Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 871: Phá toái thời không (2)




Tiêu Bố Y ngược lại không thèm để ý, khi xuống núi khó hiểu hòi. "Lúc trước hình như Miêu vương cùng để cho chúng ta đợi một thời gian ngắn..

Chu Mộ Nho trước mắt sáng ngời. "Chẳng lẽ trong khoảng thời gian này, bọn họ còn muốn Uyển nhi báo mộng cho chúng ta. ta đi dạo" Rồi kéo A Tú, đi về phía chợ, Tiêu Bố Y cười khổ nói: "Lần này chi sợkhông phải đơn giản nhưvậv.Nhị ca. người thấv thế nào?"

Lý Tình cũng muốn không rõ. an ủi: "Chỡ bảy ngày chẳng phải sẽ biết sao?"

"Cái này hình như là không có biện pháp nào khác" Tiêu Bố Y cười khổ nói.

Mọi người chi có thể tại đãv chờ đợi bảv ngày. Chu Mộ Nho cùng A Tú giằv cùng đi rách cả hai đôi. cùng không có người nào bắt bọn họ đi báo mộng, không khòi buồn bà mất mát. Chờ bảy ngày sau. Vân Thủy chủ động tim đến đám người Tiêu BÓ Y nói: "Thời cơ chín muồi. có thể đi".

Tiêu Bố Y hỏi: "Lúc nào cơ thành thục? Vân Thủy cô nương, kính xin nói rõ chi tiết thoáng cái".

Vân Thủy là thiên tính như thế. bắt quá đối với Tiêu Bố Y coi như thái độ không tệ nói: "Thật ra ta lúc trước cũng không biết vì sao phải chờ bảy ngày, chi là dựa theo gia gia của ta cùng đại tế tự phán phó mà làm. Mấy ngày nay ta hòi gia gia. người nói muốn xem Thiên thư cùng không phải là chuyện đơn giản như vậy, nhắt định phải chờ một đoạn thời gian, cùng không phải tất cả mọi người có Thái Bình lệnh, binh phong gương đổng gì gi đó đều có thể xem được, ngươi hinh như... có duyẻn".

Tiêu Bố Y nghe càng hồ đồ. Lý Tình nói: "Vậy làm phiền cô nương đưa bọn ta tiến đến" Lẩn này mọi người quen việc dễ làm thắng đi vào trước thang trời, sơn động vẫn trống vắng, thang trời vẫn âm trầm, nhưng mà bình phong gương đồng trong sơn động đã không thấv, đối diện thang trời, tràn ngập sương mù nhàn nhạt, giống như Tiêu Bố Y lúc trước gặp Uyển

Tiêu Bố Y có chút chua xót hỏi: "Vân Thủy, chúng ta sau khi xem qua Thiên thư. có thể gặp... Thánh nữ hay không?"

Vân Thủy lắc đầu. "Nàng... nói không cần gặp. Đại Miêu Vương cũng nói. sau khi gặp người, Thánh nữ chi sợ tâm tình kích động, đổi vói thân thể nàng bất lợi. Tiêu Bố Y. ngươi cùng không nên đi gặp" Lần này Vân Thùy là giọng điệu thương lượng, Chu Mộ Nho cùng A Tú nghe nàng nói như vậy trong lòng chua xót, cũng biết Đại Miêu Vương cũng là vì Uyển nhi mà suy nghĩ, không thể trách cứ. Tiêu Bố Y thở dài. "Vậy làm phiền cô thay ta hướng về nàng ân cằn thăm hòi. nói... ta... chúng ta đều nghĩ tới nàng!"

Vân Thủy gặt đầu. đối diện thang trời đột nhiên truyền đến một thanh âm. giống như âm thanh của tự nhiên. Vân Thủy sắc mặt khè biến nói: "Thiên thưmuốn hiện!"

Tất cả mọi người tâm tinh có chút khẳn trương, cho dù Tiêu Bố Y, Lý Tình cũng không hề ngoại lệ. quay đẩu nhin về phía thang tròỊ chi thấy được một đạo kim quang bắn ra, chiểu lên phía trên màn mây mù hơi mòng kia.

