Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu

Chương 394: Từ Trên Trời Giáng Xuống




- Mẹ nó! Chẳng lẽ chúng ta đi nhầm đường rồi?

Trong bóng tối có người nhỏ giọng chửi rủa, giọng nói có vẻ hết sức đau đớn.

- Khu vực Q12 ….. hẳn là không sai đâu, nơi này chính là tòa miếu nát kia … có thể là bị mưa gió đánh sập rồi …

Bên cạnh có người nói chắc chắn, cùng với giọng nói của hắn, một ánh sáng đèn pin vô cùng yếu ớt nhanh chóng quét qua tất cả khu vực phụ cận một vọng, trong luống sáng đèn pin yếu ớt đó, lộ ra một vách tường đổ vỡ, phật tượng nứt toác, còn có cả những cái mạng nhện giăng khắp nơi, hoành phi và cờ quạt bị dẫm đạp, đúng là một tòa miếu nát bị đổ sập.

- Đúng thế, nơi này chính là tòa miếu nát đó, nghe nói là nơi cung phục lão thiên vương đầu tiên của Xích Luyện giáo, hương hỏa quanh năm, sau này Nhạc Thần Châu suất lĩnh đại quân tiến vào Ngân Xuyên đạo trấn áp đám tiểu tử này, tòa miếu nát liền bị lấp kín, ba bốn mươi năm qua đi, cuối cùng nó cũng đã đổ xuống, cả cái Ngân Xuyên đạo, cũng chỉ có tòa miếu này mới có thể được lên bản đồ quân sự.

Người cầm đèn pin nói nhỏ, luống sáng yếu ớt của đèn pin chiếu sáng tòa miếu đổ, cũng chiếu sáng khuôn mặt xạm lại của hắn, còn cả dấu hiệu quân Lam Vũ trên đồng phục ngụy trang, cùng với cả quân hàm thượng úy ở bên trên đầu vai.

Người đứng ở bên cạnh hắn, vóc người gầy hơn hắn rất nhiều, bộ đồng phục ngụy trang rừng núi của hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ mặc trên người hắn trông giống như khoác lên cáo mắc áo, sắc mặt của hắn không những xanh xao, lại còn nhợt nhạt, tựa hồ như bệnh đau bao tử lại tái phát.

Mấy quan quân quân Lam Vũ ở xung quanh hắn, đều là quan cấp úy, chỉ có quân hàm của hắn là thiếu tá, hiển nhiên là lãnh đạo của đám người này, bất quá nếu như nói về thân thể cường tráng, thì trong đám người này hắn có thể được tính là gầy nhất, nhỏ nhất.

- Nghỉ ngơi một chút đi, đúng vào ba giờ sáng chúng ta xuất phát.

Quan quân thiếu tá xác định chắc chắn là không đi nhầm đường mới hơi chút yên tâm, đợi mây quan quân kia tản đi, hắn cũng một mình tùy tiện kiếm chỗ ngồi xuống, gian nan móc từ trong túi ra mấy viên thuốc, dốc hết một hơi vỗ vào miệng, quan quân bên cạnh đựa cho hắn một bình nước quân dụng đã được mở nắp, hắn cầm lấy nói lời cám ơn sau đó, uống nước nuốt thuốc xuống.

Quan quân kia đón lấy bình nước nhận về, mày cau lại, nói với chút chua xót:

- Lão Cận, anh cứ tiếp tục như thế này nói không chừng chiến tranh còn chưa kết thúc anh đã thành liệt sĩ rồi.

Trời không có trăng, cũng không có sao, khắp nơi chỉ có màn đêm mịt mùng nhưng bọn họ đã quen với bóng tối rồi, nên chẳng thấy có gì khác thường, mơ hồ còn nhìn thấy vẻ mặt của đối phương, nhất là đôi mắt sáng dập dờn.

- Đánh xong nước Mã Toa, lão tử chết cũng không nuối tiếc …

Trong con mắt của viên quan quân thiếu tá ánh lên chút vẻ lạnh lẽo, cùng với cả chút ác độc, nhưng lời nói cứ nhỏ dần, sau đó là hoàn toàn im lặng. Vị quan quân thiếu tá này tất nhiên chính là Cận Tiểu Thái, chính là Cận Tiểu Thái mà cả nhà có mấy chục nhân khẩu toàn bộ bị quân đội nước Mã Toa bức hại đến chết.

Viên quan quân bên cạnh hắn cũng chỉ biết thầm thở dài, không nói gì cả, rồi lặng lẽ nhìn bầu trời đêm tối mù.

Nước Mã Toa, đó khẳng định là mục tiêu cuối cùng của quân Lam Vũ, nhưng trước khi đoạt được lấy cái mục tiêu cuối cùng này, quân Lam vũ còn có rất nhiều việ phải làm.

Trên trời không có ánh trăng, cũng không có ánh sao, không có lấy một chút ánh sáng nào, đây là thời khắc đen tối nhất cuối tháng mười, còn ba ngày nữa thôi là vào tháng mười một rồi, bọn họ bắt đầu quanh quân ở trong những dãy núi của Ngân Xuyên đạo từ đầu tháng mười, ngày nghỉ đêm đi, thời gian đã sắp được tròn một tháng rồi.

Ở trong bóng rối, loáng thoáng có bóng người tản ra, đó là các chiến hải quân lục chiến đội đang âm thầm tản đi, tự tìm lấy chỗ nghi ngơi cho mình, bọn họ đều là tôiy hảp thủ trong việc chiến đấu và hành quân trong đêm, mau chóng đem bản thân và bóng đêm hoàn toàn dung hợp lại với nhau, cho dù lúc này trời đột nhiên bừng sáng, cũng sẽ không có ai phát hiện ra được hành tung của bọn họ, bởi vì toàn thân của bọn họ đã dung hợp hoàn mũ với núi non rừng trậm của Ngân Xuyên đạo vào làm một.

Đồi núi của Ngân Xuyên đạo nhìn chung cũng không phải là tệ lắm, lờ mờ chập chùng, có thể nhìn thấy từng đỉnh núi lớn nhỏ ở xung quanh, những ngọn núi đó nhìn qua thì có vẻ như rất gần, nhưng khi đi thì có thể làm cho người ta đi tới gãy cả chân chưa tới, nhất là khi trên lưng còn đeo ba lô trang bị, thì chỉ có thể hình dung là khóc không ra nước mắt.

Những đỉnh núi này cũng không hề có chút ánh sáng nào, lặng lẽ đứng ở trong bóng tối không bờ không bến, mang lại cho người ta một cảm giác nghiêm nghị đáng sợ.

- Mẹ kiếp! Cái loại địa phương quỷ quái này! Có thể làm cho xương cốt của người ta rời ra hết.

Ở chỗ cách tòa miễu đổ chừng một trăm mét về phía tây nam, có người nhỏ giàu làu bàu, hắn hạ khẩu súng ngắm xuống, lau chùi nòng súng ở bên trong bóng tối, vùng rừng núi của Ngân Xuyên đạo có độ ẩm rất tốt, súng ngắm Già Lan Mã mà các tôiy súng bắn tỉa quân Lam Vũ thường dùng cần phải thường xuyên lâu chùi, mới có thể bảo trì được tính năng hoàn hảo.

- Đừng càu nhàu nữa, tôi thì lại chẳng cảm thấy cái gì, nếu mà điều tôi về hậu phương, tôi còn *** làm! Anh xem đám nhãi con cửa trung đoàn ấy, nghe nói phải bị điều trở về Kim Xuyên đạo, có tên nào mà chẳng như chết cha chết mẹ, không có đánh trận, không có hứng thú.

Ở bên cạnh tay súng bắn tỉa đó, có một quan quân trung úy quân Lam Vũ thấp đậm lưng vác súng tiểu liên, cơn thèm thuốc của hắn nổi lên rồi, nhưng lúc này lại không thể hút thuốc rồi, ở trong bóng tối chỉ một chút ánh sáng thôi cũng đều sẽ có thể làm bại lộ mục tiêu, cho nên hắn chỉ đành dùng hai tay xoa xoa lên mặt, đem khuôn mặt vuông văn chữ điển dày vò để thành một cái hình tam giác thống khổ, cuối cùng lợi dụng cơn đau về da thịt để đàn áp cơn thèm thuốc xuống.

