Giáo Chủ Muốn Ly Hôn

Chương 37: Giáo Chủ Xui Xẻo, Tính Mạng Ngàn Cân Treo Sợi Tóc




Diệp Lệ Hành đứng ở trên vách núi nhìn những con sóng dữ cuộn trào, bọt nước trắng xóa đập mạnh vào vách đá, trái tim hắn lạnh lẽo, hai chân tựa như đổ chì, làm thế nào cũng đều không nhấc lên được. Diệp Lệ Hành há miệng thở dốc, muốn gọi tên Tô Thanh Việt.

Nhưng mà yết hầu giống như bị ai đó bóp nghẹt, bất cứ thanh âm gì cũng đều không thể phát ra, bờ môi run rẩy lẩm bẩm nói: "Việt Việt..."

Mọi người nâng Địch Kiến Kỳ đang hôn mê đi ra ngoài, tìm kiếm vị trí Tô Thanh Việt rơi xuống ở khắp nơi.

"Nhìn kìa, dây thép cáp treo."

Không biết ai đó hô một câu, Diệp Lệ Hành như tỉnh mộng, nhìn dây cáp ở trên thiết bị đang căng chặt treo lủng lẳng ở bên vách núi.

Diệp Lệ Hành quỳ xuống, theo phương hướng dây cáp nhìn về phía dưới hô lớn: "Việt Việt, Tô Thanh Việt em có đó không?"

Nhưng không có bất cứ thanh âm nào đáp lại.

Bởi vì quá đau Tô giáo chủ cảm thấy mình không nói được lời nào.

Khoảnh khắc xảy ra vụ nổ mạnh, Tô Thanh Việt theo bản năng đẩy Địch Kiến Kỳ ra ngoài, muốn thi triển khinh công rời đi, nhưng dây cáp trên eo và lưng kiên cố vô cùng, cậu không thể nào tránh thoát, rơi vào đường cùng Tô giáo chủ chỉ có thể lựa chọn hướng tương phản là nhảy xuống vực.

Chẳng qua bởi vì sức kéo của dây cáp, Tô Thanh Việt bị hung hăng đập vào vách đá dựng đứng, phần eo và chân đều chịu đòn nghiêm trọng, giờ phút này thứ duy nhất có thể dùng lực đó là dây cáp treo trên người.

Nhưng dây cáp trước mắt đang dần dần trùn xuống.

Trên đỉnh núi truyền đến tiếng gọi khẩn thiết của Diệp Lệ Hành.

Tô Thanh Việt cảm giác được bên hông căng thẳng, dây cáp đang từ từ được kéo lên trên.

Loading...

Muốn mượn một chút lực Tô giáo chủ vận dụng chân khí, khoang bụng liền truyền đến một trận đau ê ẩm, xem ra trận nổ mạnh vừa rồi sinh ra ảnh hưởng không nhỏ với cậu, ít nhất giờ phút này Tô Thanh Việt chẳng còn tí sức lực nào.

Diệp Lệ Hành lôi kéo dây cáp trong tay, nặng trĩu, vội vàng hướng về người bên cạnh quát: "Có ai không? Mau tới hỗ trợ, Tô Thanh Việt ở dưới."

Mọi người sau khi nghe được tất cả đều chạy tới, ba chân bốn cẳng kéo dây thừng lên.

"Các anh nhẹ tay chút, có thể em ấy bị thương, tôi không nghe được tiếng trả lời." Diệp Lệ Hành ánh mắt chuyên chú, nhìn mấy người liều mạng kéo túm, vừa gấp vừa hận, quả thực hận không thể lấy thân thay thế.

Khoảnh khắc nhìn thấy Tô Thanh Việt được kéo lên, Diệp Lệ Hành tâm tình treo ở cổ họng rốt cuộc cũng rơi xuống.

Hắn ôm Tô Thanh Việt không thể nhúc nhích sát vào trong lòng, chỉ cảm thấy ra một thân mồ hôi lạnh.

"Việt Việt... Việt Việt..."

