Giấc Mộng Quân Doanh

Chương 71: Hai cậu cháu bàn kế




Diệp Bành Đào ngồi trong văn phòng rộng rãi xa hoa đầy ánh sáng của Lưu Thiếu Quân, tâm tình buồn bực không nói nổi, cho dù tất cả đều là âm mưu, nhưng nếu Cố Lăng Vi biết anh cũng không tốt đẹp gì cho cam, chắc chắn cũng sẽ không còn như trước, nếu như mình không đi với tên Hồ Tiến Bắc kia đến Thịnh thế hoa đình, hay là khiên quyết cự tuyệt thì chuyện đó cũng không thể xảy ra, cho nên giữ mình trong sạch tránh xâ mọi âm mưu mới là cách bảo vệ tốt nhất.

Anh cũng không muốn mất Vi Vi, lại còn là vì cái lí do kì quặc này nữa.

Lưu Thiếu Quân ngẩng đầu nhìn Diệp Bành Đào một cái, cười nhẹ, chuyện này cũng dạy cho Bành Đào một bài học không nhỏ rồi, cũng không tính là chuyện quá xấu, bởi vì để ý, đàn ông đôi khi do dự đến yếu đuối, cũng như thế, vì không cần, đàn ông sẽ trở nên cực kì tàn khốc, ánh mắt Lưu Thiếu Quân hiện lên tia lạnh lùng, nói: "Cháu nói, lúc Đường Nhị phát sinh quan hệ với cháu vẫn là xử nữ?"

Diệp Bành Đào gật rồi lại lắc đầu: "Thật ra cháu không có ấn tượng chút nào, nhưng sáng sớm trên giường lại có dấu vết đó".

Lưu Thiếu Quân nhíu mi: "Đây chính là lỗ hổng lớn nhất".

Đưa tư liệu trong tay cho anh: "Theo điều tra, người đàn ông thứ nhất của Đường Nhị hình như là bạn cùng lớp thời trung học của cô ta, tên là Tần Hoa, giờ đang làm ở bộ phận công trình công ty cậu".

Nói đến đây anh trêu tức nói: "Bành Đào, cậu không biết cháu còn thích việc đi chịu tiếng xấu cho người ta nữa đó".

Diệp Bành Đào ngẩn ngơ, nhận tư liệu xem cẩn thận, chuyện Đường Nhị đúng là cực kì phong phú, bạn trai thay đổi cũng không ít, hơn nữa còn từng là tình nhân của Chu Tử Phong, là một nữ sinh hám giàu ham hư vinh, Diệp Bành Đào không khỏi lắp bắp kinh hãi: "Chu Tử Phong?Cậu nói Đường Nhị từng là tình nhân của Chu Tử Phong..."

Lưu Thiếu Quân gật đầu: "Không biết trí nhớ của cháu kiểu gì, cháu quên à, năm ngoái chúng ta đến ăn cơm ở Thụy Cảnh, có một người đàn bà xông tới tìm Chu Tử Phong, không phải Đường Nhị thì ai?"

Diếp Bành Đào cẩn thận nghĩ, hèn gì, anh thấy Đường Nhị rất quen, vốn tưởng là vì hơi giống Cố Lăng Vi, giờ mới nhớ, năm trước đúng là đã gặp qua người này, nhưng mà Chu Tử Phong...

Diệp Bành Đào cân nhắc lần nữa thì chợt hiểu ra, giận dữ đứng dậy nói: "Hóa ra là Chu Tử Phong giở trò, mẹ nó cháu tìm hắn, dám lập mưu tính kế với cháy, xem cháu đánh cho hắn tàn phế đi".

"Ngồi xuống cho cậu".

Lưu Thiếu Quân lớn tiếng hét, đối với lời nói của cậu út Diệp Bành Đào không dám không nghe, tức giận nén xuống rồi ngồi, Lưu Thiếu Quân thở dài: "Lỗ mãng thì giải quyết được gì, dù là thân thủ, hay là âm mưu, cậu cháu ta cũng không phải đối thủ của Chu Tử Phong, cho nên, giờ càng phải bàn lại cho kĩ".

"Bàn kĩ thì sao, Chu Tử Phong âm mưu với cháu mục đích quá rõ rồi, hắn muốn cháu và Vi Vi chia tay, sau đó thừa dịp nhảy vào, anh cái gì, chỉ có Vi Vi ngốc mới tin hắn là anh thật, Chu Tử Phong nghĩ gì ai mà không biết".

Diệp Bành Đào hầm hừ nói. Lưu Thiếu Quân cúi đầu cân nhắc một lát: "Nếu như thế thì chúng ta càng không phải đối thủ của hắn".

Diệp Bành Đào sửng sốt; "Cha hắn không phải chỉ là tỉnh trưởng thôi sao, bối cảnh cháu đâu có thua".