- Nghe nói bọn họ chuẩn bị đi đánh Lạc Na rồi thì phải? Đó đúng là một chuyện tốt! Mẹ nó chứ, đám khốn khiếp của ban ngành quân giới, lão tử thực sự muốn giết bọn chúng, lão tử ngày nào súng cũng giết người, sao mà lại có chút vết rỉ được?

Tay súng bắn tỉa đó bắt đầu tháo rời súng ngắm của mình ra, đem từng linh kiện bộ phận của súng ngắm đặt riêng ra, rồi cần thận lau chùi, đây là động tác mà mỗi một tay súng bắn tỉa xuất sắc đều có thể làm được một cách hết sức rõ ràng, cho dù là ở bên trong bóng tối cũng không hề có chút khó khăn nào, huống chi hiện giờ còn có chút ánh sáng mờ mờ khôgn biết tới từ nơi nào, bất quá ta sáng này cũng có chỗ không hay, làm cho tay súng bẳn tỉa đó phát hiện ra một số khiếm khuyết rất nhỏ, nhìn không được nhỏ giọng nguyền rủa.

- Có quỷ mới biết được. Mà cho dù thực sự có đánh, cũng không thể nhanh như vậy được, bọn họ cứ ngoan ngoãn ăn tết ở nơi đó đi! Khụ, một năm béo bờ đây, hắc hắc, tôi cứ nghĩ tới cái đầu heo của Du Cương là lại buồn cười …. Bỏ qua đi, một chút vết rỉ cũng chẳng có gì, nơi này độ ẩm quá cao, đều như thế cả đấy, tôi cũng lười chẳng buồn lau, sau khi trở về lập tức đổi một khẩu mới tinh là được rồi.

Quan quân trung quý thuận tay sờ lên khẩu súng tiểu liên của mình, thuật tay ném nó ra phía sau lưng.

Tay súng bắn tỉa lạnh lùng nói:

- Cười cái gì! Người ta một nắm đấm cũng đánh vỡ đầu anh ra được đấy!

Vừa nói nhưng vẫn cứ cúi đầu cẩn thận lau khẩu súng ngắm của mình, đối với động tác của viên quan quân trung úy kia, hắn không hề che dấu sự coi thường của mình, những tên gia hỏa không biết yêu quý vũ khí của mình, đáng bị thượng cấp phê bình nghiêm khắc, bất quá, thượng cấp lớn nhất của mình, viên quan quân thiếu tá kia tựa hồ cũngchẳng phải là hạng biết thương xót vũ khí, trên không nghiêm dưới sao chẳng loạn, chẳng còn cách nào, ai bảo mình chung đụng với cái đám người thiếu trình độ này với nhau chứ.

- Mẹ nó! Ngươi cho rằng Dạ Phi Sơn ta là loại xuất thân ăn bám đó hả! Nếu nói tới đánh nhau thật sự , còn chưa biết hươu chết về tay ai đâu …

Viên quan quân trung úy đó hung hăng chửi rửa, hiển nhiên là bị tay súng bắn tỉa đó nhắc tới chuyện xưa đau lòng nào đó rồi, mà đối với chuyện thương tâm đó hiển nhiên là hắn rất không phục, thường xhuyen tìm kiếm cơ hội báo thù, đang nói chuyện huyên thuyên, đột nhiên phát hiện ra điều gì đó, hắn vội vàng đứng dậy, nghiêm mình hành lễ.

Tay súng bắn tỉa đang lau chùi súng kia cũng vội vàng đứng lên hành lễ, nhưng trước kia đứng lên hắn đã dùng động tác cực nhanh lắp xong khẩu súng bắn tỉa trở lại như ban đầu.

Vào lúc như thế này, lau súng mặc dù là được phép nhưng không được rêu rao, bởi vì chiến đấu có thể nổ ra ngay ở trước mắt, chẳng nghĩ cũng biết, khi kẻ địch nhào bổ vào mà ngươi còn phải lắp súng thì sẽ có hậu quả gì.

Mặc dù tốc độ lắp súng của tay súng bắn tỉa kia làm cho người ta phải kinh ngạc, nhưng so với chiến đấu có thể phát sinh trong chớp mắt, một phần mười giây cũng có thể là một kết quả âm dương khác biệt rồi.

Một bóng người gầy gò âm thầm hiện lên ở bên cạnh hai người bọn họ, chính là viên quan quân thiếu tá Cận Tiểu Thái, mặc dù nhìn qua hắn rât gầy nhỏ, nhưng lại có một cỗ uy nghiêm rất tự nhiên, còn cả sát khí làm cho người ta không rét mà run.

Trong toàn bộ đội đột kích Ngốc Ưng của hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ, hắn không phải là người cường tráng nhất, cũng không phải là người có khả năng nhẫn nại nhất, nhưng hắn dứt khoát là kẻ bình tĩnh nhất, tàn khốc nhất, giỏi giết người nhất, uy nghiêm của hắn là được tắm máu kẻ địch mà có, sát khí của hắn cũng là như thế.

- Dạ Phi Sơn, Cương Thiết Hồ, hai tên khốn kiếp các ngươi có không nói chuyện cũng không ai bảo các ngươi là câm đâu! Cương Thiết Hổ, tới lượt ngươi canh gác rồi.

Cận Tiểu Thái lạnh lùng nói, ánh mắt âm u lạnh lẽo trong đôi mắt của hắn phát ra làm cho hai tên gia hỏa ở phía trước phải rùng mình ớn lạnh, cho dù biết rõ thượng cấp của mình là hạng rất bao che thuộc hạ, đối xử tốt với người của mình thế nào khỏi cần phải nói.

Nhưng đứng ở trước mặt hắn, vẫn cứ bị sảt khí tràn ngập kia hoàn toàn áp đảo, cho dù là quan quân kiên cường như Dạ Phi Sơn cũng không phải là ngoại lệ.

Cho nên, đối với chuyến hành động này Cận Tiểu Thái cũng không nắm chắc hoàn toàn, chuẩn xác mà nói thì nắm chắc được một phần cũng không có, bởi vì từ khi hắn nhận được báo cáo này, thì vừa vặn đã là ngày thứ tư rồi, nếu như Chu Dịch Thương tuân theo phương pháp hành động một cách nghiêm ngặt mà nói, thì hiện giờ hẳn là đã rời khỏi thông trang mục tiêu rồi.

Mình có tới được nơi đó thì cũng chỉ là công toi vô ích, hi vọng duy nhất là Chu Dịch Thương có chuyện bất ngờ, tới ngày thứ ta mà vẫn chưa rời đi.

Nếu như trung đoàn thứ ba của hải quân lục chiến đội không bị điều đi, thì hai trung đoàn hải quân lục chiến gia nhập với nhau cũng có trên hơn một vạn người, phân tán ở từng vùng cùng Ngân Xuyên đạo có lẽ còn có thể mang lại một chút tác dụng.

Như thế khu vực phân chia cho các tiểu phân đội có lẽ sẽ càng nhỏ hơn một chút, khả năng khống chế từng khu vực cũng sẽ tăng cường, những vùng đất núi cao rừng thẳm như thế này, dựa vào một tiểu phân đội năm sáu chục người khống chế địa phương hôn một nghìn kilomet đúng là có chút khó khăn.

Bất quá trung đoàn thứ ba mặc dù bị điều đi rồi, nhưng sĩ khí của quan binh trung đoàn thứ hai hai càng thêm phấn khích, người nào cũng xoa chân xoa tay, muốn làm một lớn một trận, đây là cơ hội tốt hiếm có trời ban mà!

Không có đối thủ cạnh tranh tất cả những thứ sinh ra ở nơi này sẽ toàn bộ đều là của trung đoàn thứ hai hải quân lục chiến đội, cơ hội tóm được Mục Tử Huân cũng rơi hết lên người của trung đoàn thứ hai.

Chẳng trách mà khi trung đoàn thứ ba bị điều đi lại chửi rủa rầm trời, bởi vì đây là một chuyện hết sức quang vinh mà! Hải quân lục chiến đội không giống với lục quân ngày nào cũng có thể bắt được nhân vật đầu não của kẻ địch, Mục Tử Huân là tên đại đầu mục đầu tiên mà hải quân lục chiến đội có cơ hội bắt được, có ai muốn bỏ qua cơ hội này chứ!

Mục Tử Huân, tiểu thiên vương, Tang Canh Loan, Ngạnh Dương Liệt, Tiễn Thái Đa, Tất Thăng Khung, La Đông Hải, Bặc Mạt Tứ, Diêu Nhân Minh, Chu Dịch Thương … một loạt danh sách treo thưởng, chỉ cần bắt được một tên, đều là món món tài phù không nhỏ.

