Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 544: Gặp lại người quen (2)




Có một tướng đứng ra, âm thanh như chuông đồng nói: "Từ Tướng quân, người tâm thân ngàn vàng, không thể tự ý xuất kích, mạt tướng thinh cằu mang ba nghìn binh mà đi đánh Tiêu Bố Y".

Tướng đi ra khôi ngô cao lớn, gọi là Trương Thiện Tương, cũng là mành tướng dưới tay Từ Viên Lãng. Từ Sường lần này không do dự nữa nói: "Trương tướng quân, ngươi dẫn ba nghìn nhân mã đi đánh Tiêu Bố Y, ta sau đó sẽ phái binh trợ giúp".

Trương Thiện Tương ứng lệnh xuống thành đi điểm nhản mã, cho dù Lý Công Dặt. nhìn thấy loại bi tráng này, cũng không thể nói gì, bời vì trong ánh mắt các tướng trên đầu tường nhìn hắn, đều có loại cực độ khinh bỉ.

Tiếng trống vang lớn, cừa thành kẽo kẹt rung động. Trương Thiện Tương đã dẫn binh xông ra, khí thế hung hàn. Lúc này, thiết giáp kỵ binh sớm đã giết hết đến người cuối cùng, tất cả mọi người đã tập trung đứng ờ phương xa, lẳng lặng nhìn sang động tĩnh ở của thành.

Tiêu Bố Y đùng han ngàn tầiết kỵ, vậy mà bức mấy vạn đại quản trong Nhảm Thành không dám ra khỏi thành, coi như là có một không hai.

Chờ Trương Thiện Tương dẫn binh lao ra, Tiêu Bố Y khóe miệng mang theo nụ cười, nhưng không có đón đằu mà đánh. Ba nghìn binh sĩ đối với hắn mà nói, cho dù chiến một trận, thậm chí có thể có bảy thành nắm chắc thù thắng, nhung mà vạn nhất bị vây, thiết giáp kỵ binh tất có tổn thất.

Hắn mặc dù làm gương cho binh sĩ, truy kích mấy trăm dặm cũng không ngừng nghỉ, nhưng tình hình quanh thân vẫn rõ như lòng bàn tay. Tâm niệm chuyển động, trường thương vung lên, thiết giáp kỵ binh quay đầu ngựa, đã nhằm hướng bắc mà phi đi.

Trương Thiện Tương thấy Lưu Phục Lẻ chết thảm, đã sớm lừa giận hừng hực. Lần này xuất binh, chỉ cầu chiến một trận, thấy Tiêu Bố Y lùi về phía bắc. không chút do dự dẫn binh đuổi theo.

Từ Sường thấy thể, trong lòng phán chấn, thẳm nghĩ thiết giáp ky binh cùa Tiêu Bố Y chi là lấy mạnh hiệp yếu mà thôi. Trưong Thiện Tương vừa ra khỏi thành, đã có thể dọa cho đối thù không đánh mà chạy, thật sự là nổi danh thật ra cũng chưa chắc đã đúng.

Lý Công Dật lại gấp giọng nói: "Từ Tướng quân, ta cảm thấy rất là không ồn. Tiêu Bố Y không chiến mà đi, chi sợ là kế dụ địch".

Từ Sường lạnh lùng nhìn sang hắn nói: "Ngươi ý là để cho ta đóng chặt cừa thành, vứt bò tính mạng Trương Thiện Tương không để ý tới sao?"

Lý Công Dật đúng là nghĩ như vậy, hắn tuyệt không phải cùng Tiêu Bố Y đồng mưu. mà là cẩn thận, đối với Từ Viên Làng một lòng trung thành. Nghe Từ Sường đã có ý nghi ngờ, trong lòng dâng lên ý lạnh, không dám nhiều lòi.

Từ Sường ở đầu tường nhìn vê nơi xa, trông thấy Trương Thiện Tương cùng Tiêu Bố Y đều không thấy bóng dáng, hắn tuy đa nghi, nhưng cũng không phải là không biết nặng nhẹ. nghe được Lý Công Dật nhắc nhở cũng chỉ sợ Tiêu Bố Y thật sự là dùng kế nghi binh, lại đánh đòn hồi mã thươiig, Trưcmg Thiện Tương không thể ngăn cản được.

Tuy rất muốn hạ thấp thực lực cùa thiết giáp kỵ binh quân T ây Lương, nhưng vừa rồi ờ dưới thành, cuộc tắn công kia đã mang đến rang động còn khiến cho Từ Sường thật lâu khó có thể quên.

