Giang Nam Chi Phong Nhan

Chương 6: Chân tướng




Ta mơ một giấc mơ. Đột nhiên mơ thấy rất lâu rất lâu trước kia, khi đó còn ở Giang Nam. Mùa đông năm ấy, bị phụ thân phạt quỳ trong viện. Không nhớ mình rốt cuộc vì sao bị phạt, chỉ mang máng nhớ mình quỳ trong viện mà rất không phục, mẫu thân đến khuyên cũng quật cường không muốn đứng dậy vào nhà, khi đó đang chờ phụ thân chăng? Cho rằng như vậy chính là chiến thắng phụ thân. Kết quả, đêm ấy, Giang Nam mùa đông luôn ấm chợt giáng đại tuyết. Ta quỳ ở đó, cả người phát run, nhưng vẫn không muốn đứng dậy, khi đó, chính là vì giận dỗi phụ thân, lại suýt chút nữa ngay cả mạng mình cũng không cần! Mẫu thân dường như đang tranh chấp với phụ thân, không phải, là mẫu thân đang một mình kêu to, mẫu thân luôn dịu dàng vì mình mà kêu ầm lên với phụ thân trầm mặc hơn bình thường. Tích Nhan liền chạy đến quỳ bên cạnh mình, nói gì cũng không chịu rời khỏi. Trời lạnh lắm, toàn thân run rẩy, rồi sau đó không biết gì nữa.

Lúc tỉnh lại, đã ngủ trên chiếc giường ấm áp, phụ thân ngồi bên giường, vẻ mặt mỏi mệt, sau mới biết, người đã ở bên mình cả một đêm. Mình đã bệnh rất lâu nhỉ? Giận dỗi phụ thân, không chịu để ý tới người. Lúc bệnh khỏi hoàn toàn, đã đến ngày xuân hoa nở. Chạy vào trong viện, thấy phụ thân quay đầu, mỉm cười gọi mình: Ương nhi… Tức giận và oán hận lúc trước liền tan thành mây khói. Khi đó, phụ thân đứng giữa những khóm hoa lan, đẹp khiến người phải ngừng thở, khi đó đã nghĩ, về sau cũng biến thành người như phụ thân thì tốt.

Sau khi phụ thân mất, mẫu thân thường nhìn mình ngẩn người, sẽ nói: Ương nhi, con rất giống phụ thân con. Mọi người đều nói như vậy, cũng liền cho rằng mình giống phụ thân. Cũng dung mạo xuất chúng, cũng tài học hơn người. Nhưng mà, phân nhàn tản trong ánh mắt phụ thân kia, mình dù thế nào cũng không học được? Ngược lại là Tích Nhan ngoại hình không giống phụ thân, ánh mắt khinh khinh đạm đạm, dường như chẳng để ý gì…

Hoàng thượng, ngày đó, Tích Nhan là ở cửa tây noãn các này quỳ một ngày một đêm nhỉ?

Sao lại nhắc đến những chuyện cũ này? Thiên Dương đang phê duyệt tấu sớ, đầu cũng không ngẩng mà nói.

Ta đang nghĩ, khi đó lúc Tích Nhan đang quỳ giữa trời băng đất tuyết ta đang làm gì nhỉ… Chắc đang oán hận? Bởi vì bị ủy khuất, liền thấy ông trời có lỗi với mình. Toàn tâm toàn ý chửi mắng những người hãm hại mình đó. Nhưng mà, khi đó trong lòng nghĩ, Hoàng thượng nhất định sẽ cứu ta, Hoàng thượng nhất định sẽ tin tưởng ta… Cho nên, cái đêm đại tuyết ấy, liền ngủ an an ổn ổn. Nhưng mà, đáng ra ta nên quỳ cùng Tích Nhan mới phải. Rất lâu rất lâu trước kia, là Tích Nhan quỳ cùng ta, cho nên lần ấy, nên là ta quỳ cùng Tích Nhan mới đúng… Thế nhưng, ta lại không hề… Tích Nhan dùng Chân Lam đổi lấy tính mạng ta? Hoàng thượng, là bởi vì như thế, mới không giết ta, thậm chí không đày ta đến Thương Châu sao?

Ly Ương lẩm bẩm độc thoại, nhưng lúc y ngẩng đầu, lại phát hiện Thiên Dương vẫn nghiêm nghiêm túc túc phê duyệt tấu chương của mình, y đại khái không nghe thấy đâu nhỉ? Đúng vậy, những điều này y không có hứng thú, Tích Nhan, Ly Ương gì đó, y đều không để ý đâu! Bên cạnh y đã có Phong Duyên, cho nên, y không để ý gì khác nữa!

