Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 530: Người ngoài ý muốn (2)




"Vậy hắn cố nói mập mờ như vậy là vì sao?" Đậu Hồng Tuyển khó hiểu hỏi.

"Đương nhiên là muốn chọc giận cô, tiến tới muốn từ miệng cô tìm được càng nhiều tin tức hữu đụng càng tốt" Tề Thiện Hạnh nói: "Cũng may cô cũng cần thận, nhung cũng bị hắn bắt được mấy lần sai lầm. Người này tâm tư cực nhanh, mồm miệng lanh lọi, vui cười tức giận mắng chùi đều thành văn chương, vừa rồi một phen nói xuống, nhìn như tùy ý, nhung lại chăm chú chế trụ cái danh đại nghĩa, càng muốn mượn miệng của chúng ta, tìm được cơ hội danh chính ngôn thuận xuất binh Hà Bắc. Hắn đánh Vũ Văn Hóa Cập chính là để thi triển thủ đoạn này, ý đồ thử phản ứng của Hà Bắc. Trường Nhạc vương xem thấu quỷ kế của hắn, cho nên mới hưng binh dùng thù đoạn lôi đình diệt trừ Vũ Văn Hóa Cập, diệt ý niệm trong đầu Tiêu Bố Y. Tiêu Bố Y vừa rồi cùng với chúng ta liên thù đánh Dương Thiện Hội cùng La Nghệ, nhìn như là ý tốt, nhưng lại muốn mượn chuyện liên thủ, lôi kéo dân tâm, thừ thực lực quân Hà Bắc, bực tâm cơ này, chúng ta không thể không phòng".

Đậu Hồng Tuyển hít vào một hơi khí lạnh, thật lâu không nói gi. Hồi tường năm đó khi mới gặp gỡ Tiêu Bố Y, trong lúc nhất thòi cảm khái ngàn vạn.

Nàng tuy cùng Tiêu Bố Y chi mới gặp mặt mấy lần, thế nhung hiểu rõ người này mấy lần chìm nổi, cho tới hiện tại thành người đứng đầu Đông Đô. vốn vừa rồi khi nhìn thấy, cảm giác cùng năm đó gặp lại bờ kênh đào cũng không có gì khác nhau, không rò hắn vì sao có thể có được địa vị như hôm nay. Nào đâu nghĩ đến trải qua T ề Thiện Hạnh một hồi phần tích, mới hiểu được chỗ khác biệt cùa ngưòi này.

Nhìn về phía phương xa, Tề Thiện Hạnh lại nói: "Hồng tuyến, xem khí tượng một thành trì, binh sĩ là thứ. Cô đẩu tiên muốn xem phải là khí tượng của dân chúng".

"Khí tượng của dân chúng?" Đậu Hồng Tuyến nhìn qua, hồi lâu cũng nhìn không ra cái gi. Tề Thiện Hạnh hòi: "Cô cảm thấy dân chúng ờ đây nhưthếnào?"

"Hình như rất an tường" Đậu Hồng Tuyến lưỡng lự nói.

Tề Thiện Hạnh gật đầu, "Đâu chi là an tường, còn có cảm giác yên ổn khoái hoạt. Hoặc là nói, mỗi người bọn họ ở trên mặt dào dạt sự tự tin mãnh liệt, thừ hỏi Lê Dương là nơi gần đất Sơn Đông, Hà Nam, Hà Bắc ba vùng chiến loạn, dân chúng trong này vốn hẳn là lòng người bàng hoàng, bọn họ vì sao không sợ? Bởi vì bọn họ tin tưởng Tâỷ Lương vương! Tin tường Tây Lương quân có năng lực bảo vệ bọn họ! Chỉ với sự tin tưởng này, lực lượng ngưng tụ cũng chi có thể dùng từ đáng sợ để hình dung. Dân chúng Hà Bắc cũng tin tường lệnh tôn, cho nên không thể phá vỡ, nhung mà cho dù chúng ta binh lực tương đương. Hà Bắc động loạn lien miên, mười phần mất chín, số lượng dân chúng làm sao có thể so sánh với Hà Nam? Từ điểm đó cho thấy, chúng ta đang ờ thế hạ phong".

Đậu Hồng Tuyển càng nghe càng kinh hài, giờ mới hiểu được phụ thản vì sao nhắt định phải đưa Tề Thiện Hạnh đến đây.

Tuy đều là một đôi mắt, nhưng cái nhìn rò ràng có phan cao thấp.

