Giá Như Mình Đừng Gặp Gỡ

Chương 3




13.

Tôi vẫn đến nơi đó.

Trong bữa tiệc ánh đèn rực rỡ, đàn ông mặc âu phục giày da, phụ nữ trên người đầy trang sức không ngừng di chuyển trong sảnh, sang trọng đan xen, vô cùng náo nhiệt.

Còn tôi đứng trong một góc tối, không chút phù hợp, giống như một kẻ ngoại lai xâm nhập.

Tống Tùy rất dễ tìm.

Tôi đuổi theo sau lưng anh ấy mười mấy năm, vô số lần tìm kiếm bóng dáng anh ấy trong đám đông.

Thân thể anh ấy cao lớn, mặc một bộ âu phục gọn gàng. Người bên cạnh nắm tay anh mặc một bộ váy đỏ, xinh đẹp như một đóa hoa hồng.

Đó là Tô Đường.

Tôi nhìn họ xuyên qua đám đông, cười đùa vui vẻ.

Giống như một cặp đôi được đất trời định sẵn.

Cho dù đã sớm đoán được cảnh tượng này, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, tôi vẫn như cũ giống như bị người ta nặng nề tát một cái.

Trái tim nhảy lên liên hồi, dây leo bất an gắt gao quấn lấy, lại không ngừng siết chặt, đau đến mức tim tôi như muốn nổ tung ra.

Trong đầu tôi như chia thành hai mảnh, gân xanh trên trán từng chút một hiện lên.

Nhưng tôi không làm gì cả, chỉ đứng đây nhìn họ nắm tay, nhìn họ mỉm cười chào hỏi mọi người.

Tôi thấy có người đi về phía Tống Tùy vỗ bả vai anh ấy, chỉ chỉ về phía tôi.

Tống Tùy nghiêng đầu nhìn qua.

Tôi không mặc váy sang trọng, cũng đã rất gầy, lâu lắm rồi tôi không dám nhìn vào gương, sợ nhìn thấy xương gò má mình đang dần lộ ra, sợ nhìn thấy gương mặt mình dần hóp lại.

Tôi biết anh ấy đã nhìn thấy tôi.

Bởi vì sắc mặt anh ấy thoáng cái đã thay đổi, rất khó coi.

Cách đám đông náo nhiệt, chúng tôi cứ từ xa nhìn nhau như vậy.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh ấy, không cười cũng không khóc.

Nhìn thấy anh ấy thay đổi sắc mặt, tránh khỏi tay Tô Đường, muốn bước đến chỗ tôi, cách một đám người, bước chân anh ấy có vẻ gian nan.

Tôi lại đột nhiên cười với anh ấy, sau đó xoay người rời khỏi nơi này.

14.

Về đến nhà, tôi đi thẳng đến gian phòng cũ trước đây, trong đầu loạn thành một đoàn dây dưa lẫn nhau, có thế nào cũng không gỡ được.

Dây leo ở trái tim càng quấn càng chặt, như thể một giây sau sẽ nổ tung lồng ngực.

Cuối cùng tôi không giữ nổi bình tĩnh, tôi quét mọi thứ trên bàn làm việc xuống, âm thanh hỗn độn vang vọng khắp nhà.

Không đủ.

Những cuốn sách đặt trên kệ bị tôi điên cuồng xé rách, giấy vụn bay rải rác trên mặt đất, giống như một trận tuyết trái mùa.

Vẫn không đủ.

Tôi kéo đổ kệ bày đồ trang trí nhỏ, mỹ phẩm chăm sóc da, đập vỡ những đồ thủ công mỹ nghệ Tống Tùy đi công tác mua về cho tôi.

Dục vọng phá hoại đan xen với tức giận, xúc động tình cảm như đang diễu võ dương oai(*) trong đầu tôi.

(*) Phô trương thanh thế và sức mạnh để khoe khoang hoặc đe dọa.

Mặt đất là một mớ hỗn độn đến lộn xộn, giống như cuộc sống tan vỡ của tôi.

Lúc tôi lấy lại tinh thần, trên tay đã cầm một cây kéo, mà Niên Niên cũng gào dưới chân tôi.

Tiếng chó kêu sắc bén lại dồn dập, thấy tôi rũ mắt nhìn nó, nó chợt an tĩnh lại, há miệng le lưỡi như đang cười ngây ngô.

Kéo trong tay tôi rơi xuống đất, Niên Niên vội vàng nhào về phía tôi, vừa chạy vừa kêu.

Tôi đờ đẫn ôm nó vào lòng, nó liền dùng chiếc đầu xù xì lông ra sức cọ cọ tôi, thân thể nho nhỏ nhưng ấm áp.

Tôi ôm nó, đột nhiên rơi nước mắt.