Ly Ương lặng lẽ mở cửa tây noãn các, một mình trốn ra ngoài. Đã nán lại trong hoàng cung này nhiều năm rồi nhỉ? Rốt cuộc là mấy năm? 7 năm hay 8 năm? Bất quá, điều này đại khái không có gì khác biệt đâu? Nghi quý phi vẫn được phong làm hoàng hậu, tam hoàng tử đã cho làm con nàng. Hoàng thượng đã bắt đầu đưa ra việc sắc phong Thái tử. Linh phi bởi vì không còn ca hát nữa, cũng dần dần mất đi sự sủng ái của Hoàng thượng. Hoàng thượng không phải nán lại tây noãn các thì là đi Phong Hà cung. Thái hậu năm trước quy tiên, Cửu vương gia cũng bởi vì tuổi tác đã cao, nửa rút lui, chỉ trên khánh điển hoàng gia mới lộ mặt một chút. Trong cung đã không còn ai dám lời ra tiếng vào nghị luận sau lưng Ly Ương. Qua ngần ấy năm, trong cung này cũng đều quen nếp rồi. Đúng vậy, trên đời này còn có cái gì là không thể quen đâu? Cũng như Ly Ương đã quen chuyện Hoàng thượng gọi y là Phong Duyên, bản thân y cũng cho mình là Phong Duyên. Bình yên tiếp nhận sự sủng ái của Thiên Dương.

Chỉ là ngày hôm ấy, Ly Ương nhìn Thiên Dương nói: Đi Giang Nam một lần đi? Đi thăm Giang Nam được không? Thiên Dương lại cười nói: Để sau đi, gần đây Gia Dụ quan bên kia có báo nguy. Về sau lại đi nhé… Ly Ương liền biết, kỳ thật, Hoàng đế minh bạch, Phong Duyên đã chết, cho nên, y không đi Giang Nam không còn Phong Duyên.

Ly Ương vẫn không biết ủ rượu hoa lan, dựa vào ký ức, chậm rãi nghĩ, hàng năm vào cuối xuân, Phong Duyên sẽ hái hoa lan tươi, ủ cùng gạo kê, đến mùa thu, sẽ có từng bầu rượu hoa lan dư vị hơi đắng. Chỉ là Ly Ương đã thử 7, 8 năm, chưa một lần thành công, những đóa hoa lan ấy, còn chưa chờ lên men, đã thối rữa trước. Những đóa hoa tỏa ra mùi hương u u ấy, liền như thi thể rữa nát.

Mới một chốc, ngươi đã chạy ra đây… Lại đang hái hoa lan ủ rượu? Thiên Dương từ phía sau ôm lấy Ly Ương, nhẹ nhàng ôn nhu, chắc hẳn trên mặt cũng nhất định là vẻ tươi cười ôn nhu? Ừm, ngươi thích rượu hoa lan mà… Ly Ương cũng cười.

Hoàng thượng, ngày hôm qua, mẫu thân gửi thư nhà.

Ồ? Thiên Dương không tỏ ý kiến, chỉ lẳng lặng ôm Ly Ương.

Trên thư nói, Tích Nhan… Tích Nhan… Tỷ chết rồi… Ba ngày trước… Ly Ương cảm giác được, lúc mình nói đến từ chết này, Thiên Dương thoáng run nhè nhẹ, bởi vì đưa lưng về phía y, không nhìn thấy biểu tình trên mặt y.

Ồ. Thiên Dương vẫn không tỏ ý kiến. Rất lâu sau, mới nói: Trẫm sẽ hậu táng Uyển phi, trẫm còn phải truy phong nàng làm quý phi, nghi thức tang lễ, cứ dựa theo quy cách của hoàng hậu đi.

Tạ Hoàng thượng. Ly Ương liền nhẹ nhàng giãy khỏi vòng tay Thiên Dương, uyển chuyển quỳ xuống tạ ơn. Không nhìn thấy biểu tình của y.

Mấy ngày sau, Uyển quý phi Mục Tích Nhan phong quang đại tang. Lễ bộ Thượng thư Thẩm Trạc Ý toàn quyền phụ trách lễ tang. Mục Ly Ương tạm thời về nhà xử lý hậu sự.

Thẩm đại ca. Ly Ương nhìn nam tử trước mặt, ánh mắt hơi mê ly. Huynh còn nhớ trước kia khi ở Giang Nam không? Phụ thân vẫn coi trọng huynh nhất, huynh là đồ đệ người thích nhất, khi đó, tỷ tỷ cũng luôn đi theo huynh. Có đôi khi ta nghĩ, nếu tỷ tỷ không tiến cung, liệu có gả cho huynh không?

Tích Nhan là nữ tử hiếm thấy trên đời này, đại khái sẽ không thuộc về bất cứ ai đâu! Thẩm Trạc Ý nở nụ cười, cho dù là Hoàng đế, cũng không có biện pháp giữ được nàng! Khi đó, nàng chạy theo phía sau ta. Ta luôn sợ nàng không theo kịp, thỉnh thoảng quay đầu nhìn nàng một cái. Nhưng nàng cứ một mực tại cự ly đó, vô luận ta nhanh hay chậm, nàng luôn bảo trì cự ly đó, không đến gần cũng không rớt lại… Khi đó ta đã nghĩ, có lẽ, nàng không phải muốn theo ta, chỉ là muốn chạy thôi? Chỉ là vì chạy mà thôi…

Ha ha, Tích Nhan quả thật giống người như vậy… Ly Ương cũng cười. Thẩm đại ca, có một việc, ta vẫn không rõ. Cho nên, muốn mượn cơ hội này hỏi huynh một chút…

Chuyện gì? Thẩm Trạc Ý ngẩng đầu nhìn Ly Ương này, biểu tình nghiêm nghiêm túc túc.

