Già Thiên

Chương 432: Trợ giúp đột phá cửa ải (thượng)




Diệp Phàm cười lạnh, nói:

- Có thể làm sao bây giờ, nên trấn áp thì trấn áp, nên đánh thì đánh!

Đồ Phi có chút nghẹn họng nhìn trân trối, những người này thực rất có thể là quan hệ thông gia tương lai của Diệp Phàm, lần đầu tiên gặp mặt mà định trấn áp cường thế như vậy, thật đúng là khiến người ta không nói nên lời.

- Ngươi nói cái gì, muốn trấn áp chúng ta, thật đúng là khoác lác!

Thiếu niên áo tím Phong Liệt nhếch khóe môi cười lạnh, là người thứ nhất bức tới phía trước! Mặt khác người trẻ tuổi Phong tộc cũng đều tiến lên.

Những người này không có người nào là kẻ yếu, trong đó có người đã sớm đi vào Tứ Cực Bí Cánh, kém còi nhất cùng ở cảnh giới Đạo Cung tứ trọng thiên.

"Vù vù!"

Trong mắt Diệp Phàm bắn ra thần mang, vươn ra một bàn tay to màu vàng, một mình độc chiến với mười mấy người, toàn bộ ép bọn họ ở phía dưới, trên bàn tay to màu vàng hiện ra đạo văn, huyền ảo phiền phức.

"Ầm!"

Trong đó một nam nhân vượt lên trước đám người, đón chặn bàn tay to màu vàng của Diệp Phàm, hắn không dám dùng thân thể chống đỡ, mà cầm chiến qua màu máu trong tay, phụt ra từng đạo tia máu, bổ xuống dưới.

"Răng rắc!"

Bàn tay to của Diệp Phàm như một vòng cối xay màu vàng, vô kiên bất tồi, cây chiến qua màu máu kia bị ép xuống phía dưới, đứt đoạn từng tấc một, Bách Luyện Thần Kim hóa thành bột phấn, rơi xuống "rào rào".

- Cái này...

Mọi người đều hít một hơi khí lạnh.

Người này biến sắc, định bay ngược mà đi, nhưng Diệp Phàm dứt khoát không để cho hắn cơ hội, bàn tay to màu vàng hạ xuống, chụp bắt lấy hắn, như nhà lao không thể lay chuyển.

"Ầm!"

Diệp Phàm phong bế hắn lại, sau đó ném xuống đất, cũng không có liếc mắt nhìn một cái, tiếp tục nhìn quét các nam nữ khác.

- Ngươi thật to gan! Dám đả thương đường huynh của tiểu thư, về quan hệ thông gia, ngươi có muốn cũng không cần nghĩ tới!

Một thiếu nữ xinh đẹp trách mắng.

- Có cái gì không dám! Ngay cả các ngươi ta đều trấn áp cả đám với nhau!

Diệp Phàm không chút đổi sắc, bức đi nhanh tới phía trước, vươn ra bàn tay to

chộp tới hướng cô gái này.

- Ngươi dám vô lễ với ta như vậy, ngươi có biết ta là ai không? Ta thuở nhỏ cùng lớn lên với Phong Hoàng tiểu thư!

Có gái dung mạo xuất chúng này khẽ quát lên, trong tay xuất hiện một mặt cổ Kính, bắn ra một chùm thần quang chói mắt quét về phía trước.

Phong Hoàng chính là viên minh châu tuyệt thế của Phong tộc, nếu là người khác dùng cái tên như vậy hơn phân nửa sẽ bị cười nhạo, nhưng vị công chúa thiên tài của Phong tộc này lại vô cùng xứng đáng.

- chẳng qua là một nha hoàn mà thôi, cùng dám nói chuyện với ta như vậy!

Diệp Phàm cười lạnh, bàn tay to quét qua, mặt cổ Kính của tu sĩ Tứ Cực Bí Cảnh tế luyện mà thành kia lập tức hóa thành bột đồng.

"Ầm!"

Bàn tay to màu vàng hạ xuống, chụp nắm cô gái này lên, không hề có chút lòng thương hương tiếc ngọc, lập tức liền phong bế lại, sau đó ném xuống đất.

"Đông!"

