Giang Hồ Bất Ai Đao

Chương 2: Thần bộ tinh thông và cô nương đeo mặt nạ




Tháng năm, một con đường nhỏ ở vùng ngoại ô của Hàng Châu phủ.

Đường đi là đường đất đen, lác đác một tầng đá vụn nhỏ, lại phủ lên trên một lớp bụi đất đá. Sau một cơn mưa nhỏ, những phiến đá đen và đường đất không còn bụi nữa mà sạch sẽ, nhẹ nhàng, mát mẻ.

Một bên là ruộng đồng vàng óng trải dài, vài cơn gió nhỏ thổi qua lại tạo thành ra những ngọn sóng lúa vàng, lại thêm bầu trời trong xanh sau cơn mưa khiến người đi đường đều muốn dừng chân.

Bên kia đường là một hồ nước, mặt hồ trong như gương dưới mặt trời, phản chiếu đường chân trời xa xa. Trên mặt nước tựa hồ có đám sương giống như mây bay, nước động mây trôi, chợt có một con chim hải âu cô giương cánh bay lên. Cũng có vài người bơi thuyền đánh cá sớm xem chừng rất hứng trí còn gảy đàn hát vài câu, làm cho thanh cảnh của Giang Nam thêm sinh khí, càng giống như trong tiên cảnh.

Còn có vài nhóm tài tử giai nhân đến ngắm cảnh, hận không thể nán lại thi thố thơ ca một phen.

Ngay tại nơi có cảnh vật mang hương vị thôn quê này, xa xa, xuất hiện một vật màu đỏ sáng chói.

Người đi đường đều quay đầu lại xem, chỉ thấy trên đường đi, một tiểu mỹ nhân, nhan sắc diễm lệ cầm một cái ô màu đỏ, cưỡi một con lừa lông ngắn, chậm tiến lên phía trước.

Vị cô nương xinh đẹp này, trông rất hợp với cảnh đẹp Giang Nam, nàng có làn da trắng như tuyết, trên tay còn cầm ô đỏ trông càng động lòng người.

Nàng cầm theo tay nải ngồi trên lưng một con lừa hết nhìn trái lại nhìn phải, muốn tìm xem gần đó có quán trà nào không, nhân đó cũng có thể ăn một chút bánh bao.

Người tới đó không phải chính là Nhan Tiểu Đao sao?

Khó khăn lắm mới thấy được một tấm biển đề “Trà quán”, Nhan Tiểu Đao nhảy xuống khỏi lưng lừa chạy vào, chọn một vị trí gần ven đường ngồi xuống. Tiểu nhị đến gần tiếp đãi, bắt gặp một cô nương xinh đẹp, không tự giác thanh âm trở nên nhẹ nhàng “Cô nương đi một mình? Dùng điểm tâm sao?”

Tiểu Đao thu ô lại, thật cẩn thận lau khô, bảo tiểu nhị gọi một bát đậu hoa và một cái bánh bao.

Tiểu nhị nhanh nhẹn bưng đồ lên, còn đưa lên thêm một ít dưa leo ướp muối của nhà mình làm. Nhan Tiểu Đao bắt đầu cầm lấy hai chiếc đũa, chọn dưa muối ăn cùng với mỳ trông thật thảnh thơi.

Ngồi ăn được một lúc thì người đi trên đường càng ngày càng đông hơn.

Tô Hồ là vùng thương nhân hay thường tập hợp từ trước đến nay, sự gấp gáp của những thương nhân dần lan tỏa khắp nơi, mưa đã dứt, mặt trời vừa mọc lên, ảo ảnh tiên cảnh lúc nãy cũng dần tan, chỉ để lại sự náo nhiệt, an hòa, giàu có và sự tấp nập.

Trà quán dần dần đông khách, Tiểu Đao nhìn thấy trước bàn còn ba ghế trống.

“Cạch” một tiếng, đột nhiên một thanh kiếm được đặt ngang trên bàn nơi Tiểu Đao ngồi.

