ý không nói cũng hiểu.

Trần lão gia bỗng chốc ngây người, nhưng cũng rất nhanh phản ứng lại, cẩn thận đưa đứa bé trong tay cho đối phương, trên mặt mang theo không thể tin được và nghiền ngẫm không thôi.

(Này, vẫn là nhị hoàng tử cao cao tại thượng, lạnh lùng như băng kia!)

------

Tgclmn: tiểu công của đại bánh bao lên sàn. Thông minh ngạo kiều nữ vương thụ x phúc hắc băng sơn vương gia công (băng sơn là với người ngoài, lúc đối mặt đại bánh bao, phỏng chừng rất khó băng sơn.)

Tin tưởng thân phận của Hoàng lão gia mọi người cũng đã rõ, đoạn tình giữa ông và Trần lão gia, nhị hoàng tử vì sao sẽ theo họ cùng về thôn Trần gia, hai nhi tử của Trần lão gia là thế nào, nếu mọi người muốn xem phiên ngoại, sẽ giải thích bên trong.