Đương nhiên bắn bọn chúng là sứ mệnh của hải quân lục chiến đội, cũng là trách nhiệm của mỗi một chiến sĩ quân Lam Vũ phải tận chức, bất quá tin rằng mỗi một chiến sĩ quân Lam Vũ không ngại cùng với việc hoàn thành sứ mạng còn có một món tiền thưởng nho nhỏ, thậm chí là còn có thể tăng thêm một vạch ở trên quân hàm.

Đáng tiếc Cận Tiểu Thái dẫn theo đội ngũ của mình quanh quẩn bên trong vùng núi này ba tuần rồi cũng không phát hiện ra được manh môi nào có giá trị.

Mọi người không tránh khỏi có chút ủ rũ thất vọng, chính đang thương lượng xem có nên quay về nhà hay không thì cuối cùng ông trời cũng đã rủ lòng thương, vào thời khắc khó khăn nhất bọn họ thu được tin tức tình báo do tổng bộ chuyển tới, cho bọn họ một hi vọng cực lớn.

Căn cứ vào miêu tả của tình báo, Chu Dịch Thương hẳn là phải ẩn nấp trong một thông trang nhỏ ở gần đó.

Trong số đông đảo những thành viên nòng cốt cao tầng của Xích Luyện giáo, Chu Dịch Thương có tuổi tác lớn nhất, là một trong số thành viên lâu năm nhất của Xích Luyện giáo, cùng với việc đức cao vọng trọng thì cũng không tranh khỏi có một số bệnh của người già như phong thấpviêm khớp gì đó.

Chính bởi phiền phức của những bệnh tật này mà làm cho khi Chu Dịch Thương khi bỏ trốn thường thường lựa chọn cư ngụ ở trong nhưng thôn xóm hẻo lánh, mà không chui vào trong động như nhữ kẻ khác.

Dù sao sơn động ở phía nam của Ngân Xuyên đạo và sơn động ở phía bắc có chút khác biệt, đó là tương đối ẩm thấp, rất nhiều sơn động còn có cả sông ngầm chảy phía dưới, điều này đối với người có tuổi mà nói tuyệt đối là điều chết người.

Cho nên mặc dù biết rõ qua đêm ở bên trong những thôn nhỏ nguy hiểm hơn bên trong sơn động rất nhiều, nhưng Chu Dịch Thương vẫn dứt khoát lựa chọn sơn thôn, có lẽ ở trong lòng lão ta, lão ta thà bị quân Lam Vũ giết chết, còn hơn là chịu đựng sự dày vò của căn bệnh viêm khớp kia.

Ba giờ sáng, đội đột kích Ngốc Ưng xuất phát đúng thời gian.

Dựa theo kế hoạch tác chiến thường lệ, Dạ Phi Sơn suất lĩnh một tiểu tổ đánh bọc hậu phía sau thôn nhỏ đó, để phòng kẻ địch chạy thoát lên núi.

Căn cứ vào kinh nghiệm tiễu phí tích lũy được của hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ trong một năm nay, phỉ đồ của Xích Luyện giáo khi gặp phải công kích thì phản ứng đầu tiên chính là lên núi.

Đúng thế, vùng núi non rậm rạp chính là thiên đường của bọn chúng, rất nhiều thành viên cốt cán của Xích Xuyện giáo đích xác dựa vào ưu thế của núi non mà nhiều lần thoát khỏi cuộc vây bắt của quân Lam Vũ.

Quân Lam Vũ cũng chắm vào đó mà định ra một biện pháp đó là trước khi phát động tiến công thì phái bộ đội lên núi chặt đứt con đường bỏ trốn của bọn chúng trước, sau đó đóng cửa lại đánh chó.

Đồng thời, tiểu tổ trưởng lính bắn tỉa do Cương Thiết Hổ suất lĩnh sẽ khống chế ngoại vi của thôn trang, nhiệm vụ của bọn họ rất đơn giản, đó chính là bắn chết tất cả những người ở bên trong thôn trang chạy ra, bất kể đó là phần tử vũ trang của Xích Luyện giáo hay là thôn dân đương địa, bởi vì các chiến sĩ của quân Lam Vũ thực sự không có cách nào nhận ra được bọn chúng có gì khá biệt nhau, chỉ đành dựa theo thông lệ quốc tế giết hết sạch.

Bố trí xong xuôi, Cận Thiếu Thái sẽ xuất lĩnh những thành viên con lại phát động công kích mạnh mẽ ở phía chính diện và bên mé.

Nhìn từ địa hình mà xét, đây là một loạt địa hình kiểu ruộng bậc thang điển hình, cho nên tấn công từ hai phía thì tốt hơn, còn nếu như đánh nghi binh từ dưới đánh lênh sẽ tương đối mệt.

Suy tính tới nhân tố buổi sáng, còn cả ánh sáng cần thiết cho những tay súng bắn tỉa, cho nên thời gian tổng công kích ấn định vào lúc 6 giờ 30 phút sáng, vào lúc đó trời đã tương đối sáng rồi, có lợi cho những tay súng bắn tỉa tiêu diệt mục tiêu ở khoảng cách xa.

Còn về phần tay súng bắn tỉa sĩ quan cấp ba Sở Sĩ, hắn xưa nay đều hành động đơn độc, lần này cũng không phải là ngoại lệ, nhiệm vụ của hắn chính là giết những mục tiêu có giá trị, còn về phần mục tiêu nào mới có giá trị, thì phải giao cho bản thân hắn phán đoán rồi.

Đương nhiên, Chu Dịch Thương chắc chắn là một trong số những mục tiêu đó, thượng cấp hi vọng có thể bắt sống được Chu Dịch Thương, bời vì bọn họ hết sức hi vọng có thể moi được tin tức liên quan tới Mục Tử Huân và tiểu thiên vương, bắt giặc phải bắt vua trước, nếu như xử lý được một già một trẻ này, thì cuộc chiến trong tương lai sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Khi trời sắp sáng, Cận Tiểu Thái tới phía bên ngoài thôn trang mục tiêu, ở vị trí cách thôn trang chừng ba trăm mét, hắn nâng kính viễn vọng lên nhìn thôn trang này.

Nếu như không phải có tin tức tình báo, Cận Tiểu Thái khả năng sẽ không có bất kỳ chút hứng thú nào với cái thôn trang nho nhỏ này, bởi vì nói thực sự không có chỗ nào đặc biệt, không có gì khác với những thôn trang mà hắn thường gặp ở trên đường đi, bất giác hắn còn cho rằng mình không cẩn thận đã đi một vòng về chỗ ban đầu.

Đây là một cái thôn trang rất rất nhỏ, được dựng lên ở lưng chừng núi, ước chừng chỉ có hơn hai mươi nóc nhà, có căn nhà bằng ngói rất lớn, bát quá cũng có căn nhà cỏ nhỏ xíu, có điều tất cả đều trông khá cũ nát, có một số gian phòng nhìn tưởng chừng như có thể đổ sập xuống bất kỳ lúc nào.

Gần như xung quanh một một căn nhà gần như đều có lán rơm rạ, bên trong buộc trâu này, nhìn bộ dạng của những con trâu cày này thì tựa hồ như dinh dưỡng không được tốt lắm, xung quanh căn nhà đều là những ruộng lúa lúa nước lớn nhỏ, từng tầng từng tầng ruộc bậc thang xếp sắp chỉnh tề, những ruộng lúa nước vừa mới được thu hoạch xong dưới ánh sáng mờ mờ, phát tán ra màu trắng óng ánh, đó chính là nước đọng ở bên trong ruộng.

Nhìn qua đồng hồ đeo tay, còn cách thời gian phát động công kích hai mươi phút nữa, bấu trời đang dần dần sáng lên, thôn nhỏ trong núi trông yên tĩnh vô cùng.

Cận Tiểu Thái lấy tay sờ lên chiếc mũ sắt của mình, sau đó buộc chặt giây đai, đồng thời đem giây giày thắt chặt lại một lần nữa, do có ruộng nước bao quanh, cho nên một lát nữa khi phát động tấn công bọn họ sẽ phải vượt qua những bậc ruộng chật hẹp kia, vì nhu cầu phải né tránh hỏa lực của đối phương, có khả năn bọn họ phải lợi dụng bậc ruộng làm yểm hộ, như vậy ngã mình trong ruộng nước cũng là điều không thể tránh khỏi, cho nên trang bị ở trên người phải điều chỉnh một chút.