Thanh kiếm này dài ba thước, bao ngoài bằng vỏ da, bên trên dược dây thừng thắt thành chín khúc, còn được đánh số, phỏng chừng người tới là quan gia.

Tiểu Đao giương mắt đánh giá, người ngồi trước mắt là một vị công tử, tuổi khoảng chừng hơn hai mươi, ngũ quan đoan chính, tóc dược chải gọn gang không một sợi rớt ra. Trên trán của y có vài giọt mồ hôi, y tùy ý dùng ống tay áo lau đi, kêu tiểu nhị, “Bốn cái bánh bao cùng một chén cháo!”

Tiểu Đao cắn một miếng bánh mỳ nhỏ, chợt thấy bên hông người kia lộ ra một nửa khối kim bài —— có thể hắn là một bộ khoái.

Y lau mồ hôi, trong lúc chờ thức ăn bưng lên, giương mắt thì thấy người ngồi đối diện là một cô nương, y câu nệ cúi đầu, cũng không dám đánh giá kỹ, chờ ăn cơm.

Tiểu Đao hơi hơi nhếch khóe miệng —— là một người thành thật nha.

Tiểu Đao lại ăn hai miếng, thì vị công tử kia đột nhiên ngẩng đầu, hô to tiểu nhị một tiếng, “Thêm một bát thịt bò bằm!”

Tiểu Đao giương miệng nhìn hắn ăn hết bốn cái bánh bao cùng một chén cháo chỉ trong nháy mắt, âm thầm than thở —— thùng cơm nha!

Bên này đang ăn, lại có hai người nữa đến.

Hai vị khác đứng trước cửa, đang do dự không có chỗ ngồi, thấy vậy tiểu nhị vội vàng tiếp đón, “Nhị vị khách quan, nơi này vừa lúc có hai chỗ trống!”

Vì thế, một người ngồi xuống cùng Tiểu Đao và bộ khoái, người còn lại đứng đằng sau lưng hắn.

Tiểu Đao chợt nghe một giọng nói cơ hồ hơi khó chịu “Một ấm trà, hai cái bánh bao”.

Tiếng nói cất lên có thể nghe ra là một nữ nhân, người này giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng trầm thấp. Tiểu Đao cảm thấy thanh âm dễ nghe liền ngẩng đầu xem, chợt ngạc nhiên.

Vị nam tử ngồi bên cạnh cũng vừa lúc đang đánh giá Tiểu Đao. Người này trông bộ dạng cũng rất tốt, Tiểu Đao đoán hắn có chút thân phận, bởi vì trên người y toát ra khí phách cao quý ngay cả động tác giơ tay nhấc chân cũng rất tao nhã. Bất quá điều mà Tiểu Đao chú ý đến không phải là là vị công tử trước mắt mà là người đứng sau lưng y.

Đó là một vị hắc y nữ tử mang mặt nạ, hẳn người nói chuyện vừa rồi chính là vị cô nương này.

Nàng đứng phía sau vị công tử nọ, hình như là tùy tùng hay bảo tiêu gì đó, dáng người cao, thon thả, nhưng chính là đội mặt nạ nên hoàn toàn nhìn không ra diện mạo cùng vẻ mặt, ngay cả tóc đen cũng giấu ở trong áo. Mặt nạ có thể là mặt nạ trừ tà cũng có thể là mặt nạ quỷ màu trắng, trông thật dọa người.

Tuy rằng nhìn không nhìn thấy khuôn mặt, nhưng lại làm cho người ta có cảm giác lạnh lùng, trầm tĩnh. . . . . . Tiểu Đao nhìn nàng thập phần tò mò.

Vị nữ tử đeo mặt nạ kia cũng liếc nhìn Tiểu Đao một cái nhưng không nói tiếng nào.

Chờ nước trà được đem lên,vị nữ tử đeo mặt nạ xuất ra ngân châm cẩn thận kiểm tra, không có vấn đề gì mới đặt trước mặt vị công tử kia sau khi giúp hắn lau thật sạch ly trà, làm xong mọi việc mới lui ra sau đứng.