Mâv mù giống như màn nước, trên mặt đã hiện lên chữ vàng!

Chu Mộ Nho. A Tủ chưa từng có gặp qua bực cảnh tượng kỳ dị này. đều xem đến líu lười. Tiêu Bố Y trong lòng khẽ động, nghĩ đến dòng chữ trên màn nước ỡ cung điện dưới lòng đất năm đó. Nhưng không kịp nghĩ nhiều, chi hết sức chăm chú nhin những dòng chữ ỡ trên mây mù.

Quả không ngoài dự liệu của hắn. vãn tự hiện lên ỡ trên mây mù hắn có chút quen thuộc, không ngờ chính là chữ giản thể thòi đại của hắn.

Lý Tình nheo mắt nhìn kỹ. hiển nhiên cũng không muốn bò qua loại kỳ cảnh này.

T rên mây mù. văn tự ờ trong mắt Chu Mộ Nho. ATúđọcphi thường cố hết sức, hơn nữa là sống động, từng dãy di động lên trên, đền phía trẽn nhất, biến mắt khôngthấv. nhưng phía dưới còn có văn tự cuồn cuộn không dứt xuất hiện, di động hướng lên trên. Tiêu Bố Y lại thắv cùng không có gì là lạ, bời vì loại phương pháp thể hiện này, cùng với giới thiệu diễn viên trong bộ phim thời địa hắn cũng không có gì khác nhau.

Hắn cũng không thể cùng đám người Lý Tình, A Tú giải thích, tập trung tinh lực đọc. không biết qua bao làu. lại là một tiếng vang thanh thúy truyền đến. trên mây mù bồng nhiên xuất hiện một cô gái. vẻ mặt điềm tình, hướng về phía mặt này phất tay mim cưỡi. A Tú, Chu Mộ Nho trong lúc nhất thòi nhưmộng nhưảo. hét lớn: "Uyểnnhi. cô đền đày!"

Uyển nhi trong mây mù chi nhìn về phi này, trên mặt tràn đầy vé điềm tình. Lại là một tiếng vang thanh thúy, kim quang bỗng nhiên biến mất không thấv. trước mắt một lằn nữa là vụ khí móng lung, tiếp qua một lát. vụ khí tán đi. đổi diện thang trời khôi phục sự thanh u. nguồn TruyenFull.vn

Tiêu Bố Y đứng ở tại đó. thần sắc cồ quái, Lý Tĩnh tuy là đại tài. thế nhưng xem cũng không quá mức hiểu rõ. Thắv Tiêu Bố Y ngẩn ra, có chút giặt minh, đẩy hắn một cái nói: "Bố Y. ngươi không sao chứ?"

Tiêu Bố Y phục hồi lại tinh thần, lắc lắc đấu nói: ""Không có việc gi, đáng tiếc... không thể cùng Uyển nhi nói đòi câu, nhưng vì nàng suy nghĩ, cùng không thể làm gì được".

Thỡ dài. chủ động xoay người ra khòi sơn động, Lý Tĩnh thấy Tiêu Bổ Y tâm sự đầy còi lòng, không khòi lo lắng.

Sau khi ra khỏi sơn động, Vân Thủv đuồi theo nói: "Tiêu Bố Y. đại tế tự nói. ngươi đưa ra ba món đồ vật cũng có thể lắy về".

Tiêu Bố Y cũng không kinh ngạc, suy nghĩ rồi nói: "Phiền cô đem Thái Bình lệnh đưa cho ta là tổt rồi, về phẩn những vật khác, đối với ta vô dụng".

Vân Thủv ngược lại có phần quái dị. nhưng nàng cũng không hòi nhiều, quay lại trong động, một lát sau đem Thái Binh lệnh đưa đến trên tay Tiêu BÓ Y, Tiêu Bố Y nhin hổi làu rồi cất vào trong ngực nói: "Chúng ta đi thôi, đa tạ Vân Thủv cô nươnghỗ trợ".

Hắn dẫn theo mọi người đi xuống núi. Vân Thủy lại ngồi xuống một tảng đá. ánh mắt nhin theo bóng lưng mọi người dời đi. nhin về phía bầu trời xanh thắm, đột nhiên khóe mắt có vệt nước mắt.