Nhưng khi Cẩn Tiểu Thái ngẩng đầu lên, thì liên tục có tiếng súng rãnh xắn dồn dập vang lên, hắn hơi giật mình, nâng kính viễn vọng lên nhìn, thì ra tiểu tổ đánh bọc hậu do Dạ Phi Sơn suất lĩnh đã bị kẻ địch phát hiện.

Có thể nhìn ra được, phần tử vũ trang Xích Luyện giáo đúng là trong coi đường lui sau núi của bọn chúng vô cùng nghiêm ngặt, bọn chúng bố trí rất nhiều tay súng ẩn náu ở vị trí sau núi.

Ý nghĩ đầu tiên của Cận Tiểu Thái là : Mẹ nó, như thế mà cũng bị phát hiện ra?

Các chiến sĩ của đội đột kích Ngốc Ưng đều được tiếp thụ huấn luyện vô cùng nghiêm ngặt, hơn nưa rèn luyện được ra bản lĩnh cao siêu trong thời gian dài tác chiến, cho dù là ở bên trong rừng cây rậm rạp, cũng mắt nhìn sáu phương tai nghe tám hướng, tuyệt đối không thể dễ dàng bị phát hiện.

Có thể phát hiện ra bọn họ, chắc chắn phải là cao thủ trong cao thủ, hiện giờ tiếng súng nếu đã vang lên, tức là nói rõ phát hiện ra bọn họ là phần tử tinh nhuệ của lực lượng vũ trang Xích Luyện giáo.

Bất quá nó đồng thời cũng nói rõ, ở bên trong cái thôn nhỏ chẳng có chút gì đặc biệt kia, đúng là có cá lớn tồn tại, nếu không thì không thể có nhiều tinh nhuệ của Xích Luyện giáo xuất hiện ở đây như thế.

Từ sau khi Xích Luyện giáo bị đánh tan chỉnh thể, Cận Tiểu Thái cũng rất ít khi gặp phải phần tử vũ trang Xích Luyện giáo lợi hại như thế này rồi, Chu Dịch Thương rất có khả năng còn chưa rơi khỏi thôn trang này, đúng là trời cao phù hộ, cuối cùng mình cũng có cơ hội tóm được lão gia hỏa này rồi.

- Xông lên!

Không cần suy nghĩ, Cận Tiểu Thái liền phát ra mệnh lệnh tán công, dẫn đầu xông lên phía trước, ngõ hẹp gặp nhau kẻ nào dũng cảm sẽ thắng, đây là lời răn của hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ, cũng là niềm tin của mỗi một chiến sĩ hải quân lục chiến đội, mỗi một lần hải quân lục chiến đội dùng ít thắng nhiều, cơ bản đều phù hợp với quy tắc ấy, lần này cũng là như thế.

Những chiến sĩ quân Lam Vũ khác cũng cầm súng lặng lẽ phát động tấn công, lục quân khi xung phong thường có khuynh hường hò hét tiên lên, nhưng hải quân lục chiến đội thì chưa từng bao giờ hô hào tiến công, bời vì làm như thế dễ dàng làm lộ mục tiêu, âm thanh hò hét càng lớn, thì càng dễ dạng thu hút hỏa lực của đối phương, dưới tình huống không có hỏa pháo yểm hộ, thì thu hút hỏa lực của địch cũng đồng nghĩa với cái chết.

Cận Tiểu Thái dẫm lên ruộng lúa bên cạnh thôn trang trước tiên, lập tức thù hút lại hỏa lực của phần tử vũ trang Xích Luyện giáo, đạn của súng rãnh xoắn bắn cho nước trong khu ruộng xung quanh văng hết cả lên.

Cận Tiểu Thái chỉ đành rời khỏi ruộng nước, khom lưng men theo mé dưới của bờ ruộng tiến công vào thôn trang, thi thoảng hắn nâng sung tiểu liên lên, nhả đạn chuẩn xác vào bên trong thông, đem những tên phần tử vũ trang Xích Luyện giáo phục trên nóc nhà bắn ngã, khi các chiến sĩ ở phía sau lắp được súng máy lên, thì hắn đã thành công tiếp cận thôn trang rồi.

Đối với lần tập kích này mà nói, có lẽ không phải là cuộc mở đầu hoàn mỹ, bất quá Cận Tiểu Thái cũng đã quen rồi, đội đột kích Ngốc Ưng thường xuyên phải đối diện với loại mở đầu cực kỳ tồi tệ như thế này, đôi khi còn nằm ở thế hạ phong, bất quá cuối cùng thành tích thu được đều không tệ, mong rằng lần này cũng không phải là ngoại lệ.

Những phân tử vũ trang của Xích Luyện giáo này mặc dù rất tinh nhuệ, có điều bọn chúng nếu như đối kháng với hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ thì còn kém một chút.

Đoàng đoàng doàng ..

Tạch tạch tạch …

Bầu trời mặc dù đã bắt đầu sáng rồi, nhưng bóng tối vẫn còn là chủ thể, dưới buổi bình minh đan xen giữa mảng sáng mảng tối, tiếng súng của quân Lam Vũ nghe vô cùng đơn điệu, đây chính là điều đặc đắc của các đội đột kích của hải quân lục chiến đội, khi không cần thiết thì không nổ súng, một khi đã nổ súng là phải giết chết kẻ địch.

Dù sao các đội đột kích thường xuyên phải thâm nhập vào đằng sau lưng của kẻ địch hoạt động, số đạn dược mang theo có hạn, cho nên cần phải tận dụng cho thật tốt, mới có thể duy trì được thời gian dài hơn.

Ngược lại tiếng súng rãnh xoắn của Xích Luyện giáo vô cùng dồn dập, hết trận này tới trận khá, mãnh liệt như đốt pháo lúc năm mới vậy, cảm giác ỏe bên trong tòa sơn thôn này ẩn nấp không ít người.

Trên thực tế, Cận Tiểu Thái mau chóng phát hiện ra, ở bên trong thôn trang đúng là ẩn nấp không ít tinh nhuệ của quân Xích Luyện, phòng chừng số lượng ít nhất cũng phải có tới ba trăm tên, tố chất chiến đấu và kỹ năng tác chiến của bọn chúng đều rất là xuất sắc, hơn nữa cái loại tinh thần thà chết chứ không chịu khuất phục đó cũng đúng là làm cho Cận Tiẻu Thái phải phí thêm nhiều tâm tư tổ chức tấn công.

Quân Xích Luyện cũng được trang bị không ít súng ống, nhưng chủ yếu vẫn phần nhiều là súng rãnh xoắn, bao gồm rất nhiều súng rãnh xoắn nhập khẩu từ nước Mã Toa, còn có những khẩu súng mà bọn chúng thua mua được theo nhiều con đường khác nhau.

Trải qua sự cải tạo của bản thân Xích Luyện giáo, tính năng của những khẩu súng rãnh xoắn này thể hiện ra còn tạm làm cho người ta hải lòng, khi đồng loạt xạ kích, thì hỏa lực còn khá là mãnh liệt, bọn Cận Tiểu Thái vừa mới xông vào bên cạnh thôn trang, đã bị một trận súng nổ thành hàng bắn cho không ngẩng đầu lên nổi, ngay cả súng máy cũng không có cơ hội bắn trả.

- Mẹ kiếp!

Cận Tiểu Thái tức tối chửi, xem ra đám chó chết Xích Luyện giáo này liều mạng thật rồi, cho nên đem hết công phu giấu dưới hòm ra. Cận Tiểu Thái khinh bỉ bọn chúng từ tận đáy lòng, khi mới đầu sao không biểu hiện tốt một chút, tới lúc này mới liều mạng, vùng vẫy trước khi chết thì có tác dụng chó gì.

Khi quân đội nước Mã Toa điều quân tiến vào Ngân Xuyên đạo, lực lượng vũ trang Xích Luyện giáo biểu hiện vô cùng tệ hại, thường xuyên còn chưa tiếp xúc với quân Lam Vũ thì đã tan tành cả rồi, làm cho quân Lam Vũ và quân đội nước Mã Toa đều sinh ra tâm lý khinh miệt nghiêm trọng đối với lực lượng vũ trang Xích Luyện giáo.

Nhưng trên thực tế, Xích Luyện giáo đúng là còn có chút cơ sở, nhất là khi bọn chúng thực sự cần phải liều mạng, thì sức chiến đấu của bọn chúng còn khá là khả quan.

