Giấm Chua Trên Toàn Thế Giới Đều Bị Anh Ăn Hết Rồi

Chương 23




- ----

Đèn của phòng khách rất sáng.

Sáng đến mức giống như muốn chiếu lên làm cho cả đồ đạc trong nhà đều có thể xem bộ dáng của Tiêu Niên lúc này.

Cậu có hình dáng gì, bộ dáng ngoan ngoãn đến mức không thể ngoan hơn được nữa.

Căn bản không cần Lục Tri Chu làm gì, Tiêu Niên cũng rất tự giác theo Lục Tri Chu đến phòng khách, thành thật ngồi xuống bên cạnh Lục Tri Chu, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối.

Lục Tri Chu chậm rãi click vào màn hình trên laptop, trên khóe miệng dường như còn mang một chút ý cười.

Chuyến bay từ thành phố A đến thành phố B còn rất nhiều, Lục Tri Chu mở ra rồi đưa cho Tiêu Niên.

"Chọn thời gian đi."

Tiêu Niên hỏi: "Anh đều có thể sao?"

Lục Tri Chu: "Đều có thể."

Tiêu Niên suy nghĩ một chút: "Chúng ta ăn bữa trưa rồi đi, thêm cả thời gian trên đường đi, vừa vặn đến đó ăn cơm tối."

Lục Tri Chu ừm một tiếng, nhấp chuột vào chuyến bay ba giờ, quay đầu dùng ánh mắt dò hỏi Tiêu Niên.

Tiêu Niên gật đầu với anh.

"Nhưng mà tôi không về cùng anh đâu, tôi ở lại thêm một hai ngày." Tiêu Niên nói.

Lục Tri Chu hỏi: "Tại sao?"

Tiêu Niên: "Hẹn mấy mấy bạn học thời đại học, đã lâu không gặp rồi, vừa lúc là cuối tuần."

Lục Tri Chu gật gật đầu: "Cậu tốt nghiệp đại học thành phố B."

Tiêu Niên hơi kinh ngạc: "Anh biết sao?"

Lục Tri Chu: "Có biết đến."

Tiêu Niên không hiểu sao có chút vui vẻ, không nhịn được ngồi càng ngoan ngoãn.

Lục Tri Chu tiếp tục bấm vào laptop của anh, miệng nói: "Cùng nhau."

Tiêu Niên nghi hoặc: "Anh cũng phải ở lại đây nhiều thêm một hai ngày?"

Lục Tri Chu điền thông tin cá nhân của Tiêu Niên: "Ừm."

Tiêu Niên: "Tại sao thế?"

Lục Tri Chu không biết là bởi vì số căn cước của Tiêu Niên, hay là bởi vì phải suy nghĩ mà câu trả lời của anh kéo dài.

Anh nói: "Lý do cá nhân."

Trả lời câu này thì Tiêu Niên không tiện hỏi nữa.

Cậu quay đầu xem số căn cước của mình trong laptop, cười cười: "Trí nhớ thầy Lục thật tốt, có thể viết ra số căn cước của tôi luôn."

Lục Tri Chu: "Không khó."

Thời gian sau đó, Tiêu Niên vẫn bảo trì tư thế ngồi ngoan ngoãn nhìn Lục Tri Chu mua vé.

Sau khi thông báo mua vé thành công hiện lên, Tiêu Niên cong cong đôi mắt mà cười với Lục Tri Chu: "Thầy Lục ngài còn có việc gì không?"

Lục Tri Chu cũng không vội trả lời, giả vờ khóa màn hình, để laptop sang một bên: "Để tôi nghĩ xem."

Trong lòng Tiêu Niên: "%; @?" 

Trên mặt Tiêu Niên lại là: Hì hì ngài muốn nghĩ gì thì nghĩ.

Lục Tri Chu nghĩ như vậy, quả thực suy nghĩ một hồi lâu, Tiêu Niên thậm chí không phân biệt được là anh rốt cuộc có việc thật hay là chỉ thuần túy muốn trêu chọc cậu.

Thật lâu sau Lục Tri Chu mới hỏi: "Sáng mai muốn ăn cái gì?"

Tiêu Niên ha một tiếng: "Này phải làm phiền thầy Lục rồi, tôi muốn ăn mì trứng gà thêm xúc xích."

