Giường Đơn

Quyển 6 - Chương 1




Hai tháng sau.

Một người phụ nữ trung niên, lén lút thò đầu ra giữa khu nhà ở cao cấp.

“Thật là kỳ quái? Sao ngay cả bảo vệ cũng không có?” Người phụ nữ lầm bầm, “Mặc kệ! Nhất định phải tìm được Tiểu Mạt, lúc này con bé không thể thấy chết mà không cứu được! Nó vào nhà giàu rồi, nhất định phải cho mẹ nó chút tiền trà nước chứ!”

“Nếu nó không đưa, mình sẽ đi bôi xấu nó! Với thân phận hiện giờ của nó thì làm sao có thể chịu xấu mặt được!” Người phụ nữ lải nhải, tự động viên mình, “Bất kể nó có độc ác thế nào thì mình cũng sinh nó ra, sinh nó ra như hoa như ngọc, bảo nó cho mình ít tiền cũng là bình thường!”

“Cái thằng ranh Tiểu Minh kia, lại còn nói nếu mình chết thì nó sẽ đến một lúc!” Người phụ nữ hổn hển, “Bây giờ mình cũng đâu có đi đánh bạc…”

Nợ tiền thua bạc, bà cũng rất sợ.

Thì ra không có con gái giúp đỡ, bọn cho vay nặng lãi đáng sợ như vậy!

Mỗi ngày đều bị đánh bầm dập mặt mũi, khi đó nếu không phải con rể giấu con gái cho mình chút tiền, cái mạng nhỏ này cũng không giữ nổi. Trò vay nặng lãi này, bà thật sự không dám đụng vào nữa.

Khu nhà vô cùng yên tĩnh.

Người phụ nữ cẩn thận đẩy cửa lớn ra, ngạc nhiên phát hiện không hề có khóa.

Một đường thuận lợi vào trong.

Trong vườn, hoa héo rũ, cỏ dại mọc thành bụi.

Hoang vắng như một phế tích.

“Chuyện quái gì thế? Đây chẳng phải là nơi kẻ có tiền sống sao?” Người phụ nữ càng đi càng kinh ngạc, “Vì sao ngay một người giúp việc cũng không có?”

“Có phải là chuyển nhà rồi không? Nhưng địa chỉ này là trộm từ chỗ Tiểu Minh, chắc là không sai chứ…”

Trong lòng run sợ, người phụ nữ phát hiện, cửa ở bên trong cũng hoàn toàn không khóa.

“Ô” một tiếng, đẩy ra hai cánh cửa lớn.

Một mùi hôi hám xông vào mũi.

“Thật sự chuyển nhà sao?” Người phụ nữ giậm chân, “Có lầm không, chuyển nhà mà không báo cho cả em trai ruột à!”

“Con bé chết tiệt này, giàu to rồi, ngay cả nhà mẹ đẻ cũng không thèm nhận!” Người phụ nữ nhổ một bãi nước bọt, chỉ có thể tự nhận do mình xui xẻo, “Tìm xem có để lại cái gì không!” Chỉ có thể làm vậy thôi.

Trên sô pha, những hộp mì ăn liền để lung tung bốc mùi tanh tưởi.

“Hôi chết bà đây! Sao lại thế này chứ, đúng là nhà giàu bủn xỉn! Chuyển đi mà cũng không quét tước cho tử tế một chút!” Bịt mũi lại, người phụ nữ kéo tấm thảm trên sô pha.

Nhất thời, trố mắt, cứng lưỡi.

“Tiểu, Tiểu Mạt…” Biểu cảm của người phụ nữ còn đáng sợ hơn gặp quỷ.

“Trời sáng rồi à?” Cô ngồi dậy.

Bên dưới tấm thảm, cô mở to mắt.

“Sắp, sắp, tối rồi…” Người phụ nữ bị con gái làm sợ hãi.

Con gái bà, từ nhỏ đã ưa sạch sẽ, cho dù quần áo cũ kĩ mộc mạc nhưng mặc trên người cũng vẫn luôn sạch sẽ.

Nhưng hiện giờ, gầy đến nỗi gió có thể thổi bay, mặc một chiếc áo ngủ đầy nếp nhăn, ánh mắt dường như không có tiêu cự, thật sự là con gái bà sao?

“Lại buổi tối rồi sao?!… Tôi phải ăn cơm…” Cô đứng lên, đi về phía phòng bếp.

Lấy trong ngăn tủ ra một hộp mì, lấy nước lạnh đổ một chút, dừng lại, suy nghĩ rồi nói, “Tôi thêm quả trứng gà nữa.”

“Nhưng mà, tôi không…” Ngửa đầu, nhìn trần nhà.

