Già Thiên

Chương 55: Phần mộ Yêu Đế




Mấy vị Trưởng Lão của Linh Khư Động Thiên hướng Bàng Bác xuất thủ. Trong đó một vị Trưởng Lão phóng xuất ra một đạo hồng quang hóa thành tấm lưới lớn màu đỏ, sợi lưới trong suốt lóe ra ánh quang đỏ tươi, tựa như được tế luyện từ Hồng Mã Não, hướng tới bao phủ lấy Bàng Bác.

Bàng Bác trong giờ phút này bỗng trầm lặng, khuôn mặt đờ đẫn, chỉ còn có hai mắt quang mang nhấp nháy. Hắn duỗi ra hai tay lấy thế chống trời hướng về phía trước chóng đỡ, muốn đem lưới lớn màu đỏ xé rách ra.

Thân thể một vị Trưởng Lão khác phóng xuất ra từng đạo ánh tím, một cái kính bát quái sắc tím đậm bỗng xuất hiện nơi tay,rồi vị Trưởng Lão trở tay chiếu hướng Bàng Bác khiến sắc tím bắn ra tứ phía, hào quang mãnh liệt.

Ánh tím chói lọi nhất thời bao phủ thân thể Bàng Bác, đem hắn bị vây trong mênh mông mây tím đang lưu chuyển chung quanh thân.

"Soạt"

Chiếc lưới lớn màu đỏ thuận lợi chụp xuống đem Bàng Bác trói buộc bên trong thực chắc chắn.

Lúc này, Ngô Thanh Phong lão nhân tiến lên, lấy tay chỉ làm kiếm khiến quang hoa bắn ra bốn phía, dùng thần lực phong ấn Bàng Bác khiến hắn khó có thể cựa quậy thêm nữa.

Diệp Phàm cực kì lo lắng cho Bàng Bác. Nhưng khi nhìn mấy vị Trưởng Lão vây bắt lấy Bàng Bác mà lão nhân kia tỏ ra rất thong dong lại còn lộ ra một tia tiếu ý.

Điều này nhất thời khiến cho Diệp Phàm không khỏi thả lỏng một hơi và tin chắc rằng sẽ không xảy ra vấn đề nghiêm trọng gì.

"Bùng"

Bên trong miệng núi lửa lại truyền ra một tiếng vang chấn động trầm thấp.

Lúc này đây Diệp Phàm sớm có chuẩn bị, hắn vội vận chuyển huyền pháp được ghi trong Đạo Kinh khiến cho quang điểm màu vàng trong Khổ Hải nhất thời tỏa ra thần hoa nhè nhẹ chảy về phía trái tim của hắn, làm hắn trong phút chốc cảm giác dễ chịu lên nhiều không đau đớn cực độ như lần trước.

Diệp Phàm quan sát phát hiện thấy những hung cầm mãnh thú siêu cấp này đều không tự chủ run rẩy mấy cái, mà hơn mười vị Trưởng Lão thân thể cứng đờ, hẳn là đều bị ảnh hưởng.

Điều này làm cho hắn có chút kinh ngạc, quả nhiên người đã từng ăn qua Thánh Quả, uống qua Thần Tuyền như hắn sẽ thoát thai hoán cốt, tu vi không thể so sánh với tu sĩ tu luyện Sinh Mệnh Chi Luân và Khổ Hải. Nhưng so sánh về khí lực mà nói, hắn cũng không kém mấy vị Trưởng Lão bao nhiêu.

"Bùng", "Bùng", "Bùng "

Trong khoảnh khắc rất ngắn lại có liên tục ba tiếng vang trầm thấp, Nham thạch trong miệng núi lửa phun trào mãnh liệt, từng đạo quang mang mãnh liệt bắn lên trời cao, làm cho đêm tối cũng hóa thành ban ngày.

