Giấc Mộng Đế Vương

Chương 30




Tiểu Hoàng đế không nghĩ tới mình vỗ mông ngựa sai lệch, chỉ có thể hắc hắc cười hai tiếng, cũng không thể khai thật với Thái phó, mình lại cực kì yêu thích mấy thể loại tiểu thuyết tình cảm ba xu được!

Vệ Thái phó híp mắt lại, khuôn mặt tuấn tú và chóp mũi đều tràn đầy khí lạnh.

một thiếu niên thanh lệ, đã được nuôi dưỡng trong cung mười mấy năm, lúc giơ tay nhấc chân cũng khó giấu sự trang nhã và quý phái, lại với bộ mặt trang trọng nghiêm tục quăng ra một câu “thằng kỹ nữ” thật sự là làm cho người nghe phát điên.

Thực nhìn không ra, loại bản lĩnh học cái xấu ở đứa bé này lại giỏi đến như thế, nếu người bên cạnh là một phụ nhân* miệng lưỡi bén nhọn như vậy, Thái phó đại nhân sớm đã cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng khi được thốt ra từ miệng của tiểu Long Châu, thì thói xấu này làm làm người ta cảm thấy yêu mến, chỉ muốn dùng miệng mình để ngăn chặn lại cái miệng nhỏ nhắn của bông hoa xinh đẹp kia, hung hăng cuốn lấy cái lưỡi tinh tế kia...

*phụ nữ có chồng

trên thực tế, Thái phó đúng đã làm như vậy, dùng miệng che lại, hung hăng trừng phạt, cho đến khi người bé nhỏ trong lòng không thở nổi mới khôngtình nguyện thả ra.

“Khi vi thần hầu hạ Hoàng thượng, sao Thánh Thượng lại không thở? Nếu như chỉ vì một nụ hôn mà nín thở. Khi thần tuyên Thái y, chẳng lẽ nói Hoàng đế ngất xỉu vì hôn môi?”

“Ngươi...” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Niếp Thanh Lân kìm nén đến mức đỏ bừng lên, tạm thời thu lại mồm miệng lanh lợi, không dám chọc giận Thái phó nữa.

Đúng lúc này, Nguyễn công công ở bên ngoài trướng nhỏ giọng bẩm báo, nói là bộ binh đưa văn kiện khẩn cấp tới, cần Thái phó và cùng Thị Lang trở về xử lý.

Hội đua ngựa đã tiến hành được hơn nửa, các tiết mục còn lại đều là chuẩn bị cho nữ quyến, vì muốn cho các vị phu nhân thường ngày đều ở trong khuê phòng được tận hứng, phần lớn các nam nhân đều rời đi trước. Sau khi Vệ Thái phó rời đi, Niếp Thanh Lân cũng chuẩn bị khởi giá hồi cung.

Đoạn đường quan đạo này, từ mấy ngày trước đã được phong tỏa, các binh lính đi trước, sau đó kiểm tra hết các bụi cỏ hai bên đường, mới có thể để cho binh mã và Hoàng thượng an toàn đi qua..

Nơi này cách kinh thành không xa, cũng không phải là vùng đất hoang vu gì, cho nên mặc dù đám thị vệ cảnh giác với tất cả những động tĩnh xung quanh, nhưng trong lòng vẫn nghĩ khả năng xảy ra nguy hiểm không lớn.

Con đường từ Yến Tử Hồ hồi cung, nhất định phải vòng qua một sườn dốc quanh co, vốn là con đường rộng rãi, hai xe ngựa có thể đi qua cùng mộtlúc. Nhưng loan giá của Hoàng thượng rộng hơn so với xe ngựa bình thường, nên khi đi ngang qua nơi này, liền khiến toàn bộ con đường đều trở nên chật kín.