Những tên phần tử nòng cốt của Xích Luyện giáo bị đầu độc tư tưởng cực kỳ nặng nề, đúng là có tinh thần không hề biết sợ hãi coi cái chết như đích đến, thậm chí còn coi tử vong là một loại truy cầu, một loại truy cầu sau khi chết có thể vinh quang lên thiên đường.

Cận Tiểu Thái càng thêm khẳng định phán đoán của mình, ở bên trong thôn trang này, dứt khoát là phải có nhân vật cỡ như Chu Dịch Thương tồn tại, bởi vì hắn mau chóng nhìn thấy, trong tiếng súng dày đặc, có rất đông phần tử vũ trang Xích Luyện giáo yểm hộ nhân vật trọng yếu bỏ chạy về phía sau naúi, mà lúc này tiếng tiếng súng ở phía đằng sau núi cũng trở nên vô cùng mãnh liệt, hai bên đã trải khai cuộc quyết đấu sống chết rồi.

Uỳnh! …

Một quả rốc két đã bắn trung căn nhà to nhất ở bên trong thôn, ba bốn chục tên phần tử Xích Luyện giáo ẩn nấp ở bên trong bị bắn cho tối tăm mặt mũi, có một số tương đối bị bắn chết ngay tại chỗ, thi thể sứt sẹo bị bắn văn khăn nơi.

Nhưng đa phần bọn chúng vẫn cứ ngoan cường dựa vào hiểm yếu kháng cự, cho dù là trên người bị bốc chay cũng tiếp tục nổ súng bắn trả, tinh thần ngoan cường chiến đấu mà bọn chúng biểu hiện ra đúng là làm cho Cận Tiểu Thái vừa uất vừa hận, hai ba lượt muốn xông lên, đều bị kẻ địch áp chế không sao nhúc nhích được.

Còn may, quả rốc két kia đã khiến cho từng đống từng đống cỏ khô chất ở xung quanh đó bắt đầu bốc chảy, ánh lửa bùng lên dữ đội chiếu sáng cả thôn trang, căn bản làm cho tia năng mặt mời còn chưa được sáng tỏ lắm càng thêm rực sáng, đồng thời cũng cấp cho những tay súng bắn tỉa của hải quân lục chiến đội ẩn nấp cách đó không xa có được cơ hội xạ kích tốt nhất, được ngọn lửa chiếu rọi, những tên phần tử cốt cán của Xích Luyện giáo kia đã hiện ra cực kỳ rõ ràng.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!...

Những tiếng súng ngắm nối tiếp nhau vang lên, một một tiếng súng vang lên đều đánh dấu cho sự tử vọng của một tên phần tử Xích Luyện giáo, đa phần trong số bọn chúng đều bị bắn trúng đầu, ngã gục ngay xuống tại chỗ bất động.

Ở trên khoảng cách chừng ba trăm mét, nhưng tay súng bắn tỉa của hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ gần như đều là bách phát bách trúng, hơn nữa những tên phần tử vũ trang Xích Luyện giáo mặc dù có tông giáo tin ngưỡng cường liệt, nhưng ở phương diện né tránh những tay súng bắn tỉa của quân Lam Vũ thì hoàn toàn không có kinh nghiệp gì, trở thành những cái bia sống thuần túy.

Năm phút sau, Cận Tiểu Thái không còn nhìn thấy được bóng người hoạt động nào nữa rồi, hắn thoải mái dẫn những chiến sĩ còn lại xông vào bên trong thôn.

Ánh lửa bốc cháy dần dần tắt đi, nhưng rất nhanh lại bọn bọn Cận Tiểu Thái thổi bùng lên, bọn họ châm lửa vào những đống cỏ khô còn lại, vì thể cùng với bước tiến của các chiến sĩ hải quân lục chiến đội, tất cả những căn nhà mái lợp cỏ kia đều bị thiêu cháy, cũng không cần biết là phần tử vũ trang Xích Luyện giáo hay là cư dân xông ra, đều bị bắn chết hết.

Có một số căn nhà nhìn qua tương đối nhỏ, thế là Cận Tiểu Thái thuận tay quẳng vào một quả lựu đạn, sau một tiếng nổ lớn, phòng ốc xung quanh đều biến thành bình địa, nhân số của đội đột kích Ngốc Ưng quá ít, không thể tìm kiếm cẩn thận từng căn nhà được, cho nên chỉ đành phá hết toàn bộ.

Tiếng súng ở trên ngọn núi phía sau thôn trang càng lúc càng dày đặc, xem ra có lẽ là phỉ đồ Xích Luyện giáo còn sót lại đang liều mạng đột phá vòng vây ở phía trên núi.

Tiếng súng rãnh xoắn của phần tử vũ trang Xích Luyện giáo mãnh liệt vô cùng, đoán rằng nhân số ít nhất phải có trên một trăm, tiêng súng của quân Lam Vũ cũng chẳng hề kém cạnh, nất là tiếng súng máy hạng nhẹ kiểu Tiệp Khắc, rõ ràng, đanh gọn, mạnh mẽ, làm người ta nghe một lần là không sao quên được, đi cùng với những phát súng máy hạng nhẹ kiểu Tiệp Khắc, thi thoảng lại truyền tới nhứng tiếng gào thảm thiết.

Đúng như thế, hai tiểu tổ chiến đấu do Dạ Phi Sơn suất lĩnh đang gặp phải sự công kích liều mạng của phần tử vũ trang Xích Luyện giáo, bọn chúng hô hào khẩu hiệu Xích Luyện giáo đao thương bất nhập, sau đó nâng súng rãnh xoắn điên cuồng tiến công cứ như thực sự chẳng hề sợ hãi súng đạn của quân LamVũ vậy.

Bất quá những phần tử vũ trang Xích Luyện giáo ngu muội vô tri này còn chưa phải là đáng sợ nhất, chỉ cần súng máy không ngừng điểm danh là đuợc rồi, đáng sợ nhất là những tay súng ngấm ngầm lặng lẽ, bọn chúng dựa vào sự yểm hổ của rừng cây rậm rạp, âm thầm tấn công tuyến phong tỏa hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ.

Bắn lén và chống bắn lén, ở trong rừng cây trở thành trò chơi nguy hiểm nhất, Dạ Phi Sơn liên tục bắn chết sáu tay súng của Xích Luyện giáo, mà bên tai của bản thân hắn cũng bị bắn văng mất một nữa, máu tươi đầm đìa, nhưng hắn căn bản không có thời gian băng bó, chỉ đành để cho máu tươi thuận theo gò má chảy xuống, chảy lên báng súng rồi lại chảy lên đồng phục ngụy trang, cuối cùng thuận theo đồng phục ngụy trang chảy vào trong rừng cây đầy lá rụng.

Chiến đấu chính là tàn khốc như thế đó, bị thương và hi sinh đều là chuyện hết sức thường tình, chẳng có ai sẽ đặc biệt quan tâm tới nó, hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ là như thế, những tên phần tử vũ trang Xích Luyện giáo cũng là như thế, bọn chúng không ngừng ngã xuống, nhưng vẫn không ngừng phát dộng tấn công, cho dù là chiến đấu tới người cuối cùng bọn chúng cũng quyết không rút lui.

Cận Tiểu Thái dẫn theo hơn mười chiến sĩ hải quân lục chiến đội yểm hộ lẫn nhau tiến lên, tiếng súng dần dần bị bó hẹp về phía trung tâm của thôn trang.

Vào lúc này ở phương hướng ngược lại với bọn họ, có ước chứng năm sáu tên phần tử vũ trang Xích Luyện giáo dũng mãnh xông tới, muốn bỏ chạy từ phía tây thôn trang.

Nhưng bọn chúng không thể xuyên qua tuyến phòng tỏa của những tay súng bắn tỉa do Cương Thiết Hổ tổ chức, ở nên bờ ruộng, ở nơi không có bất kỳ đồ vật vào che chắn, bọn chúng chỉ là những tấm bia sống, chạy có nhanh đến thế nào như đi chăng nữa cũng không thể nhanh hơn đạn súng ngắm.

Cương Thiết Hổ bắn liệt một hơi hạ cụng mười một tên phỉ đồ bỏ chạy, đem nóng súng hướng trở về bên trong thôn trang.

