Giao Dịch Đánh Cắp Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 154: C154: Không Yêu Thì Sao Có Hận




Lãnh Thiên Dục thay đổi hẳn cách nhìn về cô gái trước mặt. Hắn không ngờ một cô gái có vẻ bề ngoài yếu đuối lại có một trái tim kiên cường như vậy, hẳn đây là nguyên nhân để cô có thể chống đỡ được cô nhi viện trong nhiều năm qua.

- Nói như vậy thì cô cũng biết hung thủ giết cha mình rồi sao? – Lãnh Thiên Dục trực tiếp hỏi.

Bùi Vận Nhi gật đầu: "Tôi biết, hung thủ giết cha tôi chính là cha nuôi của Tiểu Tuyền, bởi vì...". Cô đột nhiên nhắm hai mắt lại, cảnh tượng đầy máu kia đột nhiên hiện lên trong kí ức của cô.

- Vì hôm cha bị giết, tôi đang trốn ở một góc xa, tận mắt chứng kiến toàn bộ sự việc.

Sau khi nói những lời này ra, cả người cô hơi run lên.

Lãnh Thiên Dục không hề biết chuyện này, ánh mắt sắc bén của hắn thoáng sững sờ. Lát sau, hắn mở miệng nói: "Nhưng nhiều năm qua cô vẫn không nói với Thượng Quan Tuyền?"

Bùi Vận Nhi cười: "Tôi không muốn Tiểu Tuyền tự trách bản thân. Tôi biết nếu Tiểu Tuyền biết chuyện này sẽ nghĩ mọi chuyện là do cô ấy gây ra. Còn nữa, nếu cô ấy biết Niếp Ngân là hung thủ thì sẽ rất khó xử, thậm chí còn đau khổ nữa. Vì Tiểu Tuyền... vẫn luôn cho rằng cô ấy yêu Niếp Ngân!"

Bàn tay Lãnh Thiên Dục đột nhiên nắm chặt lại. Không biết tại sao nhưng sau khi nghe Bùi Vận Nhi nói thẳng ra những suy nghĩ trong lòng Thượng Quan Tuyền, lòng hắn rất rối bời, chẳng biết là đau khổ, cay đắng hay chua xót nữa.


Quả nhiên là cô ấy yêu người đàn ông đó!

Cảm giác ghen tuông dâng lên khắp lồng ngực hắn.

Bùi Vận Nhi không khó phát hiện ra sự ghen tuông trong ánh mắt Lãnh Thiên Dục, cô nhẹ nhàng cười rồi nói tiếp: "Thật ra Tiểu Tuyền rất đơn thuần, cô ấy căn bản là không rõ ràng tình cảm của bản thân".

Lãnh Thiên Dục nghe vậy liền nhíu mày nhìn Bùi Vận Nhi, không hiểu rõ ý của cô.

Bùi Vận Nhi dịu dàng nhìn Thượng Quan Tuyền, ánh mắt đầy yêu thương: "Tuy Tiểu Tuyền luôn che giấu thân phận trước mặt tôi nhưng mỗi lần nhắc tới người nhận nuôi mình năm đó, cô ấy sẽ kể về Niếp Ngân. Không khó để nhìn ra sự khát khao của cô ấy với người đàn ông này. Nhưng... trong mắt cô ấy đó chỉ là một loại kính yêu và tôn trọng chứ không phải tình yêu. Chỉ là cô ấy không biết điều đó thôi".

Nói xong, cô lại nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục rồi tiếp lời: "Mãi đến khi cô ấy gặp anh...".

- Gặp tôi? – Lãnh Thiên Dục hơi khó hiểu hỏi lại.

- Đúng, gặp anh! – Bùi Vận Nhi nhẹ nhàng cười – Anh biết không, với sự hiểu biết của tôi về Tiểu Tuyền thì cô ấy là một người cực kì bình tĩnh và kiên nhẫn. Dù lúc nhắc tới Niếp Ngân thì thái độ của cô ấy vẫn hết sức bình thường. Nhưng từ sau khi gặp anh, nhiều khi cô ấy lại vô tình oán trách anh trước mặt tôi, nói anh đáng giận đến mức nào, cũng thường hay trầm tư suy nghĩ nữa. Vẻ mặt ấy tôi chưa từng thấy. Chính anh là người khiến cô ấy có thể cười to, khóc lớn, thậm chí... mất đi sự bình tĩnh và kiên nhẫn vốn có.

Lãnh Thiên Dục không khỏi cười khổ một cái: "Vậy có thể thấy cô ấy rất hận tôi".

