Giấm Chua Trên Toàn Thế Giới Đều Bị Anh Ăn Hết Rồi

Chương 56




Editor: Esther.

- ----

Lục Tri Chu nhẹ nhàng ấn một cái, ôm Tiêu Niên vào trong ngực.

"Bạn nhỏ buồn rồi." Anh nói như vậy.

Tiêu Niên mím môi cười: "Đúng vậy, làm sao bây giờ?"

Lục Tri Chu cúi đầu hỏi Tiêu Niên: "Có muốn bỏ trốn với anh không?"

Tiêu Niên phảng phất như nghe được lời mới mẻ gì đó, lần cuối cùng cậu nghe thấy từ này là ở lúc xem một phim truyền hình cổ hồi tiểu học.

Nhưng Tiêu Niên vẫn nói: "Được."

Mà Lục Tri Châu nói bỏ trốn là chuyện gì xảy ra?

Tuyến đường đầu tiên, đưa Tiêu Niên trở về phòng riêng.

Tiêu Niên nuốt xuống một vạn câu hỏi vì sao của mình, ngoan ngoãn bị dắt trở lại vị trí cũ.

Người lớn hai bên đối với bộ dáng này của bọn họ tựa hồ đã thấy nhưng không trách, đi ra ngoài một chuyến, tâm tình Tiêu Niên cũng không kém như vừa nãy nữa.

Khi trở lại, người lớn vẫn còn nói về họ.

Nhưng bây giờ là nói về Tiêu Niên, nói mấy ngày trước cậu đoạt được giải thưởng, mẹ Tiêu Niên còn cho mẹ Lục Tri Chu xem một số ảnh của anh trong cuộc thi của.

"Thật đẹp trai." Mẹ Lục Tri Chu khen một câu, cũng ngẩng đầu lên nói với Tiêu Niên: "Trên sân khấu hoàn toàn không giống."

Bà cũng hỏi Lục Tri Chu: "Chắc con cũng biết chứ?"

Lục Tri Chu gật đầu: "Biết, con đến hiện trường."

Mẹ Tiêu Niên thán phục một tiếng: "Cháu đi hiện trường luôn à. "

Lục Tri Châu cười cười: "Cháu là fan của thầy Tiêu."

Tiêu Niên nghe xong bật cười.

Bên kia mẹ Lục Tri Chu hỏi: "Đây là cuộc thi gì vậy?"

Lục Tri Chu nói: "Cuộc thi toàn quốc, không thể tham gia mà không có thư mời," Anh dừng lại nửa giây: "Tiêu Niên đoạt giải á quân."

Mẹ Lục Tri Chu gật đầu cười với Tiêu Niên: "Cháu thật giỏi."

Tiêu Niên quay đầu nhìn Lục Tri Chu, nghe Lục Tri Chu tiếp tục nói: "Em ấy có quá nhiều fan, suýt chút nữa không nhìn thấy con."

Tiêu Niên mím môi nở nụ cười một chút. Quay đầu lại, cậu thấy mẹ cũng cười với mình.

Tiêu Niên vừa định ngồi xuống, Lục Tri Chu lại túm tay cậu kéo lên.

"Chú, dì." Lục Tri Chu nói với ba mẹ Tiêu Niên: "Cháu xin lỗi, chúng cháu có chút việc nên xin phép đi trước."

Mẹ Tiêu Niên nói: "Đi đi."

Lục Tri Chu lễ phép cười cười, cũng gật đầu chào mẹ mình một cái. Chờ xuống lầu, lên xe, Tiêu Niên thắt dây an toàn xong rồi hỏi Lục Tri Chu: "Đây là cái mà anh gọi là bỏ trốn sao?"

Lục Tri Chu: "Thể diện không?"

Tiêu Niên phụt một cái cười ra tiếng: "Đặc biệt thể diện."

Lục Tri Châu: "Dù sao còn có sau này, trước mặt chú và dì phải hiểu chuyện một chút."

Tiêu Niên cười hì hì.

Nhưng cậu suy nghĩ một chút rồi nói: "Anh và mẹ anh..."

Đại khái là đoán được Tiêu Niên sẽ nói cái gì, Lục Tri Chu lắc đầu nói: "Không được. "

Tiêu Niên mím môi: "Xin lỗi. "

Lục Tri Chu cười cười, sờ đầu Tiêu Niên: "Xin lỗi cái gì."

Tựa như Lục Tri Chu sẽ không can thiệp quá nhiều vào chuyện gia đình của Tiêu Niên, Tiêu Niên cũng không cần phải nhiều lời.