Lưu Thiếu Quân lắc đầu nói: "Cha hắn làm phó tính trưởng thì không sai, nhưng thế lực của Chu Tử Phong kìa, không phải chỉ đơn giản như chúng ta, cháu không biết, lợi nhuận mấy năm gần đây của hắn rất lớn, cả nước có cả trăm doanh nghiệp lớn, là đối tượng trọng điểm đóng góp ngân sách quốc gia, không chỉ trong nước, còn cả nước ngoài, Chu Tử Phong cũng có ảnh hưởng, nói trắng ra, hắn có thể đưa lợi nhuận lên cao như thế, dính đến hắn đương nhiên không tốt, cho nên muốn đúng tới hắn, cũng không phải dễ dàng".

Nói tới đây anh ngẩng đầu nhìn Diệp Bành Đào một cái, nói tiếp: "Hơn nữa, nếu đối tượng của hắn không phải là Diệp Bành Đào cháu, hắn tốn công sức như thế làm gì, làm thẳng không phải tốt sao, trực tiếp xử cháu, cần gì mượn một người đàn bà mà chia rẽ cháu và Vi Vi, nhưng mà ở góc độ này mà nói, Chu Tử Phong thông mình một đời lại hồ đồ nhất thời, theo cậu thấy, cho dù chuyện này có thành, cháu và Vi Vi chia tay hắn cũng không có cơ hội, với tính cách của Vi Vi ai chẳng biết thà làm ngọc vỡ chứ không thiết ngói lành, anh là anh, vợ là vợ, phải rõ ràng, đó là điều không thể thay đổi, cô nhóc đó đáng yêu nhất ở điểm đó, không phải sao?"

Sắc mặt Diệp Bành Đào dịu đi, nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhóc quật cường đó, khẽ cười nói: "Cũng không biết Vi Vi giờ sao rồi, huấn luyện gì mà, nghe lão gia nói tàn khốc vô nhân đạo lắm, không biết gây bao nhiêu sức ép nữa".

Lưu Thiếu Quân nói: "Vi Vi không kém nữ anh hùng đâu, hơn nữa cháu không thấy may sao, nhờ có ba tháng này mới có cơ hội cho chúng ta tính cách ứng phó với Chu Tử Phong, cuối cùng cậu cũng thấy hắn thâm trầm như thế nào, sau này chắc còn chiêu nữa".

Ở đây điều tra manh mối, Cố Lăng Vi ở đó lại bắt đầu huấn luyện, một ngày huấn luyện xong, ba mươi người chỉ còn lại hai mươi, cực kì khiến chiến thân thể và tinh thần của họ, từ bỏ như trở thành con đường duy nhất.

Mà đối với điều này đội tập huấn lại cực kì dân chủ, chỉ cần cô không đi, sẽ tiếp tục huấn luyện, nhưng mà khi đi, thì lập tức chuẩn bị xe, không chút gây khó dễ, cho nên đối với loại huấn luyện cao độ này số người từ bỏ càng nhiều.

Đến ngày thứ tư chỉ còn 16 nữ binh, ngay cả như thế huấn luyện vẫn không hề thả lỏng.

Còn lại 16 người, điểm số cũng rất nhanh, Tào Tú hà đứng trước mặt, nghiêm túc nói, hầu như mỗi ngàu đều nói cho rõ một lần: "Các cô cũng thấy, 33 người giờ đã đi 17, các cô đó đã chân chính thoát khỏi rồi, nhưng các cô ở đây vẫn phải tiếp tục huấn luyện gian khổ, nếu muốn đi, giờ xoay người qua bên kia, ngủ một giấc rồi về bộ đội."

Nói xong không khỏi có vài phần khinh miệt nói: "Thực ra đi về cũng không sao, đội đặc công chúng tôi vẫn đủ số biên chế, trước mắt cũng chưa có ai xuất ngũ, người mới tới cũng phiền toái lắm".

Ý tứ kia như chỉ, tốt nhất các cô nên bỏ cuộc hết đi, đỡ phiền cho mấy người.

Lý Dĩnh bĩu môi: "Đúng là, mỗi lần đều nói khó nghe, mình cũng không tin, nếu những người cuối cùng chúng ta đều đi, đến khi đó xem họ đến nói với cấp trên thế nào..."

Lưu Ngọc Linh nghiêm khắc nhìn cô một cái, đi tới vài bước: "29, tôi có thể nói nghiêm túc cho cô, dù các cô không còn lại một ai, toàn bộ đi về cũng không là gì cả, điều đó cho thấy các cô không đủ tư cách, đặc công chúng tôi thà thiếu cũng không ẩu, thà tương lai hủy biên chế cũng không cần lính không đạt, rõ chưa?"

Lý Dĩnh lớn tiếng nói: "Hiểu, tôi sẽ cố gắng tới cùng, tới lúc đó phải xem đội đặc công rốt cục là đầm rồng hang hổ gì?"