Tiêu Bố Y sau khi quay lại. Lý Tình tuy là ổn, nhưng vẫn nhịn không được hòi. "Bố Y, trên Thiên thư rốt cuộc nói cái gi?" Tiêu Bổ Y do dự một chút rồi nói: "Nhị ca, ta muốn sắp xếp lại. quay lại Đông Đô mới nói với người, có được không?" Lý Tình cũng không miễn cưỡng,. trầm giọng nói: "Bố Y. Thiên thư viết cái gì không quan hệ khẩn cấp. ngươi là đứng đầu thiên hạ, phải nhớ kỹ điểm ấy".

Tiêu Bố Y cười nói: "Nhị ca đa tâm rồi, chi là ta trong lúc nhất thòi không biết nói như thế nào" Lý Tĩnh thấv Tiêu Bố Y trẳm tình lại. lúc này mới buông lòng tâm sự. Khi mọi người muốn rời Ba Thục, Dương Niệm Phủ đột nhiên đuổi tới. Vài năm qua, Dương Niệm Phủ đã trờ nén tuấn tú lịch sự. sau khi nhìn thấy Tiêu Bố Y. khom người thi lễ nói: '"Tham kiến Thánh Thượng".

Bố Y vươn tay nâng hắn dậy hắn nói: "Niệm Phủ. ngươi đã trường thành, thời gian gần đâv vẫn sống tốt chứ?" Dương Niệm Phủ không hề lãnh binh, bắt đẩu ỡ Ba Thục buôn bán. những năm gần đâv tại Ba Thục đã rất có uy vọng. Tiêu Bố Y để cho hắn tham dự quán lv Ba Thục, lần này đến Ba Thục, vẫn không thấy.

Dương Niệm Phủ nói: "Vi thần rất nhớ tới Thánh Thượng. Lấn này thần cũng là mới quay lại. nghe người ta nói Thánh Thượng đã tới. vốn định đại lễ đón chào, nhưng nghĩ lại Thánh Thượng quá nửa không mừng, nên một minh tiến đến".

Tiêu Bố Y thấy Dương Niệm Phủ tuy đại phú đại quý, vẫn quẩn áo đơn giản, vỗ vỗ vai hắn nói: "Thật ra sau khi ta tới Ba Thục, nghe ngưỡi Miêu ờ đâv nói. ngươi làm vô cùng tốt, rắt được bọn họ kính vẻu. Tiểu đệ, ngươi rốt cuộc đã trường thành'" Hắn sau khi gọi tiếng tiểu đệ. khóe mắt có lệ quang. Niệm Phủ nghe được, cánh mũi cũng cay cay. vươn tay từ trong lòng móc ra một phong thơ đưa cho Tiêu Bố Y nói: '"Thánh Thượng, đãv là thư của tỷ tỷ đưa cho người".

Tiêu Bố Y có chút vui mừng ngoài ý muốn, đưa tay tiếp nhặn, mờ ra xem thấv trên thư tự thể đoan chính, số lượng từ không nhièu lắm. ghi nói: "Tiêu đại ca. cảm ơn người đã tới thăm ta. Cùng người ỡ cùng một chồ. ta rất vui vẻ, ta ỡ trong này dân chúng lại sẽ vui vẻ, biết người... sẽ hiểu rõ ta! Uyển nhi lưu tự".

Tiêu Bố Y nhẹ lau đi hai giọt nước mắt rơi xuống, mim cười nhìn sang tiểu đệ nói: "Tiểu đệ, cảm ơn đệ đã chuyển cho ta phong thư này. Ta đi rồi, hãv chiếu cố tỷ tỷ đệ cho tốt!"

Dương Niệm Phủ gật mạnh đầu, Tiêu Bố Y dẫn mọi ngưỡi giục ngựa đi về hướng đông, đi ngang qua một cái chợ, người trong chợ tới lui, Tiêu BÓ Y ánh mắt xẹt qua, thở ra một hơi dài. mới định thúc ngựa đi về phía trước, đột nhiên ghim chặt dây cương, phi thân lên, hạ xuống trước người một người.

