Giao Dịch Đánh Cắp Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 162: C162: Không Muốn Về Nhà




Những giọt sương còn đọng lại trên lá cỏ, cơn gió nhẹ khẽ thổi qua làm mùi hoa nhẹ nhàng quanh quẩn trong không khí, dường như làm tan đi cái nặng nề trong bệnh viện, chỉ còn lại cảm giác căng tràn sức sống.

Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu xuống, cực kì thích hợp cho những người bệnh muốn đi sưởi nắng.

Thượng Quan Tuyền ngồi trên xe lăn, tia nắng nhẹ nhàng chiếu lên gương mặt trắng nõn của cô, dù bị bệnh thì cô vẫn rất xinh đẹp khiến người khác phải chú ý. Làn gió thổi qua nhẹ nhàng làm tung bay mấy lọn tóc đen nhánh, đem mùi hương trên người cô tản ra, len lỏi vào hơi thở của Lãnh Thiên Dục đang giúp cô đẩy xe lăn đi dạo bộ.

Lãnh Thiên Dục chậm rãi giúp Thượng Quan Tuyền, thân hình cao lớn bao phủ lấy cô gái nhỏ nhắn ngồi trên xe lăn trên bãi cỏ. Phía sau họ có mấy người vệ sĩ với khuôn mặt nghiêm nghị đi theo bảo vệ.

Đi tới dưới một gốc cây to, Lãnh Thiên Dục dừng lại, tới trước mặt Thượng Quan Tuyền.

- Tuyền, lạnh không? – Giọng nói trầm thấp tràn ngập tình cảm thân thiết.

Đôi mắt to đen láy của Thượng Quan Tuyền nhìn Lãnh Thiên Dục, tuy cô không bài xích hắn nhưng vẫn có cảm giác xa lạ.

Cô khẽ lắc đầu, sau đó đưa ánh mắt nhìn ra chỗ khác...

Lãnh Thiên Dục không khó để phát hiện cảm giác xa lạ và cảnh giác của cô với hắn. Sắc mặt hắn trở nên khó coi, sau đó lại cố điều chỉnh tâm trạng mình lại, ngón tay dài khẽ nắm lấy bàn tay cô.


Thượng Quan Tuyền hơi run lên...

- Tuyền, em đang nhìn gì vậy? – Hắn nhẹ giọng hỏi.

Thượng Quan Tuyền hơi sợ hãi đáp: "Vận Nhi, sao Vận Nhi không tới? Còn bác sĩ Thiên Hi nữa..."

- Tuyền!

Đáy mắt Lãnh Thiên Dục đột nhiên tối sầm xuống, hắn thấp giọng ngắt lời Thượng Quan Tuyền, cất tiếng nhắc nhở mà cũng như đang tuyên cáo: "Em phải nhớ kỹ, sau này người ở cùng với em là anh, không phải Vận Nhi cũng không phải Thiên Hi, hai người họ có cuộc sống riêng của mình, hiểu chưa?"

Có lẽ những lời này của Lãnh Thiên Dục nói hơi nghiêm khắc nên Thượng Quan Tuyền sau khi nghe xong, ánh mắt lại càng thêm sợ hãi, hàm răng cắn lên cánh môi biểu hiện sự sợ hãi và bất lực trong lòng cô.

Lát sau, cô mới run run đáp lời: "Hiểu rồi..."

- Ngoan! – Lãnh Thiên Dục thu hết vẻ hoảng sợ của cô vào trong mắt, trong lòng tuy đang phẫn nộ nhưng hắn cố gắng cưỡng chế bản thân.

Hắn không rõ vì sao bản thân lại cứ phải cố chấp như vậy, cố chấp muốn giữ cô ở bên cạnh, thậm chí không từ thủ đoạn nào... Giờ hắn đang nghi ngờ chính bản thân mình, liệu có phải lúc trước hắn có ý muốn khiến cô mang thai con của hắn hay không?

Không hiểu rõ suy nghĩ của bản thân, hắn thầm thở dài một hơi. Lúc này đưa cô về nhà là tốt nhất!

- Tuyền, anh đỡ em dậy đi dạo bộ nhé! – Hắn cúi người xuống, nhẹ giọng nói bên tai cô.

- Không cần! – Thượng Quan Tuyền không nghĩ ngợi gì, lập tức từ chối.