Trên thế giới ngàn ngàn vạn vạn gia đình, không có gia đình nào giống nhau, nó có mặt này, cũng có mặt kia, không ở trong loại hoàn cảnh này lớn lên thì người bên ngoài chung quy cũng không thể đồng cảm trăm phần trăm.

Chỉ cần là một người lắng nghe là được, khi cần thiết thì an ủi, vậy là đủ rồi.

Hai người cũng không đi đâu mà đến phố đi bộ gần đó đi dạo, mua hai ly trà sữa xoài bưởi rồi trở về.

Vì sao lại là hai ly trà sữa xoài bưởi, gần đây vị giáo sư Lục này thế mà cũng bắt đầu quen uống loại đồ uống này, nghe nói, lúc đi dạy còn đặt trà sữa trên bục giảng, xém nữa dọa học sinh của anh choáng váng.

"Đúng rồi."

Lúc lên xe, Lục Tri Chu đột nhiên nói với Tiêu Niên: "Ngày mai anh sẽ đi trấn L."

Tiêu Niên hơi nhíu mày.

Thị trấn L là một thị trấn dưới thành phố A, không thể nói xa, nhưng cũng không gần, đi tàu cao tốc mất hơn một giờ.

Tiêu Niên hỏi: "Đi về trong ngày sao?"

Lục Tri Chu nói: "Có thể sẽ đi về trong ngày."

"Là sao?" Tiêu Niên nghe hiểu một chút: "Phải đi rất nhiều ngày?"

Lục Tri Chu: "Hai ngày, nhưng không xa, buổi tối anh có thể trở về. "

Tiêu Niên suy nghĩ một chút: "Nếu quá tan tầm quá trễ thì thôi. " Nói xong cậu mở vé tàu qua lại từ thị trấn L đến thành phố A, một ngày có năm chuyến, sớm nhất là tám giờ, chậm nhất là mười tám giờ.

"Quên đi, cũng chỉ là một đêm." Tiêu Niên nói xong những lời này, tay Lục Tri Chu liền duỗi tới.

Tiêu Niên cười rộ lên: "Biết biết, ở nhà sẽ ngoan. "

Lục Tri Chu cười cười.

Thoạt nhìn buổi tối không làm gì, nhưng sau khi trở về, cũng đã sắp tới mười một giờ.

Tiêu Niên tắm rửa trước, đi ra nhìn đã thấy mười một giờ rưỡi. Không có gì để làm, cậu nhàm chán nằm trên giường, nhớ tới cuốn sách buổi chiều chưa đọc hết.

Nghĩ nghĩ, cậu lại đột nhiên nghĩ đến cái gì đó.

Trên đầu giường Lục Tri Chu hình như cũng có một quyển, gần đây anh đang xem nó.

Quả nhiên, Tiêu Niên nghiêng người qua tìm thì nhìn thấy quyển sách kia.

Lục Tri Chu đã sắp đọc xong rồi, Tiêu Niên ghi nhớ tên sách, cũng mở trang đầu tiên ra. Nhưng mà còn chưa xem mấy dòng, phòng tắm đã truyền đến tiếng động, Tiêu Niên vội vàng đặt sách về chỗ cũ, rồi nằm lại vị trí của mình.

Vẫn như thường lệ, Lục Tri Chu tắm rửa xong liền lên giường, cũng thuận tiện kéo Tiêu Niên lại đây.

"Anh dự định thay đổi hình đại diện." Lục Tri Chu nói.

Tiêu Niên nghi hoặc ừ một tiếng: "Avatar gì? WeChat?"

Lục Tri Châu: "Ừm."

Tiêu Niên: "Đổi thành cái gì? "

Lục Tri Châu: "Em cho anh một tấm ảnh."

Ánh mắt Tiêu Niên lập tức nở nụ cười: "Em? Đổi thành em?"

"Ừm," Lục Tri Châu nói, "Không phải em nói thứ như avatar, nhất định là bởi vì thích nên mới để lên sao."

Tiêu Niên ngay lập tức vui vẻ, còn không lập tức lấy điện thoại di động ra ư: "Ngài Lục muốn tấm nào đây?"

Nói xong cậu mở album ảnh của mình ra, vừa mở ra, tấm đầu tiên Tiêu Niên nhìn thấy chính là ảnh Chương Vũ mới được lưu về gần đây.

Cậu vội vàng kéo màn hình lên trên, nuốt nước miếng cái ực.

"Đây là những tấm mới nhất, bọn họ chụp em hôm thi đấu."

Tiêu Niên có chút chột dạ không dám nhìn Lục Tri Chu. Nhưng chắc là Lục Tri Chu không phát hiện, anh trực tiếp mở một tấm ảnh ở giữa ra.

