Giao Dịch Đánh Cắp Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 158: C158: Nhìn Rõ Xem Tôi Là Ai




Một câu nói của Thượng Quan Tuyền như sét đánh giữa trời quang khiến Lãnh Thiên Dục và Lãnh Thiên Hi ngẩn người ra. Phòng bệnh cực kì yên ắng, tĩnh lặng đến mức dường như đến cả cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy tiếng.

Đôi mắt Lãnh Thiên Dục mông lung, còn ánh mắt của Lãnh Thiên Hi cũng mờ mịt cả.

Lát sau...

Lãnh Thiên Dục đi đến trước mặt Thượng Quan Tuyền, ổn định lại tâm trạng rồi cúi người xuống...

Thượng Quan Tuyền vô thức muốn trốn tránh, đôi mắt to trong veo tràn ngập sự sợ hãi. Nhưng ngay sau đó, cả người cô bị Lãnh Thiên Dục kéo lại về phía hắn.

- Tuyền!

Lãnh Thiên Dục trầm thấp mở miệng nói. Có trời mới biết lúc này trong lòng hắn sợ hãi và căng thẳng đến mức nào. Cảm giác vừa phải nhẫn nại vừa sợ mất đi này hắn chưa từng trải qua bao giờ.

- Nhìn rõ xem, tôi là ai?

Thượng Quan Tuyền nhìn Lãnh Thiên Dục, càng nhìn càng thấy mông lung.

- Thật xin lỗi, tôi thật sự không biết anh.

Chết tiệt!


Rầm!

Một tiếng động mạnh mẽ vang lên, bàn tay to của Lãnh Thiên Dục đấm mạnh lên chiếc bàn bên cạnh đầu giường khiến nó rung lên.

- A! – Ngay sau đó, tiếng hét sợ hãi của Thượng Quan Tuyền cũng vang lên.

- Anh cả!

Lãnh Thiên Hi thấy anh cả đang tức giận, lập tức muốn tiến lên ngăn cản nhưng ngay sau đó đã bị Lãnh Thiên Dục đẩy ra.

- Em... nhìn kỹ xem tôi là ai! Em không biết tôi, khốn nạn, em dám không biết tôi?

Hai tay Lãnh Thiên Dục siết chặt hai vai Thượng Quan Tuyền, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm nhìn cô, giống như con chim ưng đang bay lượn trên bầu trời, đầy mạnh mẽ và ngông cuồng...

Nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo và mãnh liệt của Lãnh Thiên Dục, Thượng Quan Tuyền càng thêm sợ hãi. Đôi mắt đẹp của cô mở to, cả người run lên.

- Anh cả, anh buông cô ấy ra đã, anh dọa cô ấy sợ rồi.

Lãnh Thiên Hi thấy tình hình của Thượng Quan Tuyền khác lạ, lập tức tiến lên giữ chặt Lãnh Thiên Dục, kiên định nói.

Lãnh Thiên Dục đột nhiên buông cô ra. Khi thấy đầu vai cô bị lực từ tay hắn siết lại đến đỏ cả lên, một tia ảo não thoáng qua trong đôi mắt hắn. Nhưng vừa thấy bộ dạng sợ hãi của cô, sắc mặt hắn càng thêm xanh mét.

Lãnh Thiên Hi thấy tình hình như vậy, nhíu mày lại. Anh cũng điều chỉnh lại tâm trạng, ngồi xuống bên cạnh Thượng Quan Tuyền, dùng giọng điệu nhẹ nhàng để trấn an cô.

- Em không cần phải sợ hãi, anh là bác sĩ của em, tên là Thiên Hi. Em có thể nói cho anh biết tên của em không?

Thượng Quan Tuyền nghe những lời nói nhẹ nhàng của Lãnh Thiên Hi thì dần không còn thấy sợ hãi nữa. Cô mấp máy đôi môi anh đào, dường như muốn nói gì đó nhưng lại ngẩn ra...

- Tại sao... Tên tôi... Tên tôi... – Cô thì thào lên tiếng, ánh mắt ngày càng mê man, hàng lông mày nhíu chặt lại.

- Tôi là ai? Tại sao? Tại sao tôi không nhớ mình là ai?

Giọng nói của cô đầy mờ mịt và nức nở, ánh mắt như đang cầu cứu nhìn Lãnh Thiên Hi, cô như một đứa trẻ bị lạc đường đang khóc nức nở.