Đột nhiên, vang lên một tiếng trống, thanh âm cũng không lớn lắm, nhưng cùng khiến thân thể Diệp Phàm rung động, thiếu chút nữa té ngửa trên mặt đất, lập tức đầu váng mắt hoa một trận.

Vũ khí có đan vào trật tự thiên địa!

Trong đó lại có người nắm giữ trọng khí đỉnh đỉnh đại danh như vậy, một tiếng trống buông xuống, giống như thần âm Thái Sơ, xuyên thấu vào trong xương cốt người ta, thân thể cùng linh hồn đồng thời phát run lên.

"Ầm!"

Diệp Phàm hét lớn, vung lên nắm tay màu vàng đánh tới phía trước. Hắn cũng không muốn bị động, toàn thân hóa thành một luồng kim quang vọt tới.

"Đông!"

Tiếng trống thứ hai vang lên, giống như Thần âm Sáng Thế, không một tiếng động phá nát khắp lâm viên, các loại cây cối, tất cả đình đài các thứ, tất cả đều bị huỷ diệt thành tro bụi.

Chung quanh có rất nhiều tu sĩ đang xem cuộc chiến, thấy thế không khỏi biến sắc, đồng thời bay ngược lại, rất nhanh tránh né, sợ bị cuốn vào trong đó.

Ngay cả những người Phong tộc khác cũng đều thối lui ra xa, trong hiện trường chỉ còn lại một nam nhân áo đỏ tham, trước người hắn treo một cái trống da màu tím, dường như da Kỳ Lân che thành, mặt trên vảy tím lấp lánh.

- Ngươi đây là muốn chết!

Hắn thấy Diệp Phàm đánh tới, trên mặt thoáng lộ ra vẻ cười lạnh, cầm dùi trống màu tím dùng sức vỗ động.

"Đông!"

Vang lên tiếng trống thứ ba, như là khai thiên lập địa, chấn sụp đổ hư không, mây mù bốc lên, lôi đỉnh đan vào nhau, hào quang tím xông lên tận trời, bao phủ toàn bộ nơi này.

Nơi nơi đều là lôi điện màu tím từ trong Kỳ Lân cổ kia bắn ra. Nó như một vầng mặt trời màu tím treo giữa không trung, hào quang vạn trượng, xuyên thủng hư không, quét sạch bốn phương.

Trọng khí đan vào xuất ra đạo cùng lý như vậy, đích xác cực kỳ đáng sợ, đủ để tiêu diệt tu sĩ Tứ Cực Bí Cảnh. Trong nó có ẩn chứa pháp tắc thiên địa, kết xuất ra một bộ phận lực lượng của đại đạo.

"Ông"

Hư không rung chuyển, Diệp Phàm từ trước đến nay chưa từng thấy, phóng mình đánh lại đây, lôi đỉnh màu tím cũng không thể ngăn cản hắn, bởi vì trong tay hắn cũng có một kiện trọng khí.

Kim Cương Trác sáng loáng, cổ sơ mà tự nhiên, mặt trên hiện lên đạo văn, vững chắc không thể phá vở, phá tan lôi đỉnh, thoáng cái liền hiện ra ngay trước mắt người này. Bạn đang đọc truyện tại - http://truyenfull.vn

"Bốp!"

Diệp Phàm cũng không có hạ sát thủ, dùng Kim Cương Trác hộ thể, với bàn tay màu vàng đánh bay người này ra ngoài, rơi thật mạnh xuống mặt dất, không còn nhúc nhích chút nào.

"Xoátr

Hào quang nhoáng lên một cái, Diệp Phàm thu lấy trống thần Kỳ Lân làm của mình. binh khí cực kỳ quý báu như vậy, cũng không gặp nhiều, Thái thượng trưởng lão của các Thánh địa đều khó có thể tế luyện ra.

- Ngươi thật là lớn mật động trời, ngay cả trọng khí của Phong tộc ta cùng dám cướp đoạt!

Thiếu niên áo tím Phong Liệt biến sắc.

- Ta ngay cả mọi người đều phải trấn áp, huống chỉ là binh khí, ngươi cùng tới đây đi!

Diệp Phàm vươn ra bàn tay to màu vàng, chộp tới trong đám người.

"Xoạt xoạt..."