Các chiến sĩ quân Lam Vũ đều hiểu rõ, nhưng tên phỉ đồ Xích Luyện giáo cố ý chạy ra nạp mạng này bất quá chỉ là mồi nhử mà thôi, mục tiêu chân chính lúc này đây hẳn là đang chạy lên phía ngọn núi rồi, bỏ của chạy lấy người, đây là tuyệt chiêu của cao tầng Xích Luyện giáo, những tên phần tử vũ trang Xích Luyện giáo phổ thông bị đám phần tử nòng cốt kia đầu độc đã có cơ hội tốt nhất để được lên thiên đường.

Quả nhiên, mấy giây sau đó, ở bên trong khu rừng rập rạp ở đằng sau thôn trang truyền lại tiếng súng nổ dồn dập, theo cùng đó là tiếng hô hào xung phong ầm ĩ, không ngờ là do phần tử vũ trang Xích Luyện giáo phát động tấn công tập thế liều mạng, tiếng súng vô cùng kịch liệt, tiếng súng rãnh xoăn và tiếng súng máy hạng nhẹ kiểu Tiệp Khắc cứ nối tiếp nhau vang lên, tiếng kêu thảm thiết cũng không ngừng lúc nào, xem ra áp lực Dạ Phi Sơn phải chịu cũng không nhỏ.

Đây là điều hiển nhiên thôi, bỏ chạy lên núi là con đường sống duy nhất của phần tử vũ trang Xích Luyện giáo, bọn chúng đương nhiên bất chấp mọi gia phải đả thông con đường sống còn này.

Có lẽ, muốn đả thông được con đường này bọn chúng sẽ phải trả bằng một cái giá chưa từng có, nhưng nếu như không đả thông được con đường này thì bọn chúng sẽ phải toàn quân bị diệt, nên bọn chúng không có sự lựa chọn, chỉ có liều mạng tấn công.

Bất quá như vậy đối với Dạ Phi Sơn mà nói cũng là chuyện quá thông thạo rồi, mỗi một lần hành động cùng với Cận Tiểu Thái, trên cơ bản đều là Cận Tiểu Thái làm chủ công ở phía chính diện, còn hắn thì đánh bọc hậu ở đằng sau, hắn và những thành viên trong tiểu tổ của mình đều biết rất rõ sự điên cuồng của kẻ địch khi bỏ chạy sẽ làm ra những hành động gì, bọn họ cũng chuẩn bị sắn tâm lý để ứng phó.

Vũ khí trang bị của bọn họ là tốt nhất trong cả đội đột kích, hỏa lực cũng mãnh liệt nhất, đạn dược cũng sung túc nhất, bên trong mười bốn người này, thì đã có mười người là Lỗ Ni cuồng chiến sĩ.

Đúng thế, Dạ Phi Sơn đã gặp phải cuộc công kích dữ dội nhất của phần tử vũ trang Xích Luyện giáo, vào lúc này trời đã sáng hẳn, cho dù là ở bên trong cánh rừng rậm rạp cũng có thể quan sát rõ ràng động tác của đối phương.

Dạ Phi Sơn vừa nhìn qua tình thế này là biết con cá lớn kia đã thành công bị lùa tới phía trước mặt mình rồi, chính đang điên cuồng muốn xông tới làm cá chết lưới rách, hắn hướng sang một quan quân thiếu úy khác của hải quân lục chiến đội ra hiệu, để người đó phụ trách chỉ huy phòng tuyến, còn hắn một một âm thầm vòng qua phía sau lưng của đám phần tử vũ trang Xích Luyện giáo kia.

Hai phút sau, khi Dạ Phi Sơn thành công lẻn được ra đằng sau đám phần tử vũ trang Xích Luyện giáo, hắn liền ẩn nấp vào trong cây cối lén lút nhìn ra, quả nhiên phát hiện ra vị trí của mục tiêu.

Được phần tử vũ trang Xích Luyện giáo trọng điểm bảo hộ, quả nhiên là Chu Dịch Thương một trong Tứ Đại Kim Cương của Xích Luyện giáo, bất quá vào lúc này Chu Dịch Thương đã mất đi phong thái năm xưa, đại khái là do cuộc sống trốn chạy chẳng hề dễ chịu, hiện giờ lại bị hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ tập kích, cho nên sắc mặt trông qua rất là khó coi.

Trên thực tế, Chu Dịch Thương đúng là rất khó chịu, lão ta chẳng phải là sợ chết, kể từ cái ngày bắt đầu gia nhập Xích Luyện giáo, lão ta đã đem sinh tử vứt hết ra bên ngòai thân rồi, lão khó chịu bởi vì cảm thấy mình đã phạm phải một sai lầm không thể nào chấp nhận được, đó là không ngờ chỉ vì một lão trung y mà ở lại đây thời gian bốn ngày.

Nếu như nghiêm khắc dựa theo thời gian ba ngày là phải rời đi, thì đám hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ này tuyệt đối không có khả năng bắt được được mình, không ngờ rằng mình cần thận suốt cả một đời, lại có thể phạm phải loại sai lầm không thể tha thứ tại loại chuyện nhỏ nhát này, cuối cùng rơi vào trong tay quân Lam Vũ, cái bệnh viêm khớp này này không ngờ đã tống táng mất nhi tử của mình, chỉ nghĩ thôi cũng thấy bi ai.

Dạ Phi Sơn thì chẳng thèm để ý xem trong lòng Chu Dịch Thương hối hận như thế nào, hắn đã nhắm chuẩn thời cơ, chuẩn bị ném ra một quả lựu đạn, đem những tên phần tử vũ trang Xích Luyện giáo ở đằng xa hạ gục toàn bộ, sau đó cầm súng tiểu liên xông lên, bắt sống Chu Dịch Thương.

Những tên phần tử vũ trang Xích Luyện giáo phát giác ra mình bị tập kích ở phía đắng sau lưng, vội vàng quay đầu lại, nhưng bị một loạt đạn súng tiểu liên của Dạ Phi Sơn bắn cho choáng váng mặt mày, Dạ Phi Sơn xông tới, tóm ngay lấy Chu Dịch Thương bỏ chạy, Chu Dịch Thương muốn phản kháng, nhưng bị một viên đạn từ xa bay tới bắn gãy hai chân của lão, không sai, đúng là hai chân bởi viên đạn đó bắn xuyên qua cả hai cái chân của lão.

- Mẹ kiếp, phải cẩn thận một chút chứ!

Dạ Phi Sơn điên tiết chửi bới, vội vàng nhảy lên.

Tay súng bắn tỉa tên Sở Sĩ kia đã quá mạo hiệm rồi, phát súng này tất nhiên đã làm cho Chu Dịch Thương mất đi năng lực phản kháng, nhưng bởi vì vấn đề góc độ, viên đạn cũng sượt qua bắp chân của Dạ Phi Sơn lấy đi một lớp da, mặc dù không bị thương tới chỗ yếu hại, nhưng cũng đủ cho Dạ Phi Sơn nguyển rủa tên khốn kiếp kia phải xuống địa ngục rồi.

Bất quá hiện giờ Dạ Phi Sơn cũng không có thời gian để tìm Sở Sĩ báo thù rửa hận, hắn mau chóng kéo Chu Dịch Thương rút về phía sau một cây đại thụ.

Lục Diệu Huy thừa cơ suất lĩnh các chiến sĩ phát động phản kích, cùng Dạ Phi Sơn hai mặt giáp kích, trong tiếng súng nổ dồn dập, những tên phần tử vũ trang Xích Luyện giáo nối nhau ngã xuống.

Có điều chỗ Dạ Phi Sơn ẩn náu cơ bản cũng bị đạn của súng rãnh xoắn quét sạch, còn may là cây đại thụ to như cái thớt này còn đủ chắc chắn, nếu không thì hắn chết là cái chắc rồi.

Cận Tiểu Thái thì lại chẳng hề lo, có hai khẩu súng máy ở đây Dạ Phi Sơn sẽ không xảy ra chuyệng ì ngoài ý muốn, cho nên cũng không phải người tăng viện, mà dẫn các chiến sĩ lùng sục kỹ càng từng góc thôn một, tìm kiếm mục tiêu có giá trị.

Ở bên trong góc khuất của thôn trang còn ẩn náu không ít phỉ đồ của Xích Luyện giáo, bọn chúng thỉnh thoảng muốn cho hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ một chút phiền toái, nhưng ở trước mặt những chiến sĩ quân Lam Vũ được vũ trang tới tận chân răng, sức kháng cự của bọn chúng tỏ ra hết sức yếu ớt, mau chóng bị quét sạch.