Vị bộ khoái “Thùng cơm” kia đang ăn nhìn thấy cảnh này không nóng không lạnh nói một câu, “Bản thân có tay có chân, còn muốn người khác hầu hạ.”

Tiểu Đao khóe miệng lại không tự giác nhếch lên vài phần —— muốn kiếm chuyện sao? Vị bộ khoái này thật nhanh mồm nhanh miệng nha!

Vị công tử đó một tay nâng cằm chậm rãi hỏi lại, “Kim Đao Thần Bộ Hách Kim Phong, vì cái gì lại chạy đến Hàng Châu này?”

“Khụ khụ. . . . . .”

Vừa nghe đến cái tên “Hách Thu Phong”, Nhan Tiểu Đao đang ăn bánh bỗng dưng mắc nghẹn vội đưa tay vỗ ngực.

Vị công tử kia rót ly trà cho nàng, đưa tới trước mặt nàng.

Tiểu Đao nhận lấy, nói tiếng cảm ơn rồi đem bánh mỳ nuốt xuống, khẽ thấy vị nữ tử đeo mặt nạ kia tựa hồ lại liếc nhìn một cái.

“Ta đến bắt Tiết Bắc Phàm.” Hách Thu Phong trả lời.

Nhan Tiểu Đao đang tính buông ly trà xuống bỏ đi nhưng vừa nghe đến ba chữ “Tiết Bắc Phàm” lại ngồi bất động, chính là người mà mình muốn tìm, Tiết Bắc Phàm?

“Tiết Bắc Phàm là bằng hữu của Thẩm Tinh Hải ta, một tháng nay y đều ở tại đều ở lại Tinh Hải Viên làm khách, không biết phạm vào chuyện gì mà phải khiến thần bộ ngàn dặm xa xôi đến bắt người?”

Nhan Tiểu Đao trong lòng khẽ than hai tiếng, cho nên mới nói làm sao mà khéo vậy! Nàng vậy mà có thể gặp được Thẩm Tinh Hải ở đây.

“Tiết Bắc Phàm kia phạm tội dâm tặc không thể thứ, ta muốn bắt hắn trở về xử theo pháp luật!” .

“Dâm tặc?”

Tiểu Đao không nhịn được, thốt ra một câu, Thẩm Tinh Hải cùng Hách Kim Phong đều nhìn nàng.

Tiểu Đao vội cúi đầu.

Hách Kim Phong hỏi Thẩm Tinh Hải, “Nghe nói Tiết Bắc Hải bạo bệnh mà chết ngay đêm trước ngày thành thân, vậy mà Tiết Bắc Phàm vẫn còn ở lại Giang Nam sống phóng túng?”

“Tiết huynh không thích chen chân với giang hồ, quan hệ của huynh ấy cùng huynh trưởng lại lạnh nhạt.” Thẩm Tinh Hải giải thích hộ, “Huynh ấy cả ngày chèo thuyền du ngoạn ở Tây hồ tiêu diêu tự tại, ta cùng y quen biết nhiều năm, y mặc dù phong lưu cũng không hạ lưu, chắc chắn không thể nào là dâm tặc, huynh hãy điều tra kỹ đừng vu oan cho người tốt.”

“Vu oan?”

Hách Kim Phong vừa nghe này hai chữ, bỗng nhiên lạnh mặt. Nguyên bản người này rất niềm nở, hiện tại bỗng nhiên tựa như rớt vào hầm băng. Thanh âm cũng thay đổi, giọng nói lạnh lùng, ngoài cười nhưng trong không cười, mở miệng nói, “Chẳng lẽ các hạ cảm thấy ta là loại người vu oan cho người tốt, thị phi bất phân biệt, đê tiện vô sỉ là tham quan ô lại, là người bất tài? Dựa vào việc vu oan cho người khác để mưu cầu thăng quan phát tài?”

Thẩm Tinh Hải cùng Nhan Tiểu Đao đang cầm ly trà đều tròn mắt nhìn y —— vị bộ khoái này như thế nào đột nhiên thay đổi tính tình a?