"Cái kia, anh có thể buông em ra trước không?... Con mẹ nó... Đau chết lão tử!" Tô Thanh Việt tuy rằng cảm thấy sống sót sau tai nạn thật sự đáng giá ôm một cái, nhưng mà quả thực đau cực kỳ.

"Em trước đừng nhúc nhích!" Diệp Lệ Hành có chút khẩn trương buông ra cậu, lúc này mới phát hiện đã có người đem cáng cứu thương nâng lại đây.

Chung quanh rất nhiều người đều đang nhìn hai người, ánh mắt kỳ dị, làm người ta suy nghĩ sâu xa.

"Tô Thanh Việt, em... em không sao chứ!" Lý Tùng Phong nhìn thiếu niên giờ phút này sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng, đau lòng nói không nên lời, hoàn toàn bỏ qua Diệp Lệ Hành còn đang đứng ở một bên.

Tô Thanh Việt không muốn nói chuyện, nhắm hai mắt lại.

Thuốc nổ này uy lực thật lợi hại, thân xác phàm tục đánh không lại a, đánh không lại!

Diệp Lệ Hành cẩn thận đem cậu ôm lên đặt ở trên cáng cứu thương, sắc mặt đen kịt.

"Xe cứu thương đâu? Tại sao còn chưa tới?"

Triệu Khải quả thực một cái đầu hai cái đại*.

*Một cái đầu hai cái đại: Ý chỉ những việc vô cùng phiền phức hoặc nói bản thân không cách nào giải quyết được, đau đầu nhức óc, cảm thấy đầu như muốn nổ tung.

Hiện trường một mảnh hỗn độn không nói, còn rất nhiều nhân viên công tác bị thương nhẹ.

Hai người nghiêm trọng nhất là Địch Kiến Kỳ đang hôn mê bất tỉnh và Tô Thanh Việt không thể động đậy nằm ở đây.

Đại thần hắc diện Diệp Lệ Hành còn ở một bên phát ra lãnh khí.

"Xe cứu thương rất nhanh sẽ đến."

Triệu Khải cho người báo cảnh sát, chuyện này rõ ràng là có người động tay động chân. Đoàn phim của hắn xảy ra sự cố lớn như vậy, bản thân không nói trách nhiệm trọng đại, nếu không điều tra rõ, ngay cả hắn cũng không cam lòng.

"Tô Thanh Việt, tỉnh tỉnh, em nói chút gì đi!" Lý Tùng Phong gian nan nhìn Tô Thanh Việt nhắm mắt không nhúc nhích nằm ở trên cáng, liền sợ cậu xảy ra chuyện gì.

"Cậu câm miệng cho tôi!" Đôi tay Diệp Lệ Hành nắm chặt Tô Thanh Việt khẽ run, sắc mặt dữ tợn.

Lý Tùng Phong cả kinh, lúc này mới phản ứng, nhìn đôi tay đang nắm chặt hai người, môi khẽ run: "Anh... Các người..."

Thế này còn không rõ, thì kiếp sống hoa hoa công tử mấy năm nay của hắn thật sự là uổng công, như gặp đả kích vô cùng to lớn, gương mặt Lý Tùng Phong nháy mắt trắng bệch.

Thật vất vả muốn có một tình yêu lâu bền, thế nhưng hoa đã chủ.

qingyufighting.wordpress.com

Xung quanh cực kỳ ầm ĩ, có tiếng kêu đau, có tiếng sửa sang lại đồ vật, còn có người thừa dịp hỗn loạn dùng điện thoại di động liên tiếp chụp ảnh.

Lúc xe cứu thương tới, Diệp Lệ Hành cũng không quản ánh mắt của người khác, leo lên xe cùng Tô Thanh Việt, Chu Thu Bân lái một chiếc xe bảo mẫu theo ở phía sau.

Không biết truyền thông lấy tin tức từ nơi nào như bầy ong vỡ tổ chạy đến, may mắn cảnh sát tới đúng lúc, lấy lý do điều tra sự cố phong tỏa hiện trường.

