Giao Dịch Đánh Cắp Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 177: C177: Cả Thể Xác Và Tinh Thần Đều Phải Đạt Được




Thật lâu sau, Thượng Quan Tuyền dường như cũng phát hiện được sự trầm mặc của Lãnh Thiên Dục, cô giấu đi sự buồn phiền trong lòng, nhẹ nhàng cười nói: "Anh không cần phải thương hại em...".

"Có sao?". Lãnh Thiên Dục nhíu đôi mày rậm lại, nhìn cô đang nở nụ cười kiên cường, tâm trạng cũng trở nên tốt hơn.

"Chứ còn gì nữa! Lông mi của anh này, ánh mắt của anh này, còn có cả...".

Đôi mắt trong veo của Thượng Quan Tuyền lộ ra tia chế nhạo, cô vươn tay chạm vào khuôn mặt anh tuấn như điêu khắc của Lãnh Thiên Dục, nói tiếp: "Trên mặt anh đã viết rất rõ ràng mấy chữ Anh rất thương hại em rồi".

"Cô bé, em dám đùa giỡn anh à?". Lãnh Thiên Dục khẽ cười, ngay sau đó bế cả người cô lên...

"A...". Thượng Quan Tuyền thét lên một tiếng sợ hãi, cơ thể cô bị Lãnh Thiên Dục đặt lên giường, sau đó hắn cũng đè lên người cô.

Bốn mắt cứ nhìn nhau như vậy, dường như có một cảm giác chân tình kì diệu len lỏi giữa hai người...

"Dục...".

Thượng Quan Tuyền nhìn vào đôi mắt thâm sâu nhưng lại có lúc hơi lơ đãng của Lãnh Thiên Dục, cô hơi sợ hãi rụt rè đưa tay lên vuốt mặt hắn, ngón tay mềm nhẹ lướt theo từng đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh tuấn.

"Sao anh lại đẹp trai thế chứ...".

Cô cúi đầu thủ thỉ. Người đàn ông như hắn hẳn là không thiếu phụ nữ bên cạnh, Thượng Quan Tuyền lại lập tức nghĩ đến cái cô Phỉ Tô mà dì Trần nhắc tới...

Không biết vì sao khi nghĩ đến cái tên này, trong lòng cô có cảm giác như một thứ gì đó bị vỡ ra. Cô thật sự rất muốn hỏi hai người họ rốt cuộc có quan hệ gì.

Sự tiếp xúc nhẹ nhàng tình cảm của Thượng Quan Tuyền gợi lên cảm giác rung động sâu trong lòng Lãnh Thiên Dục. Hắn không kìm lòng được, cúi đầu xuống hôn lên đôi môi cô, lưu luyến triền miên...

"Dục... Đừng...".

Cả người Thượng Quan Tuyền run lên, tiếng tim đập thình thịch như vang lên ngay bên tai cô, từng nhịp từng nhịp khiến cô có cảm giác sợ hãi.

Thân thể mềm mại kiều diễm ở dưới thân khiến Lãnh Thiên Dục dần dâng lên dục vọng. Nụ hôn của hắn rời xuống dưới, hôn lên khắp người cô...

Khuôn mặt tuấn tú vùi vào cổ cô, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô, bàn tay không chịu yên cũng bắt đầu vuốt ve thân thể cô, khơi lên hứng thú của cô, bàn tay nóng bỏng phủ lên cặp mông tròn trịa...

Hơi thở đàn ông mạnh mẽ bao vây lấy Thượng Quan Tuyền, dường như hắn không có ý định dừng lại, cúc áo sơ mi trước ngực cô cũng được cởi bỏ từng nút từng nút một...


"Dục...".

Bàn tay Thượng Quan Tuyền lập tức chặn tay hắn, đôi mắt cô hơi mông lung, nhàn nhạt cầu xin: "Đừng như vậy, em...".

"Sao lại quên anh?"