Cận Tiểu Thái khuôn mặt vô cảm hạ lệnh:

- Đốt hết đi!

Một ánh lửa lớn bùng lên, toàn bộ thôn trang dần dàn hóa thành tro bụi, ở bên trong thôn có rất nhiều cỏ khô, đã trở thành vật liệu dẫn lửa tốt nhất, mắt nhìn tất cả những căn nhà từ từ đổ sụp bên trong trận lửa lớn, khuôn mặt Cận Tiểu Thái vẫn không có lấy một chút huyết sắc nào, ngọn lửa như thế này vĩnh viến không thể giải phóng sự phẫn nộ ở trong lòng của hắn, bởi vì nơi này vẫn chưa phải là địa giới của nước Mã Toa.

Tiếng súng ở phía sau núi dần dần trở nên thưa thớt, điều đó có nghĩ là chiến đấu đã sắp kết thúc rồi.

Y như rằng. chỉ hai ba phút sau đó, ở trên ngọn núi liền chỉ còn những tiếng súng lác đác của bản thân quân Lam Vũ thôi, xem ra hẳn là bọn Dạ Phi Sơn đang tìm kiếm mục tiêu có giá trị.

Năm phút sau đó, tiếng súng hoàn toàn ngưng bặt, Dạ Phi Sơn kéo một lão nhân hai chân bị thương tới trước mặt Cận Tiểu Thái.

Cận Tiểu Thái dùng mũi chân đá vào lão già vè mặt hung hãn đó, lãnh khốc hỏi:

- Lão chính là Chu Dịch Thương?

Lão già đó tuổi ước chừng trên sáu mươi, râu cũng đã hơi bạc rồi, bất quá tóc ở trên đầu vẫn còn màu đen, thân thể của lão cũng tương đối tráng kiện, hoàn toàn chẳng hề giống cái bộ dạng thoi thóp đợi chết mà người ngoài đồn đại, chỉ có làn da là trắng bệch, khả năng là bời vi thiếu ánh nắng mặt trời.

Đây cũng là điểu tất nhiên thôi, lão ta căn bản không có cơ hội để tắm nắm, ngày nào cũng cơ bản chỉ có thể sống trong không gian tối tăm không có ánh nắng mặt trời.

Chỉ khinh miệt liếc Cận Tiểu Thái một cái, lão già không nói gì cả, phảng phất như với thân phận của Cận Tiểu Thái còn chưa có tư cách nói chuyện với lão ta.

Lục Diệu Duy lấy tranh vẽ ra, cẩn thân đối chiếu một lượt, xác định chắc chắn người này chính là Chu Dịch Thương.

Cận Tiểu Thái cười lạnh một tiếng, nhấc chân lên dẫm lên bắp chân của Chu Dịch Thương, Chu Dịch Thương tức thì mặt mũi vặn vẹo, mặt dù không kêu lên, nhưng vẻ mặt đó đã nói rõ lão vô cùng đau đớn, lão ta chính là Chu Dịch Thương, chính là Chu Dịch Thương bị viêm khớp phong thấp nghiêm trọng.

- Lão già, công phu ẩn trốn của lão cũng khá lắm đấy! Làm phiền lão hợp tác một chút, nói cho bọn ta biết tung tích của Mục Tử Huân và tiểu thiên vương…

Cận Tiểu Thanh mặt lạnh tanh nói, chầm chậm mài dao găm lên trên đủi của mình, trên mũi dao còn có máu tươi, đó là vừa rồi khi đi vòng qua một căn nhà, có một tên phần tử vũ trang Xích Luyện giáo có ý đố đánh len hắn, bị hắn vung một nhát đao rạch toang lồng ngực ra, tim gan phèo phồi gì đó chảy hết ra ngoài.

Bất quá hiển nhiên là lươi dao găm này của Cận Tiểu Thái còn có tác dụng khác, hắn vỗ nhẹ lên bả vai của Chu Dịch Thương thân thiết nói:

- Lão già, lão có biết không? Ta vừa nhìn thấy cái dáng vẻ này của lão là ta đã đặc biệt thích lão rồi! Lão rất gầy, xương cốt cũng cứng, da cũng dai, đó đúng là nguyên liệu thượng thừa mà ta muốn tìm … ta tin rằng, lột da từ trên người của lão ra, tuyệt đối sẽ không bị mất đi một chút nào.

Chu Dịch Thương toàn thân run lên kịch liệt một cái, nhưng lập tức lại cắn chặt răng của mình, căn bản không để ý tới bất kỳ lời nói nào, động tác nào của Cận Tiểu Thái.

Lão ta phảng phất như đã hoàn toàn tê liệt, chỉ có nội tâm của lão đang hối hận bản thân đáng lẽ ra không nên lưu lại nơi này tới ngày thứ tư, mặc dù bệnh viêm khớp kia hành hạ đau đớn rất đáng sợ, nhưng lão càng không muốn đối diện với tên quan quân quân Lam Vũ rõ ràng đã bị biến thái rõ ràng này.

Dạ Phi Sơn cau mày lại rồi phất tay, nhưng chiến sĩ quân Lam Vũ đều lặng lẽ tránh ra thật xa, những chiến sĩ quân Lam Vũ phụ trách cách giới bốn xung quanh thôn đều xoay lưng lại phía Cận Tiểu Thái.

Bọn họ không muốn nhìn thấy cảnh tượng ở trước mắt, dù dù bọn họ đều là những chiến sĩ đã vào sinh ra tử, đã thấy quá nhiều cái chết và máu me, nhưng điều mà Cận Tiểu Thái muốn làm bây giờ, vẫn nằm ngoài phạm chi tâm lý chịu đựng của bọn họ.

Điều Cận Tiểu Thái muốn làm bây giờ đương nhiên là là tra tấn tù binh, bất quá đây cũng là chuyện vi phạm nghiêm trọng kỷ luật của quân Lam Vũ.

Bởi vì người thân trong gia đình của mình đều bị quân đội nước Mã Toa dùng đủ các loại phương thức tàn nhẫn giết chết, cho nên Cận Tiẻu Thái hận tất cả những vật và người có liên quan tới người nước Mã Toa, đau đớn và phẫn nộ của hắn đều tập trung ở trên lưỡi dao găm này.

Hắn sẽ dùng nó đem da của kẻ địch lột ra một cách hoàn chỉnh, cho tới tận khi người bị lột da không còn lấy một mẩu da nào, vùng vẫy ở trên mặt đất như một con sâu, hoặc là chịu tiết lộ bí mật ở trong lòng mới thôi.

Cho dù là Dạ Phi Sơn, cũng cảm thấy lột da là một chuyện bản thân tuyệt đối không thể nào chịu tiếp nhận được, Dương Túc Phong không hề có quy định nói quân Lam Vũ không thể tra tấn đánh đập tù nhân của mình, nhất là phần tử cốt cán của Xích Luyện giáo, bất kể là dùng phương pháp nào để xử lý bọn chúng, tòa án quân sự cũng sẽ không hỏi tới.

Bất quá, môn công phu lột da này của Cận Tiểu Thái vẫn khiến cho một số thượng cấp chủ quản phản cảm, dù sao môn công phu này quá đẫm máu, quá trình của nó lại tàn nhẫn, toàn bộ hải quân lục chiến đội quân Lam Vũ, mà có lẽ là toàn bộ quân Lam Vũ, cũng chỉ có loại biến thái như Cận Tiểu Thái mới có thể kiên trì làm được.

Quả nhiên, mấy phút sau, Dạ Phi Sơn ở phía đông của thôn trang nghe thấy tiếng gào thét thảm thiết vô cùng của Chu Dịch Thương, tiếng kêu này vang tận trời xanh, làm cho trong lòng mỗi một chiến sĩ quân Lam Vũ đầu khe khe run rẩy.

Bọn họ gần như có thể tưởng tượng ra được cảnh da trên người Chu Dịch Thương chính đang bị Cận Tiểu Thái từ từ lột xuống, lộ ra cơ thịt màu đỏ hồng trơ trụi ở bên trong …

Dạ Phi Sơn không dám nghĩ tiếp, vội vàng cúi đầu xuống, dùng nước suối tát thật mạnh lên mặt mình, đem tiếng kêu thảm thiết của Chu Dịch Thương để ở lại bên ngoài tai.

