Giữa Cơn Bão Tuyết

Chương 36: Năm Tháng Chênh Vênh 3





Trong thang máy, Ân Quả nhìn màn hình hiển thị số tầng, gần xuống tới tầng một, anh sắp phải đi rồi.

Hôm nay làm gì cũng qua loa vội vã, nhanh chóng thu dọn đồ đạc đến đây, gần như lãng phí hơn nửa ngày.
"Anh đến Washington thì trời cũng đã tối." Cô nói.
"Ừ." Lâm Diệc Dương đút tay vào túi quần, ngắm cô qua tấm gương trong thang máy.
Đến tầng một, cửa thang máy mở ra.

Anh không nhúc nhích.
Ân Quả vội ấn nút giữ cửa, "Đến rồi kìa."
Hành khách đang đợi bên ngoài lục tục bước vào trong, kéo theo mấy cái vali to ngăn cách hai người.
Có người cầm thẻ thang máy quẹt số tầng.
"Còn không đi ra, thang máy sẽ đi lên đó." Cô ló đầu nhìn anh qua một người Trung Đông, thúc giục.
Lại có thêm hai người bước vào, quẹt thẻ chọn số tầng.
Ân Quả không thể giữ cửa thêm nữa, cô cảm thấy đã có người bắt đầu nhìn mình bằng ánh mắt không hài lòng.
Một thoáng im lặng.
"Em ở tầng mấy?" Lâm Diệc Dương hỏi.
"...!Tầng sáu."
Anh gật đầu, "Vậy để anh đưa em lên."
Chẳng phải nói tiễn anh ra ga tàu à?

Ân Quả thả tay ra, thang máy đi lên rồi cô mới sực nhớ ra thẻ phòng.

Cô quẹt thẻ vào ô cảm ứng màu đen dưới bốn hàng nút bấm tầng, ấn số sáu.
Hai người là những người đầu tiên rời khỏi thang máy, ngoài hành lang chỉ có hai nhân viên phục vụ.
Sau khi làm xong thủ tục nhận phòng, Ân Quả đã lên đây một lần để cất hành lý.

Cô nhìn số phòng trên thẻ xong liền chỉ tay về phía bên trái.

Hai người vòng qua chiếc xe đẩy màu bạc và chồng khăn tắm trắng tinh được gấp gọn gàng, xếp cao như núi.
Cô đi trước, anh theo sát phía sau.
Đến cửa phòng, vừa bước vào thì nhân viên phục vụ cũng đẩy chiếc xe đi qua.
Ân Quả suýt nữa vấp ngã bởi chiếc vali mình để trước cửa, Lâm Diệc Dương bèn đẩy nó vào phía trong.

Cô đang định cắm thẻ phòng vào khe thì anh bỗng áp tay cô lên tường.
"Ở cùng người khác à?" Lâm Diệc Dương khẽ hỏi, dùng chân đá cửa vào.
"Cạch" một tiếng, chốt cửa khóa lại.
Máu trong cơ thể Ân Quả như sôi trào, cô quay người dựa vào lưng tường, "Vâng, ở với một cô bé nữa."
Cô đang nói gì thế này, ai đi thi đấu mà ở với nam chứ, đương nhiên là nữ rồi.
Lâm Diệc Dương đặt tay phải lên eo Ân Quả, tay trái đè lên bức tường trên đầu cô, cúi đầu định hôn.
"Lỡ có người quay lại..."
"Năm phút thôi, rồi anh sẽ đi ngay." Anh sẽ kéo dài thời gian hết mức có thể, "Không đến mức trùng hợp như thế đâu."
Hơi thở của anh phả lên trán cô...!Trái tim cô như bị rút hết sức lực, chẳng thể đập được nữa, cae cơ thể cũng không khá hơn là bao.

Hơi thở dừng lại ở đó, cho đến khi môi anh chạm vào cánh môi cô.

Khác với đêm qua, lần này cô đã có kinh nghiệm hơn nhưng cũng chẳng thấm tháp gì, một lần kinh nghiệm vẫn quá ít ỏi.
Đầu lưỡi của Lâm Diệc Dương lướt qua hàm răng cô, Ân Quả lập tức bủn rủn cả người.

May có bức tường đỡ đằng sau và vòng tay của anh nên cô mới không khuỵu xuống.

Môi dưới của Ân Quả hơi đau, cô khẽ thốt ra một tiếng "Ưm".

Người đàn ông đứng trước mặt mân mê môi dưới của cô một lúc rồi mới bắt đầu làm chuyện nghiêm túc.
Dường như Ân Quả có thể nhìn thấy mỗi một động tác của anh, nhìn cách anh nghiêng đầu, quấn quýt đầu lưỡi của cô ra sao.
Đầu óc cô trống rỗng, hoàn toàn không thể suy nghĩ được gì, chỉ biết dựa vào tường trao cho anh nụ hôn say đắm mà thôi.


Năm phút dài bao lâu cô cũng chẳng thể đoán nổi, cuối cùng đầu lưỡi tê rần, môi dưới cũng bị anh cắn đến nỗi sưng đỏ.
Nhột quá, bản thân cắn lại cũng chẳng có tác dụng gì, trong lòng càng ngứa ngáy hơn.
Ân Quả cố gắng hít thở, khung cảnh trước mắt ngả nghiên, thoắt nhỏ thoắt to.
Cô quen một người đàn ông mới vỏn vẹn hai tháng, từ cuối tháng Một đến cuối tháng Ba.