Bức ảnh này Tiêu Niên ở chính giữa bức ảnh, là chụp trên sân khấu, cậu ngửa đầu, giơ tay lên, ở đầu ngón tay vừa vặn là một vệt ánh sáng.

"Em cũng rất thích tấm này nè." Tiêu Niên trực tiếp gửi nó cho Lục Tri Chu.

Nhưng Lục Tri Châu vẫn không thỏa mãn: "Tất cả những tấm này đều gửi cho anh."

Tiêu Niên hào phóng gật đầu: "Không thành vấn đề!"

Sau khi gửi một lượng lớn ảnh chụp, Lục Tri Chu liền tắt đèn, cũng để điện thoại của Tiêu Niên sang một bên.

Đêm nay cũng giống như đêm hôm qua, nhưng mà đêm nay Tiêu Niên vẫn còn có chút tỉnh táo, có lẽ là do ban ngày ngủ nhiều rồi, thật lâu sau cũng không ngủ được.

Điều đáng mừng là Lục Tri Chu ngủ rất ngon. Hình như anh đã quen với việc có Tiêu Niên bên người, mỗi lần ôm Tiêu Niên đều là để cậu gối lên một tay, tay còn lại khoác lên eo Tiêu Niên.

Thật tốt.

Tiêu Niên mở to hai mắt nhìn trần nhà đen kịt.

Đêm khuya tĩnh lặng, còn không có ai nói chuyện, không có ai nói đùa, tâm tình Tiêu Niên có chút sa sút.

Dường như cậu nghĩ rất nhiều thứ nhưng cũng giống như cậu không nghĩ gì cả.

Cậu cảm thấy bản thân bị một thứ kỳ quái trói buộc lại, mấy ngày gần đây thật vất vả mới vui vẻ một chút, trong đầu lại có người nói với cậu, mày nghĩ Lục Tri Chu tại sao lại thích mày?

Thanh âm này không phải của bất cứ ai khác, mà là của chính cậu.

Hiện tại tên nhóc này còn đang nói chuyện với cậu, nói với cậu rằng bây giờ Lục Tri Chu đối với cậu như vậy, là bởi vì từ nhỏ đến lớn anh chưa từng tiếp xúc với người khác, về sau có một ngày anh sẽ gặp được người đáp ứng được điều kiện của anh về mọi mặt.

Không phải mày.

Không phải mày.

Tiêu Niên cảm thấy người này rất phiền, nhưng mình lại không ngủ được, chỉ có thể nghe nó nói bậy bạ.

Sau đó hình như là muốn làm cho ai nhìn, cậu dùng sức chui vào trong ngực Lục Tri Chu.

Sau đó, sao cậu ngủ được cậu cũng không biết.

Hình như là cậu nhắm mắt lại, cùng đánh một trận với tên nhóc kia, cũng mắng nó mày biết cái quần gì.

Ngày hôm sau Lục Tri Chu lại đi từ sáng sớm, Tiêu Niên cũng sớm đi phòng làm việc một chuyến, dạy một tiết liền trở về.

Sau đó vùi người vào thư phòng của Lục Tri Chu.

Đọc sách tới tối tăm mù mịt, vừa lúc Lục Tri Chu bên kia bận rộn không rảnh để ý tới cậu, Tiêu Niên liền một hơi đọc hết một quyển sách.

Đọc xong mới biết đã hơn hai giờ chiều rồi, cũng mới thấy đói bụng.

Cậu xoa xoa cổ, lấy điện thoại di động gọi đồ ăn mang đến.

Nhưng mà ấn ấn, cậu đột nhiên thay đổi ý định, bấm sang một phần mềm khác để gọi một chiếc xe, điểm đến là trường đại học A.

Lục Tri Chu từng nói, căng tin trường học của anh có một món ăn được đánh giá rất tốt, Tiêu Niên ngược lại muốn đến thử một chút.

Nói đi là đi luôn.

Nhưng không nghĩ tới, thử không được.

Tiêu Niên đến đại học A rồi mới phát hiện, giờ này căng tin đã đóng cửa rồi, cậu phải đến quán mì bên cạnh tùy tiện gọi một phần mì.

Nếu đã tới rồi, Tiêu Niên dứt khoát tùy tiện đi dạo một chút, cảm thụ bầu không khí đi làm bình thường của Lục Tri Chu.

Đại khái là vừa tan học, Tiêu Niên đi qua tòa nhà giảng dạy thấy có rất nhiều sinh viên đổi phòng học, toàn bộ không khí rất náo nhiệt.