Nhưng, tiếng kêu đó thực sự quá đáng sợ, đáng sợ tới mức Dạ Phi Sơn không khỏi hoải nghi đêm nay liệu mình có gặp phải ác mộng hay không, những chiến sĩ quân Lam Vũ khác cũng mặt mày tái nhợt, hiển nhiên là không thể nào chịu đựng được tiếng kêu gào đau khổ đó, Lục Diệu Huy bịt kín lấy tai, bọn họ đã quá quen với máu me và tử vong, bất quá lột da thì …

Thời gian cứ chầm chậm chầm chậm trôi qua từng phút một, mỗi một chiến sĩ hải quân lục chiến đội quân LamVũ đều cảm thấy thời gian trôi qua sao mà chậm chạp, mà cái tiếng kêu kia cũng càng ngày càng trầm, càng ngày càng thống khổ, nó có thể làm cho trái tim con người ta co thắt kịch liệt, thậm chí sản sinh ra cảm giác tuyệt vọng cực độ, bởi vì nghe thấy loại âm thanh đáng sợ này, rất nhiều người cảm thấy mình sớng ở trên đời này thực sự không còn ý nghĩa gì nữa …

Tiếng kêu kéo dài liên tục một tiếng đồng hồ, sau đó dần dần tắt lịm, ước chừng nửa tiếng sau, Cận Tiểu Thái thản nhiên như không tới bên cạnh Dạ Phi Sơn, bỉnh thản chơi đùa thanh dao găm đầm đìa máu tươi ở trong tay, bất lực nguyền rủa:

- ***! Da đã bị lột sạch rồi, nhưng lão ta không chịu nói gì cả! Xích Luyện giáo đúng là lắm kẻ ương bướng!

Dạ Phi Sơn không dám tưởng tượng ra cảnh một con người bị lột sống hết sạch da ra thì sẽ có hình dạng như thế nào, càng không dám tưởng tượng ra nỗi thống khổ ở trong đó, hắn mau chóng vứt bỏ mọi ý nghĩ có liên quan tới việc lột da, trầm giọng nói:

- Vậy chúng ta … có nên chơi một đòn hồi mã thương không?

Trên khuôn mặt âm trầm lãnh khốc của Cận Tiểu Thái chầm chậm hiện lên một nụ cười giảo hoạt, lạnh nhạt nói:

- Đương nhiên!

Dạ Phi Sơn gật đầu, vì thế các chiến sĩ của đội đột kích Ngốc Ưng lại bắt đầu tập hợp, sau đó làm ra vẻ nghênh ngang rời khỏi thôn trang, bất quá bọn họ không rời khỏi cái thôn đó quá xa, mà âm thầm ẩn nấp ở bên cạnh thôn trang, ăn qua loa một chút, sau dó bắt đầu mai phục và nghi ngơi thời gian dài, chờ đợi bóng đêm buông xuống.

Đây là sách lược để đối phó với những tên phần tử cốt cán giảo hoạt của Xĩch Luyện giáo, thường xuyên có một số tên phần tử vũ trang Xích Luyện giáo ẩn nấp đi trong chiến đấu kịch liệt, mà các chiến sĩ quân Lam Vũ cũng thương không có cách nào kịp thời phát hiện ra bọn chúng, cho nên đã phát minh ra biện pháp hồi mã thương này, lặng lẽ chờ đợi phần tử vũ trang Xích Luyện giáo giảo hoạt ẩn trốn tự thò mặt ra, sau đó mới tiêu diệt một lần nữa.

Thu hoạch của những lần hồi mã thương bình thường đều rất đậm, Ngân Xuyên đạo khắp nơi đều là sơn động, muốn trốn đi thực sự là quá dễ dàng, mỗi lần chiến đấu là thể nào cũng có một phần tinh anh của Xích Luyện giáo lén lút nấp đi, đợi cho quân Lam Vũ đi rồi mới thò đầu ra, kết quả không cẩn thận lại một lần nữa lọt vào trong tay của quân Lam Vũ.

Quả nhiên, sau khi ngọn lửa dữ kia ngừng cháy, thôn trang mau chóng trở lại yên tĩnh, màn đêm buôgn xuống, thôn trang vẫn cứ yên tĩnh, khi tới tám chính giờ tối, mới bắt đầu có độgn tĩnh.

Ở trong ánh sáng yếu ớt, từ bên trong kính viễn vọng Dạ Phi Sơn nhìn thấy ở dưới một căn nhà bị đốt cháy, có một người bò ra, hắn lấm lét nhìn xung quanh, sau đó rón rén chân tay rời đi.

Nhưng hắn vừa mới đi còn chưa được tới hai mươi mét, đã nhìn thấy một viên quan quân thiếu tả của hải quân lục chiến đội đứng dựa vào một góc tường, đang thản nhiên chơi đùa thanh dao găm ở trong tay, xoay về phía hắn lăc lư lưỡi dao, ánh sáng tức thì làm cho nhân vật thần bí từ dưới đất bò ra kia bị chói mắt.

Hắn chỉ đành đứng lại, sau đó cảnh giác nhìn bốn xung quanh, cuối cùng đem con mắt tí hi bắt chết vào người viên quan quân thiếu tá quân Lam Vũ kia.

- Anh bạn, định đi đâu thế?

Cận Tiểu Thái mỉm cười nói, lơ đệnh dùng dao găm cắt móng tay, ở trong bóng đêm gần như chẳng có chút ánh sáng nào, đây thực sự là một loại động tác có độ khó cực cao, nhưng nhìn qua thì hắn tựa hồ như vô cùng thành thạo, dường như động tác này thực sự là quá đơn giản, thanh dao găm đó chẳng khác gì là mọc trên người hắn.

Nhân vật thần bí kia có chút run lên khi nhìn thấy nụ cười của Cận Tiểu Thái, hai chân cũng khe khẽ run rẩy, nụ cười của Cận Tiểu Thái nhìn qua đúng là có chút khủng bộ, nhất là lúc ở trong bóng như thế này, người kia gian nan cất tiếng :

- Tôi … tôi muốn đi lên núi đốn củi … buổi tối thôn của tôi bị hỏa hoạn …

Cận Tiểu Thái vẫn nói rất hòa hoãn:

- Đương nhiên rồi, đám lửa đó là do chúng tôi đốt đấy, anh bạn đi đốn củi hà? Có cần giúp hay không?

Người kia cuống quít lắc đầu:

- Không! Không, không cần đâu… các anh cứ làm việc của mình đi … tôi không vội, tôi không vội …

Cận Tiểu Thái nói thản nhiên:

- Ha ha, nếu như không gấp thỉ anh bạn tới đây giúp tôi nhận một người, vừa rồi tôi lột mất da của lão ta, kết quả làm cho không nhận ra lão ta là ai . .. nào, ở bên này ….

Hắn đưa tay ra tóm lấy cổ áo của nhân vật thần bí kia, lôi người đó tới bên cạnh Chu Dịch Thương, kết quả nhân vật thần bị ấy vừa mới nhìn một cái, đã ngất xỉu ngay tại chỗ, Cận Tiểu Thái nhìn đống thịt ở trên mặt đất, rồi lại nhìn nhân vật thần bị bị hôn mê kia, hồ nghi nói:

- Mẹ nó, chẳng lẽ kỹ thuật lột da của lão tử bị thụt lùi rồi? Khốn thật, bào giờ mới có thể để lão tử tới nước Mã Toa khổ luyện công phu lột da đây?

Dạ Phi Sơn cẩn thận đi tới, kéo nhân vật thần bí kia đi.

- Không sao, nào, rửa cái mặt rồi hãy nói.

Cận Tiểu Thái nói thản nhiên như không rồi quay đầu lại nhìn Chu Dịch Thương không còn da ở trên mặt đất, nhìn trái nhìn phải, tựa hồ như không nhìn ra chỗ nào không ổn, rồi chỉ đành tiếc nuối bỏ đi, nhưng y lại không nhìn thấy hai người Dạ Phi Sơn và Lục Diệu Huy đã nôn tới mật xanh mật vàng rồi, trong lòng còn đang không ngừng nguyền rủa tiên biến thái Cận Tiểu Thái.

Dạ Phi Sơn đem người thần bí kia áp giải tới bên cạnh ruộng lúa, hất một chậu nước làm hắn ta tỉnh lại, sau đó dựa vào ống trúc dẫn nước chảy vào ruộng để rửa sạch mặt mũi hắn ta, rồi còn dùng dao găm vạch vạch qua mặt hắn mấy cái, xác n