Liên tục phái ra ba đội nhân mã tiệp viện, khoảng chừng hơn vạn quân, Từ Sường lúc này mới thở phào một cái. Nhưng những nhân mà này phái đi, thật lâu không có tin tức. Từ Sường có chút hối hận, thẳm nghĩ sính khí phách nhất thời, ngược lại hại cả ngày lo lắng. Lý Công Dật nói mặc dù không dể nghe, nhưng dù sao vẫn còn có chút đạo lý. Không ngờ mới ngồi xuống, đã có binh sĩ vội vã đuổi tới, "Khởi bẩm tướng quân... Tổng quản dẫn binh đã đến Duyệt Châu, lệnh cho tướng quân thù vững không ra".

Từ Sường bỗng nhiên bật dậy, thất thanh nói: "Cha ta đã đến Duyệt Châu?"

Duyệt Châu cách Nhâm Thành đã không xa, Từ Sường chưa bao giờ nghĩ đến. Từ Viên Lãng hai ngày trước còn đang lo lắng có xuất ra viện binh hay không, lúc này đă nhanh tới Duyệt Châu. Từ Sường thật lâu không nói gi, nhìn chung quanh trong lòng âm thầm băng giá. Trương Thiện Tương còn chưa quay lại, Từ Sường trong lòng đã có ý bất an. Hôm nay Đông Binh đã mất, Lưu Phục Lẻ đã chết, hắn tọa trần Lỗ Quận, có thể nói là quá mức tằm thường. Trương Thiện Tương nếu thành công, cho dù chi đánh bại Tiêu Bố Y một chút, cũng xem như lấy công bổ qua, nhưng nếu như Trưong Thiện Tương thất bại?

Các tướng không nói gì, nhưng đều nhìn ra sự lo lắng trong mắt lẫn nhau.

Không biết qua bao lâu. sắc tròi đã tối, phía trước có tiếng ồn ào truyền đến. xem tình hình, lờ mờ là quân Từ gia phái ra, Từ Sường trong lòng hơi mừng, nhung khi thấy mọi người đi tới dưới thành, không khỏi cau mày.

Ba nhóm nhân mà phái ra tiệp óng cùng đã quay lại, duy chỉ có không thấy Trương Thiện Tương. Từ Sường cao giọng hòi: "Trương tướng quân đâu?"

Tướng lãnh dưới thành uể oải không thôi, thật lâu mới nói: "Trương tướng quản một đường truy kích, lại trúng quỷ kể của Tiêu Bố Y, đã trúng mai phục mà chết..

Từ Sường đặt mông ngồi xuống, trong lòng chết lặng. Hiện tại nhớ tới, kết quả này, ra ngoài ý định, nhưng thoạt nhìn lại là chuyện hợp tình lý, hắc giáp thiết kỵ của Tiêu Bố Y danh chắn thiên hạ, đánh đâu thắng đó, không gì cản nồi. xưa nay đều là truy mệnh người khác, nào đâu có thể để cho người khác đuổi theo?

Trương Thiện Tương đuổi theo, giống như dẻ vào miệng cọp, có thể nào không chét?

Nhưng đến bây giờ mới nhớ tới Tiêu Bố Y lợi hại, thi có tác dụng gì?

Đang uể oải hết sức, có binh sĩ cấp báo, Từ tổng quăn đã đến, Từ Sường cuống quít đi đón. Thì ra lúc trước Từ Viên Làng sau khi khỏi nghĩa, tự xưng Tổng quản, phong con trai làm Đại tướng quân, thống lĩnh Đông Bình. Lỗ Quận hai quận, bản thân thi ờ tại Lang Tà phát triển, vốn dựa theo kế hoạch cùa Từ Viên Làng. Trương Tu đã chết, hắn được La Sĩ Tín đầu nhập, sau đó đánh mạnh Hải Công, có thể lấy Sơn Đông. Nhưng thế sự khó liệu. La Sĩ Tín xác thực đang đánh mạnh Hải Công, nhưng lại đã về dưới tay Đậu Kiến Đức.

Từ Sường là hạng người tầm thường, dưới tay Từ Viên Làng tuy tướng quàn không ít. nhưng khuyềt thirrđu bực tướng tài như La SĩTín. Từ Viên Lãng kiệt lực phát triển, chỉ vươn ra được nừa vùng Sơn Đông. Phải biết rằng người như Tiêu Bố Y, Lý Uyên có thể được thiên thòi địa lợi nhân hòa ba cái tề tụ, dù sao cũng rải rác không có mấy, cho dù Bùi Cù kinh tài tuyệt diễm, nhưng không có được thòi cơ, cũng khó làm gì được. Từ Viên Làng cho đến bây giờ chi mới lấy được ba quận, đến hiện tại lại mất Đông B inh, cũng trách không được Từ Sường hoảng loạn.