Tất cả xúc động rút đi, phá họa không mang lại cho tôi hài lòng, mà chỉ để lại trong tim tôi một lỗ đen sâu không đáy.

Tra tấn như vậy.

15.

Lúc Tống Tùy về nhà, tôi đã dọn dẹp xong phòng.

Anh ấy muốn nói chuyện với tôi, tôi ngồi trên ghế sô pha mỉm cười nhìn anh ấy, tôi biết anh ấy muốn giải thích, nhưng không biết làm thế nào mở miệng.

Tôi ở cạnh anh ấy bốn năm, cùng anh ấy trải qua nhiều thứ, Tống Tùy không giỏi ăn nói nhưng trật tự rõ ràng, tất cả lời nói phát ra từ miệng anh ấy đều lạnh như băng.

Là tôi từng chút từng chút một dạy anh ấy làm sao để đối phó với khách hàng khó chiều, làm sao để tiếp chuyện bạn học cũ.

Anh ấy hiện tại đã thành thạo những trường hợp giải thích thế này, chỉ là khi xuất hiện trên người tôi người này lại tích chữ như vàng.

Trước kia tôi cảm thấy anh ấy có là dạng gì tôi cũng yêu, hiện tại nghĩ lại, có lẽ cũng chỉ vì không có gì để nói cùng tôi mà thôi.

Tôi cười mở miệng, chặn tất cả lời anh ấy muốn nói: "Không sao, em biết Tô Đường vừa về nước không có bạn bè gì, anh muốn giúp chị ta nên dẫn chị ta đi dự tiệc."

Sắc mặt Tống Tùy thay đổi: "Ừm..."

"Không sao" Tôi nhìn anh ấy, âm thanh dịu dàng: "Em không ngại."

Tống Tùy nhìn tôi, không nói lời nào.

Bốn mắt nhìn nhau.

Tôi vẫn luôn nhẹ nhàng nhìn anh ấy.

Hơn nửa ngày sau, cuối cùng anh ấy cũng dời tầm mắt.

Lại bỗng nhiên ôm lấy tôi, ôm rất chặt, giống như muốn khảm tôi vào thân thể của anh ấy, làm tôi có chút không thở nổi.

Hơi thở ấm áp nam tính rơi vào tai tôi.

"Niệm Niệm." Gọi đầy thân mật.

"Em gầy rồi."

Tôi chỉ cười không đáp.

Mùi đàn hương trộn lẫn hương hoa hồng vây quanh, tôi cứng rắn khắc chế cảm giác buồn nôn của mình.

16.

Sáng hôm sau thức dậy, tôi vẫn tiễn anh ấy đi làm như bình thường.

Vốn tưởng rằng anh ấy muốn đi, Tống Tùy lại đột nhiên dừng bước ở phòng khách: "Niệm Niệm."

Anh ấy dịu dàng nói: "Anh quên thắt cà vạt."

Tôi có chút bất đắc dĩ, lên lâu tiện tay chọn một cái đưa cho anh ấy.

Tống Tùy không nhận, cuối đầu nói: "Niệm Niệm, giúp anh."

Tôi nghe lời thắt giúp anh ấy, Tống Tùy cúi đầu, ngoan ngoãn chờ tôi thắt xong.

"Xong rồi."

Thắt lưng bỗng nhiên bị người ta kéo lại, tôi lao về phía trước dính vào thân thể người đối diện, tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy: "Tống..."

Mọi lời nói đều bị chặn trở về, trên môi một mảnh ấm áp.

Tống Tùy bóp eo tôi hôn tôi, rất hung dữ.

Như công thành cướp đất, giống như thú dữ xé rách lớp ngụy trang mang theo dục vọng hung ác.

Lúc tách ra, đuôi mắt người kia mờ nhạt xuất hiện một màu đỏ mỏng.

Tôi chỉ nhìn anh ấy, không nói gì.

Tống Tùy lại hôn lên trán tôi, khóe môi khẽ nhếch: "Anh đi đây, Niệm Niệm."

Tôi mỉm cười nói tạm biệt.

17.

Tôi đã hẹn Tô Đường.

Thời gian hẹn là 10 giờ sáng.

Tôi đúng hẹn đến quán cafe, đợi chị ta suốt nửa tiếng đồng hồ.

Tô Đường rất xinh đẹp, giống như trước lúc ba chưa phá sản vẫn sống an nhàn sung sướng.

Sau đó ba phá sản, chị ta gả ra nước ngoài, hiện tại ly hôn về nước, lại có Tống Tùy tùy tiện giúp chị ta khắp nơi.

Thật may mắn.

Tô Đường ngồi đối diện tôi, trang điểm tinh xảo, nụ cười ngọt ngào.

Mà tôi, đôi mắt dày quầng thâm, gầy gò, khí sắc cực kém.

"Niệm Niệm, sao đột nhiên lại hẹn chị ra ngoài?"