Lục Tri Chu bật cười: "Được."

Tiêu Niên tiếp tục ngoan ngoãn, hai mắt mở to chờ đợi Lục Tri Chu. Bây giờ Lục Tri Chu mới không làm khó dễ Tiêu Niên nữa: "Hết rồi."

Tiêu Niên lúc này mới đứng lên, hai chân đứng khép lại, đặt hai tay ở trên bụng, gật gật đầu với Lục Tri Chu: "Được, ngài Lục Tri Chu ngủ ngon."

Lục Tri Chu ngẩng đầu nhìn cậu: "Ngài Tiêu Niên ngủ ngon."

Mãi đến tận khi Tiêu Niên trở về phòng, lên giường, đắp kín chăn, cậu mới phát hiện ra khóe miệng của cậu...

Sao lại cười đến không thể ngừng lại?

Tiêu Niên ho khan hai tiếng, vỗ vỗ mặt của mình để cho nó khôi phục bình thường, sau đó lập tức kéo chăn lên.

Đêm nay cậu ngủ sớm, tỉnh lại sau khi ngủ đã thì phát hiện mới tám giờ sáng. Mà cho dù là giờ này thì ngài Lục Tri Chu của chúng ta cũng đã rời giường.

Tiêu Niên mang cái đầu như cái ổ gà ra khỏi phòng, vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi cà phê từ trong phòng bếp bay ra.

Từ xa nhìn lại, Lục Tri Chu mặc một bộ áo sơ mi trắng, ống tay áo kéo lên trên khuỷu tay, cũng không biết là đang làm gì.

Tiêu Niên nhìn bóng lưng Lục Tri Chu, đột nhiên có chút xuất thần. Trong phút chốc, đầu óc cậu lại nghĩ, nếu mỗi sáng cậu tỉnh lại đều có thể nhìn thấy Lục Tri Chu thì tốt biết bao.

Bọn họ vẫn luôn tiếp tục như này thì tốt biết bao.

Vì để mình không mơ mộng nữa, Tiêu Niên thừa dịp Lục Tri Chu còn chưa phát hiện ra cậu vội vã đi vào phòng tắm.

Khi cậu đi ra Lục Tri Chu đã ngồi bên bàn ăn, Tiêu Niên đi qua chào hỏi anh cũng không ngạc nhiên, nói một tiếng "Chào" liền để bánh sandwich xuống rồi đứng lên.

Tiêu Niên nghi hoặc: "Anh không ăn hả?"

Lục Tri Chu: "Nấu mì cho cậu."

Tiêu Niên nước mắt lưng tròng: "A ~ Lục..."

Lục Tri Chu cắt ngang lời cậu: "Ngậm miệng."

Tiêu Niên cười rộ lên: "Ok."

Lục Tri Chu nấu ăn thật sự không có gì để chê, Tiêu Niên sợ mình ăn nhiều đến mức không thèm nhìn mấy nhà hàng ở bên ngoài nữa luôn.

Sau khi ăn xong, hai người hẹn thời gian xuất phát, Tiêu Niên liền ra ngoài.

Không vì cái gì khác, cậu chỉ là muốn nhuộm đen mái tóc màu lam nhạt trên đầu, thuận tiện mua thêm một bộ quần áo. Dù sao cũng là tham gia hôn lễ của người khác, còn là đại biểu cho nhà họ Tiêu, bề ngoài vẫn phải làm. Lục Tri Châu cũng thay áo sơ mi, quần tây, vì vậy cậu cũng phải sửa soạn một chút.

Tất nhiên là sau khi kết thúc, tất cả những thứ này cậu chắc chắn sẽ tìm mẹ mình để đòi lại.

Muốn đi hai ngày, Tiêu Niên tính toán thời gian ăn cơm xong liền về nhà, sau đó kéo cái vali lúc trước dùng đến nhà Lục Tri Chu ra.

Vali cơ bản đã trống rỗng, căn phòng này cũng có rất nhiều thứ mới, giống như cậu thực sự sẽ ở lại. Đứng trước vali ngẩn người một hồi, Tiêu Niên đột nhiên phát hiện hôm nay mình suy nghĩ hơi nhiều, vì thế ghét bỏ chậc một tiếng.

