Giang Nam Tài Nữ, Đệ Nhất Khuynh Thành

Chương 61: Kết giao bằng hữu (1)




Song Nguyệt Lâu.

Nhược Lam xoa nhẹ huyệt thái dương, chống cằm nhìn hai tiểu đông tây trước mặt, thở dài nói:

“Chẳng kích thích gì cả.”

“Nha, ý của người là vụ án kia?” Liễu Mặc chu mỏ nói.

“Chủ nhân, dù sao đây cũng là cổ đại, người không thể trông mong một vụ án li kỳ, bí ẩn như ở hiện đại được đâu.” Lãnh Huyết nhếch miệng nói.

“Quá dễ dàng, thủ pháp đơn giản, hơn nữa…”

Nhược Lam chỉ vừa nói được một nửa, Lãnh Huyết liền ra dấu hiệu, sau đó nắm tay Liễu Mặc cùng nhau biến mất. Cùng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa:

“Ta có thể vào được không?”

Nhược Lam nhíu nhíu mày, sau đó uể oải đáp:

“Vào đi.”

Sau khi bước vào, Lãnh Dạ Thiên Kỳ lập tức thấp giọng hỏi:

“Nàng sao vậy? Sắc mặt không được tốt.”

“Đúng vậy a, có cần gọi đại phu hay không?” Lãnh Dạ Thiên Vũ chớp chớp mắt nói.

“Có gì cứ nói thẳng, không cần vòng vo.”

Nghe vậy, hai nam nhân trong phòng bốn mắt nhìn nhau một lúc, sau đó Lãnh Dạ Thiên Vũ thở dài nói:

“Mẫu hậu của chúng ta bệnh nặng, cho nên thất ca của ta phải trở về, ngươi có hay không tình nguyện đi theo?”

“Tại sao ta phải theo?” Nhược Lam nhướng mày hỏi.

“Vì ngươi là nữ nhân của huynh ấy.” Lãnh Dạ Thiên Vũ vô tư trả lời.

Lời vừa dứt, Lãnh Dạ Thiên Kỳ mồ hôi lạnh chảy ra không ngớt, đệ đệ chết tiệt, hại chết hắn rồi.

Cảm nhận được sát khí trong đôi mắt của Nhược Lam, Lãnh Dạ Thiên Kỳ vội vàng nói:

“Ta không có nói gì hết, là do đệ ấy nói lung tung thôi!”

“Gì chứ? Sao lại đổ cho đệ, rõ ràng vừa nãy huynh nói…” Lãnh Dạ Thiên Vũ còn chưa nói hết câu đã bị Lãnh Dạ Thiên Kỳ một tay bịt miệng không cho nói tiếp.

“Hừ, ta nhắc lại một lần nữa, ta không phải nữ nhân của hắn. Hơn nữa…”

Đúng lúc định từ chối lời mời khiếm nhã của huynh đệ bọn họ thì thanh âm của Liễu Mặc vang lên trong đầu: “Chủ nhân! Nghe thiên hạ nói hoàng đế của Lãnh Dạ Chi Quốc là một tuyệt đỉnh soái ca, nếu mà đem so với Mộ Dung Phi Tuyết chỉ có thể bằng hoặc hơn, quyết không thua kém.”

Nghe vậy, Nhược Lam đưa tay lên xoa xoa cằm, tuyệt đỉnh soái ca? Không thua kém Mộ Dung Phi Tuyết, chậc chậc, mẫu thân đã dạy rằng: “Mỹ nam trước mặt thà rằng hốt nhầm còn hơn bỏ sót”, dù sao mình cũng đang rảnh rỗi, đi theo hắn cũng đâu có mất mát gì, hờ hờ, thế thì ngu gì mà không đi.

Mâu quang khẽ sáng, Nhược Lam liếc mắt nhìn về phía Lãnh Dạ Thiên Kỳ, mỉm cười nói:

“Được rồi, ta đi theo các ngươi.”

Lời vừa nói ra, huynh đệ bọn họ bất giác rùng mình, sao tự nhiên đổi ý nhanh vậy, nụ cười kia nhìn thế nào cũng thấy có vấn đề, rất nguy hiểm a!

