Giúp Ba Cua Lại Mẹ Nhé

Chương 138




Lạc Thanh Du ngẩng lên và nhìn chằm chằm vào anh. Người đàn ông này đang yên đang lành lại gọi tên cô như vậy, chắc chắn là có ý đồ.

“Cô vẫn còn muốn đến nhà chúng tôi để làm người bảo mẫu chứ?” Anh hỏi.

Lạc Thanh Du: ”..” Cô trông giống như một bảo mẫu lắm sao? Rõ ràng đang chống lại sự hoảng sợ trong lòng, nhưng nghĩ đến vẻ mặt mệt mỏi yếu ớt vừa rồi của Quốc Việt, nghĩ đến việc Lạc Thanh Tùng, Lạc Thanh An không nhìn thấy bố, lúc nào cũng hỏi cô khi nào có thể được gặp bố? Trái tim kiêu ngạo của Lạc Thanh Du lại sụp đổ.

Nếu là trước đây, Chiến Hàn Quân sẽ tự phụ rãng Lạc Thanh Du sẽ mặc nhiên đống ý yêu cầu của anh.

Xét cho cùng, làm bảo mẫu của nhà họ Chiến có thể nhận lương cao.

Nhưng bây giờ, sau khi Chiến Hàn Quân biết rằng Lạc Thanh Du là một hacker hàng đầu, biết răng cô kiêu ngạo muốn tạo ra đế chế kinh doanh của riêng mình, anh không có đủ tự tin để nghĩ răng có thể giữ cô ấy lại.

Lạc Thanh Du nâng mắt lên nhìn Chiến Hàn Quân sau một lúc suy nghĩ, nói rất nghiêm túc: “Nếu anh thành tâm vì lợi ích của con mình, anh không nên đề nghị để tôi làm bảo mẫu. Tôi là mẹ của chúng, và nhiệm vụ của tôi là nuôi dạy chúng. Anh Quân, anh nên hiểu ý nghĩa của việc nuôi dạy.

Nếu anh Quân dùng thân phận của tôi để ấn định cho tôi làm bảo mẫu của bọn trẻ, thì anh sẽ vô hình trung tước bỏ nghĩa vụ “giáo dục con cái” của tôi. Tôi nghĩ rằng với tư cách là một bảo mẫu, tôi không thể hoàn thành nghĩa vụ của một người mẹ” Sắc mặt Chiến Hàn Quân lạnh xuống, giọng điệu trở nên khó chịu: của cô là gì? Mong muốn mượn bọn trẻ để tái hợp với tôi? Năm mơ” Con người thật kỳ quặc, họ thích đấu tranh cho những thứ mà họ không thế có được ‘Vứt bỏ những thứ chủ động tiếp cận mình.

Vẻ mặt của Lạc Thanh Du có chút xấu hổ, nhưng cô đáp lại một cách đanh thép: “Tôi không muốn quay lại với anh. Tôi không muốn sống như một góa phụ một lần nữa” Chiến Hàn Quân tức giận nói: “Tốt nhất là cứ như vậy” Lạc Thanh Tùng và Lạc Thanh An một người kéo bố, một người kéo mẹ, đột nhiên đồng thanh nói: “Bố, đừng cãi nhau với mẹ nữa: “Mẹ ơi, mẹ đừng cãi nhau với chú.” Giọng nói mềm mại non nớt khiến người †a cảm thấy như gió xuân.

Lạc Thanh Du và Chiến Hàn Quân nhìn nhau, cả hai đều có chút ngượng ngùng Lạc Thanh Du nói với bọn trẻ: “Các con đế nói với chú Quân” khu vui chơi trước đi, mẹ có chuyện muốn Chiến Hàn Quân trừng mắt nhìn cô, cảm thấy rất bất mãn với lời nói của cậu bé.

Tuy rằng rằng Thanh An gọi anh là chú, nhưng còn có con trai của anh là Lạc Thanh Tùng.

Tại sao cậu bé phải gọi anh là chú theo Thanh An thay vì cô bé gọi anh là bố theo Thanh Tùng? Sau khi để lại bọn trẻ, Lạc Thanh Du thương lượng với Chiến Hàn Quân: “Chiến Hàn Quân, tôi có thể ở nhà chăm sóc cho cuộc sống hàng ngày của Quốc Việt, nhưng không phải với tư cách là một bảo mẫu mà là một người mẹ.

Nhưng đừng lo, tôi không muốn quay lại với anh. Tôi chỉ muốn thuê một trong những căn phòng của anh, để bù lại, đương nhiên tôi sẽ trả tiền thuê nhà.

Bởi vì tôi không phải là bảo mẫu của nhà họ Chiến, tôi duy trì sự tự do và độc lập, và tôi có quyền kiếm soát thời gian của mình. Không biết anh Quân cảm thấy sao?”