Đơn giản thu dọn một chút, mang theo một cái balo nữa là xong.

Trùng hợp vừa ra khỏi cửa liền bắt gặp Lục Tri Chu, anh cũng kéo vali từ trong phòng đi ra.

"Trùng hợp quá ngài Lục Tri Chu." Tiêu Niên cười với Lục Tri Chu.

Lục Tri Chu trả lời "Trùng hợp", sau đó nhìn Tiêu Niên từ trên xuống dưới.

"Thế nào?" Tiêu Niên sờ sờ tóc mình trước: "Thoạt nhìn thật ngoan có phải không?" Nói xong cậu lại xoay một vòng: "Cái này được chứ?"

Lục Tri Chu gật đầu: "Rất đẹp trai."

Hiếm thấy Lục Tri Chu nghiêm túc khen cậu như vậy, Tiêu Niên ồ một tiếng, ánh mắt lập tức cong lên.

"Đẹp trai ở đâu?" Tiêu Niên ba bước cũng thành hai bước tiến lên phía trước: "Là quần áo hay tóc, hay là giày mới của tôi?"

Lục Tri Chu: "Đều đẹp trai."

Tiêu Niên không bỏ qua, tiếp tục hỏi: "Anh thích tôi mặc như vậy à? Anh thích mái tóc đen của tôi?"

Lục Tri Chu lắc đầu: "Không phải."

Tiêu Niên nghi hoặc: "Không phải?"

Lục Tri Châu nói: "Cậu vẫn luôn rất đẹp trai, không liên quan gì đến cách ăn mặc hôm nay."

Tiêu Niên cười đến mắt càng cong, trong lòng cũng vui vẻ nở hoa.

Giống như được hàng ngàn vạn người khen ngợi cũng không bằng Lục Tri Chu thuận miệng nói một câu như vậy.

Anh thậm chí còn cảm thấy sao Lục Tri Chu lại có thể nói ra lời như vậy. Cho nên Tiêu Niên đây kích động rồi.

Xong đời rồi.

"A ~ vẫn luôn rất đẹp trai, hiện tại mới nói," Tiêu Niên đắc ý đến miệng cũng muốn nhếch lên trời: "Cho nên kỳ thật là thầy Lục vẫn luôn yêu thích tôi à?"

Tiêu Niên nói đến không giữ mồm giữ miệng, nói xong lời này mới thấy được vấn đề này kỳ lạ đến mức nào.

Vì thế cậu không đợi Lục Tri Chu nói chuyện, lập tức bổ sung thêm một câu: "Anh dám nói không thích tôi sẽ giết anh ngay lập tức." 

Nói xong lời này, gương mặt Tiêu Niên đỏ bừng, tim cũng đập nhanh.

Cũng may Lục Tri Chu không đối mặt với cậu nhưng anh lập tức cười rộ lên. Sau đó Lục Tri Chu nói: "Thích."

Giọng điệu không khác gì khi khen ngợi Tiêu Niên.

Rõ ràng là thuận theo uy hiếp của Tiêu Niên mà trả lời, nhưng Tiêu Niên vẫn không nhịn được mà rung động.

"Ha ha." Tiêu Niên cười một tiếng để làm dịu bầu không khí xấu hổ cho mình: "Tôi biết mà, ai mà không thích tôi chứ. "

"Đúng vậy." Lục Tri Châu sờ sờ mái tóc đen mới của Tiêu Niên: "Đi thôi."

Tiêu Niên ngoan ngoãn: "Ừm."

Trêu chọc là Tiêu Niên nhưng cuối cùng chịu không nổi cũng là cậu. Sau đó sẹo lành quên đau, lần sau lại tiếp tục. Mỗi lần đều như vậy, Tiêu Niên cũng rất cạn lời với bản thân.

Thời tiết sáng sủa, trời trong không mây, sau mấy giờ bay hai người đã đến thành phố B.

Tiêu Niên ngủ một giấc trên máy bay, sau khi xuống máy bay cả người còn có chút mơ hồ, Lục Tri Chu nói chuyện với cậu, miệng cậu ừ ừ nhưng cũng chỉ nghe hiểu một nửa.