Vào thời khắc này khi nham thạch chảy ra ồ ạt từ miệng núi lửa, Tòa Cổ Điện kia mang ánh sáng chói mắt trực tiếp di động tỏa ra một cỗ sinh mệnh khí tức cường đại.

Trên núi lửa, Chưởng Môn cùng với bốn vị Thái Thượng Trưởng Lão của Linh Khư động thiên thân thể đều phóng xuất ra quang hoa, chậm rãi đi về phía trước.

Bên kia mấy tên đại yêu đã hóa thành hình người, cũng đồng thời cất bước về phía trước, không chớp mắt nhìn chăm chăm vào Tòa Cổ Điện. Chúng tiến bước tới gần miệng núi lửa, mới quét ánh mắt sang phía mấy tên tu sĩ nhân loại.

Gã đại hán có đôi tay đầy vẩy bỗng hướng về phía Chưởng Môn Linh Khư động thiên quát lớn:

"Loài người các ngươi thật quá đáng, khi Nguyên Thủy phế tích từ một phân tách ra thành hai thì các người đã chiếm lấy khu Linh Khư động thiên. Hiện tại lại đến địa bàn của bọn ta hòng đoạt Tiên Tàng, lẽ nào các ngươi muốn khai mào tranh đấu sao?"

Đứng cách đó không là là một gã đại hán trên đầu có đôi sừng trâu, thân cao tới ba thước cũng đồng dạng phát ra thanh âm hùng hậu, quát lớn:

"Muốn khai chiến sao, vậy cách người cứ việc nhúng tay vào Tòa Cổ Điện thử xem!"

Chưởng Môn và bốn vị Thái Thượng Trưởng Lão của Linh Khư động thiên cũng không tỏ ra e ngại, một người trong đó tiến lên nói:

"Cái phế tích này vốn là của Nhân Tộc chúng ta lưu lại. Hiện giờ trọng bảo hiện thế, bọn ta tới đây tìm cơ duyên vốn là hợp tình hợp lý, có chỗ nào không phải chứ!"

"Phiến Nguyên Thủy phế tích này là chỗ ở của bọn ta, tự nhiên không thể tha thứ cho đám các người đến đây tranh đoạt bảo vật!"

Vị cô nương với mái tóc dài vàng óng, thay vào đôi tay là một đôi cánh chim cũng quát lạnh:

"Nếu các ngươi tưởng có thể nhúng tay vào, chớ trách bọn ta không khách khí!"

"Đây là Phế tích của Nhân Tộc chúng ta, các ngươi bất quá chỉ mượn chỗ cư ngụ, giờ lại muốn chiếm làm của riêng hay sao?"

Chưởng Môn Linh Khư động thiên cũng không e ngại, lời nói tuy rằng bình tĩnh song lại tỏa ra một cỗ khí thế dọa người.

"Tổ tiên Giao tộc ta có di ngôn, nơi này căn bản không phải cố thổ của Nhân Tộc bọn ngươi, mà là đế đô của Yêu Tộc thời kỳ cường thịnh, nơi này chẳng có nửa điểm quan hệ nào với bọn ngươi."

Lời thốt ra từ miệng một Lão Giao, trên đầu mọc một cái sừng, dưới bụng mọc Chân, tuy chưa hóa hình người, song miệng đã có thể nói tiếng người, Không phải tu vi lão yếu, chẳng qua là chưa phát triển thành hình thể hoàn chỉnh mà thôi.

"Không có khả năng, kiến trúc nơi này đều mang phong cách của Nhân Tộc làm gì có quan hệ với Yêu Tộc?"

Một vị Thái Thượng Trưởng Lão của Linh Khư động thiên đứng ra chất vấn. Song phương tranh chấp đều không ai nhường ai, tất cả chỉ vì Cổ Điện trong nham thạch mà thôi.