"Dựa theo Tề tiên sinhnói, chúng ta sẽ không có sức hoàn thù sao?"

Tề Thiện Hạnh lắc đầu nóị: "Hồng Tuyến, không cần lo lắng, trước mắt chúng ta đều là thừ. Trường Nhạc vương muốn đáiih hạ Hà Nam dị thường gian nan. Nhưng mà Tây Lương vương muốn chiếm Hà Bắc. cũng phải tiả một cái giá đắt. Nếu chỉ có hai phe thế lực chúng ta, đương nhiên đã sớm khai chiến, nhưng mà ai cũng không muốn tiêu hao thực lực. tiện nghi cho Lý Uyên. Cho nên hiện tại chúng ta phải làm là..

Tề Thiện Hạnh lời nói đến nửa đường, đột nhiên im miệng không nói chuyện, đơn giản là vì phía trước đi đến một con ngựa. Người nọ ờ trên ngựa cũng đang nhìn sang bọn họ. mắt lộ ra vẻ trầm ngâm, người nọ là một cô gái. Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Đậu Hồng Tuyển cũng nhìn qua, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, ở đây dù sao cũng là thành Lê Dương, hai người vẫn hết sức cẩn thận thắp giọng nói chuyện với nhau, chỉ sợ họa là từ ở miệng mà ra. Đậu Hồng Tuyển là cô gái cực kỳ xuất sắc. ở trong loạn thế này. dù sao vẫn là nam nhân làm chù, nàng dùng thân nữ nhi bôn ba, lại làm cho thế lực khắp nơi không dám khinh thường, ở trong loạn thế cũng đã là hiếm thấy. Nhưng mà khi nàng lằn đầu tiên trông thấy cô gái kia, lại cảm giác nàng này cực kỳ không giống người thường.

Đó là một loại cảm giác nói không nên lời.

Nàng kia người ờ trên lưng ngựa, cái nhìn đằu tiên làm cho người ta cảm giác chính là sự cô tịch, đó là một loại cho dù đang ờ trong ngàn vạn người cũng cô tịch, cũng là tịch mịch từ trong xương cốt. Nhưng loại bóng lưng cô tịch này, lại là loại bi ai xem thấu tình đòi. Có thể xem thấu tình đời, bời vi nàng cơ trí, sự cơ trí cùa nàng, làm cho nàng cảm giác có sự tự tin nói không nên lòi.

Nhưng nàng vẫn làm cho người ta khó có thể sinh ra địch ý, thặm chí khiến cho Đậu Hồng Tuyến có một loại đồng tình.

Bởi vì cô gái này rất gầy yểu. người nhẹ như bông, thoạt nhìn bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng. Cô gái như vậy, vốn nên ở trong khuê phòng tĩnh dường, chứ không phải là đi lại ở ngoài đường cái. Đậu Hồng Tuyến hiểu rằng, cô gái này tuyệt không phải con nhà binh thường, bời vi nhất cử nhất động của nàng đều có sự ung dung hoa quỵ trời sinh!

Cho đến khi cô gái cùng hai người gặp thoáng qua, Đậu Hồng Tuyến mới phát hiện, nàng thậm chí không có chú ý tới dung mạo của nàng kia. Hồi tựởng lại, nàng kia trông cũng không xuất chúng, mắt nàng rất lớn, gò má gầy gò.

"Không biết đó là ai?" Đậu Hồng Tuyển lẩm bẩm.

Nàng vốn sẽ không có kỳ vọng Tề Thiện Hạnh có thể trả lòi, Tề Thiện Hạnh ngoại trù hiểu biết đại thế ra, thật ra có một bản lành rất xuất sắc, đó chính là đã gặp qua là không quên được. Nhưng cái đã gặp qua là không quên được này ít nhất cũng phải gặp qua mới có thể không quên, tùy tiện một cô gái trên đường cái, nàng cũng không trông cậy Tề Thiện Hạnh có thể nhận ra

Tề Thiện Hạnh quả nhiên lắc đầu nói: "Ta chưa từng gặp qua".

Móng ngựa lọc cọậ mấy người đi ngược lại, ròi đi đã có một khoảng cách. Đậu Hồng Tuyến nhịn không được quay đầu lại ngắm nhìn, vừa gặp nàng kia cũng xoay đầu lại, hướng về phía nàng mỉm cttòvsau đó lại quay đầu đi, biến mất ở cuối con đường.