Trùng hợp thay, tòa nhà giảng dạy này vừa vặn là tòa nhà giảng dạy lúc trước cậu và Tề Nghệ tới nghe lén Lục Tri Chu lên lớp.

Tiêu Niên không đi, cũng dung nhập vào bầu không khí náo nhiệt này, đi theo một đám sinh viên đến phòng học lớn lúc trước Lục Tri Chu lên lớp, ngồi xuống hàng cuối cùng.

Hôm nay đương nhiên không phải là lớp của Lục Tri Chu, nhưng trùng hợp làm sao, thế nhưng cũng là một tiết vật lý.

Càng trùng hợp hơn là, giáo viên của tiết học này lại là Chương Vũ.

Mấy ngày nay Tiêu Niên đều xem hình ảnh, lúc này đột nhiên thấy người thật ở trên bục giảng, Tiêu Niên còn có chút không quen.

Nhưng không lâu sau, cậu đã quen với nó.

Tiêu Niên hiện tại không giống Tiêu Niên lúc trước, cậu cũng không phải là hoàn toàn không hiểu gì.

Tới nửa tiết học, cậu mượn sách của một bạn học đang ngủ gục trên bàn.

Một tiết kết thúc, cậu sâu sắc cảm thấy bài giảng của thầy Chương này còn rất thú vị, đặc biệt còn có thể trò chuyện với học sinh, rất thân thiện, chẳng trách được sinh viên khen toàn bộ bài viết, là có vốn liếng cả.

Thú vị hơn Lục Tri Chu cổ hủ kia nhiều.

Trong lòng Tiêu Niên vừa khen vừa chua xót.

Chẳng trách, học trò của bọn họ có thể chụp được ảnh Lục Tri Chu nói chuyện phiếm với anh ta, còn cười vui vẻ như vậy.

Mẹ nó.

Tiêu Niên hừ một tiếng trong lòng, tiếp tục nghe giảng.

Chạng vạng tan học, Tiêu Niên rốt cục cũng ăn được món ăn ở căng tin trong miệng Lục Tri Chu.

Nó thực sự rất ngon.

Mà đến bây giờ điện thoại di động vẫn không nhận được tin tức của Lục Tri Chu.

Tiêu Niên lướt lên trên, phía trên là buổi sáng cậu gửi cho Lục Tri Chu, đến bây giờ Lục Tri Chu vẫn chưa trả lời lại.

Tiêu Niên thầm cảm thán trong lòng, thầy Lục thật là bận rộn, rồi cất điện thoại đi.

Về đến nhà cậu lại chôn mình trong thư phòng, nhưng nhìn nhìn, cậu lại mở điện thoại di động ra.

Lại mở mấy bài viết về Chương Vũ.

Tiêu Niên thật sự cảm thấy mình rất có bệnh, Chương Vũ và Lục Tri Chu cũng không có gì, mỗi ngày cậu còn xem một lần, làm vậy chi?

Nhưng vừa nghĩ như vậy vừa nghiêm túc xem, còn xem bình luận của mọi người.

Có người nói gần đây tương tác giữa thầy Lục và thầy Chương giảm mạnh.

Còn có người nói, sao tôi lại nghe nói thầy Lục ế rồi? Thật hay giả? Là vị thần tiên nào vậy?

Tiêu Niên rất muốn cmt trả lời cô, là vị thần tiên tôi đây, cô có vấn đề gì không?

Còn đang muốn lướt xuống nữa, điện thoại di động của Tiêu Niên đột nhiên hiện cuộc gọi đến.

Là Tiểu Minh.

"Cậu chủ Tiêu ơi." Tiểu Minh mở miệng gọi người.

Tiêu Niên: "Có chuyện gì vậy?"

Tiểu Minh: "Còn có thể là chuyện gì, không phải cậu bảo tôi mang về một cái cà vạt cho người đàn ông của cậu sao, tôi vừa trở về mà cậu không đến nghênh đón một chút à?"

Tiêu Niên cười rộ lên: "Vậy tôi còn có thể không lập tức đến sao."

Tiểu Minh: "Yo, sảng khoái như vậy?"

Tiêu Niên: "Lục Tri Chu không có ở nhà."

Tiểu Minh chậc một tiếng.

"Chẳng trách." Xiao Ming hỏi, "Rồi giờ sao?"

Tiêu Niên: "Gặp mặt rồi nói sau."

Tiêu Niên muốn uống rượu.

Tất nhiên, cậu sẽ xin phép.

Bên cậu vừa cúp điện thoại, bên Lục Tri Chu cũng vừa vặn tan tầm.

Vốn là Tiêu Niên có thể lập tức nhận được điện thoại của Lục Tri Chu, nhưng có người chen ngang.