- Thiên Hi, sao có thể như vậy? – Lãnh Thiên Dục đau lòng nhìn Thượng Quan Tuyền, hỏi Lãnh Thiên Hi.


Lãnh Thiên Hi giơ tay lên ý bảo anh trai không nên gấp gáp. Anh quay sang Thượng Quan Tuyền, nhẹ giọng an ủi: "Được rồi, giờ anh nói cho em biết nhé, em tên là Thượng Quan Tuyền, nhớ chưa?"

- Thượng Quan Tuyền?

Thượng Quan Tuyền mờ mịt lặp lại cái tên Lãnh Thiên Hi vừa nói. Sau đó nhìn vào đôi mắt đang cổ vũ của Lãnh Thiên Hi, cô gật đầu một cái.

- Được rồi, Tiểu Tuyền, em thử nhớ kỹ lại xem có nghĩ ra chuyện trước kia không? Nhớ xem tại sao em lại rơi xuống biển! – Lãnh Thiên Hi nhẹ nhàng hướng dẫn cô, trên trán cũng toát đầy mồ hôi.

Lãnh Thiên Dục ở bên cạnh cũng căng thẳng nhìn cô.

Thượng Quan Tuyền nhẹ nhàng cắn môi, nhìn vào đôi mắt đang rất chuyên tâm của cô có thể thấy cô đang cố nhớ lại, nhưng...

- Đầu tôi đau quá!

Cô đột nhiên lấy hai tay ôm chặt đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp cũng tràn đầy sự đau đớn và bất lực: "Tại sao tôi lại không nhớ ra, tại sao?"

- Được rồi, Tiểu Tuyền, tạm thời đừng suy nghĩ gì nữa! – Lãnh Thiên Hi vội vàng an ủi.

Nhìn ánh mắt mờ mịt không biết phải làm sao của Thượng Quan Tuyền, Lãnh Thiên Hi thở dài một hơi, ánh mắt đầy phức tạp nhìn Lãnh Thiên Dục.

- Sao cô ấy lại như vậy? Chẳng phải phẫu thuật rất thành công sao? – Lãnh Thiên Dục cố đè thấp giọng nói của mình xuống nhưng không kìm chế được cảm giác bất an trong lòng.

- Anh cả, nhìn tình hình của Tiểu Tuyền thì cô ấy bị chứng mất trí nhớ tạm thời. Nhưng rốt cuộc là do vết thương hay tâm lý gây ra thì cần phải kiểm tra toàn diện mới biết được! – Lãnh Thiên Hi nhẹ giọng nói.

Lãnh Thiên Dục bất đắc dĩ gật đầu. Hắn cố gắng khống chế bản thân không được dọa đến cô, có trời biết lúc này hắn muốn ôm cô vào lòng đến mức nào!


Đúng lúc này, một bóng dáng nhỏ nhắn như bươm bướm xông vào phòng bệnh. Là Bùi Vận Nhi!

- Tiểu Tuyền, cậu tỉnh rồi? – Vừa nghe tin Thượng Quan Tuyền đã tỉnh, cô rất vui mừng, chạy một mạch đến đây.

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục và Lãnh Thiên Hi đồng thời sáng lên, hai người đem tất cả hy vọng gửi vào Bùi Vận Nhi.

- Vận Nhi, lại đây! – Lãnh Thiên Hi tiến lên cầm chặt tay Bùi Vận Nhi, kéo cô tới bên giường Thượng Quan Tuyền.

- Sao vậy? – Bùi Vận Nhi cảm thấy không khí là lạ bên trong phòng bệnh.

Lãnh Thiên Hi không giải thích gì nhiều, anh nhìn về phía Thượng Quan Tuyền, nhẹ giọng hỏi: "Tiểu Tuyền, em xem, cô ấy là ai?"

Thượng Quan Tuyền nhìn Bùi Vận Nhi.

- Này, anh làm sao vậy? – Bùi Vận Nhi cảm thấy cực kì buồn cười – Em với Tiểu Tuyền từ nhỏ đã là bạn của nhau, sao cô ấy lại không nhận ra em chứ.

Nói xong, cô ngồi xuống, nhẹ nhàng kéo tay Thượng Quan Tuyền, trên mặt nở nụ cười tươi.

- Tiểu Tuyền, cậu biết không, cậu hôn mê mấy ngày rồi, nếu cậu không tỉnh lại thì tớ cũng không biết phải làm thế nào nữa. May mắn là cậu tỉnh lại rồi, cám ơn trời đất.