Sau khi bàn bạc một chút, Lãnh Dạ Thiên Kỳ cùng Lãnh Dạ Thiên Vũ lập tức rời đi, Nhược Lam cũng nhanh chóng rời khỏi Song Nguyệt Lâu, đi tới Lưu phủ.

“Quận chúa, thảo dân một lần nữa đa tạ người.” Lưu Tử khom lưng hành lễ.

“Được rồi, Lưu Nhâm bị xử tử, kỳ thi Hương cũng được tổ chức lại, phụ thân ngươi cũng được giải oan, mọi chuyện đến đây là kết thúc, ta cũng phải đi rồi.” Nhược Lam ôn nhu nói

“Người tính đi đâu?” Lưu Tử nhíu mày hỏi

“Lãnh Dạ Chi Quốc. Bạch Bạch cũng phải đi cùng ta.”

Nghe vậy, Lưu Tử lập tức nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Bạch, đôi mắt thoáng vẻ lo âu.

“Thảo dân…”

“Ngươi sợ mình sẽ phụ nàng ấy có phải không?”

“…..”

“Ở thời đại này, nam nhân năm thê bảy thiếp âu cũng là bình thường, nhưng ta không chấp nhận điều đó, nếu ngươi muốn giữ nàng ấy ở lại, vậy thì ngươi phải hứa với ta quyết không thay lòng. Còn nếu như bây giờ ngươi không thể đáp ứng, ta có thể cho ngươi thời gian.”

“Thời gian?”

“Ba năm, kỳ hạn là ba năm, nếu như đến lúc đó ngươi vẫn muốn nàng ấy, hơn nữa có thể đáp ứng được yêu cầu chỉ thú một mình nàng, ta sẽ gả nàng ấy cho ngươi.”

Lưu Tử trong lòng bồn chồn không thôi, ba năm, liệu có phải là quá dài không? Hắn dẫu sao cũng là con trưởng, trách nhiệm của Lưu gia sau này sẽ đặt lên người hắn, điều này…”

Quan sát biểu tình trên khuôn mặt của Lưu Tử, Nhược Lam khẽ lắc đầu, thanh âm bất đắc dĩ nói:

“Ba năm, nói ngắn không phải ngắn, nói dài cũng không hẳn là dài, tất cả là tùy ở ngươi thôi. Hơn nữa, đi khắp thiên hạ này cũng chỉ có mình Bạch Bạch, không có người thứ hai. Bạch Bạch chúng ta đi!”

Nghe đến tên mình, Bạch Bạch lập tức chạy đến bên cạnh Nhược Lam, đôi mắt không ngừng nhìn về phía Lưu Tử, lúc này hắn quả thật không biết phải nói gì, dù sao Nhược Lam hiện tại là chủ nhân của hắn, chủ nhân đi đâu hắn phải đi theo đó, hơn nữa hắn còn chưa trải qua thiên kiếp, giới tính còn chưa xác định rõ ràng, hắn cũng muốn biết Lưu Tử có thể vì hắn mà chờ đợi ba năm không.

“Lưu thiếu gia! Đa tạ ngài đã chiếu cố Bạch Bạch trong những ngày ở Lưu phủ, sau này nếu có duyên nhất định sẽ tái ngộ.” Dứt lời Bạch Bạch xoay lưng đi theo Nhược Lam.

Lưu Tử định vươn tay ra ôm lấy Bạch Bạch, thế nhưng đôi tay vừa đưa ra một nửa liền cứng lại, không cách nào dang ra được nữa. Xem ra số trời đã định, ta và nàng cách trở ba năm.

Sau ba ngày đi đường, cuối cùng Nhược Lam cũng tới được Lãnh Dạ Chi Quốc, kinh thành ở đây xa hoa tráng lệ, dọc đường đi đâu đâu cũng thấy những cửa hàng kinh doanh rất nhộn nhịp, người dân mặt mày hớn hở, tiếng nói cười, tiếng reo hò vang vọng mọi ngóc ngách. Xem ra hoàng đế của Lãnh Dạ Chi Quốc cũng là một minh quân.

Phủ vương gia.