Có Lục Tri Chu ở bên cạnh cậu có thể làm phế nhân, vali Lục Tri Chu cầm, balo để Lục Tri Chu mang, cái gì cũng là Lục Tri Chu liên hệ, điều duy nhất cậu cần ghi nhớ trong lòng chính là đi theo Lục Tri Chu, đừng để lạc. 

Bên hôn lễ sắp xếp người đến sân bay, cho nên khi ra ngoài Lục Tri Chu cũng có thể giống như Tiêu Niên làm phế nhân rồi.

Vừa mới ngồi lên xe của người tới đón, Tiêu Niên liền trực tiếp dựa vào vai Lục Tri Chu nhắm mắt lại.

"Buồn ngủ vậy à?" Lục Tri Chu hỏi Tiêu Niên.

Tiêu Niên há miệng liền nói: "Thầy Lục thật thơm, ngửi ngửi là muốn ngủ."

Lục Tri Chu: "..."

Tiêu Niên nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng ra biểu tình Lục Tri Chu không muốn để ý tới cậu.

Cậu nở nụ cười, sau đó nghiêm túc giải thích với anh: "Mấy ngày trước có học sinh dự thi nên không ngủ nhiều." 

Cậu nghe Lục Tri Chu ừ một tiếng, sau đó cảm giác trán bị vỗ nhẹ một cái.

Nhưng sau đó, cậu lại một lần nữa nói: "Nhưng anh thực sự có thơm một chút." 

Không quá nồng, hơn nữa còn phải đến khoảng cách gần như vậy mới có thể ngửi thấy.

Không giống như nước hoa, cậu ngửi thấy mùi cỏ rất nhạt, lúc trước ở trong phòng Lục Tri Chu cậu cũng ngửi thấy mùi này.

Tiêu Niên hỏi: "Anh dùng cái gì vậy?"

Lục Tri Chu: "Không có." Anh suy nghĩ một chút: "Hẳn là đồ trong tủ quần áo."

Tiêu Niên: "Là cái gì?"

Lục Tri Chu: "Thảo dược các loại, không biết cụ thể gọi là gì, bà nội tôi làm, có thể diệt côn trùng."

Tiêu Niên lập tức tò mò, tiến đến quần áo Lục Tri Chu ngửi một chút rồi lại ngửi trên cổ áo anh.

Trước mắt chính là cổ Lục Tri Chu, Tiêu Niên muốn biết trên da anh có mùi thơm này hay không, liền dựa sát vào ngửi một cái.

Mới ngửi một hơi, Lục Tri Chu đột nhiên lui về phía sau. Tiêu Niên dừng lại, mới ý thức được là đang xảy ra chuyện gì.

Chóp mũi cậu đụng phải yết hầu lục Tri Chu.

"Ha ha." Tiêu Niên đảo mắt.

Cậu vốn định nói xin lỗi, nhưng thấy Lục Tri Châu cảnh giác như vậy, lời xin lỗi ở trong miệng vòng một vòng lại nuốt vào, đùa giỡn nói: "Anh mẫn cảm ghê."

Lục Tri Chu nhìn chằm chằm vào ánh mắt Tiêu Niên trong chốc lát. Sau đó đột nhiên anh giữ chặt gáy Tiêu Niên, cúi đầu dùng chóp mũi cọ lên yết hầu của Tiêu Niên hai cái.

Lục Tri Chu làm động tác này rất nhanh, nhưng hình như lại rất chậm, toàn bộ quá trình có thể còn chưa tới ba giây. Nhưng chỉ một chút thời gian này, người Tiêu Niên choáng váng.

Lông tơ của cậu đều dựng lên.

Lục Tri Chu nhìn Tiêu Niên có chút ngốc nghếch, khẽ cười một tiếng.

Mọi thứ đều chìm trong tiếng cười của Lục Tri Chu.

Tiêu Niên ho khan, không tự nhiên nói về chuyện chính: "Rất dễ ngửi ha, anh còn nữa không?"

Lục Tri Chu: "Rất nhiều, trở về cho cậu. "

Tiêu Niên: "Ừm."

Một lát sau, cậu không phục bổ sung một câu: "Vui vẻ nha, lập tức có thể giống như mùi hương trên người thầy Lục rồi."

Lục Tri Chu lại cười một chút.

