Giấc Mộng Đế Vương

Chương 123




Thái phó cùng Vương gia kẻ thì tự giận dỗi, người thì buồn bực lo lắng không thôi. Phía Thiệu Dương công chúa chịu kinh sợ không nhẹ, nàng ở trong phòng ôm lấy Niếp Thanh Lân, thân mình thận chí cả tay chân cũng run nhè nhè nói: “Sao lại có người đáng sợ như vậy, mặt mày hung ác nham hiểm, sao ta lại có thể gả cho hắn? Chẳng lẽ hắn cũng giống như Phan tam thiếu chuyên đi cường đoạt dân nữ?”

Niếp Thanh Lân vỗ vỗ an ủi tỷ tỷ, bởi vì sự thông tuệ nhạy bén của nàng ấy mà có chút nghẹn lời không biết nên nói sao, Tuy rằng sự thật cũng giống y như lời tỷ tỷ nói, nhưng nàng cũng không dám nói ra sợ dọa tỷ tỷ, chỉ có thể ôn nhu dỗ dành: “Là nột tướng quân, nên bộ dáng của Vương gia khó tránh khỏi cao to vạm vỡ hơn bình thường một chút, muội muội sẽ dặn dò Vương gia, bảo ngài ấy đừng đột ngột xuất hiện dọa tỷ tỷ”

không dễ dàng trấn an được hoàng tỷ, nàng mới quay lại phòng mình. Thái phó đang được thị nữ hầu hạ đổi dược, đôi chân bị thương vốn nên đãsớm khỏi thì giờ miệng vết thương đã bị nứt ra, thấm ra vải băng toàn máu đen.

Niếp Thanh Lân vốn nghĩ hắn dùng quải trượng chống là giả vờ giả vịt, tạo bộ dáng đáng thương tìm sự đồng tình. Nhớ lúc trước khi chân hắn bị thương, rõ là đã khỏi hẳn, nhưng hắn vẫn cứ luôn mãi gạt mình bảo là chân bị đau, làm cho nàng tự mình mát xa cho hắn. Nhưng hiện tại xem ra, đúng là chấn thương lại tái phát.

Thái phó thấy Niếp Thanh Lân bước vào, liền lặng lẽ túm chiếc chăn bên cạnh lên che lại đôi chân.

Đợi bọn thị nữ lui ra hết, Thái phó mới chủ động nói: “Vốn tưởng rằng Thiệu Dương công chúa chỉ là không rõ ràng một số chuyện, không ngờ nàng lại mất hết trí nhớ, nếu sớm biết như thế ta đã sắp xếp cho Hoành vương gia đến sau.”

Đây đã là phương thức tỏ ý xin lỗi hết mức của Thái phó rồi. Niếp Thanh Lân hơi nghiêm mặt, ngồi trên chiếc ghế cách xa giường, nam nhân này rốt cuộc vẫn không quan tâm đến thỉnh cầu trong thư của mình, hoàng tỷ giờ đã như thế, lúc trước khi đến Bắc Cương hòa thân cũng đã trải qua nhiều đau khổ chẳng lẽ lại phải chịu đừng loại cuộc sống khổ sở như thế một lần nữa? Nàng nhẹ nhàng nói: “Vậy Vương gia… đến để đón tỷ tỷ về Bắc Cương sao?”

không nghĩ tới, Thái phó lại đơn giản nói: “Từ nay về sau, cả hai đều không cần trở về nữa.”

Niếp Thanh Lân nghe vậy kinh ngạc ngẩng đầu lên, liền nghe Vệ Lãnh Hầu nói tiếp: “một tháng trước, Vương gia Bắc Cương Hưu Đồ Hoành bởi vì bị thương nặng không chữa trị được mà chết, từ nay về sau sẽ không còn người này nữa.”

Lúc này Niếp Thanh Lân thật sự có chút kinh ngạc, một lúc lâu sau mới nói: “hắn cam lòng sao?”