Những người khác bật cười, không khí khó khăn cũng thoải mái hơn, Tào Tú Hà nhếch miệng cười vài tiếng: "Toàn thể nghiêm, giờ cho các cô cơ hội cuối cùng, bỏ cuộc không?"

"Không".

Mười sáu người đồng thanh một lời, thanh âm to mạnh mẽ, Tào Tú Hà gật đầu: "Được lắm, giờ toàn thể lùi về sau, chia làm hai đội lên xe".

Các cô giờ mới nhìn thấy phía sau có 2 chiếc xe giải phóng lớn hở mui, 16 người nhanh chóng lên xe, mui xe liền đóng lại, hoàn toàn không nhìn thấy bên ngoài, Hà Hiểu Vân thấp giọng: "Lăng Vi, cậu nói hôm nay lại định làm gì, có cách gì ép chúng ta nữa đây".

Lý Dĩnh ha hả cười: "Có phải vừa rồi thấy chúng ta quyết tâm quá, huấn luyện viên cảm động nêu cho chúng ta đi dã ngoại nấu cơm không?"

Cô nói xong làm mọi người không nhịn được cười to, Trương Lệ Hồng vỗ vỗ măt cô nói: "Cậu chỉ biết ăn thôi, mình thấy lát tới nơi đó người đầu tiên được nướng chính là cậu đó, an ủi mọi người có bữa cơm no đi".

Nói tới đây, Hà Hiểu Vân thở dài, ủy khuất nói: "Lăng Vi, mình cảm giác đã lâu không được ăn no rồi, cậu nói xem nếu chúng ta được vào đội đặc công, có phải cả đời không được ăn no không, giờ mới phát hiện ra đó, cậu nhớ không, hồi quân diễn chúng ta thấy mấy đội viên đội đặc công ai cũng gầy như khỉ, chắc là đói quá".

Các cô nói giọng dù không lớn, nhưng vì trong xe yên lặng nên vẫn có thể nghe rõ ràng, Tào Tú Hà và Lưu Ngọc Linh ngồi trước mặt cũng không ngoại lệ, vốn không nghĩ để ý đến các cô nói chuyện, nhưng mà vừa nghe được đến đây hai người thiếu chút sặc nước miếng, trong lòng thầm nói, mấy đứa này chả để ý gì, là do đội đặc công các cô dáng người tốt, còn dám nói là do đói, quát lớn: "Không cho nói chuyện, im lặng".

Hà Hiểu Vân le lưỡi làm mặt quỷ, xe quay trái quay phải, mở mui ra, Tào Tú Hà đột nhiên nói: "21, 23 xuống xe".

Cố Lăng Vi, Hà Hiểu Vân không hiểu gì vội nhảy xuống, Lưu Ngọc Linh cũng đi theo, mỗi người một khối lương khô to, thêm một tấm bản đồ, hạ lệnh: "Trong vòng 24 giờ tìm được mấy điểm xác định trên, tập hợp ở điểm D, qua 24 giờ không đủ tiêu chuẩn".

Nói xong không đợi hai người phản ứng lại lưu loát lên xe, nhanh chóng rời đi, để hai cô lại rồi chuồn như thế, hai người ngơ ngẩn, Hà Hiểu Vân mở bản đồ ra, nhìn kĩ xem, không khỏi kêu to: "Đùa gì thế, 24 tiếng mà bắt chúng ta giữa vùng núi xa lạ còn hành quân trăm dặm, đúng là giết người mà, còn nữa, hai miếng lương khô với một bình nước, đúng là không có nhân đạo, này, tôi nói các người đó, tôi phải kiện..."

Hà Hiểu Vân hét nửa ngày, khát nước miệng khô, chỉ có giọng vang vọng từ trong núi truyền về, còn một hình bóng cũng không có

Cố Lăng Vi lắc đầu đưa bình nước cho cô: "Được rồi, Hiểu Vân, cậu yên tĩnh chút nào, bảo tồn thể lực tốt hơn các cô đó chắc đang tránh ở đây giám thị chúng ta rồi, cậu càng sốt ruột họ càng vui đó, mình không thế đâu".

Hà Hiểu Vân ủ rũ nói: "Lăng Vi, giờ mới ngày thứ 4, mình đang hoài nghi nghiêm trọng, mình có thể kiên trì đến cùng được không này".

Cố Lăng Vi vỗ vỗ vai cô: "Oán trời trách đất cũng không phải tác phong Hiểu Vân nhà mình, còn nhớ câu cửa miệng của cô Lưu không?"

Hà HIểu Vân nghiêng đầu nghĩ: "Không khó khăn phải vượt lên, có khó khăn thì giải quyết khó khăn rồi tiến lên.

Cố Lăng Vi nở nụ cười: "Đúng thế, chỉ cần làm hết sức là được, kinh nghiệm vô số lần cho mình biết, chỉ cần hết sức, tất nhiên sẽ có kết quả không ngờ tới".