Phong Liệt cầm trong tay một cây Bạch cốt Phiên, lay động, nhìn Diệp Phàm nói:

- Ngươi không cần vọng tưởng tiến vào Tứ Cực Bí Cảnh, theo ta biết ngươi căn bản không thể thành công, không nên ôm ảo tưởng gì với tỷ tỷ của ta!

Lại một kiện trọng khí đan vào tiên thiên văn lạc.

Diệp Phàm biến sắc, những người tuổi trẻ này không có khả năng có được binh khí như thế, chẳng lẽ là lớp nhân vật người già của Phong tộc bày mưu đặt kể? Trong lòng hắn xoay chuyển nhanh chóng, rất nhanh bình tĩnh lại.

- Ngươi không xứng với tỷ tỷ của ta, hôm nay ta muốn xoá sạch tự tôn của ngươi!

Phong Liệt cầm trong tay Bạch cốt Phiên, dùng sức lay động, bắn ra vạn đạo kiếm quang, không đả thương thân thể, chi đánh vào thần niệm.

Cùng một lúc, một nam nhân mặc một thân áo trắng, tuổi còn trẻ bước tới phụ giúp Phong Liệt, chung sức lay động Bạch cốt Phiên.

- Đây là trọng khí của một vị đại năng Phong tộc!

Đồ Phi cùng Lý Hắc Thủy đều kinh hãi, biến sắc.

Diệp Phàm cũng không thèm để ý, tay trái cầm Kim Cương Trác, tay phải cầm Đả Thần Tiên, đánh vỡ vạn đạo kiếm quang, rảo bước đi nhanh tới phía trước.

"Ầm!"

Bạch Cốt Phiên chấn động, bay ra một bức Đạo Đồ, lao xuống giống như thiên quân vạn mã đang chen chúc lao xuống, muốn nghiền nát hắn.

"Keng!"

Diệp Phàm vung tay một cái tung Kim Cương Trác đánh ra ngoài, đánh lên trên Đạo Đồ, hai thứ va chạm kịch liệt vào nhau, phát ra vạn đạo lôi quang, chói sáng rực rỡ một vùng không gian.

nam nhân áo trắng tuy là tu sĩ Tứ Cực Bí Cảnh nhị trọng thiên, nhưng thần lực vẫn không đủ để khống chế phiên này, không thể thúc động nó phát huy ra tất cả thần năng.

Diệp Phàm thần lực vĩnh viễn không khô cạn, dùng sức chấn một cái, Kim Cương Trác phá hủy Đạo Đồ.

"Ầm!"

Hư không rung chuyển, Thần Trác biến thành lớn, cố định giữa không trung, ngân mang rực rỡ, hóa thành một cái hắc động, cắn nuốt hết thảy.

Nó như là một hắc động chân thật trong tinh vực mênh mông kia, nuốt thiên nạp địa, kỳ thạch trong vườn, vòm cầu, lâu các các thứ toàn bộ vỡ nát, như nước sông Trường Giang và Hoàng Hà chảy ngược hướng trên bầu trời.

Bất kể là cái gì, phàm là vừa tiếp cận nơi đó, tất cả đều bị hắc động phá nát, hóa thành tro bụi, không còn tồn tại, không có gì có thể bảo tồn lại được.

"Phốc!"

nam nhân áo trắng miệng phun máu tươi, thần lực chống đỡ hết nổi, Bạch cốt Phiên rời tay bay thẳng về phía Kim Cương Trác, mắt thấy sẽ bị nuốt vào trong hắc động.

Diệp Phàm vung tay áo lên, "
xoát" một tiếng thu lấy cái binh khí của đại năng này, nhét vào trong cơ thể mình.

"Ầm!"

Diệp Phàm tung một cái tát đánh bay nam nhân áo trắng, tiếp theo đó chộp lấy thiếu niên áo tím Phong Liệt bên cạnh hắn nắm trong tay, xách bổng lên như xách con gà con, đưa hắn lại đây.

- Ngươi dám đối với ta như vậy...

Phong Liệt rống to.

"Bốp!"

Diệp Phàm trực tiếp thưởng cho hắn một cái bàn tay to màu vàng, tát cho khớp xương cả người hắn kêu "iạo xạo", hộc máu rồi ngã xuống đất.