Thái phó lười cùng tiểu Trứng gà thảo luận về nam nhân khác, hai mắt khép hờ chỉ đơn giản nói: “Vốn hắn cũng không có mưu đồ chí lớn, sau trận đả kích lần đó, thì đến dã tâm xưng bá Bắc Cương cũng không còn...hắn vốn muốn dẫn hài nhi đến Đại Ngụy để ẩn cư, cho nên ban đầu hắn mới mang tiểu công chúa tới nhờ bản Hầu chiếu cố, để trở lại bộ tộc xử lý thỏa đáng những công việc còn lại. Thỉnh cầu của công chúa trong thư, không phải là bản Hầu không suy tính, nhưng loại chuyện chia rẽ phu thê người khác, bản Hầu tự thấy mình làm không được, cho nên mới cùng Vương gia tới đây. hắn hiện tại là một người không quyền không thế, nếu công chúa ngại công chúa Thiệu Dương bị hắn làm phiền phức, thì cứ sai người giết hắn là xong.”

Lời này có trước có sau, có lễ có nghĩa, đơn giản thoải mái. Niếp Thanh Lân đúng là có chút không nói lại được, nàng đương nhiên nghe được rất rõcơn tức của Thái phó đang nghiến ngầm trong từng câu từng chữ. Nếu là trước kia, nàng đương nhiên sẽ tinh ý, nhẹ nhàng nhỏ nhẹ dỗ dành, chọc cho Thái phó nở nụ cười.

“Thái phó nói nghe cũng đúng. Ngài đi đường xa mệt mỏi, Bản cung sẽ không quấy rầy Thái phó nghỉ ngơi.” nói xong nàng liền đứng dậy, chuẩn bị đem phòng ngủ của mình nhường cho Thái phó.

“Nàng đứng lại đó cho ta.” Thái phó bị con nhóc tuyệt tình tuyệt nghĩa này chọc tức đến run người, nên quên mất lời dặn dò của Vi thần y là “Tuyệt đối không được nổi giận”, nhất thời độc khí công tâm, đột nhiên biến sắc phún ra một ngụm máu.

Niếp Thanh Lân ngoái lại nhìn, vội vàng gọi người đi gọi thái y,

Vi thần y cũng đồng hành đi theo đến nơi này, nghe tin Thái phó hộc máu, vội vàng ôm lấy hòm thuốc, chạy như bay đến, dùng ngân châm phong bế huyết mạch của Thái phó, lại để cho hắn ngửi huân hương tĩnh khí làm giảm đi cơn tức đang dâng lên.

Niếp Thanh Lân cùng Đan ma ma đứng đợi ở ngoài cửa, đợi tới khi Vi Thần y đi ra, vội vàng hỏi: “Vi thần y, hắn... Thái phó làm sao vậy?”

Vi thần y lắc đầu thở dài: “Chẳng lẽ công chúa không biết? Thái phó đại nhân đi thẩm vấn tên phản tặc Cát Thanh Viễn, bị tặc tử kia bày kế chọc giận, phun máu độc lên mặt, dẫn đến toàn thân nhiễm phải một loại độc kì lạ.”

Niếp Thanh Lân nghe vậy thân hình bỗng chốc cứng đờ, vì sao Vệ Lãnh Hầu đi thẩm vấn tên Cát Thanh Viễn, nàng đương nhiên là nhớ rất rõ ràng. Từ sau lần thẩm vấn đó, nàng cũng không còn gặp Thái phó. Thêm lại phần hiểu lầm hắn dây dưa với Cách Nhĩ Phiên công chúa Hung Nô, đúng là chưa từng nghĩ tới việc hắn bị trúng độc.

“Độc này... có giải được không?” Môi Niếp Thanh Lân trắng bệch hỏi.

Vi thần y lắc đầu: “Cát Thanh Viễn đó lòng dạ cực kì độc ác, hắn dùng chính phương pháp dùng người để nuôi độc của Nam Cương, dùng chính bản thân hắn nuôi độc, loại độc này rất tra tấn người, nếu thấm vào trong máu, thì người bị trúng độc sẽ chết rất nhanh, không hề có thuốc giải. May mà lão hủ trước kia từng đến Nam Cương quan sát, đã gặp qua loại độc này, cũng từng có nghiên cứu về nó, nên tạm thời tìm ra được cách giải độc, bức độc ra hơn phân nửa từ miệng vết thương ở chân lần trước, nhưng trên mặt chỗ bị độc phun trúng thì vẫn còn lưu lại vết sẹo, số độc còn lại trong cơ thể phải từ từ mới có thể hóa giải hết… Tuy nhiên, quá trình giải độc cũng cực kì tra tấn. Lúc trước, Thái phó tê liệt một nửa thân mình, cả người đều không thể nhúc nhích, mỗi đêm đến lúc độc phát tán, thì rất khổ sở… Công chúa à, đừng chọc Thái phó tức giận nữa, nếu không độc khí công tâm, thìchính lão cũng không có cách nào cứu được!”