Khi xa mã đi đến nơi này, Niếp Thanh Lân ngồi ở trên loan giá có thể nghe thấy tiếng kim loại va chạm “Rắc” một tiếng, sau đó loan giá chấn động kịch liệt, người nàng thiếu chút nữa ngã nhào từ trên xuống. Ngay sau đó liền nghe thấy một trận nhân mã ồn ào, chỉ nghe thống lĩnh đội thị vệ Lữ Văn Bá hô lớn: “Có thích khách! Hộ giá, hộ giá!” Sau đó liền thổi cái còi phát tín hiệu đặc biệt, hy vọng binh mã của Thái phó ở phía trước có thể nghe được quay trở lại tiếp viện.

không biết hai bên đường núi đã bị người ta gài những móc sắt từ lúc nào, những xe ngựa bình thường khác có thể đi qua, nhưng loan giá cua hoàng thượng rộng hơn nên bị vướng vào, muốn gỡ ra có chút khó khăn.

Đúng lúc này, mười mấy người bịt mặt đột nhiên từ trên trời bay xuống, rơi xuống phía trên loan giá, tay cầm trường kiếm liền đâm mạnh xuống.

Từ lúc xe ngựa bị chấn động, Niếp Thanh Lân đã nhanh chóng cúi người xuống, nằm sấp phía dưới chỗ ngồi, mũi nhọn của thanh kiếm đâm vào đệm trên ghế, nhưng không xuyên qua được ghế ngồi.

Thích khách cảm thấy không đâm trúng, liền phi thân xuống dưới, chuẩn bị vọt vào loan giá đâm chết Hoàng thượng. Nhưng những thị vệ kia cũng không phải ngồi không, hơn nữa đều là người do Thái phó tự mình chọn lựa, võ nghệ cao cường, xông lên chém mấy đao thì trúng được ba đao, nhưng thích khách đó ngay cả khi bị trúng đao, cũng không hề né tránh, cũng không hề quan tâm đến đám thị vệ phía sau, tiếp tục nhào về phía loan giá, chỉ muốn kết liễu Hoàng đế.

Thấy hắc y nhân thần bí hành động như vậy, thật là ngoài dự đoán của bọn thị vệ, chỉ có thể ra sức vật lộn, xông lên ôm chặt lấy eo của thích khách, muốn kéo hắn xuống.

Rốt cuộc chỉ có Lữ Văn Bá bình tĩnh, từ trên lưng ngựa lấy ra một chiếc rìu, chém một cái bay đầu tên thích khách sắp đi vào loan giá.

Lưỡi rìu kia vô cùng sắc bén, lập tức bay đầu, máu tươi từ chỗ cổ bị chém trào ra, bắn vào người vài thị vệ.

“Chém đầu của bọn họ!” Sau khi thấy thi thể kia run rẩy vài cái liền không hề động đậy nữa, Lữ Văn Bá cao giọng hét về phía thuộc hạ.

Nhưng ngay lúc này, những thị vệ bị máu của tên hắc y nhân kia bắn vào đột nhiên ngã xuống đất ô a ô a kêu thảm thiết, sau đó run rẩy vài cái liền không động đậy nữa, thì ra máu của những tên hắc y nhân kia đều có độc chết ngươi... Lúc này lại có mấy chục hắc y nhân từ trên vách núi nhảy xuống, nối tiếp những người trước, nhất thời không thể chém được hết.

Lữ Văn Bá cắn răng một cái, tùy tiện túm lấy một cái áo choàng che kín khuôn mặt của mình, xông lên loan giá, túm lấy cánh tay tiểu Hoàng đế, sau đó lại dùng rìu chém một cái lỗ lớn trên sàn loan giá, cầm lấy một cái chăn nhung giữ ấm, ôm lấy tiểu Hoàng đế, bảo vệ đầu và thân thể của nàng, từ cái lỗ trên sàn chui ra ngoài, trực tiếp lăn xuống phía con đường phía dưới sườn núi.

Vô cùng may mắn, bên đường rừng cây rậm rạp, hơn nữa thân hình Lữ Văn Bá cao lớn, che được toàn bộ thân thể tiểu Hoàng đế nên Niếp Thanh Lân không có bị đụng vào núi đá bị thương.