Sao lại có thể không hận được chứ? Chẳng phải chính hắn là người khiến nhiệm vụ của cô cứ thất bại liên tiếp sao? Thậm chí hắn còn hung hãn cướp đi đêm đầu tiên của cô!

Cô hận hắn là lẽ dĩ nhiên, không phải sao?

Đến bây giờ hắn vẫn nhớ rõ cái đêm hôm đó, thậm chí còn nhớ những giọt nước mắt bất lực của cô. Đêm đó hắn điên rồi, tại sao năng lực tự chủ vốn rất tốt mà lại có thể hành hạ cô như thế, một lần rồi lại một lần, mãi đến khi cô không chịu nổi, ngất đi hắn mới buông tha cho cô. Dường như hắn muốn đem toàn bộ tinh lực phát tiết lên người cô vậy!


Nhưng... hắn chưa từng hối hận khi làm vậy. Dù thời gian có quay ngược lại thì hắn vẫn sẽ lựa chọn như vậy!

Bùi Vận Nhi than nhẹ một tiếng. Cô không trực tiếp phủ nhận lời hắn nói, chỉ hỏi ngược lại: "Lãnh tiên sinh, nếu Tiểu Tuyền chỉ hận anh thì anh sẽ buông tha cho cô ấy sao?"

- Buông tha cho cô ấy?

Lãnh Thiên Dục lặp lại những lời của Bùi Vận Nhi, đôi mắt thâm thúy đầy phức tạp nhìn Thượng Quan Tuyền đang nằm trên giường. Nhưng chỉ trong chớp mắt, ánh mắt đó hoàn toàn thay đổi...

Đôi mắt sâu thẳm, tràn đầy sự nguy hiểm và khí phách!

- Đúng, anh sẽ buông tha cho cô ấy sao? – Bùi Vận Nhi dò hỏi một lần nữa.

Lãnh Thiên Dục nhếch đôi môi mỏng, nụ cười đầy lạnh lẽo khiến người ta không rét mà run...

Hắn đưa mắt sang Bùi Vận Nhi, nhìn cô rồi gằn từng tiếng một: "Cô sai rồi, tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho cô ấy. Cả đời này cô ấy chỉ có thể là người phụ nữ của Lãnh Thiên Dục tôi, đừng mơ tưởng sẽ chạy thoát!"

Bùi Vận Nhi thấy ánh mắt dần lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục, không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng. Cô biết rõ đây là một người đàn ông nguy hiểm, hắn giống như một con báo dũng mãnh nhưng lại vẫn có sự dịu dàng, tuyệt đối tuân theo quy tắc của bản thân và không bao giờ làm trái suy nghĩ của mình.


Nghe hắn nói vậy, Bùi Vận Nhi biết rõ quyết tâm của người đàn ông này lớn đến mức nào. Cô biết dù có thế nào thì người đàn ông này cũng sẽ che chở bảo vệ cho Tiểu Tuyền, hắn sẽ không để cô ấy bị thương. Tuy thân phận của hai người cực kì đặc biệt, tình yêu của hai người chắc chắn không được thuận lợi như của những người bình thường khác nhưng cô tin người đàn ông trước mặt mình có năng lực giải quyết mọi vấn đề.

Vậy thì cô cũng yên tâm rồi!

Nghĩ tới đây, Bùi Vận Nhi cười rồi đứng dậy, nhẹ nhàng nói một câu: "Lãnh tiên sinh, không biết anh đã nghe câu này chưa, trên đời này chẳng bao giờ tự nhiên lại sinh ra thù hận, không yêu thì sao lại hận?"

Nói xong, cô mỉm cười, nhìn Thượng Quan Tuyền và Lãnh Thiên Dục rồi rời khỏi phòng bệnh.

- Không yêu thì làm sao lại hận? – Lãnh Thiên Dục thì thầm những lời này, bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve gò má Thượng Quan Tuyền. Đôi mắt vốn lạnh lùng khi nhìn cô lại được thay thế bằng sự dịu dàng mà ngay cả hắn cũng khó phát hiện ra.

- Tuyền, em... yêu tôi sao? – Hắn cúi người xuống. Không biết tại sao hắn lại hỏi một câu như vậy, như đang hỏi cô mà cũng như đang hỏi chính bản thân hắn. Giọng nói nhẹ nhàng tình cảm, sự lạnh lùng hoàn toàn tan biến, chỉ còn còn sự chân thành.

Lãnh Thiên Dục nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, cúi người xuống, hôn lên trán cô.