Năm đó, có một cung nữ nói đã mang hài tử của ta, thái hậu tức giận, nói ta *** loạn hậu cung. Nếu không phải Tích Nhan giữa trời băng đất tuyết quỳ một ngày một đêm, ta nói không chừng đã chết rồi? Nhưng mà, ta tự hỏi, căn bản không biết cung nữ kia. Ngày đó, lúc hình bộ chỉ nhận, cũng là lần đầu tiên ta thấy cung nữ đó… Nhưng mà, rốt cuộc là ai muốn hãm hại ta đây? Thẩm đại ca, huynh kỳ thật biết nhỉ?

Ly Ương nhìn Thẩm Trạc Ý, ánh mắt sáng ngời.

Ly Ương, ngươi đại khái cũng từng đi Giang Nam tìm tra nhỉ? Ta và Linh phi vốn chính là người quen cũ, nàng cũng là ca cơ ta một tay nâng đỡ, năm đó, cũng là ta dẫn Hoàng thượng đi nghe nàng hát… Linh Lung là nữ nhân không giống Tích Nhan, nàng phải dựa vào người khác mới có thể sống sót, nếu nàng đuổi theo ta, nhất định là toàn tâm toàn ý đuổi theo ta, mà không phải như Tích Nhan, chỉ là vì chạy… Cho nên, ta đã nghĩ, nữ hài nhi như vậy, mới là cần bảo hộ! Nhưng sự tồn tại của ngươi và Tích Nhan, sẽ làm nàng hai bàn tay trắng! Khi đó, có một lần, Hoàng thượng hỏi ta, trẫm muốn giữ một người, nên làm thế nào? Ngươi biết không? Đó là lần duy nhất ta thấy Hoàng thượng lộ ra biểu tình mê mang như vậy. Thiên tử cao quý, sao lại vì níu giữ một người mà buồn rầu kia chứ? Nhưng sau đó, ta mới biết, Hoàng thượng muốn giữ lại, là một người đã chết 4, 5 năm… Đúng vậy! Vô luận là ai, làm sao có thể giữ được một người chết? Cho nên, ngài liền lộ ra biểu tình mê mang như vậy… Cho nên, ta nghĩ, thế cũng tốt…

Cho nên nói… Cho nên nói… Thanh âm của Ly Ương hơi run rẩy. Hài tử trong bụng cung nữ kia, hài tử ấy, là của Hoàng thượng? Đúng không?

Thẩm Trạc Ý nhìn Ly Ương, nhẹ nhàng gật đầu. Lão sư chết rồi, muốn giữ lại, cũng chỉ có thể giữ được linh hồn, nhưng mà, ngoại hình của ngươi lại giống hệt lão sư…

Như vậy, như vậy, Tích Nhan thì sao? Vốn đã không để ta chết, vì sao phải để Tích Nhan ở cửa tây noãn các quỳ một ngày một đêm?

Đại khái là trừng phạt! Tích Nhan ấy mà, là người lão sư thích nhất trên đời này, cũng là người duy nhất không quan tâm Hoàng thượng! Ngươi biết không? Hoàng thượng đại khái nằm mơ cũng chưa từng nghĩ đến, trên thế giới này còn có một Phong Duyên khác, trong mắt, hoàn toàn không có cửu ngũ chi tôn ngài!

Chính bởi vì như thế! Chính bởi vì như thế! Ly Ương đứng bật dậy. Phía sau lại truyền đến thanh âm đạm đạm của Thiên Dương: Chính là như thế đấy…

Năm Vĩnh Duyên thứ 12, năm ấy, trong hoàng cung chết rất nhiều người. Uyển quý phi Mục Tích Nhan mẹ ruột của tam hoàng tử, cũng chính là Vĩnh Yên đế sau này bệnh qua đời, Vĩnh Yên đế sau khi lên ngôi, truy phong mẹ ruột là Uyển Nhan hoàng hậu. Ngay sau đó Mục Ly Ương em ruột Uyển quý phi rất được hoàng sủng qua đời, mà nguyên nhân cái chết là Lễ bộ Thượng thư Thẩm Trạc Ý ám sát Vĩnh Duyên đế không thành, Ly Ương cứu giá bị thương nặng mà chết, sau khi chết được truy phong làm Hộ Quốc hầu. Cũng là mùa thu năm ấy, ca cơ Giang Nam Linh phi Ngọc Linh Lung từng rất được Hoàng đế ân sủng nhiễm tật mà chết. Còn có, sinh phụ Cửu vương gia của Nghi Dung hoàng hậu lúc ấy cũng mắc bệnh qua đời.