Niếp Thanh Lân nghe vậy, xoay người lại đi thẳng vào nội thất.

Thái phó sau khi được châm cứu đã ngủ say trên giường. Dưới ánh nến đong đưa, hốc mắt bên dưới hàng mày rậm quầng thâm, trên khuôn mặt tuấn tú có một vết sẹo dài trên má, làm hơi suy giảm dung mạo kinh thiên địa động quỷ thần của hắn.

Niếp Thanh Lân đương nhiên hiểu vì sao Thái phó lại cố ý giấu nàng. Theo tính tình của hắn, cho tới bây giờ cũng là khinh thường gặp lại bại tướng dưới tay hắn, đương nhiên sẽ không thèm đi gặp Cát Thanh Viễn. Nhưng bởi vì mình nhất thời rối loạn tâm thần, năn nỉ hắn đến đó để thẩm vấn, nên đã trúng gian kế của Cát tặc. hắn không muốn nàng biết, sợ nàng thấy hắn mỗi ngày chịu khổ lại sinh áy náy, đau lòng,

Nam nhân này trên người toàn tật xấu, dã tâm bừng bừng, độc ác nham hiểm, hùng tàn bạo ngược, không coi ai ra gì, đối đãi với nàng thì vẫn luôn cố chấp bướng bỉnh, luôn làm theo ý của hắn. Nhưng… Vì sao, hết lần này đến lần khác, mình lại bị tấm chân tình đó của hắn làm xao động, vất vả lắm mới quyết định tuyệt tình tuyệt nghĩa, nhưng hắn lại cố tình lê tấm thân tàn tật đến đảo loạn cuộc sống yên tĩnh như mặt nước hồ của mình...

Thấy động tĩnh bên giường, Thái phó hơi mở mắt, nhìn thấy Niếp Thanh Lân nằm gối đầu lên cánh tay mình, nhắm mắt ngủ say. Bên thái dương có vài sợi tóc mai buông xõa, rối tung che lại khuôn mặt non mềm, nhìn càng tăng thêm vẻ kiều diễm... hắn chậm rãi ngồi dậy, nhẹ nhàng ôm lấy giai nhân đặt lên trên gối.

Trứng gà vẫn như trước kia, mỗi khi ngủ say là không thèm quan tâm tới bất cứ thứ gì, ngay cả khi được bế lên cũng chỉ thầm thì như con mèo nhỏ, sau đó liền bám chặt vào cánh tay hắn ngủ say sưa.

Thái phó muốn đặt một nụ hôn lên trán nàng, nhưng đôi môi chỉ đi đến nửa đường thì dừng lại, bởi bản thân hắn vẫn chưa giải độc xong, nên việc hưởng thụ giai nhân thơm mềm bên cạnh cũng là chuyện không thể, hắn chỉ đành lẳng lặng nhìn dung nhan say ngủ của Trứng gà.

Đôi hàng mày liễu kia, sao vẫn cứ cau lại thật chặt… Trong đêm khuya thanh vắng không người, Thái phó rốt cục cũng buông tiếng thở dài. Dù lên trời, hay xuống đất, hắn đều làm được, nhưng phải làm sao, mới có thể xóa đi ánh mắt sầu tư của giai nhân?

Cuộc sống kế tiếp ở Giang Nam, đã không còn an nhàn thoải mái như trước nữa.

Hưu Đồ Hoành một lòng yêu thương hi vọng Vương phi nhớ lại chính mình, mỗi ngày đều cố ý lấy lòng nịnh hót. Thiệu Dương công chúa lúc đầu bị bộ dáng của Hưu Đồ Hoành dọa sợ, sau thấy hắn không còn cử chỉ càn rỡ, nên dần dần cũng không quá mức sợ hắn như trước nữa. Nếu khi có ai bên cạnh, thì nàng vẫn có thể miễn cưỡng nói cùng hắn vài câu.

Mà Thái phó cùng Niếp Thanh Lân nhưng thật ra lại khôi phục lại bộ dáng bình thường, ngày ấy sau khi tỉnh lại, Niếp Thanh Lân cũng không đề cập đến việc ở Giang Nam nữa, đối với Thái phó cũng tận tình chăm sóc.