Hương thơm quen thuộc cùng cảm giác mềm mại ở dưới thân như khuấy đảo tư tưởng của Lãnh Thiên Dục. Hắn khó có thể kìm chế nổi, thấp giọng hỏi, đôi mắt chim ưng nhìn thẳng vào mắt Thượng Quan Tuyền dần trở nên thâm trầm, bóng tối như lan tràn trong đôi mắt hắn...

Thanh âm trầm thấp nặng nề của hắn như một tảng đá vang lên, giọng nói nhuốm đầy khát vọng với cơ thể cô, nhưng... cũng chứa sự chân tình...

Không biết vì sao khi Thượng Quan Tuyền nghe thấy giọng hắn như vậy, trái tim cô như co rúm lại, sau đó cảm giác đau đớn lan tràn ra...

"Xin lỗi anh, Dục, em... Em thật sự muốn nhớ lại anh, nhưng...".

Đôi môi cô hơi run lên, hàng lông mi dài như cánh ve cũng run rẩy, khuôn mặt đầy áy náy như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì.

Vì cô đang thở dồn dập nên cảnh xuân trước ngực cũng thấp thoáng ẩn hiện sau lớp áo. Lúc này, dáng vẻ của cô càng thêm hấp dẫn Lãnh Thiên Dục.

"Anh nói rồi, anh sẽ khiến em nhớ lại cảm giác này". Đôi mắt Lãnh Thiên Dục dần thay đổi, ánh mắt thâm thúy tối tăm lóe sáng muốn chiếm hữu...

Mùi hương trên người cô như đang trêu chọc hắn, khuôn mặt và dáng người hoàn mỹ của cô đang ở ngay trước mắt hắn...

Yết hầu của Lãnh Thiên Dục động đậy vài cái, Thượng Quan Tuyền thấy ánh mắt hắn càng ngày càng sâu thẳm, trong lòng dâng lên cảm giác hốt hoảng bối rối: "Dục... Đừng ép em...".

Ngay sau đó, Lãnh Thiên Dục cúi xuống hôn mạnh mẽ lên đôi môi đỏ hồng của cô, đầu lưỡi bá đạo liếm vòng quanh cánh môi như đóa hoa, đem thân thể mềm mại của cô áp sát vào thân hình cao lớn rắn rỏi của hắn.

Đây là cảm giác gì?

Thật kì lạ... Nhưng cũng rất quen thuộc...

Thượng Quan Tuyền cảm thấy đầu như đang trống rỗng, cô cố gắng nhớ lại điều gì đó nhưng chỉ tốn công vô ích.

Đầu lưỡi của Lãnh Thiên Dục cuốn lấy chiếc lưỡi thơm tho của cô. Sự bị động của cô dâng lên trong lòng hắn cảm giác trống rỗng. Thượng Quan Tuyền không tự chủ được cũng muốn trêu đùa cùng hắn...

Cảm nhận được sự đáp lại của cô, hắn càng hôn cô mãnh liệt hơn. Hắn đang khát vọng, say mê hôn cô, cắn nuốt hết sự ngọt ngào trong cái miệng nhỏ nhắn của cô, cướp đi hơi thở của cô.


Một loại cảm giác tuyệt vời dần lan ra, hai đôi môi đang triền miên dây dưa cùng nhau cũng sinh ra cảm giác kì diệu.

Bàn tay đang chống trước ngực hắn của Thượng Quan Tuyền dần ôm lấy cổ hắn. Cô như một chiếc bè gỗ trôi nổi, muốn bám chặt vào người hắn...

"Tuyền, em đang trêu chọc anh đấy...".

Lãnh Thiên Dục khó nhịn được rên lên một tiếng, bàn tay to lướt trên da thịt cô...

Cảm giác nóng bỏng truyền đến mang theo từng cảm giác tê dại, dường như có một luồng điện chạy vào cơ thể hắn.

"Em không phải.... Thượng Quan Tuyền cắn cắn cánh môi, người đàn ông trước mắt này khiến cô có cảm giác muốn chạy trốn.

"Đủ rồi, anh đừng như vậy... Chúng ta không thể...". Cô cầu xin, không biết tại sao sâu trong lòng cô dâng lên cảm giác sợ hãi.