Từ Viên Làng khi đi vào, sắc mặt âm trầm, làm cho người ta nhin không ra buồn vui. Từ Sường trong lòng lo sợ, cười lớn nói: "Cha, người đích thân tiến đến, hài nhi không có nghênh dón từ xa..

"Tình huống hiện tại như thế nào?" Từ Viên Làng trầm giọng nói.

Từ Sường ậmừ nói: "Hài nhi... từ từ sẽ nói cùng người".

"Không cần từ từ nói, ta tìm người thay ngươi nói. Thế Triệt, ngươi tới nói rò tình huống" Từ Viên Lãng thản nhiên nói, một người từ phía sau Từ Viên Làng đi ra, cung kính nói: "Vâng".

Người nọ cao gầy, Từ Sường vừa thấy đã thay đổi sắc mặt. người nọ gọi là lưu Thế Triệt, vốn là đệ nhất mưu sĩ dưới tay cha. Không ngờ cha lằn này tiến đến. lại đem cả hắn theo. Từ đó có thể thấy được. Từ Viên Lãng đối với chiến dịch lằn này cực kỳ coi trọng.

"Tình huống trước mắt là, Tiêu Bố Y năm ngày đánh hạ thành Lôi Trạch. nửa ngày đánh hạ Vận Thành, sau đó một mình dẫn ngàn kỵ sĩ đuồi theo Lưu Phục Lẻ. Lưu Phục Lễ lực tần chết trận dưới Nhiệm Thành. Đại tướng quân ta Lưu Phục Lễ. Trương Quang Diệu đều bỗ mình. Trương Trấn Chu đã liên tục thu sáu huyện Đông Bình, Đỏng Bình đều đã ở trong tay Tiêu Bố Y".

Từ Sường mồ hôi đầm đìa, quỳ xuống nói: "Hài nhi đốc chiến bất lợi. kính xin phụ thân trọng trách. Nhưng thật sự là Lỗ Quận cũng báo nguy. Trinh Giào Kim dùng bảy tám vạn quân quẩn lấy binh lực của hài nhi, khiến cho hài nhi không cách nào phân tâm tới Đỏng Bình".

Từ Viên Làng than nhẹ một tiếng, "Trình Giảo Kim thực sự có bảy tám vạn binh lực sao?"

Từ Sường mặt đỏ lên, thề thốt nói: "Cha, hài nhi tuyệt không dám nói dối".

Từ Viên Lãng chậm rãi lắc đầu. Lưu Thế Triệt nói: "Trình Giảo Kim nghe nói Tồng quản đẫn binh tiến đến, đã từ Kim Hương triệt binh. Mà căn cứ theo dân địa phương xem xét, hắn chỉ có chừng bảy tám ngàn người!"

"Bảy tám ngàn?" Từ Sường trên cổ nổi gân xanh, "Quyết không thể nào. ta mấy lần phái người đi dò xét, phát hiện hắn mấy lần tiệp viện. Tại sao chỉ có bảy tám ngàn binh lực?"

Từ Viên Làng than nhẹ một tiếng, "Sường nhi, con trúng kế rồi. Tiêu Bố Y minh tu sạn đạo, ám độ trằn thương. Hắn lấy Lỗ Quận là giả. lấy Đông Binh là thực. Trinh Giảo Kim dùng phương pháp ban ngày vào ban đêm ra, tuần hoàn dụng binh, lúc này mới tạo thành cho con biểu hiện già là không ngùng tiệp viện, bằng không cũng sẽ không quấn lấy con ở đây, hôm nay Trình Giảo Kim... Đã từ Kim Hương triệt binh". Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn

Lưu thế Triệt nói: "Mọi người néu dùng chính binh, sớm đã đánh tan Trình Giảo Kim. nhưng Chu Văn Cử lại dùng ptụiợng pháp đánh lén gì đó, ngược lại trúng quỷ kế của Trinh Giảo Kim, Trình Giảo Kim nếu thực có bảy tám vạn quân. Sao lại nghe thấy Tổng quản tiến đến. lại suốt đêm bỏ chạy? Tình huống hôm nay chính là như vậy, Tiêu Bố Y quỷ kế luân phiên, đã lấy Đông Bình, chúng ta liên tục mất Lưu Phục Lễ. Trương Quang Diệu. Chu Văn Cừ, Trưong Thiện Tương bốn tướng, tình hình không thể lạc quan".