Điều may mắn hơn nữa chính là, Lữ Văn Bá sợ tiểu Hoàng đế bị thương, liền dùng thảm lông dê che kín thân thể của hắn, không để long bào màu vàng bị lộ ra ngoài, hắn không biết những người tấn công Hoàng đế có phải do bị thuốc khống chế, căn bản không tư duy được như người bình thường, chỉ biết tấn công vào người mặc áo bào đế vương màu vàng.

Cho nên vừa rồi mặc dù nhìn thấy đồi cỏ bên cạnh bị lay động, nhưng cũng không hề nhúc nhích.

Lăn đến phía sau vách núi, Lữ Văn Bá đột nhiên phát hiện một người đang nằm trên mặt đất run lẩy bẩy, khi người kia từ trong cỏ bẩn ngẩng đầu lên, Niếp Thanh Lân mới phát hiện hắn là người đi theo hầu hạ loan giá – Trương thái y. thì ra mới vừa rồi trong lúc người ngựa hỗn loạn, hắn bị tiểu thái giám bên cạnh đẩy xuống núi, cánh tay và chân đều bị thương. Nàng đang chuẩn bị đi qua đó thì bị Lữ Văn Bá kéo lại, nhỏ giọng nói:”hắn là ngự y của trẫm, rất trung thành.”

Lữ Văn Bá nhìn bộ dáng chật vật của tiểu Trương Thái y, nhanh chóng đưa tay đỡ hắn lại đây để chiếu cố cho Hoàng thượng, đúng lúc này, hoàng thượng bị vấp vào hòn đá, bổ nhào về phía trước, đột nhiên nhìn thấy có một sơn động thấp thoáng phía dưới bãi cỏ, sơn động này cũng không quá lớn, nếu không phải mình vô tình bị ngã, thật đúng là khó phát hiện ra góc chết này. Vì thế Lữ Văn Bá liền thu xếp cho tiểu Hoàng đế ở trong động dùng cỏ để che lại cửa sớn động, nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng, ngài hãy ở trong này tuyệt đối đừng ra ngoài, thuộc hạ không thể để những hắc y nhân mang độc trên người lại gần ngài, khi nào sắp xếp ổn thỏa mọi việc phía trên, thần sẽ đến đón bệ hạ.” nói xong, từ trong lòng lấy ra chiếc còi bằng sắt.

“Nếu chẳng may thuộc hạ bỏ mình, Hoàng thượng cũng tuyệt đối đừng đi ra, trừ phi nghe được có người thổi ba tiếng dài một tiếng ngắn, bệ hạ hãy thổi một ngắn ba dài để đáp lại, đến lúc đó sẽ có nhân mã của Thái phó đến đón bệ hạ.”

Tiếp theo, hắn căn dặn Trương thái y, một lúc nữa nếu có người xuống dưới, cần phải bỏ chạy, thì dẫn người chạy đi.

Tiểu Thái y ra sức gật đầu, điều này không cần Lữ thống lĩnh căn dặn, hắn nhất định sẽ liều cái mạng này để bảo vệ tốt cho Hoàng đế!

Lữ Văn Bá nói xong liền đứng dậy xông ra ngoài đi nghênh địch. Điều hắn cần làm lúc này là bảo vệ tốt khu vực sườn núi này, không thể để cho hắc y nhân mang độc đi xuống dưới...

Niếp Thanh Lân tránh ở trong sơn động lúc đầu còn nghe thấy âm thanh ồn ào trên sườn núi, kèm theo tiếng hô to và tiếng khóc... Sau đó, dần dần trở nên yên lặng. Bàn tay của nàng chảy mồ hôi, nhưng cũng không thể động đậy được, cuối cùng Trương ngự y bên cạnh cố lấy dũng khí, nhỏ giọng nói: “Thánh Thượng ở trong này đừng nhúc nhích, tiểu nhân đi ra ngoài xem xét một lát.”

một lúc sau, hắn kích động chạy về: “Hoàng... Hoàng thượng, toàn bộ mọi người đã chết sạch, ngay cả... ngay cả Lữ thống lĩnh cũng đã chết...”