"Bùng"

Trong Cổ Điện thi thoảng phát ra âm thanh trầm thấp, mấy tên đại yêu và đám người của Chưởng Môn Linh Khư động thiên ở khoảng cách gần như vậy, cũng có chút không chịu nổi, sắc mặt xem tái nhợt không tốt.

Nham thạch nóng chảy phun trào, một màu hồng yêu dị bắn ra như những dòng máu đỏ tươi. Tòa Cổ Điện quang mang lập lòe, chậm rãi bay lên, dần dần thoát ly khỏi miệng núi lửa. Nguồn truyện: Truyện FULL

Một gã đại yêu tiến lên nhưng bị Lão Giao ngăn lại, nói:"Đã chờ đợi mấy ngày, chả lẽ không thể chờ thêm 1 chút thời gian hay sao? Đợi cho nó tự động phá vỡ thái cổ cấm chế trước kia lưu lại, không nên làm càn, tránh phát sinh việc ngoài ý muốn."

"Yêu văn, là Yêu Tộc văn tự!"

Đúng lúc này, cự hán đầu mọc hai sừng, thân cao ba thước đột nhiên kêu lớn lên:

"Mau nhìn xem, đó là Yêu Tộc đế văn, thực là yêu văn của một đời Yêu Đế lưu lại!"

Cả Tòa Cổ Điện do ngũ sắc thần ngọc tế luyện mà thành, toàn thể trong suốt quang hoa lóe ra thật thần dị.

Ở nền móng của Cổ Điện có khắc hình như Long, Phượng, có Huyền Quy, Kỳ Lân...đúng là Yêu Tộc đế văn ở thời kì Thái cổ.

"Nhân loại các ngươi còn cái gì để nói, nhanh chóng rời khỏi đây, đây là thứ mà vị Đại Đế Yêu Tộc bọn ta lưu lại từ thời kì thái cổ, chẳng có quan hệ gì với các ngươi."

Giờ phút này, Cổ thần điện tỏa ra một cỗ khí tức bàng bạc lấp lánh, làm chấn động tâm hồn con người, thần hoa ngũ sắc tỏa ra chứng tỏ sự bất phàm của nó.

Chưởng Môn Linh Khư động thiên nghe được những lời ấy, đầu tiên là biến sắc sau lại nhìn chằm chằm Cổ Điện cẩn thận quan sát, cuối cùng nhớ ra cái gì đó, thần sắc vô cùng kích động nói:

"Ta biết rồi, đây là nơi chôn cất Vị đại đế cuối cùng của Đông Hoang Yêu Tộc!"

Mấy vị đại yêu mặt đều biến sắc khi nghe lời ấy, tất cả đều nhìn chằm chằm tòa ngũ sắc Cổ Điện kia, vừa cẩn thận quan sát thực sự, bọn họ lòng kinh nghi bất định.

Lão Giao kia đứng thẳng lên vươn về phía trước nửa thân mình, thần sắc ngưng trọng rồi cuối cùng rung giọng nói:

"Đúng là lăng tẩm Đại đế của Yêu Tộc chúng ta, hoàn toàn giống với trong miêu tả của tổ tiên để lại!"

Dù là ai cũng thật không ngờ Cổ Điện được xây bởi ngũ sắc thần ngọc chính là vương mộ vị đại đế cuối cùng của Yêu Tộc, nhưng lại được ẩn sâu trong núi lửa cho đến hôm nay phong ấn buông lỏng khiến cho lại thấy ánh mặt trời.

"Đây là Đại đế cuối cùng thống nhất Yêu Tộc Đông Hoang, là hắn, nhất định là hắn!"

Chưởng Môn Linh Khư động thiên tự nói 1 mình, thần sắc có phần hoảng hốt.

Vài vị đại yêu nhất thời khí thế hùng hồn, cử Lão Giao ra nói: " Ngươi biết là tốt rồi, Đây là phần mộ vị đại đế cuối cùng của Yêu Tộc bọn ta, cùng Nhân Tộc các ngươi không có chút quan hệ, hãy mau rút đi."