Cuối cùng. . . . . . Tiểu Đao thổi thổi hét lên trà nóng, mọi người mới hồi phục lại tinh thần.

Hách Kim Phong lắc đầu, khôi phục lại thần sắc ban đầu, vẻ mặt mờ mịt, “Ta vừa mới nói cái gì?”

Thẩm Tinh Hải cúi đầu uống trà, mọi người nói Hách Kim Phong cái gì cũng tốt, chính là đôi khi đột nhiên tính tình đại biến, thì ra là sự thật.

Nhan Tiểu Đao đã biết Tiết Bắc Phàm ở trên một con thuyền nào đó ở Tây Hồ, nếu tên ôn thần Hách Kim Phong này cũng đến tìm y, vậy thì bản thân vẫn nên nhanh chóng đem vật này đưa cho hắn, sau đó cách y càng xa càng tốt

Nghĩ là làm, nàng bỏ lại hai đồng tiền, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Tiểu Đao vừa mới dắt con lừa của mình, chợt nghe Hách Kim Phong lại hỏi Thẩm Tinh Hải, “Long Cốt Ngũ Đồ ở trong tay Tiết Bắc Phàm sao?”

Thẩm Tinh Hải nhún vai, “Ta cũng không biết.”

Nhan Tiểu Đao bất giác dừng lại một chút, nhưng không khỏi khiến bọn hoài nghi, vẫn là bất động thanh sắc dẫn lừa rời đi. Thẩm Tinh Hải cùng Hách Kim Phong còn đang nói chuyện, tựa hồ cũng chưa chú ý, chỉ có mỗi nữ tử đeo mặt nạ kia lại liếc mắt nhìn Tiểu Đao một cái.

Chờ Tiểu Đao đi rồi, Hách Kim Phong hỏi Thẩm Tinh Hải, “Huynh biết vị cô nương kia?”

Thẩm Tinh Hải khẽ cười, “Vị cô nương xinh đẹp như vậy nếu ta từng gặp nhất định nhớ rõ.”

Hách Kim Phong vuốt cằm nói một mình “Ta cảm thấy nàng có chút quen mắt, hình như đã gặp ở đâu. . . . . .”

Hách Kim Phong tuy rằng không nhớ rõ Nhan Tiểu Đao, Nhan Tiểu Đao lại biết y.

Hai mươi năm trước, mẫu thân của Nhan Tiểu Đao chính thần thâu* danh chấn giang hồ, được xưng là Phi Thiên Hồ Ly. Triều đình phái Kim Đao Thần Bộ Hách Cửu Long đuổi bắt nàng, nhưng không ngờ, Hách Cửu Long không Bắt được Nhan Như Ngọc, còn làm mất kiếm, về sau thì từ quan thoái ẩn sơn lâm.

(thần thâu: siêu trộm)

Người giang hồ đều nghĩ đến Hách Cửu Long là nhất thời bị việc bại dưới tay Hồ Phi nên mới từ quan kỳ thật không phải. Nhan Tiểu Đao nghe mẫu thân nói nàng cùng Hách Cửu Long đã thành vợ chồng, sinh ra một nam một nữ, con trai tên là Hách Kim Phong, con gái hiển nhiên chính là Nhan Tiểu Đao, hai người hơn kém một tuổi.

Lấy nhau được ba năm, khi Tiểu Đao vừa đầy tháng, Nhan Như Ngọc hoài nghi Hách Cửu Long ra ngoài hái hoa ngắt cỏ, hai người cãi nhau một trận rồi mỗi người một ngả, còn nhi tử mỗi người nuôi một đứa.

Hách Cửu Long tái xuất giang hồ lại trở thành thiên hạ đệ nhất thần bộ. Đã vậy kẻ bạc tình như hắn còn ra lệnh truy nã Nhan Như Ngọc, khiến cho Nhan Như Ngọc phải đưa Tiểu Đao ẩn cư trên núi. Hách Kim Phong phỏng chừng cũng không biết thân thế thật sự của bản thân, còn xem Nhan Như Ngọc là kẻ thù của cha hắn.