Lúc này Niếp Thanh Lân mới ra khỏi sơn động, bởi vì triền núi rất dốc, nhất thời không đi lên được, vừa nhìn thấy sườn núi phía xa, thật sự là mộtvùng đất chết.

Ngẫm lại một chút cảm thấy thật đáng sợ, mấy chục hắc y nhân có thể diệt hoàn toàn một đội thị vệ hoàng gia, đi đến bên người Lữ Văn Bá phát hiệnhắn có thể một mình giết chết bảy tám hắc y nhân, đến khi hắc y nhân cuối cùng ngã xuống, hắn mới kiên cường hi sinh...

Đúng lúc này, xa xa truyền đến tiếng còi ngoài ý muốn, xem ra Vệ Thái phó thật sự nhanh chóng quay lại, cuộc tấn công bất ngờ này tuy rằng thảm thiết, nhưng thời gian ngắn ngủi ước chừng cùng chỉ một chén trà.

Niếp Thanh Lân lấy còi ra, đang chuẩn bị thổi đáp lại, lại dừng lại.

Nàng đứng tại chỗ, nhìn xa xa lẳng lặng suy nghĩ một chút, đột nhiên hỏi Trương thái y: “Trước đây trẫm đưa những thứ thuốc bổ cho ngươi ngươi đãbán hết chưa?”

Trương thái y không biết tại sao Hoàng thượng lại đột nhiên hỏi như vậy, vội vàng nói: “Đều theo phân phó của hoàng thượng, chia thành nhiều phần nhỏ, bán cho những người bệnh có nhu cầu cấp bách cần mua thuốc, tích góp từng tí từng tí một, tiểu nhân đều ghi chép lại, để ở trong nhà.”

Niếp Thanh Lân gật gật đầu, lần này cũng không xưng”Trẫm”, mà trực tiếp hỏi: “Trương thái y, ngươi có thể mạo hiểm vì ta một lần không?”

.............

Khi Thái phó dẫn theo binh mã vội vàng chạy tới, cảnh tượng của đường núi kia, làm cho người đã quen với cảnh gió tanh mưa máu trên sa trường cũng phải ngừng thở.

Loan giá đã không còn nhìn ra màu vàng óng ánh nữa, phía trên dính đầy máu đen tỏa ra mùi tanh rất khó ngửi. Người ngã đầy trên đất, đã khôngcòn thở nữa, nhìn thấy cảnh này, trong lòng lại càng căng thẳng.

Vệ lãnh hầu nghiêm mặt, phi thân nhảy xuống ngựa, đẩy ra các tướng sĩ đang ngăn cản bên người ra, phi thân đến loan giá... Bên trong trống không, chỉ có mấy cái lỗ lớn trên đệm của minh hoàng...

Lúc này Vệ Lãnh Hầu không để ý tới trong lòng đang tràn ngập hàng trăm thứ vị, nhảy xuống khỏi loan giá, lạnh lùng nói: “Lục soát trong núi, phải tìm cho được Hoàng thượng!”

Việc lục soát trong núi tiến hành suốt ba ngày ba đêm, phạm vi mấy trăm dặm cũng đều bị người lục soát mấy lần, mấy trăm người trong núi gọi”Hoàng thượng”, cũng là không có ai trả lời.

Người bên ngoài đều nhìn thấy sắc mặt Vệ hầu mấy ngày nay đều rất trầm tĩnh, giống như lúc bình thường, nhưng chỉ có Nguyễn công công mới biết, biểu cảm kia của Thái phó chính là sự bình yên trước bão táp, yên lặng đến đáng sợ.