Đậu Hồng Tuyển trông thấy bóng lưng của nàng, đột nhiên có loại xúc động muốn rơi lệ, bời vi nàng từ trên người cô gái này, trông thấy bóng dáng một người khác, người kia, là nàng cả đòi yêu, cũng là cả đòi đau đớn! Người kia hôm nay ở xa ngàn dặm, đang cùng Mạnh Hải Công tác chiến, nhung nàng ngàn dặm bôn ba, đối với hắn chưa từng quên.

"Là nàng, thật sự là nàng?" Tề Thiện Hạnh đột nhiên nói.

Đậu Hồng Tuyển tinh thần chấn động, "Nàng là ai?"

"Nàng... hình như là Bùi Minh Thúy, nhưng nàng tại sao lại tiều tụy đi nhiều như vậy?" Tề Thiện Hạnh nghi ngờ nói.

"Con gái của Bùi Củ? Bùi Minh Thúy mà Dương Quãng cực kỳ tín nhiệm?" Đậu Hồng Tuyến giật mình hòi.

Tề Thiện Hạnh gật đầu, "Hẳn là nàng, nàng tới nơi này làm cái gì?"

"Bùi Thị Lang đã đầu nhập vào cha ta, vì sao con gái cùa hắn lại lưu lạc trên đường cái tại Lê Dưang?" Đậu Hồng Tuyến đã sớm nghe qua đại danh của Bùi Minh Thúy, nhung không có nghĩđến nàng là dạng như vậy. Nhưng nghĩ lại, loại cô gái như nàng, vốn xác nhặn là loại bộ dáng này, "Bùi Củ, Vũ Văn Hóa Cập cùng quân Giang Đô bắc phản, người khác đều thê thiệp thành đàn. Bùi Cù lại cô độc, điểm ấy rất kỳ quái. Tề đại nhân, người xác nhận người nọ là Bùi Minh Thúy sao?"

Tề Thiện Hạnh lắc đầu nói: "Ta năm đó ở Đông Đô. gặp qua nàng này một lần. Hẳn là nàng, dung mạo cùa nàng ta có lẽ tiều tụy đi quá nhiều, nhung mà loại lơ đàng biểu lộ ra đó. đã lưu lại cho ta ấn tượng rất sâu. Nhưng mà nàng không có cùng Bùi Thị Lang cùng một chỗ cũng không có gì lạ. Bùi Củ cùng Bùi Minh Thúy tuy là cha con, nhưng cha con này từ trước đến nay vẫn chung đụng thì ít mà xa cách thi nhiều. Nghe nói Bùi Cù là nguyên lào hai triều, phong lưu phóng khoáng. Nhưng vợ cả sau khi chết, thi một mực không cưới vợ nữa, cho nên hắn tìm tới nương tựa Trường Nhạc vương là cô đơn một mình".

Đậu Hồng Tuyển cau mày nói: "Người phụ nữ cũng thật là kỳ quái".

Tề Thiện Hạnh cười khổ nói: "Đích xác có chút, nhung mà Dương Quảng sau khi chết, Bùi Minh Thúy thành cây không có rễ, hẳn là không thành được gì, chúng ta chớ có nhiều chuyện. Hồng Tuyến... ta nghĩ cùng ngươi nói chuyện".

"Tề tiên sinh mòi nói" Đậu Hồng Tuyến cung kính nói.

"Ta hiểu rằng... cô đối với La Sĩ Tín rất tốt" Tề Thiện Hạnh do dự nói: "Những chuyện này, vốn không phải ta nên hòi đến".

Đậu Hồng Tuyển đò mặt lên, "Tề tiên sinh khách khí rồi Thật ra ta hiểu rằng... Mọi người đối với gia phụ và ta, đều là hết sức quan tâm".

"Nghe được những lời này của cô. ta đã an tâm rất nhiều" Tề Thiện Hạnh nói khẽ: "La Sĩ Tín là viên hổ tướng không tệ. nếu bàn về võ công thống quân, trong thuộc hạ của Trường Nhạc vương, tuyệt đối được cho là hạng người TI hãn tài kiệt xuất. Nhung mà người này theo ta tháy... trời sinh tính lương bạc, đổi với bản thân hà khắc, tuyệt không phải giai ngẫu. Hồng Tuyến, ta lén cùng Trường Nhạc vương đàm luận, đều nói cô không nên chọn hắn".