Vừa đặt chân bước vào vương phủ, mày liễu của Nhược Lam chau lại nồng đượm, đập vào mắt Nhược Lam lúc này là mười lăm nữ nhân như hoa như ngọc đang mỉm cười chào đón Lãnh Dạ Thiên Kỳ.

“Tiện thiếp tham kiến Vương gia!” Mười lăm nữ tử đồng thanh hành lễ.

“Vương gia! Tiện thiếp rất nhớ người.” Thanh âm của hồng y nữ tử vang lên, cả thân mình nàng ta cứ y như người không xương quấn lấy hắn.

Nhược Lam nhìn một màn nảy mà buồn nôn, tiếp đó một thanh âm dịu nhẹ như phong xuân vang lên:

“Gia! Nàng ấy là ai vậy? Phải chăng là muội muội mới của chúng tiện thiếp?”

“Muội muội? Ta nhớ ta không hề có tỷ tỷ, tự nhiên ở đâu lòi ra một tỷ tỷ như ngươi?” Nhược Lam nhiếc miệng khinh bỉ hỏi.

“A. Ta…” Bạch y nữ tử nghe Nhược Lam nói thế, mặt mày trắng bệch, đôi mắt thập phần ủy khuất liếc nhìn Lãnh Dạ Thiên Kỳ.

“Gia! Nàng ta thật là hống hách, không biết quy củ gì cả, dám ăn nói như vậy với Lý trắc phi!” Huỳnh y nữ tử bất bình lên tiếng.

“Đúng vậy a!” Những nữ nhân kia cũng hùa theo.

“Tất cả các ngươi câm miệng, bổn vương còn chưa lên tiếng, các ngươi ồn ào cái gì?” Lãnh Dạ Thiên Kỳ trầm giọng quát.

Lời vừa dứt, mười bốn nữ tử lập tức im lặng, không ai dám hó hé bất cứ điều gì, Lý trắc phi nhíu mày, một đạo quang sắc bén quét về phía Nhược Lam. Cảm nhận được ánh mắt này của nàng ta, Nhược Lam trừng mắt nhìn lại, nhàn nhạt nói:

“Lý trắc phi, đừng nhìn ta bằng con mắt đó, ta bình sinh ghét nhất loại nữ nhân dùng ánh mắt đó nhìn ta, nếu ngươi không phải là người của hắn không biết chừng ta đã móc mắt của ngươi ra rồi.”

Lý trắc phi lập tức giật mình, cơ thể khẽ run lên, ôm chặt lấy cánh tay của Lãnh Dạ Thiên Kỳ cố tỏ vẻ yếu đuối.

Lãnh Dạ Thiên Vũ đứng một bên âm thầm cười lạnh, Lý trắc phi, ta xem ngươi làm cách nào đối phó với nàng, hừ ta thật không hiểu ngươi làm cách nào mê hoặc thất ca, khiến huynh ấy lập người làm trắc phi, người trong cuộc u mê nhưng người ngoài cuộc thì sáng suốt, ta bình sinh dị ứng với loại nữ nhân có dã tâm, lần đầu tiên gặp ngươi ta đã có ác cảm. Ngày hôm nay xem ra ngươi gặp phải đối thủ nặng kí rồi.

“Thất tẩu, đừng để ý tới đám nữ nhân đó, tẩu đi đường chắc đã đói rồi, đệ dẫn tẩu đi ăn cơm.” Lãnh Dạ Thiên Vũ mặt mày hớn hở, tiến lại gần Nhược Lam.

Nghe vậy, Nhược Lam khẽ chớp chớp mắt nghiêng đầu nhìn về phía hắn, Lãnh Dạ Thiên Kỳ thoáng ngạc nhiên nhưng cũng không nói gì, chỉ có mười lăm nữ nhân kia, trên khuôn mặt không giấu được sự lo lắng, nhìn chằm chằm vào Nhược Lam.

“Còn nói linh tinh nữa, ta cắt lưỡi của ngươi.” Nhược Lam ném cho Lãnh Dạ Thiên Vũ một cái nhìn cảnh cáo, sau đó tiến về phía trước, đi được vài bước liền quay đầu lại, thanh âm bực bội nói:

“Còn không mau dẫn đường, ngươi tính để tỷ tỷ của ngươi chết đói hả?”