Tựa như hiện tại, hắn một mình đơn độc ngồi trong tẩm cung của Hoàng thượng, nhìn long sàng trống không đã khoảng một canh giờ... Cũng khônghề đụng tới.

“Bẩm Thái phó, lục soát trong núi không thu hoạch được gì, hạ lưu con sông dưới chân núi cũng đã phái người đi tra xét, cũng không có người nào trôi từ trên xuống. Người xem... Có phải nên rút mọi người về không, theo thuộc hạ biết được, rất có thể Hoàng thượng đã bị đám thích khách kia bắt đi, căn bản không ở trong ngọn núi đó.”

Vệ Lãnh Hầu không nói gì, lúc trước khi nhìn thấy trên sàn loan giá có một lỗ lớn, hắn gửi gắm hy vọng rằng đã có thị vệ cứu hoàng thượng đi, tạm thời ẩn nấp ở nơi nào đó trong núi. Nhưng hiện tại đã lục soát suốt ba ngày, vẫn không có kết quả, hoặc là Hoàng thượng cố ý trốn không chịu đi ra, hoặc là đúng là Hoàng thượng đã bị thích khách bắt đi...

Tuy nhiên Hoàng đế sao có thể trốn không ra? một đứa trẻ kim quý từ nhỏ đã được nuôi lớn trong thâm cung, một người nửa bước khó đi, ham ăn uống như vậy, làm sao chịu được nỗi khổ ba ngày không ăn không uống...

“Mấy thị vệ thái giám còn lại kia đã tỉnh chưa?” hắn đột nhiên hỏi.

“Có một thái giám bị dính máu độc quá nhiều, trúng độc quá sâu, ngày hôm qua đã tắt thở, còn lại mấy người bị dính ít máu thì vừa mới tỉnh, nhưng không thể nói chuyện, có một ngự y theo hầu bởi vì trúng kiếm bị thương ngã xuống dưới sườn núi nên mới may mắn tránh được một kiếp, cho nên khi tỉnh lại vẫn có thể nói chuyện.”

“hắn có kể lại tình cảnh lúc bị tập kích thế nào hay không?”

“hắn nói lúc xe ngựa của Hoàng thượng đi về phía trước, đột nhiên bị vướng vào cái gì đó bên đường nên không thể đi tiếp được nữa. Những hắc y nhân cũng vô cùng kỳ quái, dù chém thế nào cũng không chết, sau đó hắn bị trúng kiếm có nhìn thấy hoàng thượng bị hắc y nhân kéo lên mấy con ngựa, sau đó cái gì cũng không biết... Ty chức có nhìn qua thi thể vài hắc y nhân, không biết trên mặt đã được bôi cái gì, ngũ quan biến dạng, khôngthể nhìn ra là loại người nào...”

Rốt cuộc Thái phó cũng đứng dậy, lạnh lùng nói: “đi! Phong tỏa trạm gác đi đến Nam Cương tra xét nghiêm ngặt, nếu phát hiện Hoàng thượng khôngđược hành động thiếu suy nghĩ, việc quan trọng nhất là phải đảm bảo an toàn cho Thánh thượng.”

Người khác có thể cảm thấy đám hắc y nhân kia kỳ lạ, nhưng hắn xuất thân là thương nhân thế gia, cùng cha mẹ vào Nam ra Bắc, có cái gì kỳ quái mà chưa từng thấy?

Thủ đoạn dùng thuốc để khống chế bản tính con người, nhất định là từ vùng đầm lầy Nam Cương!

Trong tẩm cung vẫn còn tràn ngập mùi táo, quyển sách mở đã đọc được một nửa đặt trên bàn nhỏ, ngoài ra còn có một mâm quả hạch do Tây Vực tiến cống, một nửa đã được đập vỡ còn lại thì để trên bàn... Con mèo trắng cũng lười biếng nằm trên nhuyễn tháp, nhưng chủ nhân của tẩm cung này thì không biết đang ở nơi nào...