Tiểu Đao không nghĩ tới vừa đến Hàng Châu phủ liền gặp phải huynh trưởng, nhưng nghĩ tới người cha thay lòng đổi dạ kia, vẫn là đừng nên biết nhau . Mặt khác, Hách Kim Phong hình như có chút không bình thường? Vừa mới nghe đến hai từ “Vu oan”, như thế nào liền trở thành một người khác?

Đang miên man suy nghĩ, nàng đã đến ven bờ Tây hồ, trên hồ thuyền hoa nhiều như mắc cửi, làm sao biết con thuyền nào có Tiết Bắc Phàm đây?

Thấy đằng trước có không ít thuyền phu, Tiểu Đao nhanh trí nghĩ ra liền chạy tới hỏi một thuyền phu: “Đại thúc, cho hỏi đâu là con thuyền là Thẩm Tinh Hải?”

Mấy người thuyền phu đồng loạt chỉ tay vào một con thuyền lớn hai tầng sơn màu đỏ “Là chiếc thuyền đó!”

Tiểu Đao chạy lại nhìn kỹ chiếc thuyền kia, thì thấy nó đang bơi lại gần mình.

Lúc này có một vị bạch y nam tử đang ở đầu thuyền, bưng ly rượu ngắm phong cảnh. Tiểu Đao nhíu mày, nhìn ngoại hình có vẻ rất nhã nhặn nha, như thế nào lại là tên dâm tặc?

Nàng đang suy nghĩ thì phía sau có người kêu một tiếng: “Tiểu tặc.”

Nhan Tiểu Đao cả kinh, quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy một hắc y nam tử đứng phía sau đang nhìn nàng. Người này khoảng hơn hai mươi tuổi, cao cao gầy gầy, Tiểu Đao xác định bản thân trước đây không biết hắn, nghĩ lại, mẹ nàng Nhan Như Ngọc đích thực là kẻ trộm nhưng mà nàng không phải nha! Nàng từ nhỏ cùng lang trung học chút y thuật, cùng nương của nàng học chút công phu Tam Cước Miêu, an phận thủ thường không có làm chuyện gì xấu. Cho rằng người này chắc đang gọi người khác, vì thế Tiểu Đao quay mặt lại tiếp tục nhìn.

Lúc này, chiếc thuyền lớn kìa đã nhanh tiến đến đầu cầu, Tiểu Đao lo lắng, nên gọi y một tiếng hay là nhảy xuống đây.

Không ngờ người phía sau tiếp tục gọi một tiếng, “Ai, tiểu tặc.”

Tiểu Đao quay đầu lại, phát hiện vẫn là người nọ, “Ngươi gọi ta?”

“Đúng vậy!”

“Ta đâu phải là kẻ trộm? !”

“Ngươi trộm đồ gia truyền của ta, còn nói không phải kẻ trộm?” Người nọ chắp tay sau đít, gió song khẽ thổi qua, sợi tóc theo gió khẽ bay, nói là loạn, lại giống như không, nói gọn gàng, lại giống như có chút tùy ý. Nhìn tướng mạo của người nọ nếu nói đoan chính lại có chút tà khí, nếu nói tà khí lại có chút đoan chính.

Tiểu Đao đang suy nghĩ xem người kia là ai, bỗng nhiên chợt nghe một thanh âm giận dữ, “Dâm tặc, không được chạy”.

Vừa nghe giọng nói đó, Tiểu Đao biết chính là Hách Kim Phong, theo bản năng xoay người bỏ chạy, nhưng chính là kẻ vừa mới gọi nàng là “Tiểu tặc” kia, cũng chạy cùng nàng.

Tiểu Đao kinh ngạc, tên kia cũng kinh ngạc.

Phía sau Hách Kim Phong đang điên cuồng đuổi theo

Tiểu Đao nội tâm cấp bách, người nọ lại nhìn nàng cười đáp lời, “Thật khéo, ngươi cũng là dâm tặc a? Hân hạnh được gặp mặt”.