Hôm nay cả đoàn người đi thưởng thức phong cảnh trên hồ Tây.

Tuy rằng trong cung cũng có một chiếc hồ lớn được xây lên ở phía Tây, nhưng mà rốt cuộc cũng là do người tạo nên, làm sao có thể sánh được với mặt hồ mênh mông với những gợn sóng lăn tăn tự nhiên được? Kỳ thật, lúc này cũng không phải là thời tiết tốt để dạo hồ, nhưng đoàn người cũng không để ý, trên thuyền có đầy đủ lò sưởi, ở trên mạn thuyền thưởng thức rượu cũng là một cảm giác thú vị.

Thiệu Dương công chúa gần đây học câu cá, nên ở trên thuyền buông cần câu, nhưng cả buổi cũng chẳng thấy động tĩnh, tính tình của Hoành vương gia vốn nôn nóng, mắt thấy khuôn mặt kiều thê đã bắt đầu suy sụp, nước mắt đảo quanh, liền cởi bỏ quần áo, dưới con mắt trợn to ngây ngốc của tiểu kiều thê lộ ra một thân hình cường tráng, bùm một tiếng nhảy xuống hồ, không lâu sau liền bắt một con cá đi lên, ném lên sàn thuyền.

Đợi đến khi hắn đi lên, quần áo đã bị ướt đẫm, dính sát vào người lộ ra nơi nào đó căng phồng, oai hùng càn rỡ, đã làm công chúa Thiệu Dương hét lên một tiếng sợ hãi, làm cho Hoành vương gia vội vàng lấy quần áo bao lại nửa thân dưới, sau đó nhẹ giọng dỗ dành giai nhân.

Niếp Thanh Lân cùng Thái phó ngồi ở trên thuyền gần đó, đương nhiên nhìn thấy cảnh này rất rõ ràng.

Thái phó thưởng thức chén trà trong tay, đột nhiên nói: “Hoành Vương gia có ý muốn định cư ở Giang Nam. Lúc trước hắn giúp bản Hầu bình định chiến loạn ở Bắc Cương, diệt Hưu Đồ Liệt, cho nên bản Hầu định đem biệt quán này ban cho hắn là phủ trạch, ý của công chúa thế nào?”

Niếp Thanh Lân nghe vậy cười nói: “đã phiền Thái phó lo lắng, tính tình của Vương gia trước nay vô cùng cao ngạo, nếu như trực tiếp ban cho hắnngược lại làm tổn hại thể diện của hắn. Chi bằng dùng danh nghĩa của Bản cung tặng cho tỷ tỷ, Bản cung xin thay mặt hoàng tỷ cảm ơn ngài… Về phần tỷ tỷ có chấp nhận Vương gia hay không, thì phải xem duyên phận của hai người…”

Vệ Lãnh Hầu đương nhiên là hiểu được ý của Niếp Thanh Lân, nếu như Hưu Đồ Vương gia không thể lấy lòng được tỷ tỷ, thì cứ sống cảnh màn trời chiếu đất đi.

Thái phó nhìn gương mặt khẽ mỉm cười của Niếp Thanh Lân, đột nhiên nói: “Bản Hầu vĩnh viễn cũng không thể làm được đến mức này như Hoành vương gia.”

Niếp Thanh Lân khẽ cười, đuôi mắt cong cong, nhẹ giọng nói: “Bản cung biết, Thái phó luôn có lý trí và khát vọng của riêng mình, sao có thể vì tư tình nữ như mà chậm trễ...”

Nếu như Vệ Lãnh Hầu thật sự buông tha cho quyền thế, như vậy chỉ sợ hắn sẽ không còn là Vệ Lãnh Hầu, nam nhân này vĩnh viễn sẽ không cam lòng trở thành một nam nhân bình thường, ngày ngày sống một cuộc sống an nhàn vô vị.

Nhìn nàng đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài, hắn liền vươn tay, giữ chặt lấy tay nàng: “Giang sơn và mỹ nhân, từ xưa đến nay vốn khó có thể lưỡng toàn, nhưng mà ta cũng không tin, thiên hạ này có cái gì có thể làm khó Vệ Lãnh Hầu ta.”