Người nọ là người bán hàng rong, đang bán bánh bao nóng hồi. tròng thấv có người từ trên trời giáng xuống, bị dọa cho nhảv dựng, thiếu chút nữa là xốc sạp lên. Nhìn thấy là Tiêu Bố Y, nhìn đến líu lười, hồi lâu mới nói: "Thiểu đương gia. là người?'"

Người nọ béo lùn chắc nịch như một cái bánh bao vậy, Chu Mộ Nho. A Tú nhìn thấy, thắt thanh nói: ""Hòe mập. là ngươi?"

Ngưỡi bán bánh bao đúng là Hòe mập!

Tiêu Bố Y cùng phi thường giặt minh, vừa rồi vốn là không dám xác nhặn, bời vì vừa rồi chi cảm thấy bóng người quen thuộc, lúc này thấv được mặt. mới phát hiện Hòe mập coi như gầv đi chút ít, mặt cũng đen đi rất nhiều, tóc buộc khăn trắng, quẩn áo cũng là theo kiểu người Miêu điển hình.

"■Hoe mập, ngươi tại sao lại ờ chỗ này? Chúng ta tìm ngươi... tìm đã làu rồi" Tiêu Bố Y hỏi. Hắn lời này xác thực không có nói sai. Chu Mộ Nho hầu như tìm quá nửa Trung Nguyên, nào đàu nghĩ đền Hòe mập lại ỡ Ba Thục bán bánh bao.

Hòe mập nhìn thấy các huynh đệ. lộ ra nụ cười. "Ta... vẫn luôn ờ đâv. ở đãv có... Vọng Nguyệt phong".

Tiêu Bố Y bỗng nhiên rõ ràng, cười lỡn nói: "Thì ra là thế. Hòe mập, theo chúng ta đi Đông Đô đi".

Hòe mập lắc đầu. "Thiếu đương gia. đổi với người mà nói. rất nhiều chuyện đểu rất quan trọng, nhưng đối với ta mà nói, đời này chi có một việc quan trọng. Ta đương nhiên so ra kém quá nhièu người, nhưng ta có thể ỡ bên cạnh Vọng Nguyệt phong, cũng đã là chuyện vui sướng nhất ở trong cuộc đời này" Hắn nói binh thản. Chu Mộ Nho. A Tú hai mặt nhìn nhau, đã không thể nói.

"Thiếu đương gia. ta còn phải bặn rộn. người... cùng cùng bặn rộn" Hòe mập cúi đầu xuống.

Tiêu Bố Y gặt đẩu nói: "Tốt, ta biết rồi. Ta mua vài cái bánh bao" Vươn tay móc ra đĩnh vàng đưa cho Hòe mập. Hòe mập lắc đầu nói: "Ta không có tiền lẻ. mấy cái bánh bao này, tặng cho các người trẽn đường ăn" Hắn một hơi bọc mười cái bánh bao đưa cho Tiêu Bổ Y, trịnh trọng nói: "Không cần tiền".

Tiêu Bố Y tiếp nhận bánh bao, chi nói hai chữ. "Cảm ơn".

■"Không khách khí" Hòe mập trả lại một càu. trên mặt lộ ra nụ cười. Tiêu Bố Y mang theo mười cái bánh bao. trờ người lên ngựa, thấv Chu Mộ Nho cùng A Tú vẫn lưu luyến, lắc đầu. ra roi thúc ngựa rời đi. Hắn và Lý Tĩnh ra khòi Miêu Cương, chuyầi đi đường thùv, sau đó qua Tương Dương một đường phi nước đại, một ngày này quay lại đền Đông Đô. Sau khi vào cung. Tiêu Bố Y mới hướng về Lý Tĩnh nói: "Nhị ca. ta biết người kiến thức rộng rãi, nhưng chuyện này không thể tưởng tượng được, nếu là Bùi tiểu thư ỡ đâv... hoặc là..Tiêu Bổ Y muốn nói lại thôi.

"Nếu là TưNam ỡ đày. quá nửa cũng có thể rõ ràng?"Lý Tĩnh thản nhiên nói.