Cuộc gặp gỡ giữa chúng tôi không tính là thân thiết gì mấy, nhiều lắm cũng chỉ là sinh viên cũ cùng trường gặp nhau, cũng không hiểu sao chị ta có thể gọi tên tôi gần gũi như vậy.

Ly trà trái cây trên bàn tôi chưa uống, xúc cảm lạnh lẽo giúp tôi kéo lý trí trở về.

"Em gọi món xong rồi hả?" Ánh mắt Tô Đường dừng trên bàn, lại cười gọi phục vụ: "Một ly matcha đá xay."(*)

(*) Thật ra chị Trà Đường gọi món khác, nhưng mình thấy món này hợp với chỉ hơn, khỏi cảm ơn em nha chị Trà Đường

Sau đó chống cằm nhìn tôi cười: "Tống tổng nhà em cũng thích uống thêm đá, thật ra chị không thích gì mấy, gần đây mới thấy thích nè."

Tôi nhấp một ngụm trà trái cây, không trả lời chị ta.

Nụ cười trên mặt Tô Đường vẫn ngoan ngoãn lại vô tội.

Ban đầu người nói với tôi chuyện chị ta ly dị về nước cũng là chị ta.

Người nhiều năm không gặp đột nhiên add Wechat, nói chuyện lễ phép, lại không ngăn được giọng điệu dương dương tự đắc.

Như thể không chờ được phải lập tức nói cho tôi biết: Chị đã về để cướp chồng em.

Hương thơm trà trái cây trong miệng tan hết, chỉ để lại một vị đắng. Matcha đá xay của Tô Đường còn chưa lên, ánh mắt chị ta vẫn dán trên người tôi.

Thấy tôi ngước mắt lên nhìn chị ta, khóe miệng nhếch lên ý cười nồng đậm: "Lại nói tiếp, còn phải cám ơn em..."

"Bốp" một tiếng, âm thanh đột ngột lại vang dội khắp đại sảnh. Khách ngồi bàn bên vươn cổ nhìn về phía bàn chúng tôi.

Mặt Tô Đường lệch sang một bên, trên khuôn mặt trắng nõn lại lộ lên một mảnh đỏ bừng.

Giống như bị choáng váng trước cái tát đột ngột của tôi.

Chị ta ôm mặt quay đầu nhìn tôi: "Niệm...."

Tôi không muốn nghe chị ta gọi tên tôi, một cái tát còn chưa đủ khiến chị ta im lặng.

Tôi cầm ly trà trái cây trên bàn, giơ lên đỉnh đầu chị ta, trà trái cây từng chút từng chút một tưới lên đầu Tô Đường.

Chất lỏng tối màu men theo tóc chị ta rơi xuống, tí tách từng giọt rơi xuống bàn, còn làm lộ ra một bộ phận trên áo sơ mi trắng của chị ta.

Chanh, đào, hạt, dính lên tóc, quần áo và túi xách của Tô Đường.

Lớp trang điểm không chống thấm nước, màu mắt chảy ra, trông hài hước đến buồn cười.

Chị ta sửng sốt một hồi, vô số đôi mắt trong quán cafe nhìn chằm chằm vào chúng tôi, chú ý đến mọi hành động phía bên này.

Chị ta bỗng nhiên đỏ hốc mắt, mếu máo như muốn khóc, khiến người ta thương xót: "Niệm Niệm, em thế này..."

"Tô Đường."

Tôi lạnh lùng ngắt lời màn diễn xuất của chị ta: "Tự chị biết rõ, đừng diễn mấy trò hề trà xanh này trước mặt tôi làm gì."

Giọt lệ bên khóe mắt chị ta như cứng lại, nửa rơi nửa không.

"Chị về đây là vì Tống Tùy, chị biết Tống Tùy đối tốt với chị, chị muốn giành anh ấy về, đúng không?"

Tôi ung dung nhìn chị ta, giọng nói bình tĩnh.

Sắc mặt chị ta nháy mắt trắng bệch, lại lập tức lấy lại tinh thần, rút khăn ướt trong túi xách ra, chậm rãi lau đi vết bẩn trên mặt.

"Đúng vậy."

Tô Đường nhìn tôi, từ từ gượng ra một nụ cười, âm thanh đè thấp: "Niệm Niệm, chuyện tình cảm không cưỡng cầu được."

Ồ, xé mặt nạ rồi.

Tôi nhìn chị ta, đột nhiên bật cười: "Chị nói đúng. Tô Đường, chị có muốn đánh cược với tôi một lần không?"

"Cược thắng anh ấy sẽ là của chị, tôi cam tâm nhường chỗ, chị cũng không phần phiền não mang tiếng tiểu tam."

Tô Đường lẳng lặng nhìn tôi, thản nhiên cười: "Được."

(Còn tiếp)