Đậu Hồng Tuyển mặt đỏ lên. "Tề tiên sinh, cha ta cùng người nói những cái này?"

Tề Thiện Hạnh lắc đầu nói: "Trường Nhạc vương người... đương nhiên sẽ không miễn cưỡng cô. Nhưng mà ta làm nhãn thần, lại biết tâm tư của người".

"Cái này không nhọc Tề tiên sinh hao tâm tổn trí" Đậu Hồng Tuy ến nói: "Hiện tại Sĩ Tín cùng Mạnh Hải Công kịch chiến, cạn kiệt tâm lực cho cha ta, không ngờ cha lại nghi ky hắn, ta sẽ trờ về nói chuyện cùng cha".

Nàng thúc ngựa đi về phía trước, thoáng qua để Tề Thiện Hạnh lại sau lưng. Tề Thiện Hạnh bất đắc dĩ lắc đầu, phóng ngựa đi theo.

***

Cô gái cô đon giờ phút này cũng đã đến trước vương phủ. sớm có binh sĩ thù vệ tiến lẻn phía trước hỏi: "Người đến là người phương nào?"

Binh sĩ cầm thương tiến lên, phi thường cần thận.

Hôm nay Tây Lương vương phủ. đã sớm đề phòng nghiêm ngặt, người bình thường không thể tiến vào. Cô gái cô đơn trên ngựa nói: "Mời các ngươi thông báo cho Tây Lương vương, nói Bùi Minh Thúy xin gặp".

Binh sĩ hai mặt nhìn nhau, có một người nói: "Tây Lương vương bộ ngươi muốn xin gặp là gặp sao?"

Nữ từnhíu mày, muốn nói cái gì nữa, thì bên cạnh đi tới một người, đột nhiên nói: "Bùi tiểu thư, làm sao người lại đến Lê Dương?" Người nọ mắt to mày rậm, tràn đầy kinh ngạc. Bùi Minh Thúy lại cười nói: "Từ Tướng quân, thì ra ngươi vẫn còn nhận ra ta".

Từ Tướng quân chính là Từ Thế Tích, khi nhìn thấy Bùi Minh Thúy, tràn đằy kinh ngạc, thoáng qua nói: "Cô muốn gặp Tây Lương vương sao? Ta đưa cô đi vào!"

Hắn không nói hai lời, đã đi trước dẫn đường, binh sĩ đều thối lui sang một bên.

Tây Lương vương đã phân phó. có mấy người hoàn toàn không cần bầm báo cũng có thể tới gặp. Từ Thế Tích chính là một trong số đó.

Bùi Minh Thúy xuống ngựa, chậm rãi đi vào vương phù, tháy vương phủ khá lớn, thủ vệ không kém, nhưng phi thường đơn giản, nhẹ nhàng gật đầu.

Hai người qua phòng trước, đi vào hành lang, khi nhìn thấy Tiêu Bố Y, thấy hắn cùng Trương Tĩấn Chu chỉ vào địa đồ chỉ trỏ. Nghe được tiếng bước chân, Tiêu Bố Y ngẩng đầu trông qua, khi nhìn thấy Bùi Minh Thúy, có chút kinh ngạc, thoáng qua buông địa đồ, bước nhanh tới, vui vẻ nói: "Bùi tiểu thu là cô?" A.

Hắn cao hứng tuyệt không phải làm ra vè, mà là phát ra từ trong lòng. Bùi Minh Thúy nhìn thấy, nở nụ cười ấm áp, "Tiêu huynh, từ biệt đã lâu. từ khi chia tay đến giờ không có vắn đề gì chứ!"

Tiêu Bố Y không biết Bùi Minh Thúy tại sao lại đến. nhưng mà nàng vô luận đến khi nào thi hắn đều hoan nghênh.

Đối với Bùi Minh Thúy, hắn chưa từng có tình yêu nam nữ gì. đây là bằng hữu cùa hắn, tri kỷ của hắn, đối với hồng nhan tri kỷ này, hắn duy nhất hy vọng, chính là nàng có thể sống vui vẻ hơn một ít.

"Không biết Bùi tiểu thư có việc gì muốn làm?" Tiêu Bố Y đi thẳng vào vắn đề, tự tay đưa lên nước tĩà Hôm nay người có thể được hắn mời trà, thật sự đã ít lại càng ít.

Bùi Minh Thúy tiệp Tihận nước trà, nói khẽ: "Ta có tin tức của lệnh tôn".