Hai người chỉ vội vã gặp nhau vào những ngày cuối tuần, sao có thể đến với nhau được nhỉ? Tư duy của cô đứt đoạn rồi, chỉ còn duy nhất một suy nghĩ đơn giản, đó là muốn ở bên anh mãi như thế này.

Hình như cô hơi sợ, lỡ anh là loại đàn ông cặn bã thì phải làm sao?
Anh nói đang theo đuổi cô, chẳng may anh đã có bạn gái thì sao? Hoặc bắt cá nhiều tay chẳng hạn.
Thậm chí cô còn chưa đến trường anh bao giờ, ngoài việc anh có một người bạn ở New York cũng trong giới bi a giống như cô, và anh họ quen biết anh, thì dường như con người Lâm Diệc Dương là vùng đất bí ẩn mà cô chưa khám phá hết.
"Vẫn như cũ nhé." Anh kề sát khuôn mặt cô, rủ rỉ bên tai: "Cuối tuần anh sẽ về."
"Vâng." Ân Quả đồng ý, vẫn đang đắm chìm trong những suy đoán miên man của mình.
Lâm Diệc Dương bật cười, "Ngoài "Vâng" ra em có thể nói thêm mấy từ nữa được không, "Tạm biệt" hay "Cuối tuần sau gặp lại" chẳng hạn?"
Nụ cười của anh làm khuôn mặt cô đỏ bừng, "Bọn mình có thể nhắn tin mà."
Đúng, có thể nhắn tin mà.
Nhưng không chạm vào được, không thể gặp nhau được, càng không thể nắm tay nhau.
Mỗi tuần, mỗi lần gặp Ân Quả, Lâm Diệc Dương đều có cảm giác rất mới lạ, tựa như ngày đầu tiên quen nhau vậy, đây là chỗ hấp dẫn của yêu xa, nhưng cũng giày vò con người ta khôn xiết.

Anh tin chắc rằng, bốn đến năm ngày tới, nụ hôn này vẫn sẽ đọng mãi trong tâm trí của anh
"Hồi cấp hai anh thường xuyên trốn học, cắm rễ ở phòng bi a, hút thuốc hóng gió trên sân thể dục, ngủ lại trong nhà tắm công cộng, lãng phí không biết bao nhiêu thời gian." Lâm Diệc Dương bùi ngùi, "Hồi đó mà quen em thì tốt biết bao, ngày nào anh cũng trốn học để đến chỗ em."
Hai ngày qua, không chỉ một lần Ân Quả khiến anh nhớ lại bản thân trong quá khứ, con người ấy có điểm tốt, có điểm xấu, đôi khi bốc đồng, đôi khi cương trực, thậm chí có lúc nông nổi phạm sai lầm.
"Tuần này em vẫn chưa thi đấu." Cô nói: "Phải sang đầu tháng Tư cơ."
Ban đầu Ân Quả định nói rằng tháng Ba mình vẫn ở đây, nhưng nói xong lại nhận ra câu ấy chẳng khác nào nhắc nhở hai người: Nhanh thôi, khi giải đấu tháng Tư kết thúc, cô cũng phải về nước.
Hai người đều im lặng, Ân Quả thấy yết hầu anh khẽ di chuyển.


Cô không đoán được anh sẽ nói gì tiếp theo.
"Chờ anh về nhé, sớm nhất là tối thứ năm tuần sau."
Cô nghe anh nói.
Ân Quả gật đầu.
Lâm Diệc Dương không cho cô đưa mình xuống tầng, anh đứng ở cửa xoa đầu Ân Quả rồi giúp cô đóng cửa lại.

Khá nhiều cơ thủ tham gia giải đấu mở rộng cũng ở khách sạn này, trong thang máy, Lâm Diệc Dương gặp được mấy người.
Cửa thang máy mở ra, đúng lúc bắt gặp một gương mặt quen thuộc, đó là Berry, bạn của Ân Quả mà anh đã quen trong phòng bi a ở Flushing.

Nhìn thấy anh, Berry ngạc nhiên không thôi, nhưng Lâm Diệc DƯơng đang vội đi ngay nên hai người nhanh chóng trao đổi cách liên lạc, hẹn anh tuần sau về New York sẽ gọi điện sau.

Tạm biệt nhau xong, một người rời khỏi khách sạn đến ga tàu điện ngầm, một người đi lên tầng.
Trong sân ga người qua kẻ lại, có gió, có tiếng ồn ào và tiếng rầm rập khi tàu chạy vào ga, như thể muốn đánh bật đường ray cũ kỹ gỉ sét.

Lâm Diệc Dương đứng trên sân ga, muốn lấy điện thoại ra gửi cho cô đôi câu song lại thôi.
Lên đến tàu rồi, anh vẫn chưa nghĩ xong sẽ nói gì thì Ân Quả đã gửi một tin nhắn thoại trước.

Anh bấm vào, lắng nghe: "Ừm, để em nghĩ đã, nên hỏi anh thế nào đây?" Cô ho khẽ mấy tiếng, có vẻ đang do dự, "Anh...!nói thật đi, anh có bạn gái khác không? Ở Washington ấy?".