- Nghe lời đi! Đi dạo bộ giúp em bình phục nhanh hơn, chúng ta có thể xuất viện sớm! – Lãnh Thiên Dục cảm thấy mình giống như bậc làm cha làm mẹ đang dỗ dành con nhỏ vậy.

- Không cần! – Thượng Quan Tuyền nhíu mày, bàn tay nắm chặt lấy tay vịn của xe lăn, kiên quyết đáp.


Ánh mắt Lãnh Thiên Dục trở nên lạnh lùng, hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt Thượng Quan Tuyền. Lát sau, hắn buộc cô phải ngẩng đầu lên nhìn hắn, giọng điệu đáng sợ vang lên: "Tại sao?"

Lời nói lạnh lùng vừa cất lên đã khiến Thượng Quan Tuyền hơi run lên. Cô không trả lời, chỉ xoay đầu đi nhìn ra chỗ khác.

- Em không muốn theo anh về nhà?

Lãnh Thiên Dục không có ý dừng lại, càng không định buông tha cho cô, buộc cô phải nhìn hắn, dứt khoát hỏi.

Nhưng Thượng Quan Tuyền chỉ ngẩng mặt lên nhìn hắn như đúng ý hắn, đôi mắt trong veo không có ý định thỏa hiệp. Cô không phủ định cũng chẳng khẳng định, không nói một câu nào.

Lãnh Thiên Dục nhíu chặt mày lại. Cô gái chết tiệt, tại sao lúc này hắn lại không đoán được suy nghĩ của cô chứ?

Trong lòng hắn dần dâng lên cảm giác mờ mịt không biết phải làm sao, lớn như vậy rồi nhưng hắn chưa từng có cảm giác này.

Đúng lúc này, Thượng Quan Tuyền đưa mắt nhìn ra xa, ánh mắt đột nhiên thay đổi hẳn. Khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra nụ cười khoe lúm đồng tiền...

- Bác sĩ Thiên Hi! – Cô nhẹ nhàng gọi, thậm chí còn sợ anh không thấy mình liền giơ tay lên vẫy vẫy.

- Thượng Quan Tuyền!

Lãnh Thiên Dục đột nhiên đứng thẳng lên, toàn thân toát ra vẻ lạnh như băng. Hắn không nhịn được nữa, gầm một tiếng như vang vọng khắp cả bệnh viện!


- Anh cả...

Lãnh Thiên Hi không biết đã có chuyện gì xảy ra, vội vàng đi lên phía trước. Khi anh thấy ánh mắt Thượng Quan Tuyền đầy hoảng sợ liền tiến lên nhẹ giọng an ủi: "Tiểu Tuyền, đừng sợ, nói cho anh biết đã có chuyện gì".

Giọng điệu anh hết sức nhẹ nhàng, an ủi cô khiến sự hoảng sợ trong mắt Thượng Quan Tuyền dần tản đi, thay thế bằng sự tủi thân và khó hiểu.

- Bác sĩ Thiên Hi, em không muốn xuất viện! – Cô từ từ đứng dậy, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy ống tay áo màu trắng của Lãnh Thiên Hi, giọng điệu đầy đáng thương tội nghiệp.

Thấy vậy, sắc mặt Lãnh Thiên Dục càng thêm xanh mét, giờ ngay cả tâm giết người hắn cũng có.

Lãnh Thiên Hi phát hiện hai người có gì khác lạ, bất đắc dĩ lắc đầu, đưa tay lên vỗ nhẹ vai Thượng Quan Tuyền, kiên nhẫn hỏi han: "Vậy em cho anh biết tại sao em không muốn xuất viện?"

Thượng Quan Tuyền cẩn thận nhìn về phía gương mặt xanh mét của Lãnh Thiên Dục, sau đó lấy hết dũng khí đáp lời: "Em sợ không được gặp anh và Vận Nhi, cũng không muốn cùng anh ta về nhà, chỗ đó em không quen..."

Thanh âm của cô càng ngày càng nhỏ, ánh mắt cũng dần ảm đạm và mờ mịt, nắm chặt lấy tay Lãnh Thiên Hi không hề thả lỏng. Cô như một đứa trẻ bị lạc đường khiến người ta phải đau lòng.