Đồng thời mấy vị đai yêu đều bộc phát ra uy thế không gì sánh nổi. Yêu khí ngập trời cuồn cuộn phóng lên cao, khiến cho tinh không bị che lấp, nơi này ẩn chứa đầy khí tức tang tóc.

Chưởng Môn Linh Khư động thiên phục hồi tinh thần, dường như còn kích động hơn so với mấy tên đại yêu kia, y run giọng nói:

" Nơi này mặc dù là phần mộ Đại Đế Yêu Tộc, thế nhưng có chứa trọng bảo của Nhân Tộc ta, hôm nay nhất định phải thu hồi."

"Nói hươu nói vượn, Phần mộ Đại Đế của Yêu Tộc bọn ta sao lại có trọng bảo Nhân Tộc bọn ngươi? Ngươi rõ ràng có ý đồ muốn trộm lấy vật trong lăng mộ Đại Đế của Yêu Tộc bọn ta!"

Mấy tên đại yêu đều rất tức giận, rối rít tiến lên ngăn trở Chưởng Môn Linh Khư động thiên, chỉ chực tùy thời xuất thủ.

Chưởng Môn Linh Khư động thiên thần sắc khôi phục lại bình tĩnh lại và nói:

"Ta nói đều là sự thật.Năm xưa, Đại đế cuối cùng của Đông Hoang Yêu Tộc công tham tạo hóa, đem Yêu Tộc Đông Hoang hơn mấy vạn năm phân liệt thống nhất chung một chỗ, đối với Nhân Tộc Đông Hoang tạo thành uy hiếp cực lớn. Một kiện chí bảo của Nhân Tộc Đông Hoang cũng bị mất khi đó, theo truyền thuyết là bị Yêu đế lấy đi. Còn cả Đông Hoang Tiên điển - Đạo Kinh xé rách và biến mất. Đời sau từng có chứng cứ chỉ ra hết thảy đều do vị Yêu Đế kia gây nên. Thật không ngờ, Đông Hoang chí bảo và Đạo Kinh hôm nay ở chỗ này, chúng cuối cùng cũng có thể thấy ánh sáng mặt trời!"

Lời này vừa nói ra, khiến mấy tên đại yêu đều ngẩn ngơ, sau đó đều lộ ra quang mang nóng bỏng.

Ngay kể cả khi Yêu Tộc không thể tu luyện Đạo Kinh tiên điển thâm ảo nhất của Nhân Tộc Đông Hoang, bọn họ vẫn quyết giữ lại.

Về phần Nhân Tộc chí bảo nếu quả thực tồn tại thì cũng không thể bỏ qua.

Chưởng Môn Linh Khư động thiên không có chút nào sợ hãi khi đối lập với mấy vị đại yêu, lại chủ động tiến một bước dài về phía trước.

"Bùng"

Cổ Điện do ngũ sắc thần ngọc kiến tạo lần nữa phát ra một tiếng vang trầm thấp, phong ấn lực lượng đang mất đi nhanh chóng, nó cơ hồ hoàn toàn bay lên trên miệng núi lửa lưu chuyển, ngũ sắc thần quang lấp lóe, Phần mộ đại đế Yêu Tộc cuối cùng của Đông Hoang sắp hoàn toàn tái hiện nhân gian.

Cung Điện bị vây trong núi lửa, Nhóm Thiểm Điện điểu các loại hung cầm man thú siêu cấp và cả mười mấy vị Trưởng Lão Linh Khư động thiên đều không thể kiềm chế nổi, chậm rãi đi về hướng trên núi.

Tại nơi xa, Diệp Phàm tận mắt nhìn thấy mọi thứ, trong lòng không giữ nổi bình tĩnh nhưng tự biết không có thực lực để tranh đoạt, nên chỉ có thể đứng tại chỗ này lẳng lặng quan sát.