Lãnh Thiên Dục không cho cô cơ hội lùi bước, hắn muốn đoạt lấy cô, muốn hoàn toàn chiếm giữ được cô... không chỉ là thân thể cô, mà còn cả trái tim cô nữa!

Đúng, giờ khắc này, đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu Lãnh Thiên Dục, mà hắn cũng chỉ muốn hành động theo suy nghĩ này mà thôi!

Lãnh Thiên Dục cúi người xuống, thanh âm khàn khàn đầy dục vọng vang lên bên tai cô: "Là em đã đốt lửa, em phải chịu trách nhiệm dập tắt...".

Hơi thở nóng bỏng của hắn phả vào vành tai cô khiến cả người cô mềm nhũn đi!

Chiếc áo sơ mi được cởi ra, cả người Thượng Quan Tuyền không còn một mảnh vải che thân...

Thượng Quan Tuyền cảm thấy đang có từng đợt thay đổi đáng sợ diễn ra trong cơ thể cô. Cả người cô dâng lên một luồng nhiệt nóng như thiêu đốt cô, cả người cô nóng như một biển lửa...

Lãnh Thiên Dục thấy phản ứng của cô như vậy liền nhếch môi cười, sau đó hắn cúi người xuống, ngậm lấy nụ hoa ngạo nghễ trên đỉnh đồi cao vút.

Thượng Quan Tuyền không nhịn được vặn vẹo cơ thể. Toàn thân cô run lên từng hồi, cô cắn môi để không phát ra âm thanh.

Cảm nhận được sự run rẩy của cô, Lãnh Thiên Dục đau lòng nói: "Ngoan, anh muốn nghe, em cứ phát ra tiếng đi. Không cần thấy quá áp lực đâu, em là của anh, toàn bộ đều là của anh...".

Tiếng nói của cô vang lên như dòng rượu vang thượng hạng, say mê lòng người...


"Dục..."

Thượng Quan Tuyền vô thức ôm lấy cổ hắn, hô hấp toàn là hơi thở đàn ông ấm áp của hắn. Ánh mắt cô như mờ sương đi, hơi thở nóng bỏng này như dội vào đầu óc khiến cô lơ mơ nhớ lại điều gì đó...

"Nói, em cần tôi...".

"Em là người phụ nữ của tôi, chỉ cần tôi muốn thì em phải đồng ý...".

"Em đang sợ.. em sẽ yêu tôi!"

"Không! Tôi không yêu anh!"

"Muốn tôi yêu anh ư?"

"Vĩnh viễn không bao giờ có chuyện đó!"

Không biết tại sao lúc này trong đầu Thượng Quan Tuyền lập tức nhớ lại những mẩu đối thoại vụn vặt đó, hơi thở của người đàn ông vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cảm giác này hình như là... Dục...

Nhưng tại sao cô lại nói vĩnh viễn sẽ không bao giờ yêu hắn?

"Tuyền... em là của anh, hãy đồng ý với anh, cả đời này ở bên cạnh anh...".

Thấy Thượng Quan Tuyền như vậy, Lãnh Thiên Dục không kìm chế nổi liền lên tiếng, ánh mắt vốn lạnh lẽo lúc này toát lên tia tình cảm.

Hắn nhẹ nhàng mân mê từng tấc da thịt trên người cô, ngón tay thon dài dâng lên cảm giác khác thường trong lòng cô...

"Dục...". Sự tiếp xúc của hắn khiến cả người cô trở nên mềm nhũn, không còn sức lực.

"Nói, em muốn cả đời này ở bên cạnh anh". Hắn ngẩng đầu lên, giọng điệu khàn khàn tràn ngập dục vọng và ham muốn chiếm hữu.

"Em...".

Ánh mắt Thượng Quan Tuyền lóe lên tia bất lực, cô không biết nên trả lời như thế nào, chỉ cảm thấy bản thân đang đắm chìm trong hơi thở của hắn.

Lãnh Thiên Dục cúi người xuống hôn lên chiếc cổ trắng nõn của cô: "Tuyền, ngoan, nói đi!".