Cô cố gắng nghĩ lại, dường như có người từng nói muốn dạy cô làm bếp.

Người kia, lừa cô!

“Mẹ, mẹ giúp con!” Người phụ nữ vội vàng chạy vào bếp, cẩn thận nói với cô.

“Vâng, cảm ơn mẹ.” Cô quay đầu lại, mỉm cười với bà.

Nụ cười kia có vẻ rất mơ hồ, người phụ nhìn mà run sợ.

Mở tủ lạnh ra, người phụ nữ trố mắt, bên trong hoàn toàn rỗng tuếch.

“Mẹ, mẹ, đi ra ngoài mua…”

“Cám ơn.” Cô gật đầu.

Ngoan ngoãn ngồi bên bàn ăn trong phòng bếp.

Con gái của bà, kể từ khi mười tuổi thì đã không còn có vẻ ngoan ngoãn như thế nữa!

Con gái bà luôn dựa vào chính mình, tự bảo vệ mình, giống như con nhím đầy gai nhọn trên người.

Người phụ nữ lùi về sau vài bước, gần như muốn đạp cửa mà chạy.

Nhưng trên sàn phòng khách, vô số hộp mì ăn liền, còn cả mấy mẩu bánh mì mốc meo, quả thực không nỡ nhìn.

Người đàn ông kia rốt cuộc đã làm gì với con bà?!

Chạy tới cửa, che miệng mình lại, gọi điện thoại, “Tiểu Minh, con và cha con mau tới đây! Chị con giống như… điên mất rồi…” Nước mắt lã chã rơi xuống.

Hiện giờ mới thấy đau lòng cho con gái, mới đến nói tình thương của mẹ, có phải là rất giống giả mù sa mưa không?

Thì ra cho dù độc ác đến đâu, cũng không thể dứt bỏ huyết thống.

Nhờ có cha cô luống cuống một lúc, cuối cùng ba món ăn, một bát canh đặt trước mặt cô.

Một nhà ba người, vẻ mặt phức tạp, sợ hãi nhìn cô.

Cô đang ăn cơm, thực im lặng.

“Tiểu Mạt, người giúp việc đâu?” Người phụ nữ cẩn thận hỏi.

“Chỉ có một mình con, không cần người giúp việc.” Cô trả lời rất đơn giản.

Thật ra bọn họ đang muốn hỏi, chồng của cô đâu?… Vì sao lại đuổi tất cả người giúp việc đi?…

Nhưng đột nhiên cô lại ngẩng đầu, hỏi trước, “Mẹ, mẹ tìm con có chuyện gì?” Cho dù quần áo xộc xệch nhưng vẻ mặt cô vẫn có vẻ bình tĩnh cao quý.

Lập tức bị vạch trần, “Mượn, mượn tiền…” Người phụ nữ lắp bắp nói, nếu con gái không hỏi thì bà cũng gần như quên mất mục đích của mình.

“À, mượn nhiều hay ít?” Ánh mắt cô không có vẻ phản cảm, hỏi thật bình tĩnh.

“Ba trăm vạn. . . . . . Không, không, hai, hai trăm vạn là đủ. . . . . .”

“Được, đợi lát nữa con đưa cho mẹ.” Cô gật đầu.

“Con, con, không hỏi mẹ lấy tiền làm gì sao?” Người phụ nữ ngạc nhiên.

“Mẹ muốn lấy thì cứ lấy đi! Dù sao thì trước khi anh ấy đi đã để lại rất nhiều tiền, tiêu cũng không hết.” Cô tự giễu nở nụ cười.

“Chị, thật ra đã có chuyện gì?” Tiểu Minh đau lòng hỏi, “Anh rể đâu?”

Chị gái khỏe mạnh của cậu làm sao lại thành thế này? Sắc mặt tái nhợt suy nhược, thân thể gầy gò khô đét.

Đũa trên tay cô ngừng lại.

Sau đó tiếp tục ép mình nuốt một miếng cơm.

“Anh ấy không cần chị nữa, bọn chị chia tay rồi.” Cô nói thật bình thản, giống như không phải chuyện của mình.

Vốn dĩ không để ý tới cha mẹ kinh ngạc và khuôn mặt tuấn tú đầy lo lắng của em trai, “Vì sao lại như vậy? Không phải chị nói hai người vẫn rất tốt sao?”

Đột nhiên, Hạ Minh im lặng, bởi vì cậu chợt nhớ ra thời điểm nói họ rất tốt hình như đã là hơn hai tháng trước.

Cậu chỉ biết là chị mình và anh rể đi hưởng tuần trăng mật bổ sung, chị không chủ động gọi điện cho cậu, cậu cũng không dám quấy rầy bọn họ.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Cầm vai chị gái, Hạ Minh đau lòng hỏi.