Mẹ kiếp.

Tiêu Niên cảm thấy mình lại thua rồi.

Xe rời khỏi sân bay liền chạy lên cao tốc.

Tiêu Niên nghe mẹ cậu nói, hôn lễ lần này của con trai đối tác đặc biệt thuê một trấn nhỏ du lịch ven biển, nơi khách ở đều là homestay nổi tiếng trong trấn, rất phô trương.

Đại khái nửa tiếng bọn họ liền đến cửa thôn trấn nhỏ này, hiện trường đã bố trí xong, vừa xuống xe đập vào mắt chính là một biển hoa.

"Wow!" Tiêu Niên không khỏi khen ngợi: "Thật là đẹp."

Lục Tri Chu hỏi: "Thích hoa?"

Tiêu Niên nói: "Thích hoa đẹp."

Đi qua biển hoa là mấy người đàn ông mặc âu phục, Tiêu Niên lấy tay làm vành nón nhìn trong chốc lát, hỏi Lục Tri Chu: "Anh nói người mặc bộ âu phục trắng kia liệu có phải là chú rể không?"

Đúng lúc tài xế lấy hành lý của bọn họ xuống, nghe được Tiêu Niên nói thì đáp: "Đúng vậy, đó là Chu tiên sinh. "

Tiêu Niên ồ một tiếng, lén lút cười với Lục Tri Chu: "May mà hỏi một câu."

Tài xế rời đi, bên kia lập tức có người tới giúp bọn họ lấy hành lý, trong đoàn chú rể kia cũng đến nghênh đón.

Tiêu Niên thấy thế, lập tức đẩy đẩy lục Tri Chu: "Anh đi xã giao. "

Nhưng Lục Tri Chu còn chưa nói gì, Chu tiên sinh mặc âu phục trắng đột nhiên hô lên: "Tiêu Niên?"

Trên mặt Tiêu Niên lập tức lộ ra một nụ cười tiêu chuẩn.

Nhưng mà là ai đây?

Mặt thật quen.

"Không nghĩ tới cậu đã đến rồi."

Ngài Chu thoạt nhìn bởi vì Tiêu Niên đến mà rất vui vẻ, mở rộng cánh tay to lớn của mình đến ôm một cái.

"Đã lâu không gặp, tiểu bò sữa."

Tiêu Niên: "Ha ha, đã lâu không gặp."

Chu tiên sinh: "Cậu đẹp trai hơn rất nhiều." Hắn vỗ vỗ vai Tiêu Niên: "Mái tóc đen này của cậu tôi có chút không quen."

Tiêu Niên nhìn tóc của mình: "Không tệ đúng không?"

Ngài Chu: "Không tệ."

Bây giờ ngài Chu mới liếc mắt nhìn Lục Tri Chu ở phía sau Tiêu Niên: "Đây là bạn trai cậu?"

Tiêu Niên lắc đầu: "Không phải."

Ngài Chu à một tiếng, hắn rõ ràng nhìn thấy người đàn ông phía sau Tiêu Niên nhìn Tiêu Niên một cái.

Nhưng mà một giây sau Tiêu Niên lại nói: "Đây là vị hôn phu của tôi."

Ngài Chu cười rộ lên, cười với Lục Tri Chu, rồi lại nói với Tiêu Niên: "Chúc mừng."

Tiêu Niên: "Tôi chúc mừng anh mới phải chứ."

Ngài Chu vỗ vỗ vai Tiêu Niên vai, ghé vào lỗ tai cậu khẽ nói: "Tử Diệc cũng ở đây."

Có một vị khách mời đến từ phía sau, cho nên đoạn hàn huyên này cũng nhanh chóng kết thúc.

Tiêu Niên nói lời tạm biệt với ngài Chu, tiếp tục đi theo người phục vụ vừa rồi vào trong.

Chờ đến một khoảng cách an toàn, Tiêu Niên nghe Lục Tri Chu hỏi cậu: "Hắn là ai?"

Còn không đợi Tiêu Niên trả lời, Lục Tri Chu lại hỏi một câu: "Bạn trai cũ sao?"

Tiêu Niên sửng sốt một chút.

"Hả?"

Làm thế nào mà anh ấy lại đoán là bạn trai cũ?