"Em... Em sẽ ở lại bên cạnh anh... Cả đời này!"

Thượng Quan Tuyền cảm thấy trái tim mình lúc này như đang đi lạc. Tuy cô không biết tại sao Lãnh Thiên Dục lại bắt cô phải nói những lời này nhưng cô biết rất rõ, chính bản thân cô cũng có cảm giác quen thuộc.

"Ngoan, anh sẽ nhẹ nhàng...". Giọng nói Lãnh Thiên Dục khàn khàn đầy hấp dẫn.


Không cho cô thời gian suy nghĩ gì nữa, cảm giác mềm mại trong lòng khiến hắn như muốn nổ tung lên...

Ngay sau đó, Lãnh Thiên Dục thúc mạnh eo lưng đâm xuyên qua người cô...

"Dục...".

Thân thể mềm mại của Thượng Quan Tuyền không nhịn được run rẩy kịch liệt, đôi mắt đẹp giờ cũng mông lung. Tại sao cảm giác này lại quen thuộc đến vậy?

Lãnh Thiên Dục thâm tình nói: "Tuyền, đem tất cả giao cho anh, tin tưởng anh".

Bầu không khí trong phòng dần trở nên nồng đậm, Thượng Quan Tuyền không thể khống chế được tiếng rên rỉ bật ra từ cổ họng.

Lãnh Thiên Dục nhìn cô, thỏa mãn vùi mặt vào cổ cô, hít hà hương thơm trên người cô.

Hai con người như đắm chìm trong từng đợt sóng mạnh mẽ dâng lên.

Cứ vậy, từng hồi, từng hồi...

Thân thể cao lớn của đàn ông kết hợp hoàn hảo với thân hình mềm mại nhỏ nhắn của người phụ nữ, tiếng gầm trầm thấp của người đàn ông đan quyện cùng tiếng nức nở của người phụ nữ.

Tình cảm vừa điên cuồng vừa mãnh liệt qua đi...

Thượng Quan Tuyền vô lực nằm sấp lên người Lãnh Thiên Dục, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng đầy mệt mỏi. Cuối cùng cô không chống được cảm giác mệt mỏi buồn ngủ ập đến, nhắm mắt ngủ say...

Thấy cô dựa vào mình ngủ say như vậy, Lãnh Thiên Dục cảm thấy rất ấm áp. Hắn vươn tay ra nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán cô...

Giống như một đôi yêu nhau thắm thiết, mỗi hành động đều tràn đầy tình cảm yêu chiều.

Cô gái này đối với hắn mà nói thật sự là một đóa hoa anh túc, khiến hắn phải mê muội rồi sao?

Lãnh Thiên Dục nhìn Thượng Quan Tuyền đầy đăm chiêu, hắn không thể không thừa nhận loại cảm giác lúc ẩn lúc hiện trong lòng mình. Lúc trước hắn cho rằng đó chỉ là một loại hứng thú vì cô khác với những người khác, dám ngang nhiên khiêu khích hắn, vừa bình tĩnh nhưng cũng ra tay rất quyết đoán.

Nhưng sau khi có được cô hắn mới phát hiện là chưa đủ, thật sự là chưa đủ, hắn muốn có thêm nhiều hơn nữa, thân thể của cô, những khi cô khóc, những lúc cô cười, bộ dạng giận dữ của cô, khi cô hờn dỗi, thậm chí là... cả trái tim cô!

Chỉ khi có được trái tim cô Lãnh Thiên Dục mới cảm thấy trong lòng được cân bằng lại. Đúng, hắn không cho phép trong lòng người phụ nữ của hắn có người đàn ông khác!

Như Niếp Ngân chẳng hạn!

Liệu Niếp Ngân có phải người quan trọng mà cô từng nhắc tới hay không?

Nếu thật sự như vậy thì hắn sẽ bẻ gãy đôi cánh tự do của cô, giữ cô lại bên cạnh hắn, trong lòng cô chỉ có thể có một người là Lãnh Thiên Dục hắn mà thôi!