Từ Sường khóe miệng run rẩy, khó có thể tin, nhung lại không thể không tin. Hắn rốt cuộc rõ ràng phụ thân tại sao lại đích thân tiến đến, thi ra ờ trước mặt những danh tướng như Tiêu Bố Y, Trương Trắn Chu, Trình Giào Kim này, hắn chỉ như một đóa con nít.

"Hài nhi trăm chết không thể thứ tội, kính xin phụ thân phạt nặng" Từ Sường nói.

Từ Viên Lãng vốn mặt trầm như nước, nghe đến đó ngược lại đứng lẻn, vỗ nhè nhẹ đinh đầu con trai, trầm giọng nói: "Con người ai mà không sai, nếu có thể thay đồi, thi mới là tốt nhất! Chỉ là Lưu tướng quân vì con mà chết, thật sự làm cho người ta thưong tâm" Từ Viên Lãng hai mắt rưng rưng, "Tiêu Bố Y quỷ kế đa đoan, bức từ Lưu tướng quân. Sường nhi, con bất luận bao lâu, phải thu thập thi thể cùa Lưu tướng quân, ngày mai để tang tiễn người một đoạn đường".

Từ Sường cuống quít nói: "Hài nhi tuân lệnh".

Từ Viên Lãng lúc này mới nhìn sang chung quanh, trẳm giọng nói: "Sường nhi vô tri. đã phụ các huynh đệ kính yêu, nếu có chỗ không đúng, Từ mỗ đương cầu vì hắn bồi tội" Hắn hướng về bốn phía chắp tay làm lễ, các tướng cuống quít quỳ xuống nói: "Tổng quàn nói quá lời rồi" Lưu Phục Lẻ chết ờ dưới thành, các tướng thò chết cáo buồn, khó tránh khỏi trong lòng bất mãn, nhưng Từ Viên Làng chỉ mấy câu. đã khiến cho các tướng một lằn nữa thề chết trung thành, bản lành ngự chúng có thể nói là cực kỳ cao minh.

Lưu Thế Triệt nói: "Trước mắt đều đã tra rõ, tất cả đều là quỷ kế cùa Tiêu Bố Y. Trước mắt là lúc sinh tử tồn vong, chúng ta nên cầu đồng lòng, cùng chống với quân Tây Lương".

Các tướng cùng kêu lên nói: "Chúng ta nên cầu đồng lòng, cùng chống với quản Tây Lương!" Mọi người tiăm miệng một lời, thanh âm cao vút, quét qua tinh thằn suy sụp, Từ Viên Lãng chậm rãi gật đầu, thi lễ rồi ngẩng đầu nhìn về phía bắc, hai mắt lại dẫn theo sự sầu lo.

***

Sau khi dùng hồi mã thương đánh chết Trương Thiện Tương, bằng vào thiết ky nhanh chóng, Tiêu Bố Y không dám sơ suất, suốt đêm quay lại huyện Cự Dà.

Trương Trắn Chu đã sớm thu phục Cự Dã, tại đó an đoanh hạ trại, Tiêu Bố Y chạy đến cùng hắn tụ hợp. Bọn họ binh xuất Hà Nam tới; Ịấy Sơn Đông, vì cẩu thần tốc, một kích là thắng, cho tới bây giờ, trên tay cũng chỉ có năm vạn đại quân. Đương nhiên sau khi đánh hạ Đông Bình, tạm thời coi đây là căn cơ để lấy Lỗ Quận. Từ Thế Tích đang ở Đỏng Đô, sẽ cùng Ngụy Chinh phụ trách điều hành vận binh tiến đến. Trương Trấn Chu mới thấy Tiêu Bố Y, đã nói cho hắn biết một tin tức không tốt, "Có tin tức xác thực. Từ Viên Lãng đã dẫn binh tiệp việnLỗ Quận, ta đã lệnh cho Trình Tướng quân rút lui".

Tiêu Bố Y không có gì bất ngờ, gật đầu ý bão đã hiểu rõ. Trương Tran Chu trong nháy mắt lại nói cho hắn biết một tin tức ngoải ý muốn,"LÔ lão Tam đã trờ lại".

Tiêu Bố Y tinh thằn chấn động, "Dần ta đi gặp".

Sau khi vào chiên trướng. Lô lão Tam mỉm cười chào, Tiêu Bố Y vừa bắt chuyện, ánh mắt quét qua, lại roi vào trên người một cô gái áo đen. kinh ngạc nói: "Tư Nam, sao lại là

cô?"

Thi ra trong doanh trại, ngoại trừ Lô lão Tam cùng Biển Bức ra, còn ngồi một cô gái lạnh như băng, cô gái tuy che mặt, nhung Tiêu Bố Y liếc qua đã nhìn ra, đúng là ăn cơm trắng TưNam đã lâu không gặp!