Bởi vì bị lay, trước mắt cô tối sầm, đẩy em trai ra, bất ngờ nôn mửa.

Cô nôn rất khó khăn, giống như nôn hết lục phủ ngũ tạng.

“Chị.” Hạ Minh ngơ ngẩn, chỉ còn cách nhẹ nhàng vỗ lưng chị gái để cô có thể thở dễ chịu hơn.

“Tiểu Mạt, lẽ nào con…” Người phụ nữ đã sinh hai đứa con nên hiểu rất rõ.

“Đừng nói!” Cô ngăn lại, hai má tái nhợt, “Chỉ là dạ dày của con không thoải mái thôi.”

“Rõ ràng là con…” Người phụ nữ kinh ngạc nói tiếp.

“Đừng nói… Cầu xin mọi người, đừng nói… Phàn gia sẽ cướp nó đi hoặc là…” Ép cô…

Chỉ có cô hiểu rõ, đối với Phàn gia, một người phụ nữ đê tiện, thì đứa trẻ sinh ra cũng chẳng đáng một đồng.

Đây là con gái luôn kiêu ngạo của bà sao? Đây là con gái cho dù đau đớn cũng không cầu xin người khác sao? Người phụ nữ nhất thời không nói nên lời.

“Mẹ, con xin mẹ đừng nói ra, con có thể cho mẹ rất nhiều tiền.” Cô nói thật bình tĩnh.

Cô không cần nhiều tiền như vậy…

Rất nhiều rất nhiều tiền… Vì sao, người phụ nữ phát hiện khi nhìn đứa con gái trở nên xa lạ, mình đã không còn bất kì lòng tham nào.

Ăn xong rồi, cô lại trở về sô pha, dùng thảm lỏng bọc lấy thân thể gầy yếu của mình, lại nhắm mắt lại.

Tiểu Minh cúi đầu, đau lòng ôm lấy cô.

“Đừng làm ồn, để chị ngủ một chút, chị mệt lắm…” Cô vừa nói vừa thở hồng hộc, có vẻ mệt sắp chết.

“Chị, chúng ta đi bệnh viện được không?” Trong mắt Tiểu Minh đã có sương mù.

Thân thể này nhẹ như lông chim, thật là chị của cậu sao?

“Đừng… không thể đi…. không thể để anh ấy biết… Cầu xin mọi người, để lại cho tôi một chút tự trọng, cho tôi… Chỉ cần một chút, là đủ rồi…” Nước mắt yếu ớt chảy xuống từ hai mí mắt nhắm chặt.

“Chị!” Vùi đầu xuống, nước mắt nóng hổi rơi trên gáy cô.

Giữa lúc hoảng hốt, cô đột nhiên nhớ từng có một người đàn ông cũng ôm cô rất chặt, nước mắt nóng bỏng cũng rơi trên gáy cô.

Mạt Mạt, anh yêu em.

Sau này anh lại nói.

Mạt Mạt, cô là đứa trẻ chăn cừu.

Nhớ kỹ, bây giờ, là tôi không cần cô!

“Lạnh quá, có thể chỉnh lại điều hòa không?” Cô nhẹ giọng hỏi.

Vào giữa mùa hè mà chị lại nói lạnh?

“Vâng, sẽ bật điều hòa cao một chút.” Hạ Minh gật đầu.

Thật ra, trong phòng không hề bật điều hòa.

“Chị, em tìm anh Đinh tới đây được không?”

Cô lắc đầu.

“Vậy em đi tìm bác sĩ tư đến được chứ?”

Cô lại lắc đầu.

“Chị, chị gầy như vậy… Em bé phải cần kiểm tra một chút.” Dỗ dành chị gái, nước mắt Hạ Minh không kìm được, rơi xuống.

Cô sợ run người, cuối cùng gật đầu.

Cậu thở dài nhẹ nhõm, ôm chị lên tầng.

Giữa lúc mơ hồ, bởi vì lắc lư, cô lại mở to mắt, “Chúng ta đi đâu…”

“Chị muốn đi đâu?…” Cậu dịu dàng hỏi chị gái.

“Nơi ấy nở đầy… hoa hướng dương, nơi ấy… không có tình yêu.” Mỏi mệt, cô nói ra tâm nguyện của mình.

“Vâng… chờ chị hết bệnh rồi… Chúng ta sẽ đi đến nơi nở đầy hoa hướng dương, nơi không có tình yêu…”

“Không được lừa chị…”

“Một lời đã định!”

Dường như có được cam đoan, môi cô hiện lên một nụ cười, chìm vào giấc ngủ.