Thái phó bỗng nhiên cảm thấy, tẩm cung này một khắc cũng không thể ở, trái tim giống như là bị người nào đó xiết chặt không buông, cố tình lúc này lại không thể thét ra thành lời.

Khi đi ra khỏi tẩm cung, có người bẩm báo Khâu Minh Nghiên đại nhân cầu kiến.

Chỉ chốc lát có một người cao lớn thanh niên vội vàng đi tới, thi lễ với Thái phó.

Người nọ là tâm phúc của Thái phó, năm đó ở trong quân là người cố vấn của Thái phó, kết nối hoạt động kinh doanh của các địa phương, nhưng lần chấn động này thật sự quá lớn, nên hắn cố ý đến cầu kiến Thái phó.

Đến lúc hai người về tới thư phòng, Khâu Minh Nghiên nói: “Thái phó, chuyện Hoàng thượng bị tập kích lần này chỉ sợ có liên quan đến Lĩnh Nam Vương Niếp Lộ Viễn!

Gần đây đại nhân đang chỉnh đốn binh mã, chuẩn bị kiên quyết xua binh chinh phạt Lĩnh Nam. Trong lòng tên tặc tử này biết đại nhân võ nghệ cao cường, lại có tinh binh hộ vệ, không dễ dành đánh lén, nên muốn ám sát Hoàng thượng, ý đồ muốn gía họa cho ngài. Dù sao... Trong vòng một năm phụ tử hai vị Hoàng đế băng hà, thế cục trong triều đình vừa ổn định sẽ lại rung chuyển một lần nữa... Nhưng bọn họ không giết Hoàng đế, cũng chỉ bắt Thánh Thượng đi, thì quá mức thất sách rồi.

Nếu bọn họ muốn ép buộc thiên tử lệnh cho các chư hầu, lấy việc lần này để áp chế Thái phó, Thái phó có thể ung dung không thay đổi nói trong triều một ngày không thể không có vua, lập tân quân khác, sau đó chinh phạt nghịch tặc, lấy danh nghĩa là để giải cứu tiên hoàng, danh tiếng của chúng ta sẽ càng nổi hơn!”

Vệ Lãnh Hầu nhìn tâm phúc của mình, trong lòng biết mỗi câu nói của hắn đều rất có lý, nếu là hắn trước đây, nhất định sẽ không chút do dự tiến hành như thế...

Nhưng nếu hiện tại tuyên bố tân đế kế vị, như vậy thì Hoàng đế trong tay tặc tử sẽ mất đi giá trị làm con cờ, không biết bọn tặc tử này sẽ đối xử với Long Châu tử như thế nào?

Vệ Lãnh Hầu biết, nếu mình đưa ra đạo thánh chỉ phế đế này chính là gián tiếp lấy mạng của Long Châu tử...

Giang sơn và mỹ nhân, trong mắt hắn, câu hỏi ngu ngốc này từ trước đến giờ chưa bao giờ là vẫn đề khó giải quyết, vậy mà cứ như vậy không hề báo trước xảy ra trước mặt hắn...

Vệ Lãnh Hầu giương mắt nhìn về phía bên ngoài thư phòng, hoàng hôn nặng nề, tường viện thâm cung ngăn chặn mưa gió sắp tới. không biết giờ này Hoàng thượng đã dùng bữa hay chưa... hắn hít sâu một hơi, nói: “Đem những người đang lục soát ở trong núi rút hết về, tuyên bố với bên ngoài, Hoàng đế đã thoát hiểm, đang ở tẩm cung nghỉ ngơi, mấy ngày tới không thể lâm triều...”

Khâu Minh Nghiên không nghĩ tới chủ nhân của mình luôn anh minh sáng suốt, lại có thể đưa ra quyết định như vậy, sốt ruột muốn khuyên can mộtphen, lại thấy Thái phó phất phất tay.

hắn biết rõ, chủ ý của Định Quốc hầu một khi đã quyết, tuyệt đối sẽ không thay đổi.