Nhưng mà, tin tức đoàn phim Tuyệt Thế xảy ra chuyện vẫn lấy tốc độ hỏa tiễn truyền ra ngoài.

#Đoàn phim Tuyệt Thế tổn hại mạng người, diễn viên chính xảy ra chuyện lớn ngoài ý muốn, đạo diễn bụng làm dạ chịu

Weibo bởi vì việc này đã tê liệt, đề tài trong thời gian ngắn ngủn được xoát vô số lần.

Tất cả những chuyện này Tô Thanh Việt đều không biết, sau khi lên xe cậu liền hôn mê. Tô giáo chủ nhanh chóng được đưa vào phòng cấp cứu bệnh viện lớn nhất K thị.

Thời điểm đưa đến bệnh viện kiểm tra, Diệp Lệ Hành mới biết thương thế của Tô Thanh Việt rất nặng.

Gãy 3 cái xương sườn, cẳng chân gãy xương, khoang bụng cũng có nhiều vết thương nghiêm trọng. May mắn Tô giáo chủ chưa từng từ bỏ tu luyện, nếu đổi lại là người thường, chỉ sợ mạng nhỏ này đã sớm cho chó ăn rồi.

Địch Kiến Kỳ may mắn hơn, tuy nhìn thật khủng bố, nhưng đều là vết thương ngoài da, chỉ có chút chấn động não nhỏ, phải nằm viện để tiến hành quan sát thêm.

Diệp Lệ Hành gấp không được, luôn chờ ở ngoài phòng cấp cứu, nhưng mà Chu Thu Bân vẫn còn bảo trì một tia lý trí.

Diệp ảnh đế là nhân vật công chúng, fans trải rộng cả nước, đột nhiên xuất hiện ở bệnh viện, nói không chừng ngoại giới sẽ suy đoán Diệp Lệ Hành và Tô Thanh Việt có quan hệ như thế nào, nếu người có tâm bất chính lợi dụng, đến lúc đó lại hắc nước bẩn lên bọn họ thì quả thật không xong.

Diệp Lệ Hành vô pháp, chỉ có thể ngốc tại bên trong xe bảo mẫu lo lắng suông, hận ngay bây giờ không thể đem quan hệ của hắn và Tô Thanh Việt thông báo cho cả thiên hạ.

Nhưng hắn cũng hiểu rằng, hiện tại còn chưa phải lúc.

Mọi chuyện vốn dĩ đã rối loạn lắm rồi, không thể đổ thêm dầu vào lửa.

Nhưng mà, chuyện gì cũng phải cần giải quyết, theo trợ lý gọi điện thoại tới, điện thoại phòng làm việc Lệ Hành đã sắp nổ tung rồi, các bên truyền thông đều bắt đầu nắm lấy chuyện này không chịu buông.

"Không tiếp tất cả điện thoại của truyền thông, hỏi cái gì đều nói không biết, bảo trì im lặng là được." Diệp Lệ Hành đang phiền lòng, nơi nào lo lắng nhiều như vậy.

Mở ra weibo, chuyện này đã biến hóa càng thêm nghiêm trọng, toàn bộ đề tài đều bắt đầu nhằm vào đoàn phim.

Đoàn phim không chịu trách nhiệm, đạo cụ kiểm tra không kỹ lưỡng, còn có đạo diễn tổn hại mạng người, vì theo đuổi hiệu quả truyền hình lại đi đến địa điểm nguy hiểm như thế tiến hành quay chụp.

Cẩn thận tới xem, chủ yếu nhằm vào Triệu Khải.

Chỉ trong vòng một ngày, thanh danh Triệu Khải liền hỗn độn.

Ánh mắt Diệp Lệ Hành hơi liễm, Tô Thanh Việt nhà hắn chẳng qua là tai bay vạ gió, nhưng tại sao hết lần này đến lần khác lại cố tình lựa chọn thời điểm này?

Chuyện này phải tra đến cùng.