“A! Đệ đến đây.” Lãnh Dạ Thiên Vũ cười toe toét chạy về phía trước dẫn đường.

Lãnh Dạ Thiên Kỳ nhìn nữ nhân trong lòng mình, khẽ thở dài, hắn nhàn nhạt nói:

“Đi thôi, chúng ta trở về.”

Lý trắc phi ngẩng đầu nhìn hắn, thanh âm ôn nhu nói:

“Ân.” Mặc dù bên ngoài thản nhiên như không có gì, nhưng trong lòng nàng sóng lớn cuồn cuộn dâng lên, khắp kinh thành ai mà không biết cửu vương gia xưa nay rất kiêu ngạo, hắn không coi nữ nhân ra gì, vậy mà hôm nay hắn lại gọi cô nương kia là thất tẩu, điều này há chẳng phải đã công nhận nàng ta là thất vương phi sao? Nghĩ đến đây, Lý trắc phi âm thầm cắn răng, trong lòng một phen tính toán.

“Thất tẩu, ăn món này đi, ngon lắm đấy.” Lãnh Dạ Thiên Vũ vừa nói vừa gắp một miếng vào chén của Nhược Lam.

Nhược Lam chống cằm nhìn mâm cơm trước mặt, sau đó buông đôi đũa trong tay xuống, lạnh giọng nói:

“Không được gọi ta là thất tẩu, gọi tỷ tỷ được rồi.”

“Tại sao? Thất tẩu nghe hay mà.” Lãnh Dạ Thiên Vũ vờ ngây ngô hỏi.

“Lãnh Dạ Thiên Vũ, đừng đem ta làm thú vui của ngươi, ta không muốn bị một đám nữ nhân kia hạ thủ.”

“Oa oa oa tỷ tỷ a, ngươi thật giỏi nha, thoáng một cái liền biết được âm mưu của ta rồi.” Lãnh Dạ Thiên Vũ cười híp cả mắt, thanh âm thích thú nhìn Nhược Lam.

“Hừ, không như thế sao xứng làm tỷ tỷ của ngươi.” Nhược Lam nhếch miệng cười.

“Hì hì, ở đây rất nhàm chán, hay là tỷ tỷ dạy dỗ lại bọn họ đi.”

“Dạy dỗ? Bọn họ không xứng!”

“….”

“Ngươi nghĩ ta tầm thường như vậy? Vì một tên nam nhân đã có người xài qua mà hao tâm? Nằm mơ!”

Lời vừa dứt, Lãnh Dạ Thiên Kỳ cùng một đám nữ nhân của hắn cũng bước vào, Nhược Lam nhíu mày nhìn hắn, dám chắc rằng hắn nghe thấy, chậc, thế thì đã sao, sự thật nó thế còn gì.

Về phía Lãnh Dạ Thiên Kỳ, hắn sao lại không nghe thấy lời của nàng chứ, bất quá hắn có thể làm được gì? Nữ nhân này tính cách mạnh mẽ, kiên cường, càng cự tuyệt hắn, hắn càng muốn có, đôi bàn tay âm thầm siết chặt thành quyền, khuôn mặt điềm đạm tiến tới ngồi vào bàn ăn. Lý trắc phi cùng mười bốn nữ nhân còn lại cũng lần lược ngồi vào. Bọn họ vừa ngồi xuống thì Nhược Lam lại đứng lên, thấy vậy, Lãnh Dạ Thiên Kỳ nhíu mày hỏi

“Sao vậy?”

“No rồi!

“Nàng còn chưa ăn hết chén cơm, sao có thể no được?”

“Chậc, ta lịch sự, tế nhị như thế mà ngươi không chịu tha, cứ bắt ta nói thẳng, ngươi nghĩ ta là ai? Những nữ nhân này xứng ngồi cùng bàn ăn cơm với ta?”

Nghe vậy, Lãnh Dạ Thiên Vũ đưa tay lên miệng cười khúc khích, mười lăm nữ nhân kia sắc mặt tái mét, từ khi sinh ra cho đến bây giờ, đây là lần đầu tiên có kẻ dám kinh thường bọn họ đến như vậy, trong lòng mười lăm người, ai ai cũng có tính toán riêng của mình, bất quá bọn họ không dám để lộ ra bên ngoài