Trên bầu trời, Kim Cương Trác hóa thành hắc động uy thế đại thịnh, thu lại hết toàn bộ nam nữ trẻ tuổi, nếu không phải Diệp Phàm lưu tình nương tay, toàn bộ bọn họ sẽ hình thần câu diệt.

- Tiểu Diệp Tử kiềm chế một chút! Không nói Phong tộc bọn họ cường thế, chỉ nói riêng quan hệ thông gia của bọn họ với ngươi cũng không thể lỗ mãng!

Lý Hắc Thủy khuyên nhủ.

- Ta cảm thấy Phong tộc thật rất có thể là đang tiến hành khảo nghiệm với ngươi!

Đồ Phi cùng ngầm truyền âm, hắn cảm thấy đối phương có thể là cố ý như thế, là đang thử thăm dò.

Bọn họ đều nghe Diệp Phàm nói qua về sự tinh tế của mối quan hệ thông gia này, Phong tộc cũng không muốn đáp ứng trước, mà muốn đi tới Thần Thành tận mắt nhìn thấy Diệp Phàm mới có thể quyết định.

- Ta không phải đang tiếp nhận khảo nghiêm sao?

Diệp Phàm mỉm cười, cùng ngầm truyền âm, rồi sau đó nhấc chân đá mạnh vào Phong Liệt, đá cho thiếu niên áo tím Đạo Cung ngũ trọng thiên đau đến la làng, nước mắt nước mũi đều chảy ra.

- Họ Diệp ngươi hãy đợi đấy! Dám đối với ta như vậy, cả đời này ngươi đừng nghĩ tới cưới tỷ tỷ của ta!

hắn tức giận kêu to.

- Tiểu Diệp Tử đừng đánh, đây có thể là cậu em vợ tương lai của ngươi, xem ra hơn phân nửa thật sự đang thử lòng của ngươi đây, ra tay chỉ là thử mà!

Đồ Phi cùng Lý Hắc Thủy chạy nhanh tới ngăn cản hắn.

- Không sao!

Diệp Phàm trên mặt mang theo ý cười, lại đá thêm mấy đá vào Phong Liệt, lúc này mới dừng lại.

- Họ Diệp ta nhớ kỳ ngươi, vừa rồi không ngờ ngươi lại dám đánh đá ta...

Thiếu niên áo tím Phong Liệt nghiến răng nghiến lợi, thất thố kêu lên.

Xa xa, cũng không biết đến đây bao nhiêu tu sĩ, đều đang vây xem, mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối, Diệp Phàm đính hôn cùng viên minh châu của Phong tộc, lại đấm đá đệ đệ của nàng một trận.

Cái này... Tất cả đều tắt nghẹn, không biết nói cái gì cho phải! Song phương rốt cuộc là quan hệ gì chứ? Điều này cũng quá khác thường đi.

- Gâu! Các ngươi muốn làm nhân sủng của ta ư?

Đại hắc cẩu nhìn chằm chằm những người này, hai mắt tỏa sáng.

-Con bà nó! Con chó chết này!

Mọi người đều phẫn nộ cùng cực.

- Tiểu Diệp Tử ngươi định giải quyết việc này như thế nào!

Đồ Phi thấp giọng hỏi.

- Không phải đã sớm nói rồi sao! Nên đánh thì đánh, nên trấn áp liền trấn áp!

Diệp Phàm nói tới đây, lấy ra cái trống Kỳ Lân kia, định dùng nó để trấn áp

phong bế mọi người.

Trọng khí đan vào tiên thiên văn lạc, không gian bên trong đều có thể sinh sống, cùng đủ để phong ấn bọn họ.

- Ngươi nhất định phải trấn áp bọn họ?

Lý Hắc Thủy trợn mắt há hốc mồm.

- Diệp Phàm ngươi dám!

Hơn mười nam nữ trẻ tuổi cùng một lúc kêu to.

- Họ Diệp! Ngươi muốn làm gì, ta là thân đệ đệ của Phong Hoàng, ngươi dám trấn áp ta ư?

Thiếu niên áo tím Phong Liệt hoàn toàn ngẩn người.

- Có cái gì không dám?

Diệp Phàm cũng không thèm để ý, tiếng trống vang lên, thu lấy mọi người, trấn áp ở bên trong.

-o0o-