Điện thoại Lục Tri Chu còn chưa mở khóa, trên đó đã hiển thị cuộc gọi đến của Lâm Nhạc Phàm.

Lục Tri Chu nghe máy: "Sao vậy?"

Lâm Nhạc Phàm hỏi: "Buổi chiều cậu về trường à?"

Lục Tri Chu: "Không."

Lâm Nhạc Phàm: "Vậy lạ thật, tôi thấy Tiêu Niên ở trường."

Lục Tri Chu dừng một chút: "Em ấy đến trường?"

"Cậu không biết?" Lâm Nhạc Phàm bên kia đột nhiên ấp úng vài tiếng: "Tôi thấy cậu ấy ở tòa nhà Minh Trí."

Lục Tri Châu dừng bước: "Em ấy đến đó làm gì?"

Lâm Nhạc Phàm: "Cậu ấy ở trong một phòng học lớn trên tầng ba, ờ, cậu ấy nghe, nghe, cái đó..."

Lục Tri Chu tiếp lời của Lâm Nhạc Phàm: "Tiết của Chương Vũ."

Lâm Nhạc Phàm bên kia cười rộ lên: "Ha ha, cậu biết à."

Lục Tri Chu hạ giọng: "Tôi không biết."

Lâm Nhạc Phàm nghi hoặc: "Cậu không biết? Là sao?"

Lục Tri Chu hỏi: "Em ấy đi chưa?"

Lâm Nhạc Phàm: "Tôi không biết, cái kia, chính là, ờm..."

Lục Tri Chu hiểu Lâm Nhạc Phàm: "Nói thẳng."

"Thật ra tôi có hỏi thăm, cậu ấy nghe hết hai tiết, còn rất vui vẻ." Nói xong Lâm Nhạc Phàm liền cảm thấy mình có chút nhiều chuyện, nhưng không nói thì hắn chắc chắn sẽ hối hận: "Cái kia, chính là, có thể cậu ấy chỉ tò mò môn vật lý, dù sao cậu cũng là giáo viên vật lý mà, hơn nữa Chương Vũ người này cũng rất hài hước, nên Tiêu Niên mới ở lại thêm một lát."

Lúc Lâm Nhạc Phàm nói những lời này, Lục Tri Chu không nói một câu nào.

Nói xong anh cũng im lặng.

Lâm Nhạc Phàm nuốt nước miếng: "Cậu có đang nghe không? "

Lục Tri Chu trả lời: "Tôi biết rồi."

Lâm Nhạc Phàm đột nhiên cảm giác không khí rất nặng nề, hắn nhẹ nhàng hít một hơi, cảm thấy mình hiện tại nên nói gì đó.

Nhưng mà hắn có thể nói gì đây?

Rất nhanh, Lục Tri Chu lại nói: "Buổi tối tôi trở về."

Lâm Nhạc Phàm có chút kinh ngạc: "Hả? Cái này, nó có nghiêm trọng như vậy không?"

Lục Tri Chu nói: "Không nghiêm trọng, chỉ là tôi nhớ em ấy thôi. "

Lâm Nhạc Phàm: "..."

Lâm Nhạc Phàm cảm thấy thần kinh của mình bị Lục Tri Chu giẫm dưới chân chà đạp.

Dứt khoát không nói chuyện này nữa.

Lâm Nhạc Phàm nhớ tới một chuyện khác: "Đúng rồi, người tên Trịnh Lĩnh kia, hai ngày nay tôi không nhìn thấy cậu ta nữa."

Lục Tri Chu nói: "Cậu ta sẽ không đến đâu." Nói xong anh bổ sung thêm một câu: "Nếu cậu ta còn muốn mặt mũi."

Lâm Nhạc Phàm nghi hoặc: "Cái gì? Xảy ra chuyện gì vậy?"

Lục Tri Châu: "Tôi bảo cậu ta cút."

Lâm Nhạc Phàm hít một hơi khí lạnh, hắn rất khó tin khi Lục Tri Chu sẽ nói những lời như vậy với người khác.

"Đệt." Lâm Nhạc Phàm không nhịn được kinh ngạc thốt lên: "Cậu ta nói cái gì mà cậu kêu cậu ta cút vậy?"

Những lời này của Lâm Nhạc Phàm đã thành công khiến Lục Tri Chu nhớ tới chuyện xảy ra trên hành lang ngày hôm qua.

Còn có những lời Trịnh Lĩnh nói.

"Không có gì cả." Lục Tri Chu đột nhiên cảm thấy có gì đó nghẹn trong cổ họng: "Tôi không muốn nói."